Thứ Tư, 26 tháng 11, 2025

TRẦN QUỐC TOẢN

 TRẦN QUỐC TOẢN

Trích trường ca Sát Thát
Thơ Duy Sắc 2003
Hôm nay tại bến Bình Than
Triều đình hội bàn kế chống quân Nguyên
Quốc Toản lòng dạ không yên
Ông xông vào tận trong thuyền quan gia
Lính canh vội vã đuổi ra
Rằng tuổi còn nhỏ về nhà học đi
Quốc sự nào có biết gì
Ngang bướng gan lỳ sẽ chém đầu ngay
Ông ra ngoài nắm chặt tay
Nghĩ thầm mình quyết vào ngay phen này
Nghĩ xong lại tiếp vào ngay
Lính bảo tên này sao lại kiêu căng
Quốc Toản không nói không rằng
Ông cứ xông đến làm căng sự tình
Ồn ào làm rối linh tinh
Quan gia ra hỏi sự tình gì đây
Lính báo rằng chuyện như vầy
Có một cậu bé đến đây muốn vào
Được rồi để ta xem sao
À Quốc Toản hả thôi vào đây đi
Em ta đến có chuyện gì
Sao lại lầm lỳ nét mặt thế kia
Quốc Toản khóc lóc đầm đìa
Dạ thần căm hận giặc kia hung tàn
Hôm nay quốc sự đang bàn
Muốn đến cùng bàn kế đánh giặc Mông
Thế em có sợ giặc không
Chúng rất hung hãn và không nương tình
Nước nào nghe đến cũng kinh
Nay đến nước mình vó ngựa chúng sang
Nhà Tống cũng đã đầu hàng
Sứ thần bọn chúng ngang tàng với ta
Đế chế chúng rộng bao la
Quân đội thiện chiến thật là dã man
Triều đình cũng mới vừa bàn
Một số đã bàn ta phải hàng thôi
Nhưng mà ta đã quyết rồi
Toàn quân kháng chiến quyết thôi một lần
Em là máu mủ tình thân
Tuổi hãy còn nhỏ chưa cần phải lo
Toản thưa vận nước gay go
Dẫu tuổi học trò cũng phải chung vai
Dẫu em còn nhỏ chưa tài
Cũng phải gánh vác tương lai nước nhà
Nước mất nhà cũng tan ra
Khi đó ta là một kẻ vong nô
Quan gia nghe vậy cười ồ
Cả đám tướng sỹ trầm trồ ngợi khen
Toản rằng sống chết một phen
Hàng giặc là hèn sử sách ô danh
Quan gia bảo một lính canh
Ngươi vào lấy quả cam sành cho em
Đây món lộc nhỏ cho em
Hãy về cố học rồi xem thế nào
Nước ta đâu thiếu anh hào
Tuấn kiệt nhiều lắm cớ sao sợ gì
Thôi em hãy về nhà đi
Không có chuyện gì em phải cần lo
Ta gửi thêm ít lộc cho
Mang về biếu mẹ rồi lo học hành
Quốc Toản vẻ mặt không đành
Quay ra nhìn đám lính canh nhủ lòng
Xiết tay, ánh mắt long long
Hận thù giặc Thát trong lòng nóng ran
Quả cam sành bị nát tan
Ý chí ngập tràn Sát Thát khơi lên

CUỘC ChiẾN THÀNH XƯƠNG GIANG

 CUỘC ChiẾN THÀNH XƯƠNG GIANG

( TRƯỜNG CA CHÍ LINH SƠN)
Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2005
Tài liệu tham khảo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, Việt Nam Sử Lược
Sau khi chiếm được Đại Ngu
Giặc Minh xây liền cắn cứ Xương Giang
Để tiện việc tiến quân sang
Cũng như dễ dàng bố trí lui quân
Thành là nơi sống lưu dân
Người Hoa di trú xuống nam lập làng
Dịch trạm mở dọc tuyến đường
Con đường huyết mạch thông thương các miền
Nhà Minh muốn thống trị liền
Quan văn, quan võ sang bên ta dần
Quảng Tây sang đó rất gần
Một tuyến hậu cần thẳng đến Đông Quan
Thành xây theo trục bắc nam
Diện tích khoảng tầm ba chục mẫu Tây
Cửa chính quay về hướng Tây
Luỹ đất rất dày, kiên cố và cao
Quanh thành là hệ thống hào
Mặt thành đặt pháo thần công theo hàng.
Quân Minh đồn trú Xương Giang
Rất nhiều viên tướng thuộc hàng tài năng
Lam Sơn khởi nghĩa nhiều năm
Thực lực lớn mạnh đã làm giặc lo
Miền nam đã thuộc về ta
Lê Lợi quyết định đánh ra bắc liền
Xương Giang tiêu diệt trước tiên
Mục đích ngăn tuyến hậu cần quân Minh
Vương Thông nhiều trận bại binh
Ông ta trốn mình cố thủ Đông Quan
Thông chờ viện binh kéo sang
Thành Xương Giang, giặc vội vàng tổ chức
Lý Nhậm, Kim Dận, Cố Phúc
Lưu Nhuận, Lưu Tử Phụ rất đau đầu
Lý Nhậm vừa đến chưa lâu
Nhậm liền bắt đầu bố trí quân binh
Lê Lợi khảo sát tình hình
Ông cử các tướng đánh thành Xương Giang
Các trấn cung cấp quân lương
Ta mở nhiều đường thẳng đến công thành
Lê Sát, Lê Thụ, Lê Lãnh,
Nguyễn Lý phối hợp đã nhanh lên đường
Thái Phúc thất bại thảm thương
Ông ta hết đường nên phải hàng ta
Thành Nghệ An, Thái Phúc ra
Phúc bàn giao lại cho ta thành trì
Lam Sơn dẫn Thái Phúc đi
Đại quân thần tốc tiến về Xương Giang
Thái Phúc gọi Lý Nhậm hàng
Ông ta đến đứng trước thành hô vang
Phúc rằng chinh chiến nhiều năm
Chúng ta tàn phá nước nam quá nhiều
Lam Sơn thế mạnh như triều
Họ đang chiếm lại rất nhiều đất đai
Nam chinh mười mấy năm rồi
Chúng ta không để kéo dài chiến tranh
Khổ quân, cực nhọc dân lành
Tôi khuyên ông hãy dâng thành Xương Giang
Lý Nhậm nghe Phúc gọi hàng
Ông ta tức giận vội vàng chửi ngay
Rằng ta nhận lệnh sang đây
Tiêu diệt Lê Lợi và bầy Lam Sơn
Ông là một kẻ cầm quân
Lòng trung đã hết đừng bàn lung tung
Lòng ta trung với Ngô hoàng
Làm sao mà lại dễ dàng nghe ông
Thiên triều nước lớn, dân đông
Há sợ cái lũ cuồng ngông các người
Viện binh sắp sửa đến nơi
Ta sẽ giết hết lũ ngươi không chừa
Thái Phúc ơi hèn hạ chưa
Thân là đại tướng mà giờ khom lưng
Còn gì là bậc anh hùng
Bao năm bổng lộc Ngô hoàng ông ăn
Bây giờ đứng đó gọi hàng
Đừng hòng chiếm được Xương Giang một ngày
Nhậm sai mang súng ra ngay
Ta sẽ bắn hắn chết ngay tức thì
Thái Phúc không dám nói gì
Ông ta cúi mặt rồi thì tránh ra
Lý Nhậm kéo đại pháo ra
Nhậm rằng nhắm bắn cho ta kỹ vào
Bắn cho hắn nát cái đầu
Một phát để hắn về chầu Diêm Vương
Lam Sơn thấy thần công giương
Nghĩa quân vội vã lên đường lui đi
Hôm sau Lam Sơn tiến về
Nghĩa quân vây chặt bốn bề Xương Giang
Thần công bày trận thành hàng
Voi chiến từng đàn dũng mãnh gầm vang
Bộ binh chuẩn bị bắc thang
Xe Lã công đã sẵn sàng xông lên
Ta bày những rào rùa đen
Quân sỹ chuẩn bị tràn lên đánh vào
Lý Nhậm nhìn từ trên cao
Ông ta cười lớn, ngon vào hết đây
Ta sẽ giết hết bọn bay
Một lũ giặc cỏ tưởng hay lắm à
Lam Sơn bắn pháo từ xa
Trong thành bốc hoả rất nhiều quân doanh
Nghĩa sỹ leo lên công thành
Quân Minh cố thủ mặt thành rất hăng
Thương vong càng lúc càng tăng
Lý Nhậm thấy thế vội vàng về dinh
Nhậm cho tập họp tinh binh
Những người già cả giữ thành không lui
Tập họp quân tướng xong rồi
Nhậm dẫn quân đội xông ra ngoài thành
Quân Lam Sơn bị đánh tan
Chúng ta bị chết hàng ngàn nghĩa binh
Giặc thu chiến cụ của mình
Nhậm cho đốt hết rồi nhanh về thành
Tình hình rất khó công thành
Lam Sơn đắp luỹ ngoài thành cho cao
Từ luỹ ta rót đạn vào
Trong thành đã bị hư hao rất nhiều
Lý Nhậm rất là đăm chiêu
Cố Phúc hiến kế đánh liều ban đêm
Quân Minh tập kích về đêm
Lam Sơn lại bị chết thêm mớ người
Hai bên đánh mấy tháng trời
Giằng co qua lại chưa hồi thắng thua
Lê Sát, Nguyễn Lý rất lo
Hai tướng đã rất đắn đo nhiều ngày
Chưa nghĩ ra cách thắng ngay
Lam Sơn cho lính đào ngay đường hầm
Mục tiêu đột nhập trung tâm
Rồi từ trong ấy âm thầm phá ra
Lý Nhậm đã phát hiện ra
Ông ta cho lính tiến ra đào hào
Quân Lam Sơn vừa mới vào
Nghĩa sỹ bị giết biết bao con người
Đánh nhau gần sáu tháng trời
Quân Minh một nửa con người thương vong
Thành vẫn vững chắc như đồng
Lam Sơn nóng lòng nhưng vẫn bó tay.
Minh Tuyên Tông ban chiếu ngay
Liễu Thăng nhận chỉ chọn ngày tiến sang
Lê Lợi lo lắng bất an
Tướng Trần Nguyên Hãn được giao đánh thành
Lam Sơn củng cố đội hình
Ta cho xây một toà thành rất to
Hàng ngàn binh lính và phu
Một đêm không ngủ đắp thành cao lên
Giặc Minh quá đỗi ngạc nhiên
Lòng quân rối liền, Lý Nhậm rất lo
Lam Sơn ra sức hét hò
Khuếch trương thanh thế diễn trò nghi binh
Lý Nhậm do thám tình hình
Ông ta cứ tưởng Lam Sơn quân nhiều
Tướng Minh nao núng rất nhiều
Tinh thần suy yếu, nản lòng đánh nhau
Lam Sơn chuẩn bị đánh vào
Những đường địa đạo được đào ngày đêm
Dân binh hỗ trợ nhiều thêm
Lực lượng đã được tăng lên số người
Lý Nhậm lòng dạ rối bời
Trong thành cũng đã đến hồi hết lương
Trần Nguyên Hãn lệnh khẩn trương
Nguyễn Lý, Lê Sát khoa trương ngày ngày
Nguyên Hãn mở cuộc họp ngay
Hãn rằng ta phải hạ ngay thành này
Viện binh chúng sắp đến đây
Chúng ta sẽ khó trở tay đối đầu
Bình Định Vương rất lo âu
Quân ta không thể đánh lâu như vầy
Lệnh truyền các đạo quân ngay
Bốn phía tập kích đánh ngày đánh đêm
Không cho chúng thoát một tên
Ai mà lùi bước giết liền không tha
Lam Sơn khí thế xông ra
Nghĩa quân lớp lớp như là lũ dâng
Quân ta khí thế trèo tường
Thần công tới tấp khẩn trương bắn vào
Máu hồng chảy đỏ chiến hào
Quân Minh trên luỹ ào ào bắn tên
Lam Sơn lùa hết quân lên
Binh lính của cả hai bên chết nhiều
Lý Nhậm chống trả bốn chiều
Ông ta cố sức đánh liều giải vây
Nam bắc xong đến đông tây
Trải qua nhiều ngày, quân số cứ hao
Nhậm gọi các tướng hết vào
Nhậm rằng ta kiếm cách nào xông ra
Để mà giải thoát quân ta
Chứ cứ như vậy thật là nguy to
Quân Minh đồng loạt hét hò
Rằng ta phải đánh không cho chúng vào
Thiên triều lại sợ chúng sao
Nhậm rằng vậy hãy cùng nhau ra thành
Quân Minh kiên quyết giữ thành
Lý Nhậm ra khỏi cổng thành đánh nhau
Ba đợt phản kích thua đau
Quân Minh bí thế bắt đầu hoang mang
Nhậm rằng là tướng sa trường
Thân ăn lộc chúa đảm đương giữ thành
Có chết phải chết với thành
Hôm nay thất thủ ta đành quyên sinh
Các người là lính viễn chinh
Nếu muốn giữ mình thì hãy hàng đi
Quân lính nghe thế liền quỳ
Nhậm rằng ta sẽ chết đi một mình
Vì ta là tướng giữ thành
Các ngươi hãy giữ thân mình đừng theo
Chờ quân tiếp viện thiên triều
Các ngươi rồi sẽ sớm chiều hồi hương
Lính tráng khóc lóc thảm thương
Nhậm và các tướng sụt sùi thê lương
Quan văn treo cổ lên tường
Quan võ cắt cổ máu tươm chiến bào
Quân Lam Sơn tấn công vào
Quân Minh lũ lượt kéo nhau ra hàng
Một số ngoan cố ngênh ngang
Lam Sơn vội vàng diệt sạch không tha
Thành Xương Giang đã bị hạ
Thời cơ chiến thắng quân ta đang gần
Nguyên Hãn tổ chức khao quân
Xương Giang chiến thắng, toàn quân vui mừng
Một chiến thắng thật lẫy lừng
Người nam khí phách oai hùng muôn năm.

KHÁNG CHIẾN HẬU TRẦN CHỐNG MINH

 KHÁNG CHIẾN HẬU TRẦN CHỐNG MINH

Họ Hồ bị giặc bắt đi
Đại Ngu trở thành Giao Chỉ như xưa
Giặc Minh tàn sát sớm trưa
Cướp bóc vơ vét không chừa thứ chi
Dân tình bi đát lâm ly
Đại Việt một thuở còn gì nữa đâu
Trần Ngỗi nuôi hận trong đầu
Nuốt cay ngậm đắng u sầu đêm đêm
Thù giặc càng khắc sâu thêm
Ông quyết khởi nghĩa làm lên cơ đồ
Trần Ngỗi tự lên ngôi vua
Tức Giản Định Đế làm vua một vùng
Giặc Minh truy đuổi đến cùng
Giản Định phải chạy đến vùng Nghệ An
May sao trong lúc nguy nan
Đặng Tất đã mang quân đi theo phò
Đặng Tất gả con gái cho
Giản Định phong Tất chức là Quốc Công
Hai người chung sức chung lòng
Cố gắng dành lại non sông trở về
Kể từ hôm đó trở đi
Nghĩa quân tức thì lớn mạnh rất nhanh
Đặng Tất đánh chiếm nhiều thành
Nghệ An trở thành thủ phủ quân ta
Trần Ngỗi mưu sự tính xa
Ông lên kế hoạch tiến ra bắc liền
Tây Đô tiến đánh đầu tiên
Nhân sỹ, người hiền quy thuận rất đông
Quân số ngày một thêm đông
Trên dưới một lòng khí thế rất hăng
Quân Minh tình thế rất căng
Tin tức về thẳng Yên Kinh báo trình
Minh Thành Tổ biết tình hình
Mộc Thạnh nhận chỉ lãnh binh dẹp Trần
Thạnh nắm hơn bốn vạn quân
Vân Nam , Thạnh đã dần dần hành quân
Hướng Quảng Đông có Sun Quan
Quân hơn một vạn chuyển lương mỗi ngày
Quân Trần cũng đã được hay
Trần Ngỗi chuẩn bị sắp bày trận ra
Mộc Thạnh, Lữ Nghị đường xa
Quân sỹ mệt mỏi thế là lo ra
Thuỷ triều , gió lớn giúp ta
Vua Giản Định thúc quân ra đánh thù
Quân Minh bị đánh bất ngờ
Thế trận tan vỡ, cắm đầu chạy đi
Lữ Nghị bị chém tức thì
Mộc Thạnh chạy về thành Cổ Lộng ngay
Vua Giản Định muốn thắng ngay
Ý định một ngày đánh chiếm Đông Đô
Đặng Tất không chịu bàn vô
Vua tôi nghi ngờ hiềm khích lẫn nhau
Mộc Thạnh bị cú thua đau
Ông ta bắt đầu chạy đến Đông Đô
Tiếp viện quân Minh cũng vô
Giặc liền củng cố đội hình phản công
Vua Giản Định rất nóng lòng
Muốn ra giải phóng Đông Đô tức thì
Đặng Tất lại kéo quân đi
Ông khiến Giản Định sinh nghi trong lòng
Nguyễn Quỹ là kẻ hai lòng
Tấu rằng Đặng Tất ỷ công khinh người
Nguyễn Cảnh Chân cũng thế thôi
Chuyên quyền hống hách khắp nơi ngang tàng
Vua Giản Định rất hoang mang
Triệu tập vội vàng hai tướng về ngay
Tướng tài một phút sa tay
Anh hùng gục ngã vì tay phản loàn
Đặng Tất và Nguyễn Cảnh Chân
Cả hai chết chém ngang thân đau lòng
Bao nhiêu công sức đi tong
Vì vua tôi chẳng một lòng cùng nhau
Đặng Dung rất là buồn đau
Nguyễn Cảnh Dị cũng u sầu khóc cha
Hai người tìm cách chạy xa
Kiếm hoàng thân khác để mà dựng lên
Trần Quý Khoáng được ưu tiên
Bởi vì là cháu Nghệ Tôn tiền triều
Nghệ An thực lực ta nhiều
Quý Khoáng dựng triều niên hiệu Trùng Quang
Bố trí sắp đặt các quan
Văn võ hai hàng , đội ngũ chỉnh chu
Quân Minh kéo đến báo thù
Giản Định đang ở thế thua rành rành
Thành Ngự Thiên sắp tan tành
Trùng Quang đánh úp để dành quân lương
Giản Định bị thua thảm thương
Vua tôi cùng đường bị bắt giải đi
Mẹ Giản Định ức quá đi
Lập mưu tức thì định hại Trùng Quang
Nào ngờ bị lộ mưu gian
Bà đã bị giết dã man trong thành
Nguyễn Suý sau khi việc thành
Bắt vua Giản Định giải về Nghệ An
Trùng Quang ra đón họ hàng
Khóc lóc tâm sự, thở than nhiều điều
Cũng chỉ bởi có bấy nhiêu
Giản Định ít nhiều đã hiểu tâm tư
Trùng Quang lòng dạ nhân từ
Xem Giản Định Đế giống như cha mình
Thái Thượng Hoàng được tôn vinh
Trùng Quang, Giản Định thuận tình với nhau
Hai vua bàn tính trước sau
Hợp lực quân đội đối đầu giặc Minh
Mộc Thạnh sau trận bại binh
Toàn quân cố thủ trong thành Đông Quan
Quân Trần tiến đánh Đông Quan
Trần Ngỗi cùng với Trùng Quang lên đường
Trần Ngỗi chiếm đóng Hạ Hồng
Trùng Quang lại vòng đến ở Bình Than
Quân Minh phòng vệ Đông Quan
Mộc Thạnh không dám mà ra đối đầu
Tin về Mộc Thạnh thua đau
Trương Phụ nhận lệnh tiến vào nước ta
Năm vạn quân mã tung ra
Quân Minh vậy là thế mạnh như xưa
Trần Ngỗi đã bị đánh thua
Trùng Quang lại tưởng rằng vua hai lòng
Nguyễn Suý truy đuổi một vòng
Tìm bắt Giản Định mà không có thành
Giản Định bị đánh tan tành
Trương Phụ dũng mãnh tấn công nhiều đường
Giản Định tan nát thảm thương
Bí lối cùng đường bị giặc bắt đi
Giặc Minh cho giết luôn đi
Biết bao nghĩa sỹ bỏ thây xa trường
Trùng Quang chia quân hai đường
Hàm Tử do tướng Đặng Dung canh phòng
Bình Than vua vẫn còn đóng
Lương thực thiếu thốn quân Trần rất lo
Đặng Dung thu hoạch lúa mùa
Quân Minh biết được tiến vô đánh liền
Đặng Dung tan tác trận tiền
Quân chết vô số, chiến thuyền bị thu
Sau khi kiểm điểm quân nhu
Đặng Dung lại đánh phục thù quân Minh
Thuỷ quân tiến đánh giặc Minh
Hai bên bố trí đội hình trên sông
Quân hậu Trần rất là đông
Nhưng không chịu nổi thần công giặc Tàu
Lửa cháy khắp sông Thần Đầu
Đặng Dung lại bị thua đau lần này
Quân Trần tháo chạy như bay
Đến châu Ngọc Ma vội bày trận ra
Viện binh người Thái giúp ta
Voi trận thế là xốc tới xung phong
Giặc Minh bắn súng thần công
Voi chiến sợ hãi chạy lồng lung tung
Quân Trần tháo chạy hãi hùng
Giẫm đạp, giày xéo chết chồng lên nhau
Máu tươi vung vấy đỏ ngầu
Quân Trần rút chạy hết vào Nghệ An
Sau khi củng cố thời gian
Trùng Quang lên đường bắc tiến lần hai
Hào Kiệt khắp xứ góp tài
Nghĩa quân vây cánh thêm dài rộng ra
Nguyễn Cảnh Dị hành quân ra
Đô Đốc Quang Hạo xông ra cản đường
Quang Hạo thảm bại chiến trường
Hồng Châu quân giặc phải nhường cho ta
Bình Than, Cảnh Dị lại ra
Nhân dân hưởng ứng quân ta rất nhiều
Thế lực manh mún cũng nhiều
Lực lượng chủ yếu đều là nghĩa binh
Không người lãnh đạo tài tình
Nên không chống nổi giặc Minh nhiều ngày
Quân nhanh tan rã ra ngay
Trùng Quang liền chạy trở về Nghệ An
Để cầu mưu sự chu toàn
Trùng Quang cho sứ đi sang Minh triều
Nghiện Thuật yết kiến Minh Triều
Chu Đệ muốn biết ít nhiều về ta
Hồ Nguyên Trừng được cử ra
Lấy tình xưa cũ để mà hỏi thăm
Nghiện Thuật lòng dạ tham lam
Khuất phục Minh chúa để làm tay sai
Nột Ngôn cũng biết chuyện này
Khôn ngoan né tránh chờ ngày hồi hương
Minh Thành Tổ giả vờ thương
Chấp nhận phong tước cho vua nước mình
Trùng Quang tưởng giặc thật tình
Đã nhận về mình chức vụ được ban
Giao Chỉ Bố Chánh Sứ quan
Chẳng khác gì làm Thái Thú ngày xưa
Nột Ngôn tiết lộ với vua
Rằng là Nghiện Thuật vào hùa với Minh
Tiết lộ quốc sự nội tình
Để cầu cho mình có một chức quan
Trùng Quang nghe mới ngỡ ngàng
Ông giết Nghiện Thuật để làm răn đe
Nghĩa quân chỉnh đốn tàu xe
Củng cố chiến luỹ để mà kháng Minh
Chu Đệ điều động thêm binh
Trương Phụ nhận lệnh sang từ Quảng Tây
Mười vạn quân ở trong tay
Mộc Thạnh, Trương Phụ chia ngay hai đường
Trương Phụ xuôi gió buồn giương
Thuỷ quân hùng hậu khoa trương hét hò
Mộc Thạnh dẫn đoàn quân bộ
Hai tướng kết hợp đánh vô Hậu Trần
Giặc tiến vào đánh Nghệ An
Nguyễn Suý, Cảnh Dị, Đặng Dung đối đầu
Hai bên giàn trận đánh nhau
Lửa khói một màu tang tóc đau thương
Chưa phân thắng bại chiến trường
Quân ta nội bộ bất thường nghi nhau
Nguyễn Suý, Cảnh Dị chạy mau
Hồ Bối cũng chạy theo sau hai người
Đặng Dung trong thế đơn côi
Nhắm đánh không nổi nên liền trốn đi
Quân Minh không hiểu chuyện gì
Quân Trần tan tác chạy đi bỏ thành
Nghệ An thất thủ rất nhanh
Trùng Quang phải đành chạy đến Hoá Châu
Phan Liêu muốn lập công đầu
Hàng tướng cúi đầu chỉ điểm quân ta
Nội tình hắn nói hết ra
Đường đi , nước bước của ta thế nào
Mạnh, yếu , thực lực ra sao
Trương Phụ nắm hết bắt đầu hành quân
Hoá Châu là đất thưa dân
Rừng núi bạt ngàn tiến đánh khó khăn
Giặc Minh lo sợ nhọc nhằn
Nhiều tướng e ngại nên bàn hoãn binh
Trương Phụ là tướng tài tình
Ông muốn tự mình thống soái toàn quân
Thề quyết tiêu diệt Hậu Trần
Rằng là để báo long ân Minh triều
Quân mã giặc rất là nhiều
Trương Phụ ra điều mình giỏi dùng binh
Thuận Châu tràn ngập quân Minh
Trương Phụ một mình ra trận đánh nhau
Nguyễn Suý, Đặng Dung cùng nhau
Hai tướng mai phục đón đầu từ xa
Sông Thái Gia ta đánh ra
Trương Phụ thất thế khó mà trở tay
Đặng Dung đánh giết mê say
Quân Minh bỏ chạy một phen hú hồn
Trương Phụ sợ quá bỏ trốn
Toàn quân ứ dồn, bị giết rất đông
Đặng Dung liên tiếp tấn công
Tìm diệt Trương Phụ mà không biết người
Sau khi Trương Phụ chạy rồi
Quân Trần đốt phá xong rồi rút đi
Trương Phụ không hề hấn gì
Lực lượng tái lập tức thì phản công
Quân Minh lợi thế quá đông
Quân Trần phải rút mà không đương đầu
Trùng Quang vào chốn rừng sâu
Trương Phụ thế mạnh bắt đầu bao vây
Quân ta chống trả nhiều ngày
Nhiều người bỏ chạy ra hàng giặc Minh
Đặng Dung và Nguyễn Cảnh Dị
Cố gắng tìm cách chạy đi cứu mình
Trương Phụ huy động quân binh
Truy sát quân mình bắt hết không tha
Hai tướng cố gắng đánh trả
Lực yếu nên là bị giặc bắt đi
Nguyễn Cảnh Dị chết tức thì
Đặng Dung bị bắt giải về Yên Kinh
Trùng Quang, Nguyễn Suý nghe tin
Nguyễn Suý chạy đến Mai Linh ẩn mình
Trùng Quang dẫn đám tàn binh
Phá vây một mình chạy đến Lão Qua
Giặc Minh bủa vây đầy ra
Khắp chốn rừng già lùng sục mọi nơi
Hậu Trần tan rã tả tơi
Trung Quang sau rồi cũng bị bắt đi
Trên đường bị áp giải đi
Trùng Quang phẫn chí nhảy thuyền tử vong
Đặng Dung uất ức trong lòng
Ông cũng tự sát tỏ lòng kiên trung
Người Nam khí phách anh hùng
Thà chết chứ chẳng sống chung kẻ thù
Giặc Minh bình định các khu
Bắt đầu trả thù nghĩa sỹ người Nam
Tiến hành cai trị dã man
Dã tâm tham tàn như lũ sói lang
Đại Việt một thuở huy hoàng
Tan ngọc, nát vàng kiếp sống vong nô.
Nguyễn Duy Sắc 2002
Tài liệu tham khảo chính: Đại Việt Sử Ký toàn thư