ĐÔI MẮT EM BUỒN
Duy Sac 2022
Quê em ở vùng cao nguyên đất đỏ
Dọc tuyến đường quốc lộ số hai mươi
Sau nhà em có một vài ngọn núi
Có dòng sông nho nhỏ chảy qua làng
Tuổi mười tám em rời nhà đi học
Đất Sài Gòn xa lạ chẳng ai quen
Những người thân luôn bảo bọc ân cần
Tiền học phí em phải đi vay mượn
Lòng hiếu thảo thôi thúc em cố gắng
Thương mẹ cha vất vả ở quê nhà
Lo gia đình không khá giống người ta
Em phấn đấu vượt qua bao vất vả
Mối tình đầu đẹp nhưng bao trắc trở
Khổ cho em phải chịu những tiếng oan
Nhưng ai biết tình yêu em trong sáng
Người ta thương em cũng rất thật lòng
Bao nước mắt tiếc cho thời xuân sắc
Khổ thân em thao thức nhớ về người
Chắc người cũng từng khổ đau nhiều lằm
Nên âm thầm họ nuốt lệ lánh xa
Em luôn nhớ về mối tình đầu ấy
Bởi hai người vẫn còn rất thương nhau
Cả hai đành phải ôm nỗi đớn đau
Bởi duyên phận dây dưa chưa có dứt
Em thường nghĩ có hay không duyên nợ
Tại làm sao em lại gặp được người
Rồi cứ thế yêu thương nhau khó dứt
Có lẽ nào định mệnh phải thế ư
Đau khổ lắm, em vẫn buồn lặng lẽ
Tuổi thanh xuân cứ thế nó trôi qua
Chẳng bao lâu ai cũng phải về già
Rồi ai sẽ ở bên khi đau ốm
Ngày hôm nay công việc đã ổn rồi
Em không phải còn lo về kinh tế
Nhưng ray rứt mãi mối tình ngày ấy
Em lại buồn hay cứ ngó xa xăm
Ánh mắt em ẩn chứa bao tâm sự
Như những gì mà em đã trải qua
Em luôn cười để che những xót xa
Anh cảm nhận viết thành thơ mến tặng.
#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét