CẢM ƠN NGƯỜI THƯƠNG EM
Duy Sac
Em buồn em viết linh tinh
Chứ nào đâu có ý tình với ai
Phận em nghèo khó, nợ dai
Cuộc đời lang bạt, bất tài ba hoa
Gọi là mê chút thơ ca
Lõm ba lõm bõm viết ra giải sầu
Tình yêu trăng gió đâu đâu
Chứ em như vậy ai nào dám yêu
Tội thân em khổ đã nhiều
Lắm khi hay đứng ngắm chiều hoàng hôn
Ngu ngơ như kẻ mất hồn
Khờ căm cái mặt, chưa khôn bao giờ
Xin đừng xem mấy bài thơ
Hiểu lầm em bị thẫn thờ vì yêu
Để em mơ mộng thêm nhiều
Để đời em lại cứ phiêu linh hoài
Thương người mà chẳng biết ai
Bởi vì em biết nào ai thương mình
Thành ra ảo tưởng thần kinh
Cứ luôn suy nghĩ rằng mình từng yêu
Xuân về em lại cô liêu
Thất tha thất thểu bơ vơ một mình
Vì nghèo trốn nợ, trốn tình
Bây giờ không biết đời mình vè đâu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét