TÌNH KIẾP
Duy Sac
Tâm ta như đóa sen
Giữa cuộc đời bon chen
Lấm bụi trần vô kể
Từng lầm lỗi bao phen
Không còn gì luyến tiếc
Chỉ vương vấn tình em
Nên chưa buông thế tục
Để về chốn cửa thiền
Em cũng từng đã nói
Nếu như duyên không thành
Em nương nhờ cửa Phật
Buông bỏ hết hồng trần
Bây giờ tình còn đó
Nhưng duyên vẫn chưa thành
Tuổi xế chiều đã đến
Thôi thì biết tính sao
Tình kiếp gieo khổ đau
Oan nghiệt này ai tạo
Yêu nhau đâu có lỗi
Em có hiểu tại sao
Đâu có giấc mơ nào
Cho cuộc đời đẹp nhất
Làm sao đủ nước mắt
Để khóc tình biệt ly
Vô thường thôi chứ gì
Nhưng sao ta lưu luyến
Mối tình kia ray rứt
Không đành lòng để buông
Tình nam nữ bình thường
Hay là tình vay trả
Nghiệp lực này nặng quá
Hủy hoại tình chúng ta
Mênh mông cõi ta bà
Duyên hai ta gặp gỡ
Tại sao nó xảy ra
Để rồi tình dang dở
Vạn nẻo luân hồi đó
Ta có còn tìm nhau
Hay chỉ ở kiếp này
Trả hết xong nghiệp quả
Ôi Tình Kiếp đôi ta
Duyên Nghiệp đúng thật mà
Em khổ đau nhiều quá
Ta bất cần thế gian
Tiêu diêu chốn hồng trần
Ta như kẻ tâm thần
Thả hồn cùng mây gió
Chuyện trò với vầng trăng
Tiêu diêu chốn hồng trần
Chỉ nhớ một chữ tình
Tình hồng nhan tri kỷ
Tình của người ta thương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét