BIẾT MÌNH NGU
Duy Sac
Đường đi khó thì bỏ
Tìm lối khác mà đi
Đừng cố rồi than khổ
Tại vì mình chọn đi
Bỏ rồi phải ngồi nghĩ
Tìm lối dễ đi hơn
Nghĩ cho thật là kỹ
Để đừng đi sai đường
Khi gặp nhiều bất lợi
Chọn bất lợi ít hơn
Khi gặp nhiều thuận lợi
Hãy chọn thứ lợi nhiều
Đường ta đi ta chọn
Dám chọn là dám đi
Đi rồi đừng hối tiếc
Quay đầu là khổ đau
Một khi đi mà khổ
Nhưng ta cứ cố đi
Vậy thì đừng than thở
Hãy cố gắng mà đi
Biết lối nào là đúng
Biết lối nào là sai
Bởi những thứ bề ngoài
Nó đánh lừa con mắt
Lời điêu ngoa thường ngọt
Kẻ lừa hay ba hoa
Lấy lòng người là hiểm
Hào hoa là Sở Khanh
Muốn biết người chân thành
Chỉ cần nhìn đôi mắt
Ánh mắt hiền, trìu mến
Đó chính là quý nhân
Kẻ mắt hí, mày sâu
Phường có râu ở bụng
Người hay cười lúng liếng
Tránh xa là tốt hơn
Kẻ ba hoa khoác loác
Tài hèn nhưng lắm lời
Không nên quen thân thiết
Rồi ta bị thị phi
Kẻ cúi mặt mà đi
Đích thị người bạc nhược
Tâm địa lại nhỏ hẹp
Nhưng trong lòng hiểm độc
Người bước đi ngông ngông
Tay chân quơ lung tung
Cẩn thận mà nên tránh
Đó là phường lưu manh
Kẻ hay thích lanh chanh
Miệng mồm thường ton hót
Không giao cho việc lớn
Bởi kẻ đó hai lòng
Những ai bước thong dong
Mắt luôn luôn nhìn thẳng
Ngồi vững như bàn thạch
Đó là đại trượng phu
Đời không có ai ngu
Chỉ mình ngu không biết
Nên muốn mình hiểu biết
Ta phải biết mình ngu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét