Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2026

LẺ LOI

 LẺ LOI

Duy Sắc


Tôi buồn viết thơ tình

Mà nghĩ không ra tình

Thế nên mình tự diễn

Là một kẻ thất tình


Nên khi xem thơ tình

Ai mà không tinh ý

Rất dễ bị lừa tình

Bởi ngôn tình giả dối


Thơ tình bây giờ lắm

Thơ tám chữ mượt mà

Thơ thất ngôn kịch tính

Thơ lục bát thê lương


Tình yêu ở trong thơ

Chỉ là tình trăng gió

Tình hiếm khi nào có

Phần nhiều tưởng tượng ra


Cũng có nhiều nhà thơ

Vì nghèo và khổ sở

Nên người yêu họ bỏ

Thành ra lụy phải tình

ẢO GIÁC TÌNH YÊU

 ẢO GIÁC TÌNH YÊU

Duy Sac


Lòng người như gió thoảng

Ta nắm giữ cách nào

Những câu nói ngọt ngào

Cũng chỉ là cảm xúc


Ta tưởng là sự thật

Gìn giữ cả một đời

Đến khi mình tỉnh lại

Ta mới biết mình mơ


Tụ tán là do duyên

Ly hợp bởi ở tình

Những kẻ khờ mơ mộng

Chỉ chuốc lấy đắng cay


Rồi ta ôm ảo tưởng

Vẫn một mình lang thang

Người còn cười chế giễu

Ta như kẻ bạc tình

CẢM ƠN NGƯỜI THƯƠNG EM

 CẢM ƠN NGƯỜI THƯƠNG EM

Duy Sac


Em buồn em viết linh tinh

Chứ nào đâu có ý tình với ai

Phận em nghèo khó, nợ dai

Cuộc đời lang bạt, bất tài ba hoa


Gọi là mê chút thơ ca

Lõm ba lõm bõm viết ra giải sầu

Tình yêu trăng gió đâu đâu

Chứ em như vậy ai nào dám yêu


Tội thân em khổ đã nhiều

Lắm khi hay đứng ngắm chiều hoàng hôn

Ngu ngơ như kẻ mất hồn

Khờ căm cái mặt, chưa khôn bao giờ


Xin đừng xem mấy bài thơ

Hiểu lầm em bị thẫn thờ vì yêu

Để em mơ mộng thêm nhiều

Để đời em lại cứ phiêu linh hoài


Thương người mà chẳng biết ai

Bởi vì em biết nào ai thương mình

Thành ra ảo tưởng thần kinh

Cứ luôn suy nghĩ rằng mình từng yêu


Xuân về em lại cô liêu

Thất tha thất thểu bơ vơ một mình

Vì nghèo trốn nợ, trốn tình

Bây giờ không biết đời mình vè đâu

TÌNH YÊU XÃ GIAO

 TÌNH YÊU XÃ GIAO

Duy Sắc


Gọi là nói chuyện cho vui

Chớ mà tình cảm thì thôi đừng bàn

Anh hay buông tiếng thở than

Chớ lòng chưa chắc thở than bao giờ

Tình yêu trong những câu thơ

Anh giành để tặng nàng thơ của mình

Chứ ai mà viết linh tinh

Tình trăng tình gió và tình vu vơ

Có yêu thì mới có thơ

Nhiều người họ chỉ giả vờ yêu thôi

Múa may câu chữ lắm lời

Làm thơ các kiểu lả lơi tả tình

Nhưng thơ lại chẳng có tình

Lý do là họ thả tình bằng thơ

Ai mà nhẹ dạ ngây thơ

Xa vào bẫy đó là mờ mắt luôn

Thơ văn phần lớn xảo ngôn

Văn nhân họ rất lắm mồm điêu ngoa

Những ai bụng dạ thật thà

Dễ tin lầm kẻ ba hoa chợ đời

Thơ mình làm để lấy vui

Tặng người con gái một thời mình yêu

Đôi khi buồn quá viết liều

Ngây ngô như kẻ làm liều ngu si

Thật ra mình rất ngu si

Vì ngu nên mãi cứ si một người

Đúng là yêu đến ngu người

Thôi thà ngu vậy yêu người yêu ta.

