Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2025

MÙA HOA DÃ QUỲ

 MÙA HOA DÃ QUỲ

Thơ Duy Sắc 2016


Xe anh đang leo đèo Bảo Lộc
Những đồi chè thấp thoáng xa xa
Sim nở hoa tím mấy cung đèo
Sương giăng bủa che vài chóp núi

Nghe em kể mùa hoa cúc dại
Loài cây hoang mọc khắp núi rừng
Anh chưa thấy bóng loài hoa ấy
Hay tại vì mình chửa có duyên

Đường uốn éo, sụt trồi lên xuống
Mây va vào ô kính như sương
Tự nhiên tai anh giống bị ù
Cảm giác tiếng o o rất lạ

Quanh co mãi xe vào Bảo Lộc
Hai bên đường rẫy bắp xanh tươi
Màu vàng rực triền đồi phía trước
Dã quỳ kia chào đón tình ta.

Nắng đang khuất sau những khóm lau
Làn sương lạnh nhuộm màu rét mướt
Anh mơ: “ ta đi trên đồi cỏ
Gió rung rinh khóm cúc ven đường

Chiều Bảo Lộc màu trời bàng bạc
Ta cầm tay cùng hát ngêu ngao
Hương dã quỳ phảng phất ngọt ngào
Mùi cỏ dại nồng nàn chẳng kém

Em cười với cái nhìn thật lém
Rằng nơi đây cảnh đẹp, trong lành
Hai đứa mình có mái nhà tranh
Mình xây đắp gia đình giản dị

Anh không nói cúi đầu suy nghĩ
Tương lai kia em nói cho vui
Đời cần có cơm ngon áo đẹp
Không mơ màng như cánh Dã Quỳ

Em cầm một cành hoa vò nát
Em chạy đi anh phải đuổi theo
Gió mang theo hơi thở núi rừng
Mình lăn lộn vui đùa trên cỏ

Cao nguyên đẹp nắng chiều loang đỏ
Hoa dã quỳ rộ vàng rực rỡ
Tình yêu mình đẹp sao ngày đó
Ta bên nhau quấn quýt trời mơ”.

Nay xe anh qua đèo bảo Lộc
Nỗi nhớ em bất chợt dâng trào
Tiếng gió rít ngỡ lời em nói
Tim nhói đau khi ghé Phi Nôm

Hoa Dã Quỳ phủ vàng phố núi
Anh cố nhìn xem có dáng em
Những câu thơ còn đang viết dở
Gió thổi bay đi những chữ tình

Chiều hôm đó, trời vàng héo hắt
Những đồi thông thủ thỉ tâm tình
Sương giá buốt luồn vào hơi thở
Gió cao nguyên mang nỗi nhớ về

Bao lần ấy đều là lỡ hẹn
Không hiểu sao, anh chỉ ngang qua
Nhà em đó khuất trong xóm núi
Anh chỉ nhìn ao ước từ xa

Đêm Đức Trọng sao cô đơn lạ
Tiếng dế kêu ray rứt gọi nhau
Lũ mèo hoang quằn quại lửa tình
Gió luồn khe tưởng tiếng ma rừng

Anh đứng mãi nhìn về Bắc Hội
Những ngọn bơ đánh dấu nhà em
Tuôn nước mắt bước đi lặng lẽ
Ánh trăng soi bóng kẻ lang thang

Anh im lặng nhìn trời đen kịt
Một màu đen bao phủ tình ta
Anh tự ngẫm sao mình không đến
Chợt nhận ra mình chẳng là ai

Ở nơi ấy minh không là khách
Nào có ai muốn đón tiếp mình
Ta như kẻ không nhà phiêu dạt
Rồi người ta sẽ đuổi mình đi

Hoa cúc dại rụng vàng vạt áo
Chợt nhớ rằng em tự ví mình
Như hoa dại ven đường, em khóc
Em buồn vì em sẽ cô đơn

Anh nào biết em đang trăn trở
Có hay chăng tiếp tục cuộc tình
Một ngày kia em bỗng bặt tin
Anh mới hiểu tình mình đã hết

Anh cố tìm để nói lý do
Nhưng đã muộn vì ta xa lạ
Em buồn lắm, khóc khô nước mắt
Anh ngậm ngùi nhớ ký ức buồn

Ta im lặng kể từ ngày ấy
Tính đến nay đã ngót năm năm
Anh chỉ biết nhìn em qua ảnh
Tự nhủ lòng có thể sẽ quên

Những kỷ niệm tình mình còn đó
Anh âm thầm gặm nhấm dư âm
Qua những phố hai ta từng hẹn
Những lối xưa mình đã đi qua

Anh cũng biết tại mình tất cả
Những tháng năm anh bỏ mặc em
Để em buồn tủi phận hàng đêm
Nhiều thất vọng dâng thành tuyệt vọng

Buồn cũng vậy, anh đành im lặng
Tình chúng mình anh viết thành thơ
Để mỗi đêm, anh đem ra đọc
Biết rằng mình cũng đã từng yêu

Em từng bảo: “rằng em mắc nợ
Nên bây giờ em trả nợ anh”
Nhưng anh nghĩ là anh mới nợ
Vì nợ em nên phải yêu em

Anh nhớ lại có lần em nhắn
“Rằng mai này em sẽ đi tu
Nếu tình ta mà lỡ không thành
Em ở vậy chăm lo ba mẹ”

Câu nói ấy như là nhát kiếm
Nó xuyên vào ngay giữa tim anh
Anh chỉ biết cầu trời phù hộ
Trọn đời này em mãi bình an

Không ai biết mình yêu nhau vậy
Ta đã yêu quên cả thời gian
Bỏ qua hết lời khuyên người lớn
Để sau cùng hai đứa đắng cay

Anh xem bói nhân duyên tiền định
Họ nói rằng ta sẽ biệt ly
Nếu hai đứa cố là sẽ khổ
Thật không ngờ lại đúng không sai

Anh có hỏi một ông tu sĩ
Rằng tình ta là mối nghiệp duyên
Thế cho nên vừa gặp đã yêu
Nghiệp nó đã dẫn đường chỉ lối

Đúng, mà lạ, anh hay tự hỏi
Tại sao ta lại hút vào nhau
Dù mới chỉ một lần gặp gỡ
Hai người dưng rất lạ lại thương

Chưa biết em, anh đã từng mơ
Một cô gái từ trong cổ tích
Nét hao hao rất giống như em
Gọi anh bằng hai tiếng “cố nhân”

Rồi ngày đó như ai xui khiến
Anh và em bất chợt gặp nhau
Anh cứ ngẫm chuyện này rất lạ
Có phải em trong những giấc mơ

Em cũng biết đó là định mệnh
Đã có lần em nói với anh
Sau ngày đó lần đầu gặp gỡ
Không hiểu sao em lại yêu anh

Tình kỳ lạ gặp nhiều ngang trái
Bao thị phi tai tiếng xung quanh
Em chịu khổ một mình dằn vặt
Anh cũng buồn bởi lắm dèm pha

Anh linh cảm có ai ngăn cản
Họ vô hình không thể nhận ra
Nhưng nghiệp dẫn ta vào luyến ái
Để cả hai phải chịu khổ đau

Có nhiều lúc anh mong gặp gỡ
Bỗng ở đâu nhiều chuyện xảy ra
Anh sực nhớ mình quên lời hẹn
Thế là ta khoảng cách càng xa

Lúc túng thiếu, hai bàn tay trắng
Em luôn khuyên anh cố gắng lên
Em không sợ đôi mình nghèo khó
Mà chỉ lo duyên phận không thành

Đêm hôm ấy, đường khuya vắng lặng
Em cầm tay và nói: “em thương”
Đừng lo nghĩ cho em nhiều quá
Ăn nhiều vào để có sức làm

Anh bươn trải nhiều năm vất vả
Chỉ mong sao cuộc sống khá lên
Nhưng chắc bởi do mình kém cỏi
Bao giấc mơ ấp ủ chưa thành

Nhớ em lắm, nhiều đêm không ngủ
Dự định là sẽ phải gặp nhau
Nhưng trục trặc ở đâu lại đến
Có nhiều hôm, anh cứ lang thang

Anh không biết làm sao giải thích
Dù trong lòng luôn muốn gặp em
Mặc nỗi nhớ dày vò mỗi tối
Anh vùi vào công việc để nguôi

Nay anh nghĩ về thời gian trước
Để ngộ ra xem có đúng không
Mối tình ta có phải Nghiệp Duyên
Hay ta đã hẹn nhau từ trước ?

NÀNG THƠ

 NÀNG THƠ

Thơ Duy Sắc 2019

Chiều mưa xứ Huế năm xưa
Hoàng Thành hoang vắng, lưa thưa bóng người
Mình ta rảo bước rong chơi
Trên nền phế tích một thời vàng son
Dư âm ngày cũ vẫn còn
Đền đài, lầu các nét son phai dần
Ta đi ngơ ngẩn bước chân
Tinh thần nặng trĩu, lòng buồn nao nao
Thình lình có trận mưa rào
Ta nép vào góc lầu cao ngói vàng
Cảnh quan ảm đạm điêu tàn
Tự nhiên cảm tác ta làm bài thơ
Rằng: “Nay cảnh đã khác xưa
Cố nhân còn đó hay là chưa đi
Phải chăng luyến tiếc điều chi
Trải bao mưa nắng còn gì nơi đây
Hoa viên tàn úa cỏ cây
Lầu son, gác tía phủ đầy dây leo
Cố cung buồn tẻ eo sèo
Không còn Nhã Nhạc hát câu khải hoàn
Chiến công xưa đó còn vang
Một thời Tiên Chúa Nguyễn Hoàng nam chinh
Đại Việt từ ấy vươn mình
Giang Sơn gấm vóc có hình hôm nay
Nghiệp xưa tiên tổ dựng xây
Cơ đồ rạng rỡ càng ngày vươn lên
Có ai còn nhớ đến tên
Có ai còn nhớ tháng năm oai hùng
Một thời ngang dọc kiếm cung
Một thời oanh liệt kiêu hùng Đại Nam
Hôm nay còn Huế điêu tàn
Ngọ Môn phơi dưới thời gian vô tình
Lầu Hồng phủ kín rêu xanh
Lầu xanh rong cũng buông mành đong đưa
Hết rồi dĩ vãng xa xưa
Chỉ còn tàn tích nắng mưa bao mùa"
Trời kia vừa ngớt cơn mưa
Ta đi lui tới xong về nghỉ ngơi
Vừa xong một chuyến rong chơi
Ta bên chén rượu và cười với trăng
Ngẫm đời ai đủ trăm năm
Để mà thấy hết thăng trầm nhân sinh
Thời gian nó thật vô tình
Ta rồi cũng sẽ tan hình bóng thôi
Nghĩ xong ta lại nhìn trời
Rượu cay mấy chén cho đời nó say
Nửa đêm hồn vía bay bay
Ta mơ mình đã thấy ai bên mình
Nàng là cô gái rất xinh
Đoan trang thục nữ thân hình mảnh mai
Vấn khăn, tóc búi trâm cài
Xiêm y là bộ áo dài thướt tha
Vải là gấm đỏ, thêu hoa màu vàng
Nhìn nàng cốt cách cao sang
Tay nàng ôm sách Hán văn rất dày
Nàng nhìn ta thật đắm say
Rồi nàng khé bảo: "Em đây nhớ người
Xa nhau biền biệt lâu rồi
Nay người quay lại đúng nơi em chờ
Mẫu Đơn đã nở bao mùa
Lòng em một dạ đợi chờ sắt son
Những khi tràn nỗi cô đơn
Em thường đứng cạnh hồ sen nhớ người
Em hay khấn Phật cầu trời
Cầu xin phúc đến cho người bình an
Duyên ta nhiều kiếp lỡ làng
Kiếp này không thể dở dang đoạn trường"
Ta rằng: " Nàng ở cõi âm
Ta nào có biết được nàng là ai
Nói chi ra những chuyện này
Nhân duyên gì đó chẳng ai tỏ tường
Xin nàng hãy rủ lòng thương
Nếu là ma quỷ xin đừng trêu ta
Tính ta vốn rất thật thà
Làm thơ cũng chỉ chẳng qua đỡ buồn
Nếu ta có nói ngông cuồng
Xin nàng đừng trách, ta không cố tình
Nếu nàng là đấng thần linh
Xin nàng đừng quở đừng hành thân ta"
Nàng rằng: "Em chẳng phải ma
Thần cũng không phải mà là vợ anh
Duyên ta là mối duyên lành
Vốn từ nhiều kiếp ta bên nhau rồi
Kiếp này lại hẹn gặp thôi
Tuy rằng đau khổ xong rồi cũng qua
Chúng mình sẽ ở chung nhà
Nửa đời sau mối duyên ta mới thành
Vì người lận đận công danh
Gia đạo rắc rồi nên đành cách xa
Đó là cái số đôi ta
Ý trời đúng vậy chẳng là có sai
Dẫu rằng ta lắm đắng cay
Nhưng tình yêu vẫn chẳng ai chia lìa"
Ta rằng: " Nàng nói lạ kỳ
Nhân duyên gì hả, thôi đi nhanh giùm
Ta nghe nàng nói lung tung
Những câu chuyện đó thật không thể nào
Nếu như nàng có nỗi đau
Oan tình gì đó ta cầu siêu cho
Chứ đừng nói chuyện vòng vo
Hay ta say rượu nên mơ hoang đường
Tính ta nó cũng ẩm ương
Đôi khi suy nghĩ cũng thường mông lung
Nhưng ta còn tỉnh chưa khùng
Nên thôi chuyện đó nàng đừng nói thêm"
Nàng rằng: " Người phải tin em
Đây là duyên nợ của em với người
Chuyện này đâu phải chuyện chơi
Tất cả duyên phận ý trời đã gieo
Giàu sang cho đến khổ nghèo
Đều là số phận trời cao an bày
Vợ chồng là nợ trả vay
Oan gia trái chủ có ngày gặp nhau
Em không lừa dối người đâu
Chúng ta duyên phận có nhau nhiều đời
Kiếp này lại gặp nhau thôi
Nhưng đây không phải là đòi nợ nhau
Bởi vì ta đã thương nhau
Nhớ nhau nên mới tìm nhau truyền kỳ
Người đừng có đuổi em đi
Bởi em không biết sẽ đi đường nào
Linh hồn ta đã có nhau
Tuy hai mà một, đi đâu bây giờ
Biết người rất thích làm thơ
Em cầm cuốn sách ghi thơ của người
Trong này ghi chép nhiều đời
Biết bao bài viết của người ở đây
Xin người đừng phụ tình này
Mẫu Đơn tên của em đây thật mà
Tính người tuy có trăng hoa
Nhưng người sâu sắc, rất là thủy chung
Hôm nay ta đã tương phùng
Hẹn ngày nào đó ta cùng bên nhau
Cùng người, em cạn chén sầu
Cùng người chia sẻ nỗi đau trong đời
Cùng người cay đắng lệ rơi
Cùng người chua xót cuộc đời đắng cay
Cùng người thỏa những đắm say
Cùng người trải những ngất ngây ái tình
Xin người đừng có vô tình
XIn người trân trọng chân tình của em
Xin người đừng có vô tâm
Xin người hãy nhớ tháng năm nồng nàn
Xin người đừng dối đừng gian
XIn người đừng có phũ phàng với em"
Ta rằng: "Nàng chớ nói thêm
Chuyện này kỳ lạ ta nên tạm dừng
Bởi ta không có biết nàng
Nếu có nỗi khổ thì nàng nói ra
Chứ đừng có quấy rối ta
Để làm khuấy động lòng ta thế này
Nàng rằng: "Em phải đi đây
Hẹn người gặp lại một ngày không xa"
Bàng hoàng kinh hãi trong ta
Giấc mơ kỳ lạ thật là khó tin
Hay đây là giấc mộng tình
Nó đã âm ỷ rồi hình thành nên
Bởi mình đơn chiếc bao năm
Thèm muốn có vợ rồi nằm mơ chăng
Tự nhiên nóng hết toàn thân
Mồ hôi ướt đẫm từ chân đến đầu
Sáng ra cảm thấy nhức đầu
Toàn thân rệu rã u sầu làm sao
Đêm qua ta có say đâu
Mới vài chén rượu thì đâu việc gì
Thật là quái dị quá đi
Duyên Âm mà phải thế thì cắt ngay
Chứ mà vướng mấy chuyện này
Cả đời ta sẽ chẳng ngày yên thân
Ta đi tâm trí bần thần
Không sao hiểu nổi ngọn nguồn chuyện kia
Chẳng hay mình đã nói gì
Kinh động thần thánh kinh kỳ năm xưa
Hoặc là những lúc trời mưa
Vong đi đi lảng vảng trú mưa với mình
Đúng là một chuyện linh tinh
Nó làm đầu óc của mình hoang mang
Bỏ qua câu chuyện mơ màng
Ta về thành phố còn làm kiếm ăn
Chuyện kia cũng đã nửa năm
Kể từ dạo ấy vẫn còn chiêm bao
Tự lòng ta hỏi tại sao
Cớ gì mà cứ chiêm bao thấy nàng
Một hôm ta bước lang thang
Đi qua con phố trên đường Hùng Vương
Dừng chân tại một cửa hàng
Họ bán cây kiểng để trang trí nhà
Ta vào hỏi chuyện mua hoa
Hai cô gái trẻ mời ta xem hàng
Họ nhìn ta cứ trân trân
Sao anh quen lắm, đã từng gặp chưa
Ta nghe liền lấy tay xua
Lầm sao quen được, ta chưa gặp mà
Bữa nay mới đến mua hoa
Hai cô có bán những hoa loại gì
Đưa tôi danh mục xem đi
Giá cả các loại, rẻ thì mới mua
Cô em với lấy me nu
Rằng đây anh ạ, thích mua cây gì
Nhưng em cũng thấy lạ kỳ
Trông anh quen lắm, tên gì vậy anh
Ta rằng: " Em nói linh tinh
Mới gặp mà lại nhận mình từng quen
Anh đâu nào có biết em
Bữa nay mới đến chỗ em lần đầu
Sao mà ta lại quen nhau
Thôi em đừng giỡn, nhức đầu quá đi
Em đâu có nói đùa chi
Nếu không quen vậy có khi lầm người
Ta nghe liền mới bật cười
Rằng: " Hai em vậy là người ở đâu
Cô em liền nói một câu
Em quê Đà Lạt, ở đầu đèo Phren
Đức Trọng là chính quê em
Nhà em xóm núi cũng gần Liên Khương
Anh đi mà đến Phi Nôm
Qua đường hai bảy rẽ vào vài cây
Bọn em thuê trọ gần đây
Nghỉ hè nên mấy bữa này làm thêm
Nhìn anh em thấy rất quen
Nếu đây là sự hiểu lầm thì thôi
Mong anh đừng nói quá lời
Anh mua gì cứ xin mời anh xem"
Ta nghe thì bớt ngạc nhiên
Nên bỏ qua chuyện luyên thuyên vừa rồi
Ta đi đến chiếc ghế ngồi
Lật từng danh mục xem rồi chọn cây
Đang ngồi ngắm nghía hăng hay
Có một ông bác vỗ vai nhẹ nhàng
Nhìn ông cũng rất đàng hoàng
Tuy người thấp bé nhưng sang quá chừng
Bác nhìn ta cứ trừng trừng
Tự nhiên ta thấy trong lòng nóng ran
Bác kia liền đến bên bàn
Bác nhìn ta rất ngỡ ngàng hồi lâu
Bác liền phán hẳn một câu
Rằng: " Ta từng đã gặp nhau đâu rồi
Hình như cậu có quen tôi
Để tao nhớ lại một hồi thử coi
Chắc ta đã gặp nhau rồi
Nhưng không nhớ được, thì thôi khỏi bàn"
Ta nghe giật bắn toàn thân
Bữa nay ta gặp sao toàn gì đâu
Ai mà quen biết hồi nào
Tự nhiên lại cứ bảo là từng quen
Ta rằng: " Bác cháu chưa quen
Hôm nay mới gặp mới quen lúc này
Chắc là bác lộn ai đây
Chẳng hay bác cũng mua cây về trồng"
Bác kia liền bảo là không
Tao đi ngang thấy định vào ngồi chơi
Mượn tạm một chỗ nghỉ ngơi
Nói đôi ba chuyện xong rồi đi ngay
Nhìn mi tao nhận ra ngay
Nhưng mà không biết gặp mày ở đâu”
Ta rằng: " Bác ở chỗ nào
Cháu bên quận bảy gần cầu Phú Xuân
Bác nhìn rồi mới nói rằng
Nhà tao hướng đó ở gần ngã tư
Tao hay đi bộ từ từ
Để tập thể dục từ nhà đến đây
Có quen mấy đứa bán cây
Chúng nó vui tính cũng hay bày trò
Thế nên tao vẫn hay ra
Bọn nhỏ rất thích nghe ta pha trò
Bây giờ tuổi cũng đã già
Vui thì vui chứ biết là ra sao
Nhìn mi tướng tá bảnh bao
Hào hoa phong nhã trí cao hơn người
Thôi nay cũng biết nhau rồi
Tao đây giới thiệu tên tao với mày
Tên Đương là chính tao đây
Tao vốn từng có những ngày vàng son
Cả đời ăn sướng ngồi trên
Nhưng vì thời cuộc nay còn nữa đâu
Biển xanh lại hóa nương dâu
Đời người mấy chốc không sao mà lường
Nhà tao ở cuối con đường
Hôm nào mi ghé vui, buồn sẽ chia"
Ta rằng: "Thôi cháu phải đi
Lần sau nếu có rảnh thì cháu qua
Bởi vì nhà cháu ở xa
Nên cháu về gấp kẻo mà kẹt xe
Bác Đương: “Thôi vậy mi về
Đây là danh thiếp của tao cho mày
Khi nào có muốn sang đây
Chỉ cần gọi điện tao đây sẽ chờ
Ta chia tay bác xong về
Trong lòng tự nhủ sẽ qua thăm nhà
Nửa đêm hôm ấy ta mơ
Mẫu Đơn lại đến bên ta thì thầm
Rằng: “Người đừng có giận em
Hôm nay em dẫn người lên thăm nhà
Để người ra mắt mẹ cha
Cho mình chính thức lại qua giao tình
Mẹ cha đồng ý chuyện mình
Hai ta nên nghĩa sẽ thành phu thê
Em là con gái thôn quê
Nơi miền sơn cước đừng chê em nghèo
Tình yêu em đã trót trao
Kiếp này nguyện sẽ bên nhau một đời”
Ta nghe chuyện quá lạ đời
Than rằng: “Sao khổ thân tôi thế này
Nàng đang nói chuyện gì đây
Ta làm sao lại cứ dây phải nàng
Thôi đừng trêu gẹo ta xin
Mong nàng đừng có làm phiền được không
Thực ra ta rất phiền lòng
Những gì nàng nói thật không thể nào
Nàng là yêu nữ ở đâu
Tại sao cứ ám cứ theo ta hoài
Ta còn sự nghiệp tương lai
Công danh còn lắm tháng ngày gian nan
Nàng đừng chèo kéo nhân duyên
Ta nghe không hiểu thật là chướng tai”
Nàng rằng: “ Em nói không sai
Số phận đã định thế này đó anh”
Nhà nàng ở giữa đồi xanh
Con sông nho nhỏ uốn quanh sau nhà
Nhấp nhô ngọn núi xa xa
Cỏ hoa thơm ngát thật là bình yên
Nàng rằng: “ Đây cảnh thần tiên
Đôi ta sẽ sống bình yên trọn đời
Hôm nay em muốn mời người
Trà sen là loại mà người rất mê
Chờ khi lúc mẹ cha về
Em sẽ thưa chuyện nói về tình ta
Mong người đừng có phụ ta
Nếu không dang dở tình ta với người
Rồi em đau khổ một đời
Sẽ tuôn nước mắt nhớ người mỗi đêm”
Ta rằng: “Thôi bớt đi em
Nàng đừng có cố nói thêm điều gì
Tại sao có chuyện lạ kỳ
Chúng ta có đã là gì của nhau
Gặp nàng vào lúc đêm thâu
Chỉ là mơ mộng, thôi nào ta xin
Mong nàng hãy để ta yên
Xin nàng lần nữa đừng phiền đến ta
Chuyện này mà nếu kể ra
Người ngoài họ sẽ chê ta bị khùng
Nàng rằng: “ Thôi vậy thì ngưng
Từ nay em sẽ quyết không tìm người
Mai đây nếu gặp em rồi
Xin người hãy nhớ những lời hôm nay
Duyên ta rồi sẽ đắng cay
Hẹn gặp người lại những ngày gần đây
Người trông cho rõ mặt này
Nếu không lúc đó lại ngồi suy tư
Tại sao đời giống như mơ
Và ta biết trước giấc mơ của mình”
Trông nàng có vẻ bực mình
Ta rằng: “ Đừng vậy, ta xin lỗi nàng
Bởi ta không rõ ngọn nguồn
Chuyện này kỳ lạ ta không hiểu nhiều
Nếu nàng không phải quỷ yêu
Là ta không phải nói liều vu oan
Biết nàng tính nết rất ngoan
Đoan trang, tinh tế, dịu dàng thướt tha
Chắc do tâm trạng của ta
Lo nhiều việc quá thế là hoang mang
Dù sao cũng đã biết nàng
Lâu nay cũng có thời gian chuyện trò
Nàng không những chẳng hại ta
Nàng luôn lo lắng cho ta rất nhiều
Bây giờ ta lại thấy yêu
Tình này là một tình yêu lạ kỳ
Chắc như nàng nói duyên gì
Chứ hai ta chẳng dễ gì gặp nhau
Chỉ mong ý hợp tâm đầu
Đôi mình kết bạn bên nhau trọn đời
Còn tùy mọi việc ở trời
Thôi ta nói vậy, nàng ơi đừng buồn
Không cho dòng nước mắt tuôn
Đừng làm cho những nỗi buồn khơi lên
Từ nay ta sẽ thương em
Một lòng một dạ bên em trọn đời”
Nàng rằng: “Giờ cũng trễ rồi
Em đây xin phép chào người, em đi
Tình người em sẽ khắc ghi
Tương lai sẽ biết ai là thương ai
Em xin tạ lỗi cùng người
Những ngày qua đã khiến người sợ em
Rồi người sẽ nắm tay em
Hứa rằng sẽ mãi thương em suốt đời
Bởi đây là mối duyên trời
Ta không thể trốn dù người ở đâu
Hay dù xa cách bao lâu
Cũng sẽ về lại bên nhau cả đời”
Ta rằng: “Anh đã hiểu rồi
Hẹn em khi khác mình ngồi lâu hơn
Bây giờ anh phải đi làm
Công việc nhiều lắm không xong sẽ phiền”

CHIỀU ĐỨC TRỌNG

 CHIỀU ĐỨC TRỌNG

Duy Sắc 2018

Buổi chiều Đức Trọng buồn kỳ lạ
Anh bước lang thang mãi tìm em
Đi qua Liên Nghĩa về Phú Hội
Xong dừng chân lại ở Liên Khương

Lòng buồn tự hỏi mình sao vậy
Hiệp Thạnh đằng kia có đâu xa
Sao ta ngơ ngẩn như kẻ dại
Chẳng lẽ tâm hồn ta đang bay

Anh vòng qua mấy thôn xóm núi
Ánh nắng cao nguyên mát làn da
Loanh quanh tìm mãi rồi cũng đến
Ngập ngừng chân bước đến cổng nhà

Bầu trời nhập nhoạng lạnh cắt da
Khóm hoa cúc dại nhìn anh hỏi
Hỡi kẻ si tình đang ngơ ngẩn
Sao không vào nhà gặp người ta

Anh nhìn khóm cúc buồn khó tả
Tự nhủ khi vào ai đón ta
Hay mình bị đuổi vì khách lạ
Họ báo công an nhục mặt ra

Anh loanh quanh mãi tìm quán cóc
Một bát cơm chiều đủ lót lòng
Lại vòng trở lại qua đầu ngõ
Nhìn mấy ngọn bơ ngất ngưởng cao

Cuộc đời có nhiều điều kỳ lạ
Anh thấy bóng em thấp thoáng xa
Đôi vai gầy ấy, đôi tay ấy
Chỉ cách hàng rào sẽ gặp ngay

Những ngọn đèn đường vừa mới bật
Tiếng chó nhà người sủa inh tai
Mình anh lại bước ra quốc lộ
Một chuyến xe đêm xuống Sài Gòn

Lắm khi ngồi nghĩ sao mình rảnh
Lên bấy nhiêu lần lại trở về
Hay mình hèn nhát nên mới vậy
Chẳng lẽ tình mình chỉ đến đây

Bao năm xa cách giờ vẫn vậy
Lòng tự nhủ lòng sẽ gặp em
Nhưng rồi cứ thế đều lỡ hẹn
Anh đành ôm mộng kẻ tình si

Nếu không dứt khoát thì tình lỡ
Ta sẽ khổ đau đến suốt đời
Thế nên anh hẹn em dịp khác
Mình uống rượu hồng ở Phi Nôm

NGÃ BA PHI NÔM

 NGÃ BA PHI NÔM

Thơ Duy Sắc 2021

Nhà em ở tại Phi Nôm Anh luôn ghi nhớ để còn tìm em Tuy anh chưa ghé một lần Nhưng anh luôn nhắc là mình đừng quên
Dù sao ta cũng có tình Tuy chưa trọn vẹn nhưng tình còn vương Bởi vì anh đã từng thương Là do em đã rất thương anh nhiều
Tình ta không phải tình yêu Nó là duyên phận từ nhiều kiếp xưa Nên tình mình vẫn dây dưa Nó không kết thúc nên là còn đau
Rồi đây ta hội ngộ nhau Chúng mình sẽ khóc cùng nhau một lần Khóc vì tình nghĩa trăm năm Khóc vì ta đã về chung một nhà

Thứ Tư, 26 tháng 11, 2025

CUỘC CHIẾN THÀNH BÌNH LỖ

 CUỘC CHIẾN THÀNH BÌNH LỖ

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2005
Thơ lục bát
Tài liệu tham khảo : Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, Việt Nam Sử Lược và một số tài liệu khác
Lê Hoàn mưu sát vua Đinh
Khiến cho đất nước nội tình rối reng
Cựu thần Nguyễn Bặc, Đinh Điền
Hai người thương tiễc Vua Đinh Tiên Hoàng
Họ muốn tiêu diệt Lê Hoàn
Tuy nhiên đã bị Lê Hoàn đánh tan
Đinh Điền chết rất thương tâm
Nguyễn Bặc bị cảnh giam cầm trong lao
Chính trường vào cảnh lao đao
Sứ Tống nắm được nên tâu về triều
Lư Tập báo cáo đủ điều
Rằng người Nam đã chia nhiều các phe
Vua Đinh nhỏ chẳng biết gì
Thái hậu đang tuổi xuân thì mộng mơ
Nếu đem quân đánh bây giờ
Người Nam chắc chắn sẽ thua và hàng
Vua Tống muốn đánh phương nam
Nghe Tư Lập báo nên ham quá chừng
Ông tỏ vẻ rất vui mừng
Chiếu chỉ ban xuống Ung Châu tức thì
Hầu Nhân Bảo nhận soái kỳ
Đại quân chuẩn bị lên đường nam chinh
Thám mã cấp báo tình hình
Thái hậu cùng với vua Đinh rối bời
Lê Hoàn tính toán cả rồi
Ông đã có kế soán ngôi về mình
Kế hoạch lên rất tài tình
Phạm Cự Lượng giả dẫn binh ngăn thù
Lượng đi nhưng chỉ giả đò
Triều đình đang họp, Lượng vô thình lình
Lượng rằng quân Tống nam chinh
Vua còn nhỏ tuổi, sự tình chưa thông
Lê Hoàn thập đạo tướng quân
Là một công thần khai quốc tài ba
Nay, giặc xâm chiếm nước ta
Tôi muốn lệnh bà xuống chiếu nhường ngôi
Vì giang sơn vững bền thôi
Mong Thái hậu hiểu những lời cầu xin
Lượng kêu gọi hết thân binh
Họ đã đồng tình truất phế vua Đinh
Dương Vân Nga cũng làm thinh
Bởi bà vốn đã đồng tình từ lâu
Trước triều bà giả buồn rầu
Xót thương tiên đế những câu não nề
Quần thần im lặng lắng nghe
Không ai dám hé một lời nào ra
Cự Lượng ép Dương Vân Nga
Ông ấy buộc bà giao lại ngôi vua
Vì yêu Lê Hoàn từ xưa
Nên Dương thái hậu đã đưa binh quyền
Chính sự dàn xếp tạm yên
Lê Hoàn chính thức bước lên ngai vàng
Quân đội chỉnh đốn sửa sang
Cả nước chuẩn bị sẵn sàng chiến tranh
Lê Hoàn huy động quân nhanh
Phòng bị kinh thành nhiều lớp tinh vi
Niên hiệu được đổi tức thì
Thiên Phúc năm nhất triều Lê Đại Hành
Vua đi kinh lý ngoài thành
Thăm dò địa thế, điều hành việc quân
Lệnh tổng động viên toàn dân
Tuyển đinh để bổ sung quân triều đình
Thám mã chạy đến kinh thành
Báo cáo tình hình khẩn cấp biên cương
Vua Tống gửi chiến thư rằng
Ta đã chuẩn bị san bằng các ngươi
Khôn ngoan thì biết thức thời
Nếu như vâng lời ta sẽ tha cho
Đừng nên ngu muội hồ đồ
Quân ta sang đó các người tan xương
Vua về ngự ở triều đường
Điều binh, khiển tướng rồi ra sa trường
Cả nước đều rất khẩn trương
Vua làm chủ tướng tự mình thân chinh
Quân Tống di chuyển đại binh
Họ đã vượt những địa hình vào ta
Tuy nhiên chưa tiến được xa
Vua cho thám mã dò la tình hình
Nhiều ngày theo dõi quân tình
Vua quan sát kỹ quá trình hành quân
Quân ta bố trí dần dần
Ổn định tinh thần, tích trữ lương ăn
Khuông Việt đại sư viếng thăm
Sư rằng ta hãy đắp thành ven sông
Ta sẽ vừa thủ vừa công
Bởi vì quân Tống đông hơn quân mình
Bọn họ rất giỏi chiến chinh
Ta mới ổn định, triều đình còn non
Đối đầu một mất một còn
Quân mình rồi khó khăn hơn rất nhiều
Vua bắt đầu nghĩ đăm chiêu
Vua rằng ta cũng ít nhiều hiểu ra
Ý ngài cũng giống ý ta
Vậy ngài nhanh chóng giúp ta việc này
Địa đồ có ở ngay đây
Ngài xem thành ấy chỗ này được không
Trước mặt có hào là sông
Phía sau lắm những cánh đồng đầy lau
Khuông Việt ưng ý gật đầu
Sư rằng bệ hạ tài cao hơn người
Quân Tống chết ở đây thôi
Tôi sẽ huy động cho người làm ngay
Vua cười và bảo rất hay
Thế là Khuông Việt bắt tay dựng liền
Dân phu gánh đất ngày đêm
Chiến luỹ nhanh chóng cao lên mỗi ngày
Chỉ thời gian ngắn xong ngay
Vua biến thành này thành chỗ tập trung
Hầu Nhân Bảo, Tôn Toàn Hưng
Họ dẫn quân Tống đi đường Sông Thương
Lưu Trừng đi khác tuyến đường
Trừng đi về hướng cửa sông Bạch Đằng
Trần Khâm Tộ cũng tiến sang
Quân ta đóng cọc thành hàng trên sông
Tộ xua quân đến tấn công
Thế giặc rất mạnh, người đông hơn mình
Hai bên dàn trận giao tranh
Quân Tống càng đánh, quân mình càng lui
Quân ta đã bị đẩy lùi
Tuyến phòng thủ bị vỡ rồi rất nguy
Tôn Toàn Hưng vào biên thuỳ
Hưng đến Hoa Bộ tức thì dừng quân
Lê Hoàn chỉ huy đại quân
Hai bên đối trận nhiều ngày rất căng
Sỹ khí quân Tống đang hăng
Quân ta chưa dám ra ngăn chặn liền
Phạm Cự Lượng trình kế lên
Rằng ta bỏ liền Hoa Bộ đi thôi
Đại quân tạm rút về xuôi
Xạ Sơn đất ấy là nơi an toàn
Lượng nói đúng ý Lê Hoàn
Vua ra lệnh rút hoàn toàn đại quân
Ngựa voi di chuyển rần rần
Thuỷ quân lẳng lặng buồm giăng lui dần
Hầu Nhân Bảo đã nhanh chân
Sông Thương, Bảo dẫn thuỷ quân đánh vào
Sau vài trận đụng độ nhau
Quân Tống chọc thủng tuyến đầu của ta
Lê Hoàn đã kịp đi xa
Vua củng cố lại quân xa, đội hình
Trận địa gấp rút hoàn thành
Những cửa sông lớn thuỷ binh chực chờ
Quân ta đốn những cây to
Dựng hàng cọc gỗ để ngăn chiến thuyền
Quân Tống cấp tốc đánh liền
Tướng Hầu Nhân Bảo tiến lên đêm ngày
Lê Hoàn điều quân đón ngay
Sông Thương, quân Tống đã bày phục binh
Quân ta tuy thuộc địa hình
Nhưng lực lượng mỏng cho nên chết nhiều
Hai ngàn quân bị triệt tiêu
Chiến thuyền trăm chiếc không còn đường lui
Lê Hoàn cảm thấy không vui
Ông và tướng sỹ phải lùi về sau
Hầu Nhân Bảo thắng trận đầu
Bảo tiếp tục đuổi theo sau Lê Hoàn
Đến Bạch Đằng, Bảo dừng quân
Ông cho chặt gỗ dựng quân doanh liền
Giao Châu hành doanh là tên
Bảo chờ lực lượng thuỷ binh tiến vào
Tại doanh trại, Hầu Nhân Bảo
Cả ngày ngóng đợi đi vào đi ra
Tôn Toàn Hưng chưa chịu qua
Hưng ở Hoa Bộ rề rà ngại đi
Cả tháng không động tĩnh gì
Lưu Trừng không biết đang đi lối nào
Nhân Bảo suy nghĩ đau đầu
Quân ta tập kích đánh vào liên miên
Khiến cho quân Tống phát điên
Tướng Hầu Nhân Bảo than phiền nhiều hơn
Sau khi rút đến Xạ Sơn
Lê Hoàn củng cố đại quân dần dần
Vua về Bình Lỗ ém quân
Vua phái binh đến Tống quân trá hàng
Hầu Nhân Bảo quá chủ quan
Bảo nghĩ ta sợ nên hàng mà thôi
Bảo đã mệt mỏi lắm rồi
Cho nên cũng muốn nghỉ ngơi cho nhàn
Lê Hoàn dẫn đại quân sang
Quân Tống trong trại vội vàng xông ra
Hai bên đánh giáp lá cà
Voi chiến quân Việt như là thần binh
Hầu Nhân Bảo cố điều binh
Quân Tống liều mình đánh giết như điên
Quân ta lại rút ra liền
Nhân Bảo cho lính lên đường đuổi theo
Thuỷ quân Tống nương nước triều
Họ đi chầm chậm men theo sông Hồng
Ỷ vào quân số rất đông
Nhân Bảo cho lính dưới sông lên bờ
Thành Bình Lỗ, quân ta chờ
Quân Tống đánh trống hét hó tấn công
Tên bay vùn vụt trên đồng
Những chiếc nỏ lớn tấn công vào thành
Quân Tống muốn chiếm thành nhanh
Họ cho quân đánh cả đêm lẫn ngày
Quân ta chống trả luôn tay
Xác người chất đống trôi đầy trên sông
Thành quá vững, khó tấn công
Quân Tống đành vượt qua sông dựng đồn
Hầu Nhân Bảo rất lo buồn
Bảo chờ tiếp viện thêm luôn mấy ngày
Tình hình có vẻ rất gay
Giờ mà lùi lại không hay chút nào
Bảo quyết phải thắng trận sau
Quân Tống chuẩn bị bắt đầu sang sông
Mờ sáng họ đã qua sông
Ba vạn quân đến giữa đồng bày binh
Quân ta sử dụng nghi binh
Những đội quân nhỏ liều mình xông ra
Mới vài hiệp đã chạy xa
Khiến Hầu Nhân Bảo tỏ ra xem thường
Bảo cho quân đánh khẩn trương
Quân Tống leo tường vào thẳng bên trong
Thành Bình Lỗ bị bỏ không
Kho lương cả đống, quân nhu rất nhiều
Bảo nghĩ ta sợ Thiên triều
Quân đội tan rã đang tiêu từ từ
Ông ta không muốn chần chừ
Bảo chẳng nghi ngờ nên quyết đuổi theo
Đến nơi đường hẹp ngoằn ngoèo
Hai bên lau sậy ngập cao quá đầu
Nhân Bảo nghĩ phải lùi mau
Lỡ có mai phục đường nào chạy đây
Đang mải lo lắng đông tây
Tướng Phạm Cự Lượng đến ngay trước rồi
Lượng rằng mi hãy hàng thôi
Nếu không có muốn bỏ đời ở đây
Hầu Nhân Bảo chạy về ngay
Nhưng mà doanh trại quân ta chiếm rồi
Quân Tống lại chạy vượt đồi
Băng rừng cố gắng về nơi đất mình
Đến đâu cũng có phục binh
Tướng Hầu Nhân Bảo biết mình không xong
Bảo cố bố trí phản công
Nhiều lần đánh mạnh nhưng không có thành
Quân Tống bị đánh tan tành
Nhân Bảo bị chết giữa bầy loạn quân
Trần Khâm Tộ mất tinh thần
Tộ ở Tây Kết còn quân rất nhiều
Nhưng Tộ không dám đánh liều
Bởi vì ta đã bày nhiều phục binh
Khâm Tộ lẳng lặng lui binh
Đến đâu cũng bị phục binh ngáng đường
Khó khăn về tới biên cương
Quân sỹ đã bị tử thương rất nhiều
Lưu Trừng đang định buông neo
Hay tin Nhân Bảo bỏ thây sa trường
Đoàn thuyền quay lại thẳng đường
Quân Tống tháo chạy thảm thương vô cùng
Tin về đến Tôn Toàn Hưng
Hưng bỏ Hoa Bộ băng rừng chạy nhanh
Các cánh quân thua tan tành
Quân Tống về nước tái xanh mặt mày
Lẩy bẩy run hết chân tay
Quân ta truy kích thẳng tay diệt trừ
Lê Hoàn về đất Hoa Lư
Mừng công chiến thắng, nước nhà hoan ca
Tiền Lê ổn định sơn hà
Kể từ ngày ấy nước ta tráng cường
Bình yên một dải biên cương
Nước Đại Cồ Việt trên đường tiến lên.