THÈM NHỎ DÃI
Duy Sắc
Mình nào phải là người gen tị
Nhưng bạn mình sao quá cao sang
Suốt ngày ăn tiệc nhà hàng
Sơn hào, hải vị đầy mâm rất nhiều
Nhìn tấm ảnh mà thèm nhỏ dãi
Biết khi nào mình mới được ăn
Mỗi ngày cơm nguội muối vừng
Lâu lâu có ít tép rang với dầu
Nhiều khi muốn được ăn bát phở
Chỉ gọi là bún với nước dùng
Nhưng sao cảm thấy khó khăn
Thành ra thỉnh thoảng đứng dòm người ta
Lúc còn bé mẹ cha chăm bẵm
Chưa phải lo thiếu một bữa nào
Bây giờ khôn lớn học cao
Thèm ăn một miếng bọt trào cả ra
Ôi bè bạn của mình thành đạt
Ai cũng giàu lại ở nhà cao
Thân mình còn bới còn cào
Hằng ngày chắt bóp từng hào từng xu
Nghĩ mà tủi cho thân mình quá
Xưa nay toàn nói chuyện ba hoa
Lang thang như kẻ không nhà
Đầu đường xó chợ lê la ba xàm
Đành nuốt lệ từng đêm lặng lẽ
Tiếc nuối hoài dĩ vãng đã qua
Tình xưa nay cũng nhạt nhòa
Tình nay không biết đâu ra mà tìm
Thơ với thẩn thành ra lẩn thẩn
Điên chẳng điên dở dở ương ương
Ai nhìn họ cũng xem thường
Bạn bè nhìn bảo giống phường thất phu
Làm gì nữa khi già đang đến
Hết thật rồi khỏi mộng với mơ
Bạn mình ông nọ bà kia
Bà kia ông nọ thật là phong lưu
Ôi thèm quá một chai rượu đế
Ta muốn say quên hết cả đi
Say rồi vinh nhục xá gì
Vui cùng trăng sáng mỗi khi thơ về.
Nhìn các bạn đăng hình đi du lịch, ăn tôm hùm, cua hoàng đế , ăn bò cu bê, bò úc, uống rượu vang mà mình thèm nhỏ dãi nên mình làm bài thơ này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét