Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

HÁI TRĂNG

 HÁI TRĂNG

Duy Sac


Anh giơ tay với cành phượng đỏ

Em đứng phì cười bảo "đồ điên"

Tại em không thích màu hoa phượng

Nhưng anh rất thích sắc phượng hồng


Em giơ tay chỉ trăng dưới nước

Em cầm cục đá ném vào trăng

Nước loang thành sóng tròn lợn gợn

Em cười vì ném vỡ mặt trăng


Anh trao tay tặng em hoa phượng

Em trố mắt nhìn rất ngạc nhiên

Em cười " anh đúng đồ điên thật"

Em ngoảnh mặt đi ngó lên trăng


Em rằng em thích trăng ở đó

Anh hai được về, em sẽ yêu

Bằng không thì biến đi khuất mắt

Anh chớ trách em đã vô tình


Anh nghe xong vậy nên bỏ chạy

Từ đó là anh trốn em luôn

Dại gì ở lại cho nó khổ

Bởi hái trăng là chắc chắn điên


Thì ra ngày đó em chỉ gẹo

Nào có phải đâu em thách anh

Tại anh ngu quá nên không hiểu

Bây giờ anh thấy đúng mình điên

YÊU SÀI GÒN

 YÊU SÀI GÒN

Duy Sac 2000


Sài Gòn ơi! Ta yêu biết mấy

Những con đường, những góc phố thân quen

Chiều công viên, chiếc ghế đá hẹn hò

Cánh Phượng tan trong hoàng hôn rực đỏ


Sài Gòn ơi ! Những đêm trăng sáng tỏ

Sông xa xa vang vọng tiếng còi tàu

Ghe Thương Hồ xuôi mái mãi về đâu

Đời phiêu dạt chốn đầu sông, cửa biển


Sài Gòn ơi ! Những trưa hè nắng đổ

Cơn mưa rào bất chợt xuống thình lình

Lá me bay phủ khắp mấy nẻo đường

Cánh hoa dầu cứ bềnh bồng xoay tít


Sài Gòn ơi ! Em nơi đâu có biết

Để cho ta thấp thỏm cứ đi tìm

Cổng trường xưa đã khép hết nguồn tin

Thời áo trắng có mối tình hoa phượng


Sài Gòn ơi ! Ai còn vấn còn vương

Dòng lịch sử ba trăm năm ngày ấy

Bao chiến công uy danh và lừng lẫy

Ông cha từng khai phá mảnh đất này


Chiều hôm nay, phố vào xuân lặng lẽ

Có lạnh gì sao em mặc áo len

Để anh nhớ cái se se rét mướt

Chốn quê nhà thuở thơ ấu mùa đông


Em đi đâu, mà ánh mắt mơ màng

Áo dài trắng, lụa tinh khôi dưới nắng

Ta nhìn em chợt tâm hồn nín lặng

Nơi trái tim sao rạo rực lạ kỳ


Sài Gòn ơi ! Em đến vội rồi đi

Ta ngơ ngẩn nghĩ những gì không biết

Tự nhiên lòng cứ thấy buồn da diết

Hỏi tại sao ? Sài Gòn có biết không


Ôi Sài Gòn ! Thành phố thật mênh mông

Đường mới mở rộng lòng và thông thoáng

Nhịp sống mới ngập tràn bao hy vọng

Ta mong sao sẽ lại được gặp em

MƯA ĐÊM NHỚ EM

 MƯA ĐÊM NHỚ EM

Duy Sac


Đường đêm cô quạnh chỉ mình ta

Lữ khách xa nhà đời phiêu dạt

Giữa phố phường xa hoa ngột ngạt

Ta đi tìm ánh mắt của em


Tháng năm dài đôi lứa đã cách xa

Tình mình chắc đã nhòa kỷ niệm

Bao nhiêu đêm trong cơn mộng tưởng

Anh lại buồn khi nhớ về em


Ôi sao đau xót chuyện tình ta

Nợ duyên ngang trái chục năm qua

Người tuôn nước mắt sầu ray rứt

Kẻ tủi nhục đời giữa phong ba


Em ơi còn nhớ chuyện tình ta

Tình ấy ngày xưa rất mặn mà

Chắc em từng đã đau khổ lắm

Anh cũng đắng cay lắm trải qua


Đêm nay trời buồn đổ mưa ngâu

Sài Gòn u ám bởi mây sầu

Anh thương em lắm người yêu dấu

Chắc cả một đời ta đớn đau

HOA PHƯỢNG ĐỎ SỐ 30

 HOA PHƯỢNG ĐỎ 30

Duy Sac 2022


Em ơi ! Tình vẫn còn đây

Tháng năm xưa ấy hôm nay chưa mờ

Tình ta như vạn câu thơ

Như hoa phượng đỏ anh từng rất yêu


Hôm nay cay đắng tuy nhiều

Nhưng không ngăn được tình yêu chúng mình

Người ta không hiểu chuyện tình

Nên họ ý kiến linh tinh đó mà


Vấn đề nằm ở hai ta

Có thật sự muốn tình ta lâu bền

Việc này tùy thuộc vào em

Anh không níu kéo sợ làm em lo


Thương nhau hãy để tự do

Gượng ép cũng chỉ khiến cho nặng lòng

Thời gian sẽ rõ đục trong

Ai thương ai có thực lòng hay không


Nếu trời se sợi chỉ hồng

Chắc ta nên nghĩa vợ chồng mà thôi

Anh thì tin hết vào trời

Anh không tin bởi lòng người đa đoan


Còn ai tử tế đàng hoàng

Có luật nhân quả nó luôn đứng chờ

Đời này cũng chỉ là mơ

Vô thường nên chút tình ta là gì


Em lo sự nghiệp em đi

Khi em đủ mạnh chuyện gì cũng xong

Đừng nên ủy mị yếu lòng

Bởi vì như thế long đong cả đời


Anh về cùng với trăng trời

Cùng mây cùng gió, cuộc đời ngao du

Anh chung tình với nàng thơ

Vì nàng chắc chẳng bao giờ bỏ anh


Yêu đương dù có chân thành

Cũng khó qua được công danh và tiền

Tại vì anh cốt cách tiên

Cho nên dục vọng không thèm làm chi


Anh làm thơ chẳng có gì

Cứ làm như thế chỉ vì yêu thơ

Em còn nhiều bến đang chờ

Anh biết rồi chỉ có thơ bên mình


Phượng hồng be bé rất xinh

Màu hoa đỏ thắm như tình chúng ta

Tình mình như một bài ca

Nên anh viết chuyện tình ta cả đời

NỖI BUỒN THÀNH CỔ

 Kính tặng bạn đọc tập thơ của tôi viết vào năm 2004. 

Tập thơ này có tên là : NỖI BUỒN THÀNH CỔ. 


Bài số 1.

LIỆT SỸ VÔ DANH

Duy Sac 2004


Cha mẹ sinh ra, anh mang tên họ

Tuổi thơ của anh, mơ ước rất nhiều

Anh cũng đã từng yêu, từng mơ mộng

Đã từng hẹn thề, từng có người thương


Vì quê hương, anh nhập ngũ lên đường

Tuổi mười tám, ghế nhà trường lưu luyến

Hận quân thù, bằng lời thề quyết chiến

Cùng bao người nơi tiền tuyến xung phong


Đồng đội anh Tổ Quốc đã ghi công

Ai cũng có tên vàng trên bia mộ

Nhưng bia anh tên bỏ không ở đó

Vài tàn hương không biết của ai dâng


Anh hỡi anh, mồ anh xanh đầy cỏ

Người mẹ quê chắc khóc đã bao năm

Những người thân có biết để viếng thăm

Hay chỉ có chim rừng buồn giọng hót


Chia ly ấy lấy đi bao nước mắt

Hai mươi năm chia cắt lắm đoạn trường

Ngày hôm nay đã thống nhất quê hương

Anh chưa thể tìm đường về quê cũ


Ôi anh hỡi còn đây nhiều đồng đội

Họ giống anh không có một cái tên

Chắc còn nữa chắc là còn nhiều lắm

Rừng Trường Sơn đã che phủ hết rồi.


Bài số 2.

NỖI BUỒN THÀNH CỔ

Duy Sac 2004


Chiều Quảng Trị, nắng u buồn vàng vọt

Thành cổ buồn, ẩn giấu vết đạn bom

Khách lãng du kính cẩn đến dâng hương

Họ tưởng nhớ những linh hồn liệt sỹ


Mảnh đất bé chưa rộng hơn một dặm

Mà chỗ này hấng chục vạn tấn bom

Mới nghe qua cứ tưởng chuyện hoang đường

Nhưng sự thật vẫn luôn là sự thật


Tám mốt ngày quả nhiên là tàn khốc

Bao nhiêu người đã nằm lại nơi đây

Dòng Thạch Hãn nước sông thành nước mắt

Ngọn gió Lào tanh mùi máu chiến binh


Một quê hương đã thống nhất hòa bình

Một dân tộc đã vươn mình đứng dậy

Không ai quên những hy sinh ngày ấy

Bia ghi công liệt sỹ đã đứng đây


Lời kính viếng gửi đến người liệt sỹ

Xin tạ ơn người vì nước quên thân

Chiến tích này lịch sử mãi ghi công

Để con cháu muôn đời luôn nhớ mãi


Chiều Thành Cổ, khói hương đưa thoang thoảng

Mỗi vòng hoa ẩn chứa vạn nỗi buồn

Những khóe mắt rưng rưng buồn hoe đỏ

Lời tri ân cứ nức nở nghẹn ngào


Ôi buồn sao chắc là buồn nhiều lắm

Thành hoang vu khi ánh chiều tắt nắng

Màn đêm buông cả một vùng tĩnh lặng

Ta lại nghe lời của gió thầm thì.


Bài số 3.

BỐ TÔI KỂ

Duy Sac 2004


Bố tôi kể chiến trường kinh hoàng lắm

Xác chiến binh chôn rải khắp Trường Sơn

Có những người ngủ yên trên cánh võng

Có những người xương thịt bón cây rừng


Lúc sốt rét cơn nhất sinh thập tử

Người xanh xao như những bóng ma rừng

Không nước uống, không kháng sinh điều trị

Một vết thương cũng hủy diệt mạng người


Bom na pan cháy đỏ rực chân trời

Bom địa chấn phá tung hầm trú ẩn

Chiến đấu cơ cứ ngày đêm rình rập

Lính lái xe đi không hẹn ngày về


Bao thanh niên tuổi đời còn rất trẻ

Chưa từng yêu, chưa có biết hẹn thề

Họ ngã xuống, mắt trong còn mơ ước

Mong được nhìn ngày thống nhất quê hương


Tao may mắn sống qua cơn lửa đạn

Nghĩ chuyện xưa thương đồng đội vô cùng

Hòa bình đổi bằng triệu người ngã xuống

Phải giữ gìn, đừng phán xét tiền nhân


Bây giờ ai cũng nghĩ đến bản thân

Nên đôi lúc quên chiến tranh gian khổ

Quên đồng đội vẫn còn nằm đâu đó

Có những người mãi mãi vẫn vô danh.


Bài số 4.

CHIỀU CỔ THÀNH

Duy Sac 2004


Bóng chiều loang thành cổ

Khói hương bay mịt mù

Ta nghe trong tiếng gió

Hình như có tiếng ai


Dòng người lang thang mãi

Tâm tư lắm thở dài

Nỗi buồn nào giấu kín

Khiến nước mắt chảy dài


Ai đang tìm ai vậy

Chỉ nghe kể đến tên

Không rõ ràng quê quán

Không có biết năm sinh


Ai nhớ về ai vậy

Sao nhắc hoài tên nhau

Dò tìm dòng nhật ký

Có người tim quặn đau


Ai buồn ai mà khóc

Ai thương ai mà đau

Người nghẹn ngào nhìn nhau

Người kêu gào thảm thiết


Nỗi buồn nào da diết

Chia ly nào khổ đau

Chiến tranh hết từ lâu

Mà sao còn nước mắt.


Bài số 5. 

PHÍA SAU CUỘC CHIẾN

Duy Sac 2004


Phía sau cuộc chiến tương tàn

Đó là nước mắt nhân dân chảy dài

Chia ly, mất mát, đắng cay

Nỗi đau ly tán không ngày gặp nhau


Hai mươi năm máu đỏ ngầu

Hai mươi năm hận thù nhau nhiều đời

Hai mươi năm nước mắt rơi

Hai mươi năm một màu trời tóc tang


Buồn sao những chiếc khăn tang

Buồn sao thù hận âm thầm mãi nuôi

Buồn sao gượng những nụ cười

Buồn sao chia cách lòng người cùng quê


Giặc thù đã rút quân về

Bỏ lại ta những ê chề ly tan

Đồng bào nghi kỵ họ hàng

Đồng bào ngoảnh mặt quay lưng vì thù


Đau này biết đến bao thu

Buồn này chắc sẽ khó mà nguôi ngoai

Bao giờ xóa hết đắng cay

Bao giờ người lại bắt tay nghĩa tình


Hoa nào ca ngợi quang vinh

Hoa nào trên mộ cha mình hy sinh

Hoa nào chúc tụng hòa bình

Hoa nào thương xót dân mình khổ đau


Vì sao ta hận thù nhau

Vì sao ta chẳng nhìn nhau đồng bào

Vì sao ai biết vì sao

Vì sao ai biết, ai nào có hay


Hôm nay ta biết hôm nay

Ngày mai ai biết sau này là sao

Cái gì bền vững được nào

Cái gì vĩnh cửu đến sau muôn đời


Xưa nay vận đổi sao dời

Những ai hiểu chuyện thức thời là hay

Buông đi oán hận chua cay

Buông đi để có tương lai yên bình


Thôi đừng bên trọng bên khinh

Thôi đừng đứt đoạn nghĩa tình đồng hương

Thôi đừng bi lụy chán chường

Thôi đừng chảy máu tình thương đồng bào


Đã qua nhiều cuộc binh đao

Nhưng chưa chia cách đồng bào như nay

Tại sao lại có chuyện này

Hỏi ai giải thích cho đây tỏ tường


Hôm nay là một quê hương

Hôm nay là một con đường dựng xây

Bao giờ tình nghĩa lại đầy

Bao giờ người lại chung tay với người


Buồn chi cứ mãi người ơi

Nào ai có muốn chuyện này xảy ra

Đó là cái vận nước ta

Nó luôn biến đổi thế là thế thôi


Yêu thương nhau hãy cùng ngồi

Yêu quê, yêu nước ta thôi thù hằn

Đồng bào ta vốn một dòng

Yêu thương thì chớ hai lòng cách xa


Bây giờ cuộc chiến đã xa

Quê hương nam bắc một nhà chung tay

Cùng nhau ta hãy dựng xây

Việt Nam ta sẽ càng ngày sáng tươi


Đừng nhìn nhau cố gượng cười

Hãy nhìn nhau với lòng người bao dung

Oai hùng thì mãi oai hùng

Xếp lại quá khứ ta cùng chung vai


Vì quê hương, vì tương lai

Vì con vì cháu ngày mai sáng ngời

Ai rồi cũng sẽ lìa đời

Nhưng dân tộc sẽ muôn đời còn đây.


Bài số 6.

QUA CẦU HIỀN LƯƠNG

Duy Sac 2004


Con sông kia chỉ một màu nước đỏ

Nhưng quê hương từng đã phải chia đôi

Chiếc cầu bé chỉ dài hơn trăm mét

Hai mươi năm người mới được lại, qua


Con sông ấy có gì mà ghê gớm

Hay bởi người vốn đã có hai lòng

Biết bến nào là đục hay trong

Hay hai bến đều là trong không đục


Hai mươi năm vì sao tuôn nước mắt

Hay đây là hậu quả nạn thực dân

Chứ dân mình ai cũng sống nghĩa tình

Đồng bào ta vốn một dòng máu Việt


Nhìn con nước rất bình yên tĩnh lặng

Nhưng đáy sông ẩn chứa vạn sóng ngầm

Nó luôn cứ chực chờ ngày cuồn cuộn

Lũ lại dâng cuốn đi hết tình người


Hai mươi năm là đã mấy đời người

Dư âm ấy nó vẫn còn âm ỷ

Những hận thù còn in bao thế hệ

Ta với ta cay đắng cố nhìn nhau


Hai mươi năm với muôn vạn nỗi đau

Máu tuôn chảy như nước sông Bến Hải

Lịch sử nào đủ giấy mà ghi lại

Ghi những gì rồi ai đúng, ai sai


Thực dân kia bọn chúng quá bạo tàn

Dã tâm chúng muốn ly tan nòi giống

Để bọn chúng dễ bề mà thao túng

Cho dân mình mãi sống kiếp vong nô


Cuộc chiến tranh đúng theo những mưu đồ

Kẻ cướp nước dựng ván cờ thuộc địa

Quê hương ta đã thành vùng chiến địa

Máu dân mình loang đỏ dãy Trường Sơn


Hai mươi năm ta nung nấu thù hằn

Đúng ý muốn của những quân cướp nước

Nếu như ta cứ hận thù không ngớt

Sớm muộn gì lại nô lệ tôi đòi


Ôi con sông nhìn nhỏ bé vậy thôi

Nhưng triệu người đã ra đi vì nó

Ngày hôm nay cầu Hiền Lương đứng đó

Ai đi qua chắc cũng lắm ngậm ngùi.


Bài số 7.

HOA RỪNG TRƯỜNG SƠN

Duy Sac 2004


Hoang vu đồi núi chiều đông lạnh

Không có gió Lào, chỉ chim kêu

Sương giăng mờ mịt ô cửa kính

Ta ngẩn ngơ vì tiếng suối reo


Đường rừng vất vả cheo leo dốc

Theo dấu ông cha lối hành quân

Hôm nay hoa cỏ mờ dấu vết

Thấp thoáng hương linh ẩn hiện về


Không còn tiếng súng, không mệnh lệnh

Không tiếng máy bay ở trên trời

Không nghe tiếng gọi nhau đồng đội

Chỉ có nương ngô khắp triền đồi


Rừng hoang, sương lạnh, chiều buốt giá

Trong tiếng gió reo có quân đi

Mập mờ thấp thoáng người chiến sỹ

Ánh sao trên mũ vẫn sáng ngời


Vạn lối chân đi, vạn kiếp người

Dấu chân ai mới tuổi đôi mươi

Lá thư viết vội về thăm mẹ

Một chiếc lược con tặng người yêu


Hoa rừng bung nở triền dốc thoải

Như đón tiếp ai đến thăm người

Trường Sơn nay đã thay áo mới

Quê hương thống nhất những nụ cười.


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT

 MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT

Thơ Duy Sắc


Sương chiều buông mảng mảng

Trắng toát một khoảng trời

Núi buồn loang tím ngắt

Mây nào có muốn trôi

Hàng thông xanh già cỗi

Thân xù xì vết nhăn

Than van tàn lá rụng

Đám gỗ mùn đầy giun

Chẳng tiếng chim nào hót

Phong lan rũ cánh buồn

Nắng tuôn màu vàng chua

Gió lạnh buốt tim người

Đà Lạt nhìn phát chán

Âm u nóc nhà thờ

Nhạc Trịnh rên rỉ mãi

Đời một cõi đi về

Mà mình về đâu nhỉ

Đi mệt hết cả người

Đường dốc quanh co thế

Biết lối nào để đi

Phố chợ câu đổi chác

Tiền mua bán tình người

Vườn nhà em hoa nở

Có lối nào cho tôi

Tự nhiên mưa đổ xuống

Phố núi buồn làm sao

Chiếc áo len em tặng

Nó không đủ ấm người

Em và tôi là ai

Chúng mình sao lại gặp

Hôm nay tôi nhìn mưa

Em giờ ở nơi nào

Nhớ lúc bên ánh lửa

Tình em ấm đôi tay

Đôi mắt em hy vọng

Một mối tình đắm say

Chiều nay Đà Lạt lạnh

Tôi lang thang bờ hồ

Mưa ướt hết đầu tóc

Ngẹn ngào những câu thơ

Mấy mùa lễ hội trước

Ta cùng ngắm hoa đào

Em thích lan hồ điệp

Tôi mê mẩn địa lan

Em chụp rất nhiều ảnh

Những khoảnh khắc yêu thương

Kỷ niệm mình lưu lại

Ảnh bây giờ còn không

Chắc ảnh đã cũ hết

Em cũng vất đi rồi

Nó đáng gì mà giữ

Phút bồng bột ngây thơ

Anh còn một mớ thơ

Anh viết về hai đứa

Mỗi khi anh đọc lại

Mình lại khóc vu vơ

Nhiều khi lòng tự nhủ

Thơ thẩn để được gì

Tình xưa đâu còn nữa

Chi bằng xóa hết đi

Nhưng mà anh không xóa

Anh viết thơ về em

Xóa là anh bội bạc

Anh từng hứa yêu em

Đà Lạt vẫn như thế

Sương núi với mưa rừng

Mấy dinh thự mốc meo

Chỉ con người là khác

Mưa chiều như màn bạc

Nó phủ trắng lối mòn

Đường xưa ta cùng bước

Anh bây giờ cô liêu

Thế đó sáng rồi chiều

Đời qua nhanh tàn nhẫn

Anh nhìn mưa rồi ngẫm

Ta như sương khói bay

Cô đơn quá chiều nay

Mà cô đơn cũng phải

Chắc bởi mình ích kỷ

Nên cuộc đời đắng cay


2006

VIẾT THƠ TÌNH

 VIẾT THƠ TÌNH

Duy Sac


Tôi buồn viết thơ tình

Mà nghĩ không ra tình

Thế nên mình tự diễn

Là một kẻ thất tình


Nên khi xem thơ tình

Ai mà không tinh ý

Rất dễ bị lừa tình

Bởi ngôn tình giả dối


Thơ tình bây giờ lắm

Thơ tám chữ mượt mà

Thơ thất ngôn kịch tính

Thơ lục bát thê lương


Tình yêu ở trong thơ

Chỉ là tình trăng gió

Tình hiếm khi nào có

Phần nhiều tưởng tượng ra


Cũng có nhiều nhà thơ

Vì nghèo và khổ sở

Nên người yêu họ bỏ

Thành ra lụy phải tình

GỬI EM YÊU

 GỬI EM YÊU TNMH

Duy Sắc


Đà Lạt đêm buồn, trời lạnh giá

Sương núi âm thầm cắt thịt da

Mình anh quanh quẩn bờ hồ vắng

Nhớ em đang phải chịu xót xa


Vì đâu dang dở chuyện tình ta

Nghĩa tình mình vốn rất mặn mà

Thuỷ chung em vẹn tròn son sắt

Đức hạnh trung trinh giữ đạo nhà


Mấy lần Đức Trọng anh từng qua

Dọ hỏi xung quanh để biết nhà

Nhưng rồi anh lại không dám đến

Không hiểu tại sao mình cứ xa


Nhiều khi nhớ em cứ xót xa

Em cũng thương anh lén cả nhà

Thế mà mình vẫn xa nhau mãi

Cách nào cho trọn vẹn đôi ta.

ĐÔI MẮT EM BUỒN

 ĐÔI MẮT EM BUỒN

Duy Sac 2022


Quê em ở vùng cao nguyên đất đỏ

Dọc tuyến đường quốc lộ số hai mươi

Sau nhà em có một vài ngọn núi

Có dòng sông nho nhỏ chảy qua làng


Tuổi mười tám em rời nhà đi học

Đất Sài Gòn xa lạ chẳng ai quen

Những người thân luôn bảo bọc ân cần

Tiền học phí em phải đi vay mượn


Lòng hiếu thảo thôi thúc em cố gắng

Thương mẹ cha vất vả ở quê nhà

Lo gia đình không khá giống người ta

Em phấn đấu vượt qua bao vất vả


Mối tình đầu đẹp nhưng bao trắc trở

Khổ cho em phải chịu những tiếng oan

Nhưng ai biết tình yêu em trong sáng

Người ta thương em cũng rất thật lòng


Bao nước mắt tiếc cho thời xuân sắc

Khổ thân em thao thức nhớ về người

Chắc người cũng từng khổ đau nhiều lằm

Nên âm thầm họ nuốt lệ lánh xa


Em luôn nhớ về mối tình đầu ấy

Bởi hai người vẫn còn rất thương nhau

Cả hai đành phải ôm nỗi đớn đau

Bởi duyên phận dây dưa chưa có dứt


Em thường nghĩ có hay không duyên nợ

Tại làm sao em lại gặp được người

Rồi cứ thế yêu thương nhau khó dứt

Có lẽ nào định mệnh phải thế ư


Đau khổ lắm, em vẫn buồn lặng lẽ

Tuổi thanh xuân cứ thế nó trôi qua

Chẳng bao lâu ai cũng phải về già

Rồi ai sẽ ở bên khi đau ốm


Ngày hôm nay công việc đã ổn rồi

Em không phải còn lo về kinh tế

Nhưng ray rứt mãi mối tình ngày ấy

Em lại buồn hay cứ ngó xa xăm


Ánh mắt em ẩn chứa bao tâm sự

Như những gì mà em đã trải qua

Em luôn cười để che những xót xa

Anh cảm nhận viết thành thơ mến tặng.


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

BÚT KÝ VỈA HÈ 9

 BÚT KÝ VỈA HÈ 9

Tác giả Nguyễn Duy Sắc


Quận tám có phố dọc sông

Đường Phạm Thế Hiển rất đông nhà thờ

Sài Gòn khu ấy trước giờ

Giáng Sinh rực rỡ đèn hoa rợp trời


Đèn sao lấp lánh sáng ngời

Những hang đá đẹp gọi mời người xem

Thánh ca nhộn nhịp hàng đêm

Xóm đạo vì thế vui thêm rất nhiều


Những đôi trai gái đang yêu

Đến đây chủ yếu họ xem nhà thờ

Họ cầu một số ước mơ

Công danh rộng mở , học hành hanh thông


Chụp ảnh bên những cây thông

Ngắm cảnh đêm xuống bến sông thanh bình

Tay trong tay họ tâm tình

Họ mong đời mình sung sướng mai sau


Trên con phố đủ sắc màu

Vang tiếng kinh cầu thế giới bình an

Anh gặp em lúc lễ tan

Em đi vội vàng va trúng vào anh


Cơ hội đến , anh chộp nhanh

Vài câu chào hỏi chân thành làm quen

Em giương đôi mắt đen huyền

Má lún đồng tiền cười rất là duyên


Ngại ngùng em bỏ đi liền

Anh đi theo mãi làm phiền hỏi thăm

Em quay lại nhìn chằm chằm

Rằng anh kia định muốn làm gì đây


Anh theo lẽo đẽo như vầy

Tôi rất là ngại , anh này kỳ ghê

Thế là em đuổi mình về

Đúng là quá tệ, thiệt mình khờ ghê


Mới làm quen đã bị chê

Sao mà dở thế trời ơi là trời

Năm nay mình đến đúng nơi

Cố gắng chờ đợi bóng người năm xưa


Nhìn lóm em có ai đưa

Nếu mà chưa có mình cưa nữa à

Thấy em từ phía đằng xa

Bữa nay em đã bế con theo chồng


Tôi ra đứng cạnh bờ sông

Cảm nhận hơi gió mùa đông đang về

Một đêm buồn đến ê chề

Hỡi ơi Thượng Đế tình là cái chi.