THÈM NHỎ DÃI

 THÈM NHỎ DÃI

Duy Sắc


Mình nào phải là người gen tị

Nhưng bạn mình sao quá cao sang

Suốt ngày ăn tiệc nhà hàng

Sơn hào, hải vị đầy mâm rất nhiều


Nhìn tấm ảnh mà thèm nhỏ dãi

Biết khi nào mình mới được ăn

Mỗi ngày cơm nguội muối vừng

Lâu lâu có ít tép rang với dầu


Nhiều khi muốn được ăn bát phở

Chỉ gọi là bún với nước dùng

Nhưng sao cảm thấy khó khăn

Thành ra thỉnh thoảng đứng dòm người ta


Lúc còn bé mẹ cha chăm bẵm

Chưa phải lo thiếu một bữa nào

Bây giờ khôn lớn học cao

Thèm ăn một miếng bọt trào cả ra


Ôi bè bạn của mình thành đạt

Ai cũng giàu lại ở nhà cao

Thân mình còn bới còn cào

Hằng ngày chắt bóp từng hào từng xu


Nghĩ mà tủi cho thân mình quá

Xưa nay toàn nói chuyện ba hoa

Lang thang như kẻ không nhà

Đầu đường xó chợ lê la ba xàm


Đành nuốt lệ từng đêm lặng lẽ

Tiếc nuối hoài dĩ vãng đã qua

Tình xưa nay cũng nhạt nhòa

Tình nay không biết đâu ra mà tìm


Thơ với thẩn thành ra lẩn thẩn

Điên chẳng điên dở dở ương ương

Ai nhìn họ cũng xem thường

Bạn bè nhìn bảo giống phường thất phu


Làm gì nữa khi già đang đến

Hết thật rồi khỏi mộng với mơ

Bạn mình ông nọ bà kia

Bà kia ông nọ thật là phong lưu


Ôi thèm quá một chai rượu đế

Ta muốn say quên hết cả đi

Say rồi vinh nhục xá gì

Vui cùng trăng sáng mỗi khi thơ về.


Nhìn các bạn đăng hình đi du lịch, ăn tôm hùm, cua hoàng đế , ăn bò cu bê, bò úc, uống rượu vang mà mình thèm nhỏ dãi nên mình làm bài thơ này.

VUI TRÊN MẠNG

 VUI TRÊN MẠNG

Duy Sac


Mạng xã hội lột trần tất cả

Nó cho ta thấy mặt thật người

Cho ta biết bao đời khốn khổ

Ở ngoài kia thế giới rất buồn


Nhờ có mạng loài người kết nối

Ta  quen nhau qua những dòng tin

Thế giới phẳng lỳ như tờ giấy

Người với người đang xích lại gần


Mạng xã hội cho bao nguồn lợi

Người kinh doanh buôn bán on lai

Người trí thức mở mang tri thức

Đời vui thêm nhờ bởi truyền thông


Mạng xã hội khơi lên tất cả

Những đam mê chứng tỏ bản thân

Người ta dùng mạng để khoe khoang

Rồi bới móc nhau ra xỉ vả


Trên cõi mạng thông tin muôn ngả

Ở chốn này cạm bẫy bao la

Nó gây bao đổ vỡ cửa nhà

Mầm hủy hoại cả nền văn hóa


Mạng xã hội thật không thể tả

Nó truyền bao tư tưởng con người

Không tỉnh táo là ta lãnh đủ

Mất công danh, sự nghiệp tiêu tan

BỤI TRẦN VƯƠNG VẤN

 BỤI TRẦN VƯƠNG VẤN

Duy Sac


Dương Thế là một từ Hán Việt

Nghĩa nó là thế ở chỗ dương

Dương là phải luôn luôn tìm thế

Thế mà dương ắt sẽ thượng phong


Dương lên thế mới thành dương thế

Thế phải dương phải thế mới dương

Dương theo thế thế là lợi thế

Thế có dương là phải tốt hơn


Ta vương vấn bụi trần dương thế

Bởi vì ta vào thế phải dương

Dương vì thế vấn vương vì thế

Thế dù dương cũng chỉ bụi trần


Bụi trần cũng chỉ là cát bụi

Ta loi ngoi trong biển u mê

Cứ tìm mãi loanh quanh dương thế

Bụi trần thôi hóa kiếp bụi trần

LÒNG LANG DẠ SÓI

 LÒNG LANG DẠ SÓI

Duy Sac


Chiến tranh là tàn khốc

Ai cũng muốn thắng ngay

Nên bất chấp thủ đoạn

Diệt người không gớm tay


Làm gì có nhân đạo

Trong các cuộc chiến nào

Có cái gì phang được

Thế là nó lấy phang


Hạt nhân hay nhiệt hạch

Hóa học hay vi trùng

Đứa nào mà sở hữu

Là nó lấy ra dùng


Chẳng qua giờ hiện đại

Ai cũng có hạt nhân

Nên nó còn e ngại

Sợ sẽ bị chết chùm


Nhân với lại chả văn

Nào là dân với chủ

Toàn điêu ngoa một lũ

Chỉ vì lợi chúng thôi


Nên muốn sống yên lành

Là bản thân phải mạnh

Hàng nóng luôn thủ sẵn

Lúc cần là đem ra


Ngoài ra còn gián điệp

Đề phòng từ bên trong

Những cái mầm phản quốc

Những kẻ sống hai lòng


Vì quốc gia dân tộc

Quân pháp phải vô tình

Diệt từ trong trứng nước

Kẻ nào mà khả nghi


Nếu muốn sống hòa bình

Phải sẵn sàng chiến tranh

Gươm đao mài cho sắc

Tôi luyện chí kiên cường


Tử tế gì chúng nó

Bọn lếu láo ba que

Mồm nói lời nhân nghĩa

Lòng dạ bầy sói lang

TA ĐẾN VỚI NHAU

 TA ĐẾN VỚI NHAU

Duy Sac


Em ở nơi thành phố

Từ bé đời sang giàu

Chưa từng qua gian khổ

Chỉ học và vui chơi


Anh đã sớm ra đời

Bôn ba bao khó nhọc

Không có tiền ăn học

Nên văn hóa thế thôi


Ta gặp giữa dòng đời

Nhân duyên nào xui khiến

Mà sao vừa mới biết

Đã đem lòng yêu thương


Nhà anh xa xôi quá

Nơi vùng đất cù lao

Miền xa xôi hải đảo

Điện chưa kéo được vào


Anh không hiểu tại sao

Anh có gì xứng đáng

Để cho em phải khổ

Em yêu vì gì nào


Mẹ cha em vất vả

Nuôi em lớn bao năm

Lo đủ tiền ăn học

Mong đời em ngon lành


Có nhiều chàng trai đẹp

Nhà mặt phố cao sang

Bố mẹ làm công chức

Sao em chẳng có màng


Anh với em thương nhau

Không môn đăng hộ đối

Ba mẹ em từ chối

Chuyện ấy cũng phải rồi


Mình dừng đi em ơi

Anh nghèo và ít học

Nếu mai này khó nhọc

Anh làm khổ thân em


Anh biết mình không xứng

Với chân tình của em

Nên hôm nay nói thẳng

Chúng mình đừng nên quen


Đời anh dù cố gắng

Cũng chỉ làm công nhân

Em học cao hiểu rộng

Rồi đời sẽ rạng danh


Phấn đấu ai cũng muốn

Nhưng gia cảnh thế này

Anh biết anh không khá

Vì bố anh là ai

HỌC LÀM SANG

 HỌC LÀM SANG

Duy Sac


Người cốt cách cao sang

Không phải từ manh áo

Mà là nhân cách sống

Cách cư xử với người


Gia đình nào gia giáo

Con cái sẽ luôn ngoan

Biết giữ gìn đạo đức

Biết lễ nghĩa ở đời


Cao sang ở con người

Thể hiện qua lời nói

Cách ngồi, rồi cách đứng

Biết nhường dưới kính trên


Người cốt cách cao sang

Luôn sống đời tử tế

Không lố lăng hào nhoáng

Không khinh người thua ta


Cao sang không phải giàu

Nhưng cao sang sẽ giàu

Nên học sống đàng hoàng

Đời sẽ được cao sang