Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

ẾCH ỘP

 ẾCH ỘP

Duy Sac


Ngồi trong cái xó nhà

Buông những lời cuồng ngôn

Nghĩ là mình khôn lắm

Người ta chẳng biết gì


Văn với lại chả thơ

Như riềng sả lá mơ

Chẳng khác gì nói hùa

Thế là hay rồi đấy


Ta đã là gì đây

Ở trên cõi đời này

Mà ai thèm có biết

Ta dù có là ai


Thôi ta là con ếch

Ếch cứ kêu ộp ộp

Tự kêu rồi tự nghe

Như thế là tự mãn


Ếch ộp là ếch ộp

Ngoài kia mơ lốp đốp

Nước cứ rơi lộp độp

Ếch vui nhảy chồm chồm


Trời ơi vui quá đi

Vui ơi là quá vui

Ếch ộp là ếch ộp

Mưa rào là ếch kêu

TÂM TƯ SÂU KÍN

 TÂM TƯ SÂU KÍN

Duy Sac


Lòng dạ người ta hiểm

Nhưng họ rất hay cười

Nói những lời tử tế

Nhân, lễ, nghĩa răn đời


Biết bao lời hoa mỹ

Câu đạo đức sáng ngời

Nào nết na thùy mị

Rồi đức hạnh, thủy chung


Nào là uy với tín

Nào lễ nghĩa, trung thành

Nào đền ơn đáp nghĩa

Đủ lý lẽ cao vời


Nghe cho để vui thôi

Tin là bán lúa giống

Họ cười ta cũng cười

Cùng cười là vui hết


Tin mấy lời như vậy

Ta sẽ bị u mê

Rồi một phút bất ngờ

Họ quay lưng trở mặt


Lòng người sâu thăm thẳm

Ta tin mình là hơn

Ngay cả tình thân thuộc

Người ta còn hại nhau


Những ai yêu mà đau

Là tình yêu chân thật

Người tặng ta nước mắt

Ta trao người trái tim


Đời đừng quá vô tình

Dù niềm tin hạn chế

Nhưng hãy luôn ghi nhớ

Đạo Trời chẳng hề sai


Tin mình mới tin người

Thương mình mới thương người

Ta thương người thương ta

Người ta thương ta nhớ

ĐƯỢC MẤT

 ĐƯỢC MẤT

Duy Sac


Ai chưa từng khổ chưa từng nhục

Chắc hiểu rõ đời phải bao dung

Đừng dồn người khác vào bế tắc

Để tránh bớt đi một mối thù


Người khôn phải biết dùng nhân nghĩa

Đãi người bằng tử tế khoan hòa

Chừa mình lối thoát khi bế tắc

Kẻo lúc sa cơ chẳng còn ai


Dẫu rằng tử tế luôn thua thiệt

Lắm tiếng thị phi rất khó nghe

Nhưng trời không phụ người tử tế

Nên hãy làm người tử tế đi


Tính toán có khôn chẳng được gì

Có chăng được mấy lúc sân si

Được rồi lại mất đi thứ khác

Bởi trời cho xong lại lấy đi


Cố mà học sống cho tử tế

Cứ tử tế đi chẳng mất gì

Của mình tự khắc luôn sẽ có

Chẳng phải mất công kiếm làm chi

U HOÀI GIẤC MỘNG

 U HOÀI GIẤC MỘNG

Duy Sac 2009


Còn đây gạch đá phơi mưa nắng

Phế tích u hoài với tháng năm

Cố nhân chắc tiếc thời vang bóng

Tiếc cũng thế thôi biết thế nào


Cũng từng oai chấn vang thiên hạ

Điện ngọc cung son lắm gót ngà

Những vòng hoa sứ mừng chiến thắng

Hương trầm nghi ngút đón quân vương


Danh kia tàn lụi theo năm tháng

Con cháu ai còn có nhớ tên

Bia đá bây giờ mòn hết chứ

Sử sách buông câu nỉ non hoài


Thế đó dòng thời gian tàn nhẫn

Nó có cho ai kịp vấn vương

Giấc mộng ngàn năm giờ hoang phế

Thỉnh thoảng người ta đứng ngó nhìn


Ngàn năm cũng chỉ một thoáng qua

Sá gì cho một cuộc tình ta

Chiêm bao mộng mị thêm ảo tưởng

Rồi cũng ai nào nhớ về ta

RỰC RỠ

 RỰC RỠ


Ai cũng thèm rực rỡ

Nên cố gắng rất nhiều

Khi có hơi rực rỡ

Thế là có chút kiêu


Rực rỡ làm lóa mắt

Ánh sáng ấy chói lòa

Nó như bùa mê vậy

Khơi khao khát trong ta


Thế nào là rực rỡ

Hoa nào cũng đẹp mà

Tại sao ta phải cố

Theo chân của người ta


Có khi nào rực rỡ

Nó ở gần ngay ta

Mà do mình ảo tưởng

Nghĩ là nó ở xa


Ai cũng đều rực rỡ

Như mỗi một đóa hoa

Cả đời ta rực rỡ

Khi ta hiểu chính ta


Duy Sac

LANG THANG ĐÊM

 LANG THANG ĐÊM

Duy Sac


Nhiều đêm đi dạo trên cầu

Thấy người già cả gối đầu cạnh nhau

Họ nằm dưới ánh đèn màu

Ngửa mặt nhìn ngắm vì sao trên trời


Nhiều hôm rả rích mưa rơi

Họ trùm tấm nhựa và ngồi co ro

Trông ai cũng rất buồn so

Cúi gằm mặt xuống, lờ đờ buồn hiu


Sài Gòn cao ốc mọc nhiều

Bên những xóm trọ liêu xiêu bần hàn

Trẻ con nhếch nhác lang thang

Chúng bu quanh những nhà hàng, quán ăn


Cuộc đời ai cũng nhọc nhằn

Ai mà có biết ai trăn trở gì

Ai nhìn ai cũng sinh nghi

Ai nhìn ai có nghĩ gì về ai


Lang thang qua những đêm dài

Chỉ đêm mới biết còn ai ngoài đường

Đêm nào ai giận ai thương

Đêm ai hạnh phúc, ai buồn lẻ loi


Lang thang đi giữa cuộc đời

Ai đi mà chẳng có nơi để về

Ai không còn biết đến quê

Ai đi trong những ê chề khổ đau


Lang thang bươn trải, mưu cầu

Ai từng kiêu ngạo buông câu khinh người

Ai từng thê thảm rã rời

Ai từng đã bị miệng đời coi khi


Lang thang tìm kiếm thứ gì

Ai sao lại cứ mãi đi miệt mài

Ai lang thang bởi vì ai

Ai vì ai để cho ai vì mình.

CÓ QUÊN ĐƯỢC KHÔNG

 CÓ QUÊN ĐƯỢC KHÔNG

Duy Sac


Khó quên lắm nếu đã thương sâu nặng

Bởi càng quên là sẽ thấy càng đau

Dù biết rằng ta chẳng muốn gặp nhau

Nhưng ký ức nó trong đầu ám ảnh


Có người nói tình chỉ là ảo ảnh

Không người này thì sẽ có người kia

Nói như vậy ai nói mà không được

Bởi vì thương là không phải tình yêu


Thương một người là phải đấu tranh nhiều

Vì không dễ mà thương ai mù quáng

Thương là đã như một phần thân thể

Như người thân ruột thịt của chính mình


Cố quên lắm chứ ai mà muốn nhớ

Muốn xóa đi tất cả mọi dư âm

Nhưng đêm đến không hiểu sao cứ nhớ

Nhớ mà không thể hiểu tại vì sao


Biết rằng mình đã cố tránh xa nhau

Ai cũng phải mưu cầu tìm hạnh phúc

Nhưng tìm mãi vẫn chưa ra hạnh phúc

Bởi vết thương âm ỷ cứ nhói đau


Quên được không chắc là chẳng thể nào

Thôi đành nhớ gửi vào thơ cho đẹp

Dù sao mình cũng một thời thắm thiết

Một tình yêu trong sáng thật cao sang.

BUỒN QUÁ CHIỀU QUA

 BUỒN QUÁ CHIỀU QUA

Duy Sac


Chiều qua buồn quá nên buồn

Buồn qua nhiều quá nên buồn chiều qua

Buồn qua cả buổi chiều qua

Chiều buồn cả buổi chiều qua cứ buồn

Buồn qua cả buổi chiều buồn

Chiều qua cả buổi chiều buồn chiều qua

Chiều qua buồn cứ vậy qua

Quá chiều buồn quá nên qua buổi chiều

Chiều buồn nên quá là buồn

Buồn chiều buồn quá nên buồn cứ qua

Qua buồn cả buổi chiều qua

Buồn qua cả buổi buồn qua hết chiều

Chiều qua buồn quá cứ buồn

Chiều buồn qua cả chiều buồn chiều qua

Qua chiều buồn buổi hôm qua

Qua hôm buồn quá hôm qua chiều buồn

Buồn buồn qua buổi chiều buồn

Chiều chiều qua những nỗi buồn hôm qua

Qua hôm buồn buổi chiều qua

Qua chiều qua nữa cho qua hết buồn

Chiều qua qua những chiều buồn

Chiều buồn qua những nỗi buồn đã qua

Đã qua buồn buổi chiều qua

Chiều buồn buổi ấy đã qua bao chiều

Buồn qua ngần ấy buổi chiều

Chiều qua buồn ấy về chiều hôm qua

Quá buồn chiều ấy đã qua

Qua chiều hôm ấy chưa qua hết buồn

Chiều qua là buổi chiều buồn

Qua buồn chiều ấy mà buồn chưa qua

Buồn chiều nay với chiều qua

Buồn nào cho để nhanh qua hết buồn

Chiều nay chiều ấy đều buồn

Chiều qua chiều ấy cũng buồn chưa qua

Buồn qua chưa hết chiều qua

Chiều nay buồn nữa lại qua buổi chiều

Buồn chiều ấy bởi vì chiều

Buồn nay không phải vì chiều nó qua

Buồn qua chiều ấy hôm qua

Hôm nay buồn quá cũng qua hết chiều

Buồn qua qua biết bao chiều

Bao chiều qua ấy là chiều buồn qua

Buồn chiều hôm ấy vừa qua

Buồn qua chiều ấy hôm qua còn buồn

Buồn ơi chiều cứ qua buồn

Chiều ơi chiều lại cứ buồn đi qua

Chiều nào buồn nó cũng qua

Cứ chiều qua lại đi qua nỗi buồn

Buồn chiều qua ấy vì buồn

Buồn vì chiều ấy nỗi buồn lại qua

Qua buồn chiều lại chẳng qua

Qua chiều buồn lại cứ qua mỗi chiều

Chiều qua cũng chỉ là chiều

Chiều nay thì cũng là chiều nó quá

Chiều nào cũng lắm buồn qua

Chiều ôi buồn quá đừng qua nữa chiều

QUỶ MÔN QUAN

 QUỶ MÔN QUAN

Duy Sac 2004


Giặc Minh hai hướng tiến sang

Liễu Thăng, Mộc Thạnh dễ dàng vượt biên

Quân ta thấy vậy rút liền

Để cho quân giặc tự kiêu đôi phần

Thạnh đi theo hướng Vân Nam

Thần Cơ, Sang Pháo dùng làm tiên phong

Quân Minh băng núi vượt rừng

Phô trương thanh thế, lung tung giết người

Lê Hoa cửa ải đến nơi

Mộc Thạnh cho lính nghỉ ngơi vài ngày

Quy tụ lương thảo về đây

Chỉnh đốn đội ngũ xong ngồi chờ tin

Thạnh cần theo dõi tình hình

Liễu Thăng dẫn cánh quân kia thế nào

Già rồi nên Thạnh mưu cao

Không còn mạo hiểm ào ào đánh nhanh

Liễu Thăng mà lỡ không thành

Là Thạnh sẽ rút quân nhanh trở về

Thăng là một tướng tài ba

Tuổi đời còn trẻ nên là kiêu căng

Vượt qua Pha Lũy nhẹ nhàng

Thăng càng hống hách huênh hoang khinh người

Thăng cho do thám khắp nơi

Chờ lương đến đủ xong rồi tấn công

Các quân đã đến hiệp đồng

Thần Cơ Doanh có bổ sung thêm người

Đạn dược, súng ống đến nơi

Kỵ binh thiết giáp ngời ngời giáo gươm

Liễu Thăng vào trướng hội đàm

Để tìm ra cách tiến quân dễ dàng

Thăng rằng ta đã tiến sang

Ngô Hoàng có lệnh ta cần thắng nhanh

Vương Thông đang cố thủ thành

Ta không cứu kịp, ô danh trận này

Các ông có kế gì hay

Đường đi có một lối này mà thôi

Quanh đây toàn núi và đồi

Hai bên nhiều dãy đá vôi kéo dài

Nếu mà ta tiến xuống đây

Chắc là cũng phải mấy ngày hành quân

Thượng Thư Hoàng Phúc thưa rằng

Tướng quân cẩn trọng thật không gì bằng

Ngài là dũng tướng tài năng

Tinh thông binh pháp, địa hình cũng hay

Tùy theo quyết định của ngài

Miễn là đến kịp giải vây cứu người

Tuy nhiên muốn tiến xuống xuôi

Ta phải tổn thất nhiều người lắm đây

Nhất là ở đoạn chỗ này

Chắc bọn Giao Chỉ có bày phục binh

Thăng rằng ông rõ tình hình

Bởi ông từng đã viễn chinh xứ này

Vậy ông có cách gì hay

Liệu quân ta vượt qua đây cách nào

Hai bên đều có núi cao

Vách đá dựng đứng, đường đèo quanh co

Phải cho thám mã thăm dò

Đường đi lối lại sao cho tỏ tường

Phúc rằng chỗ ải Chi Lăng

Con đường rất hẹp khó lòng vượt qua

Nếu như chúng chặn đường ta

Trăm vạn người ngựa cũng là bằng không

Qua đây là một cánh đồng

Chúng ta có thể dàn quân được nhiều

Liễu Thăng nét mặt đăm chiêu

Đi đi lại lại với nhiều suy tư

Nhìn Thăng có vẻ chần chừ

Các tướng ai nấy cũng lo mấy phần

Thôi Tụ rằng bẩm tướng quân

Tôi nghĩ ta phải bất thần đánh nhanh

Để còn kịp giải vây thành

Kẻo mà Mộc Thạnh sẽ tranh công liền

Thăng rằng chớ nói luyên thuyên

Ông đừng bàn chuyện tranh giành ở đây

Chúng ta đi đến xứ này

Đều là Thánh Chỉ chứ ai muốn nào

Ông lo mà giữ cái đầu

Coi chừng quân pháp bảo sao vô tình

Ngày mai ta sẽ xuất binh

Các ông về trại của mình hết đi

Không bàn thêm nữa làm gì

Canh ba chuẩn bị, canh năm lẻn đường

Bình minh vừa mới tan sương

Thám mã xuất phát dò đường rất nhanh

Lam Sơn do thám tình hình

Các ải lần lượt lui binh dần dần

Liễu Thăng có vẻ yên tâm

Cho nên một mạch tiến quân không ngừng

Khi vừa đến cửa ải Lưu

Thăng cho dựng trại để chờ hậu quân

Biết tin quân giặc đến gần

Lam Sơn liền gửi thư sang thỉnh cầu

Liễu Thăng lộ vẻ tự cao

Cho nên đã ném thư vào lửa ngay

Trần Đông nhìn thấy việc này

Ông gọi Lý Khánh đến ngay bảo rằng

Thống binh tính rất kiêu căng

Tôi e bọn giặc chúng đang giả vờ

Hình như bọn chúng dụ ta

Chắc có gian trá gì trong chuyện này

Tôi nghe Lê Lợi trước nay

Hắn ta chiến thắng nhờ bày phục binh

Quân ta chưa rõ địa hình

Có khi vào ổ phục binh chúng rồi

Phải khuyên can thống binh thôi

Nếu mà chậm trễ thì trời cứu ta

Khánh rằng tôi cũng nhìn ra

Nhưng ông ấy lại chính là thống binh

Bây giờ bẩm báo tình hình

Để xem ý của thống binh thế nào

Thăng đang ngắm nghía đại đao

Đột nhiên Lý Khánh tiến vào chắp tay

Rằng thưa tôi có ý này

Xin ngài cho phép giải bày được không

Thăng rằng chắc giống Trần Đông

Khuyên ta hoãn cuộc tấn công chứ gì

Các ông lãnh ấn Chinh Di

Thế mà lại sợ man di nữa à

Chúng đang khiếp nhược trước ta

Nghe ta vừa đến thế là chạy ngay

Khánh rằng tôi thấy chuyện này

Bọn Lam Sơn ấy hình như giả vờ

Chúng đang dẫn dắt quân ta

Có khi chúng đã bốn bề phục binh

Thăng rằng ông nói linh tinh

Mấy ngày qua có phục binh chỗ nào

Truyền tin có báo thấy đâu

Ông đừng nghĩ quẩn trong đầu làm chi

Đại quân mười vạn sợ gì

Bọn người Giao Chỉ khiếp uy ta rồi

Ông về doanh trại đi thôi

Ngày mai huy động hết người theo ta

Đừng mang cái tính đàn bà

Ủy mị như thế khiến ta xem thường

Anh hùng mà sợ đao, thương

Làm sao ra chốn sa trường lập công

Khánh nghe mà tái tê lòng

Ông ta thầm nghĩ chắc không xong rồi

Phải tìm cách lánh đi thôi

Nếu không sẽ chết chẳng người tiễn đưa

Hôm sau, Thăng đứng dưới cờ

Rằng ai khiếp sợ thì đừng theo ta

Trần Đông, Lý Khánh ở nhà

Còn lại tất cả theo ta lên đường

Chỉ cần qua ải Chi Lăng

Đại quân sẽ đạp đất bằng mà đi

Còn ai dám ý kiến gì

Chém đầu thị chúng, quân uy vô tình

Thăng cho đánh trống điểm binh

Các tướng nhận lệnh tiến về Chi Lăng

Quân đi như gió băng băng

Đường rừng vắng vẻ, xóm làng loe hoe

Xa xa có mấy nương chè

Ruộng nương nứt nẻ, bản không bóng người 

Thăng cho lính tạm nghỉ ngơi

Thượng Thư Hoàng Phúc mở lời khuyên can

Rằng tôi bỗng thấy bần thần

Tự nhiên lo lắng bất an trong lòng

Quân ta dồn ứ quá đông

Nơi đây đường hẹp khó lòng tiến lui

Lỡ như gặp phục binh rồi

Hai đầu bị chặn thì ai cứu mình

Thăng nghe thấy vậy thất kinh

Tự nhiên cảm giác rùng mình nóng ran

Ông ta chợt thấy bàng hoàng

Trong lòng cũng thấy hoang mang phần nào

Tuy nhiên bản tính tự cao

Cho nên ra vẻ ta nào sợ ai

Thăng rằng tôi hiểu ý ngài

Nhưng tên đã bắn khó quay trở về

Cảm ơn ông đã nhắc ta

Nếu có mai phục chắc là liều thôi

Đời ta chinh chiến nhiều rồi

Bao nhiêu nguy hiểm ở nơi sa trường

Ta nào có sợ tai ương

Giáo gươm có mắt nên thường tránh ta

Bây giờ không được lo ra

Đại chiến đang đến sẽ là không hay

Chỉ cần qua được ải này

Chúng ta càn quét cỏ cây không còn

Rồi đây công trạng của ông

Tôi sẽ bẩm báo Ngô Hoàng thăng quan

Về kinh mà hưởng an nhàn

Đỡ phải mệt nhọc gian nan xứ này

Ông xem khung cảnh nơi đây

Núi xanh biêng biếc, cỏ cây thơm lừng

Lúa, ngô tỏa ngát mùi hương

Suối trong văn vắt, dọc đường chim kêu

Bồng bềnh mây quyện lưng đèo

Cõi trần nhưng lại phiêu phiêu vô cùng

Ta theo võ nghiệp kiếm cung

Mà còn rung động nỗi lòng làm sao

Bây giờ phải cố lên nào

Hành quân thần tốc đừng nao núng gì

Chúng ta là bậc nam nhi

Sa trường lại sợ hiểm nguy là hèn

Lệnh cho quân phải nhanh lên

Phải chiếm cho được ải liền hôm nay

Thình lình thám báo trình bày

Rằng có bọn giặc chặt cây ngáng đường

Chúng đanh khiêu chiến khoa trương

Chửi bới nhục mạ xem thường thống binh

Thăng rằng dò xét tình hình

Cẩn trọng xem có phục binh quanh vùng

Đại quân chuẩn bị xung phong

Cùng ta giết giặc lập công nhanh nào

Liễu Thăng cỡi ngựa vác đao

Vạn quân theo gót ào ào tiến theo

Vừa qua một quãng đường đèo

Bỗng có một tướng cầm đao cản đường

Tướng rằng ngươi phải Liễu Thăng

Thái Tử Thái Phó tự An Viễn Hầu

Nghe danh mi đã từ lâu

Hôm nay ta muốn lấy đầu của mi

Thăng chưa hiểu rõ chuyện gì

Ông ta dừng ngựa rồi đi lại gần

Rằng ta đích thị Liễu Thăng

Nhà ngươi có phải là phường Lam Sơn

Ta khuyên mi liệu thần hồn

Dám cản bước tiến đại quân Thiên Triều

Để xem tài cán bao nhiêu

Khua môi múa mép định trêu ta à

Tướng rằng mi muốn đi qua

Bắt buộc phải thắng được ta trận này

Trần Lựu tên của ta đây

Có giỏi đến lấy cái đầu của ta

Ngươi là đồ thứ đàn bà

Thái Phó gì chứ với ta khinh thường

Thăng nghe mà nóng ruột gan

Ông ta tức tối đánh Trần Lựu ngay

Hai bên giao chiến cuồng quay

Ngang tài ngang sức chẳng ai chịu lùi

Bỗng nhiên Trần Lựu rút lui

Liễu Thăng truy đuổi không ngừng dây cương

Hoàng Phúc thấy bất bình thường

Ông cho quân sỹ thuận đường đuổi theo

Vòng qua vách núi cheo leo

Liễu Thăng chạy đến chân đèo Mã Yên

Đằng sau quân cũng vừa lên

Thăng nhìn phía trước là triền dốc cao

Trần Lựu không biết chạy đâu

Lúc này Thăng mới bắt đầu sinh nghi

Thăng liền ra lệnh rút đi

Hậu quân quay hướng chạy về tuyến sau

Thình lình pháo nổ trên đầu

Tiếng la tiếng hét ở đâu dậy trời

Quân Minh nhìn ngó khắp nơi

Đội hình phút chốc rối bời cả lên

Lúc này Thăng mới hoàn hồn

Đường đèo đã bịt không còn lối ra

Thăng bèn cỡi ngựa xông pha

Tả xung hữu đột để mà thoát vây

Mịt mù khói súng, đạn bay

Xác người lớp lớp chất đầy lên cao

Quân Minh chỉ biết kêu gào

Liễu Thăng bất lực vung đao chém bừa

Tên bay vùn vụt như mưa

Hỏa dược bốc cháy mịt mù khắp nơi

Thăng bèn ngửa mặt lên trời

Than rằng ta sẽ chết nơi đây à

Tại sao trời lại diệt ta

Một đời chiến tướng thật là ô danh

Vạn quân bị đánh tan tành

Máu tươi nhuộm đỏ lá xanh của rừng

Liễu Thăng mỏi gối chùn chân

Ông ta bị bắn đầy tên trên người

Trong mồm hộc đống máu tươi

Liễu Thăng kết thúc cuộc đời tại đây

Quỷ Môn Quan chính nơi này

Bao lần giặc bắc qua đây không về.


#sangtaonoidung

#kiemtientunoidung

#nangluongtichcuc

#cuocsongthuongngay

#xuhuongfacebook

#giadinh

#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

TIẾNG KÊU

 TIẾNG KÊU

Duy Sac


Gắp lửa bỏ tay người

Rồi lửa cháy tay mình

Chuyện đời thường như vậy

Không có gì lạ đâu


Rù rì nói xấu người

Rồi người bêu xấu mình

Trách người ta sống tệ 

Mình lại bị tệ hơn


Kẻ đi gieo bom đạn

Hôm nay bị đạn bom

Đâu có gì mà lạ

Kêu gào cũng thế thôi


Đánh được người thì cười

Bị đánh lại thì gào

Rằng ta là đạo đức

Bọn kia là dã man


Thắng người bảo ta khôn

Thua người bảo người lừa

Muốn ăn hết thiên hạ

Mở mồm toàn nhân văn


Loa loa loa loa loa

Nào là bớ người ta

Tôi là người yếu thế

Bị hà hiếp oan quá


Tử tế từ nếp nghĩ

Không phải ở cái mồm

Nói năng chi đạo đức

Mà sống chẳng ra hồn

.