EM ĐỪNG KHÓC
Thơ Duy Sắc
Sao vậy em, anh nhìn em buồn thế
Em khóc à, có chuyện gì nói thử
Phải chăng là em đang có tương tư
Chắc là yêu thôi chứ chuyện gì nào
Em khóc chi để nỗi khổ vướng vào
Mắt đỏ quá, răng cắn môi bầm tím
Thôi em ạ, anh khuyên em hãy nín
Nức nở hoài đau nhói hết con tim
Anh nói thiệt mong em ráng mà tin
Anh cũng khổ và đang tìm hạnh phúc
Nhiều khi buồn nước mắt rơi đôi lúc
Nhưng một hồi lại thấy quá trẻ con
Khi đang yêu không tránh khỏi giận hờn
Gen tuông khiến cho lòng mình ích kỷ
Em nín đi, nói thử có chuyện chi
Anh có thể hiểu được không cô bé
Cứ bày tỏ với anh đi em nhé
Anh kín lời không hé đến ai đâu
Chuyện riêng tư mình chia sẻ cùng nhau
Nếu thấu hiểu, bắt đầu ta tiến tới
Anh cô đơn lang bạt giữa đường đời
Nhiều lúc thấy mình chơi vơi cô quạnh
Em biết không, những chiều sương xuống lạnh
Tâm hồn anh như một tảng băng trôi
Nhìn xung quanh người có cặp có đôi
Anh chỉ ước có người ngồi tâm sự
Hoàng hôn vàng cho tăng thêm nhung nhớ
Anh nhìn mây mà cứ thấy bềnh bồng
Một tinh thần trống trải thật mênh mông
Con đò nhỏ lềnh bềnh không bến đỗ
Nhân duyên người có không là duyên số
Bao mối tình đều tan vỡ không thành
Anh từng yêu cháy bỏng cả xuân xanh
Nay thì lại chạnh lòng nhìn xuân hết
Câi nghĩa xưa dây dưa chưa đoạn kết
Anh vẫn còn mỏi mệt chữ ân tình
Cũng vì thế anh làm tự khổ mình
Muốn quên hết nhưng mình làm không được
Hỏi em nhé có phải anh nhu nhược
Hay tại vì anh mang nặng yêu thương
Ôi cuộc sống biết đường nào là đúng
Có ai đâu yêu nhau đến cuối cùng
Chẳng qua cũng là do tình với nghĩa
Họ cam đành chấp nhận bám víu nhau
Thêm dư luận họ bàn vào lắm chuyện
Chứ người ta chưa thiệt sự thương nhau
Bởi vì ai cũng có một cái đầu
Trong suy nghĩ họ đều cầu tư lợi
Cái tôi lớn nó hình thành lắm tội
Tan vỡ là những chuyện hiển nhiên thôi
Em biết không, anh lắm mối tình rồi
Nhưng chỉ là giấc mơ thôi em ạ
Có những người anh thật lòng thật dạ
Anh chịu luôn gánh khổ giúp người ta
Thế nhưng mà họ cũng chẳng nhận ra
Họ chỉ nghĩ anh là thằng khờ dại
Có đôi khi anh ngồi suy nghĩ lại
Người vô tình họ lại sướng em à
Sống thực dụng miễn là mình có lợi
Ai giúp mình thì mình sẽ đến chơi
Những lời khen dối trá đẩy đưa vào
Rồi những thứ Đắc Nhân Tâm xảo quyệt
Lối sống ấy sẽ thành công phải biết
Em và anh thật lòng mình chịu thiệt
Nhưng mình làm gì ông trời cũng biết
Anh rất tin vào định mệnh em ơi
Anh đã từng chứng kiến rất nhiều rồi
Vay rồi trả mấy hồi nhanh em ạ
Ta vui lên ta sống cuộc đời ta
Làm sao sống để vừa lòng thiên hạ
Họ với ta không bà con gì cả
Họ cũng vì cái bản ngả của mình
Quý mến nhau là cái nghĩa với tình
Những thứ khác phù du đừng toan tính
Em đừng khóc, tâm sầu rồi thành bệnh
Anh mời em cùng ăn bánh uống trà
Đêm hôm nay duyên gặp gỡ chúng ta
Chữ định mệnh chắc là luôn luôn đúng.