NHỘNG RANG ĐẬU
Duy Sac
Thơ là phải có chút đắng cay
Có chút tình yêu để tỏ bày
Ra vẻ như ta người từng trải
Chứ còn sự thật chẳng ai hay
Thơ mà triết lý cũng chẳng hay
Bởi ta nào có đã hơn ai
Nói như con vẹt từ sách vở
Người không hiểu biết nghĩ là hay
Thơ là thơ thẩn nó mới hay
Giả điên giả dại để lỡm đời
Người không biết tưởng là điên thật
Họ khen ta có tật có tài
Thơ văn là ngôn ngữ xưa nay
Mở mồm văn hóa nó phải hay
Đừng tưởng ta là này là nọ
Cuồng ngôn loạn ngữ vẻ ta đây
Yêu thơ yêu cả người thi sỹ
Bởi họ như hoa tỏa hương đời
Chẳng khác con tằm tơ mãi nhả
Đến khi thành nhộng với đậu rang.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét