YÊU SÀI GÒN
Duy Sac 2000
Sài Gòn ơi! Ta yêu biết mấy
Những con đường, những góc phố thân quen
Chiều công viên, chiếc ghế đá hẹn hò
Cánh Phượng tan trong hoàng hôn rực đỏ
Sài Gòn ơi ! Những đêm trăng sáng tỏ
Sông xa xa vang vọng tiếng còi tàu
Ghe Thương Hồ xuôi mái mãi về đâu
Đời phiêu dạt chốn đầu sông, cửa biển
Sài Gòn ơi ! Những trưa hè nắng đổ
Cơn mưa rào bất chợt xuống thình lình
Lá me bay phủ khắp mấy nẻo đường
Cánh hoa dầu cứ bềnh bồng xoay tít
Sài Gòn ơi ! Em nơi đâu có biết
Để cho ta thấp thỏm cứ đi tìm
Cổng trường xưa đã khép hết nguồn tin
Thời áo trắng có mối tình hoa phượng
Sài Gòn ơi ! Ai còn vấn còn vương
Dòng lịch sử ba trăm năm ngày ấy
Bao chiến công uy danh và lừng lẫy
Ông cha từng khai phá mảnh đất này
Chiều hôm nay, phố vào xuân lặng lẽ
Có lạnh gì sao em mặc áo len
Để anh nhớ cái se se rét mướt
Chốn quê nhà thuở thơ ấu mùa đông
Em đi đâu, mà ánh mắt mơ màng
Áo dài trắng, lụa tinh khôi dưới nắng
Ta nhìn em chợt tâm hồn nín lặng
Nơi trái tim sao rạo rực lạ kỳ
Sài Gòn ơi ! Em đến vội rồi đi
Ta ngơ ngẩn nghĩ những gì không biết
Tự nhiên lòng cứ thấy buồn da diết
Hỏi tại sao ? Sài Gòn có biết không
Ôi Sài Gòn ! Thành phố thật mênh mông
Đường mới mở rộng lòng và thông thoáng
Nhịp sống mới ngập tràn bao hy vọng
Ta mong sao sẽ lại được gặp em
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét