Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

THƠ TÌNH BÊN TRĂNG THU

 THƠ TÌNH BÊN TRĂNG THU

(Thơ tình Hoa Phượng Đỏ)


Sao em ngồi trong im lặng

Đôi mắt mang bao sâu lắng ưu tư

Trà đây, mình uống từ từ

Kể anh sự việc nó như thế nào

Anh cũng buồn và sầu não

Nét phong trần trên vai áo tả tơi

Mời anh cùng tỏ sự đời

Hai ta chia sẻ đôi lời với nhau

Em à chuyện ấy bàn sau

Bánh thơm và ngọt mình mau ăn nào

Trăng sáng thật đẹp làm sao

Đêm nay lồng lộng trời cao dát vàng

Vậy anh đợi em thắp nhang

Ngày rằm, em khấn cầu an thôi mà

Xong ta cùng uống chén trà

Tri âm đối ẩm chuyện xa chuyện gần

Anh tìm em đã bao lần

Hôm nay mới dịp đến gần cạnh bên

Thật tình anh chửa biết tên

Chẳng hay đằng đó là tên gì nào

Tên à liệu cần lắm sao!

Em nghĩ tên ấy có nào nghĩa chi

Nếu anh không thích thì đi

Còn tên biết để làm gì hả anh

Em quả nhiên lòng nguội lạnh

Anh hỏi tên mà cũng chạnh lòng ư

Vậy thì nói chuyện thư thư

Để cùng tìm hiểu xem như thế nào

Anh nhìn kìa, trời không sao

Một vầng trăng sáng dạt dào trong mây

Gió thu vờn mấy hàng cây

Cảm ơn đó đã đến đây tâm tình

Em mảnh khảnh , nét xuân xinh

Sương mai, vóc hạc, tính tình đoan trang

Tóc dài chải chuốt gọn gàng

Nói lời trìu mến , trông càng mến yêu

Có chi anh phải khen nhiều

Hoa xưa tàn đã mấy chiều gió đông

Còn đây chút xác hồn không

Bọt bèo trôi cứ lông bông không nhà

Thân em theo nghiệp đàn ca

Ghánh hát là nhà, tổ nghiệp như cha

Em mồ côi từ nhỏ mà

Tuổi thơ lạnh lẽo thành ra lạnh lùng

Mẹ nuôi nâng đỡ bao dung

Cuộc sống bươn trải muôn trùng đắng cay

Hôm nay em đến chỗ này

Để hồi tưởng lại tháng ngày xa xưa

Lúc trước có mấy gốc dừa

Một bến đò nhỏ để đưa đón người

Em nhìn anh buồn rười rượi

Tâm sự gì hãy nói dưới trăng này

Em ơi ai có nào hay

Gặp em trong cảnh tình này vui thay

Anh xin phép để cầm tay

Người mà anh đã bao ngày thầm thương

Đây không là chuyện yêu đương

Chẳng phải mơ mộng như phường bướm ong

Đó chỉ là một tấm lòng

Cảm mến hình bóng người trong tâm hồn

Những đêm khuya, bước chân dồn

Cô đơn đường vắng, vùi chôn ân tình

Lang thang chỉ có một mình

Cứ nhớ đến mãi bóng hình của ai

Biết khi nào mới gặp lại

Một người con gái trinh nguyên hôm nào

Anh nói thế nghĩa là sao

Ai mà đã gặp hôm nào với anh

Em nào đã có biết anh

Bây giờ mới gặp mặt anh lần đầu

Chắc hai ta có nỗi sầu

Cho nên đồng cảm, tâm đầu mà thôi

Trăng sắp tàn trên sông rồi

Lá bàng mấy chiếc thả trôi xuôi dòng

Ai cho anh nỗi nhớ mong

Ai gieo trắc ẩn trong lòng của anh

Em là cô gái trong tranh

Mười năm về trước ta thành bạn thân

Trong một lần vẽ truyền thần

Đôi mắt em đã truyền thần cho anh

Từ đó anh cứ nhìn tranh

Đêm nào em cũng bên anh chuyện trò

Cô gái ấy là em đó

Anh đang cảm thấy lạ cho cuộc đời

Chắc anh mơ đó anh ơi

Mười năm về trước anh nơi đâu nào

Chúng ta từng đã gặp sao

Hay là cảnh mộng chiêm bao chốn trần

Em cảm nhận anh cũng thân

Có vẻ cũng đã đôi lần gặp qua

Nhưng thôi chuyện này khó quá

Tạm thời ta hãy bỏ qua vấn đề

Gió lạnh, lòng em tái tê

Mắt anh ẩn chứa não nề lo toan

Chuyện tình cảm mình hãy khoan

Bởi những thứ ấy chỉ toàn mông lung

Em và anh có điểm chung

Tâm trạng hai đứa đang cùng niềm đau

Áo anh cũ đã bạc màu

Đôi mắt ẩn giấu sắc màu gian truân

Đời là một vòng luẩn quẩn

Chuyện nhân duyên như uẩn khúc mà

Đêm nay gặp gỡ đôi ta

Mong sao có nghĩa mặn mà ngày mai

Trà ngon mình thưởng lai rai

Cùng nhau qua một đêm dài mùa thu


Duy Sac 2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét