NGUYỆT QUẾ DƯỚI TRĂNG
Duy Sac 2002
Xuân sắc ấy bây giờ còn đâu nữa
Hoa đã tàn nhụy rữa hết tinh anh
Bởi quá nhiều ong bướm lởn vởn quanh
Cành Nguyệt Quế chỉ còn hương đọng lại
Đời hoa chỉ đẹp khi vừa mới nở
Dưới ánh trăng khiến thi sỹ mơ màng
Như sương mai lấp lánh nét cao sang
Vài trận gió chỉ còn tàn cánh mỏng
Hoa ơi hoa ta thật tiếc làm sao
Nét trinh trắng bị dập vùi tơi tả
Nay ta khoác cho hoa manh áo mới
Một nàng thơ lãng mạn giữa trần đời
Khi đêm về mình làm bạn cho vui
Để cho những hồn thơ ta bay bổng
Tình yêu ấy tuy chỉ là giấc mộng
Nhưng với ta, hoa vẫn đẹp vô cùng
Cũng do bởi mùi hương hoa ngào ngạt
Nên bướm, ong chúng nó cứ vây quanh
Cứ như ta thơ thẩn vậy cho lành
Tuy giản dị nhưng tâm hồn thanh thản.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét