NẮNG XUÂN
Duy Sac
Trời xuân đẹp, nắng Sài Gòn trong vắt
Những vườn hoa ngan ngát tỏa hương bay
Anh hẹn em ta đi ngắm hoa mai
Vì anh nhớ có chợ mai mới họp
Lần đầu hẹn, nên anh hơi hồi hộp
Thật không ngờ người đã dọn mai đi
Xấu hổ quá anh không biết nói gì
Đành phải dẫn em đi khu du lịch
Em hiểu chuyện nên không hề giận dỗi
Anh thấy mình có lỗi rất là nhiều
Ta tung tăng đi dạo suốt buổi chiều
Tình đầu đã khơi lên nhiều mộng ước
Mùa xuân ấy đúng là mùa xuân đẹp
Tình đôi ta như là một phép màu
Chắc cả đời mình chẳng thể quên nhau
Bởi vì mối Nghiệp Duyên này sâu nặng
Từng đã có đôi lần mình xa cách
Nhưng duyên kia lại dẫn dắt trở về
Nghĩ cũng lạ, mối tình này khó hiểu
Như người ta, họ đã bỏ nhau rồi
Anh vẫn biết, em còn vương vấn lắm
Nhưng dằn lòng giấu kín nó vào tim
Anh thì để vần thơ vào tâm sự
Cho mối tình lưu mãi đến mai sau.
Số phận mình dù gì cũng đã đau
Thôi cứ để cho nó đau thêm nữa
Đau để biết tình yêu kia là thật
Chứ không đau là tình ấy giả vờ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét