HÁI TRĂNG
Duy Sac
Anh giơ tay với cành phượng đỏ
Em đứng phì cười bảo "đồ điên"
Tại em không thích màu hoa phượng
Nhưng anh rất thích sắc phượng hồng
Em giơ tay chỉ trăng dưới nước
Em cầm cục đá ném vào trăng
Nước loang thành sóng tròn lợn gợn
Em cười vì ném vỡ mặt trăng
Anh trao tay tặng em hoa phượng
Em trố mắt nhìn rất ngạc nhiên
Em cười " anh đúng đồ điên thật"
Em ngoảnh mặt đi ngó lên trăng
Em rằng em thích trăng ở đó
Anh hai được về, em sẽ yêu
Bằng không thì biến đi khuất mắt
Anh chớ trách em đã vô tình
Anh nghe xong vậy nên bỏ chạy
Từ đó là anh trốn em luôn
Dại gì ở lại cho nó khổ
Bởi hái trăng là chắc chắn điên
Thì ra ngày đó em chỉ gẹo
Nào có phải đâu em thách anh
Tại anh ngu quá nên không hiểu
Bây giờ anh thấy đúng mình điên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét