Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

YÊU LUNG TUNG

 YÊU LUNG TUNG

Duy Sac


Tôi yêu cô tên Nga

Nhà nàng ở quận ba

Nàng thích đi núi Bà

Tôi lại ngại đi xa

Thế nên tình thành lạ

Tôi u sầu buồn bã

Nhiều đêm ngồi nhìn xa

Tôi ngắm trời bao la

Ngắm xong tôi vào nhà

Tôi uống tách nước trà

Khói thuốc bay phà phà

Đi vào xong đi ra

Tôi nghĩ về người ta

Tôi sắm xe tay ga

Tôi đến nhà em Nga

Rủ nàng đi Thanh Đa

Tụi tôi ăn cháo gà

Ăn xong đi tà tà

Đi xong rồi về nhà

Tôi cầm tay em Nga

Nàng bảo phải buông ra

Nàng rằng đồ suồng sã

Từ nay xin từ giã

Anh là đồ láu cá

Tôi về tôi méc má

Anh nhớ mặt tôi nhá

Tôi lên xe rồ ga

Nước mắt rơi lã chã

Tôi nhìn theo chiếc lá

Lá bay cứ là là

Tôi ngẫm mãi không ra

Vì sao nàng bỏ ta


Tôi nhớ cô tên Hoa

Nhà em ở Đức Hòa

Cô ấy thích áo hoa

Chúng tôi từng chơi hoa

Tự nhiên tôi khóc òa

Nghĩ tháng ngày bên Hoa

Trong lòng cứ xuýt xoa

Tôi nói thiệt chẳng ngoa

Tuy mối tình qua loa

Nhưng nó đẹp như hoa

Em thích nghe nhạc Hoa

Em mê Lê Đức Hòa

Tôi thích Nhậm Đạt Hoa

Em chê tôi xuề xòa

Cuộc sống không xa hoa

Việc thì làm qua loa

Nhiều lúc em nổi đóa

Tôi buồn chia tay Hoa


Bỏ Hoa, tôi yêu Lan

Nhà em ở Tân An

 Em thích cuộc sống nhàn

Em thường đi cầu an

Tình yêu bị vỡ tan

Nàng chê tôi hay than

Thế nên nàng phát chán

Nàng rằng tôi rất ngán

Đàn ông gì mau nản

Không chịu nổi gian nan

Đúng là đồ nhát gan

Nhớ lúc em thở than

Tôi rằng năm tháng hạn

Cuộc sống khó vô vàn

Em rằng nhìn anh tàn

Yêu rồi đời tôi tan

Gia đình em cấm cản

Từ giờ chỉ là bạn

Không yêu đương lan man

Tôi phải chia tay Lan


Rời Lan tôi yêu Mơ

Nhà em ở Cần Thơ

Má nàng bán tiệm phở

Ba nàng là nhà thơ

Ban đầu tình như mơ

Hai đứa cười hớn hở

Ba má nàng cởi mở

Tôi nghĩ mình vớ bở

Ai ngờ tình dang dở

Vì nàng đi ra chợ

Nàng gặp người tình cờ

Anh ta là chủ nợ

Nhà giàu to nhất chợ

Họ hay đi ăn phở

Hắn chiều nàng hết cỡ

Nàng càng đẹp rạng rỡ

Tôi nhìn mà mắc cỡ

Thế nên tôi làm lơ

Như mình chưa gặp gỡ

Ba nàng ngâm bài thơ

Rằng tình yêu dang dở

Vì đời không như mơ


Tôi buồn rầu nhiều lắm

Tình cờ gặp em Thắm

Nàng làm nghề bói xăm

Em có làn da ngăm

Nàng đến bên hỏi thăm

Tôi rằng buồn nhiều lắm

Thất tình đã mấy năm

Nàng kêu tôi rút xăm

Bói duyên tình trăm năm

Tôi nghe lời em Thắm

Tôi rút ba que xăm

Nàng rằng duyên rối rắm

........

.........

#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

BÓNG ĐÊM DẰN VẶT

 BÓNG ĐÊM DẰN VẶT

Suy Sac 2014


Tình yêu là một thứ quái đản và kỳ lạ nhất trên đời

Nó tàn phá cuộc đời con người một cách kinh khủng

Nó bào mòn tâm trí người ta đến mức không thể nào giải thích được. 

Nó là một thứ ác mộng của thế gian này

Chỉ có những ai từng yêu chân thành mới cảm nhận được,

Chỉ có những ai từng bị thất tình mới cảm nhận cái khủng khiếp của tình yêu.

Hắn , một kẻ lụy tình, đã tự hủy hoại chính mình 

Chỉ vì hai tiếng Em ơi!

Bềnh bồng cơn say, hắn kêu gào trong đau khổ

Sự tan vỡ của một gia đình mà hắn từng dày công gầy dựng

Trong phút chốc tan tành như những mảnh sành trên nền đất

Quằn quại, hắn cười

Cơn đau càng thắt lại

Dường như trong trái tim bắn có ngàn vết kim châm

Hắn cảm thấy như ai đó đang bóp ngẹn nơi cuống họng

Hắn vồ lấy chai rượu và tu một hơi

Hắn nằm vật xuống nền nhà như một chiếc bao gạo bị người ta ném xuống

Đau khổ, đắng cay và sự nhục hèn

Hắn, một gã đàn ông đầy bản lĩnh

Bỗng chốc trở thành một kẻ yếu hèn

Trong nước mắt giàn dụa

Hắn tự hỏi rằng

Ta phải sống sao đây?

Cúp điện!

Hắn nhìn chằm chằm vào đóm thuốc

Thứ ánh sáng hoang đường mà nhiều kẻ cô đơn luôn thèm thuồng nó

Hắn rít một hơi dài

Hắn nằm vật lên chiếc ghế sô pha

Hai tay buông thõng xuống

Hắn nhìn lên trần nhà trong bóng đêm mù mịt

Làn khói trắng tỏa ra bềnh bồng đưa hắn về cái chốn phiêu linh

Hắn cười!

Khà khà khà

Hắn gằn giọng với một vẻ gì ghê gớm lắm

Đời ta! Đời ta! Ha ha ha

Hắn không sao giải thích cho những dòng nước mắt cứ tuôn ra

Thỉnh thoảng tim hân lại nhói lên

Nơi cổ họng hình như có cái gì đang nghẹn lại

Hắn cố lấy cái thứ quái đản đó ra khỏi người mình mà không được

Hắn ho, ho vì sặc khói thuốc quá nhiều

Hắn nấc, tiếng nấc càng to dần

Mà hắn nấc vì điều gì

Hắn cũng không hề biết

Hắn ngồi bật dậy, hai mắt lại nhìn chằm chằm vào điếu thuốc

Hắn lại cười

Nụ cười của hắn vô cùng kỳ lạ

Nhếch mép một cái, hắn cười

Cứ như vậy, hắn lập đi lập lại hành động đó

Hắn nhìn xung quanh

Nhưng không có ai

Hắn lần mò trong bóng tối

Căn phòng trọ âm u

Những nhà xung quanh họ đã đều đi ngủ

Hắn quờ quạng bước đi

Vô tình mảnh sành đã cứa vào chân của hắn

Máu chảy ra 

Hắn cảm giác có gì đó ướt dưới chân mình

Hắn lấy tay quệt lên và liếm láp

Hắn cười!

Hắn cứ cười như vậy suốt hàng giờ

Mà hắn đang cười ai

Hắn cười chính hắn

Kẻ háo danh, háo thắng bị cuộc đời dập cho một phen điêu đứng

Hắn lại nằm vật xuống chiếc ghế sô pha

Than rằng 

Hết rồi sao? Chẳng lẽ hết thật rồi sao?

Mà hắn có mất gì đâu mà hết

Hắn chỉ là một kẻ ăn chơi trác táng

Hắn từng phá của gia đình biết bao lần

Hắn có tội vô cùng lớn nhưng mà hắn nào đã nhận ra

Cô ấy, người con gái đã hy sinh cả thanh xuân của mình để yêu thương hắn

Nhưng rồi cô ấy phải buông tay trong sự đắng cay và bất lực

Hắn bỗng gào to lên như kẻ điên loạn

Em ơi!

Chỉ hai tiếng ấy thôi mà mãi đến hôm nay hắn mới thốt nên lời

Em ơi!

Hắn chợt nhận ra mình đã mất đi một thứ vô cùng quý giá

Đó là tình yêu

Tình yêu của cô ấy đã giành cho hắn

Cô ấy đến với hắn không hề có một danh phận nào

Chưa từng được khoác lên mình chiếc áo cưới

Thế nhưng hắn đã đối xử với người ta vô cùng tệ bạc

Hắn lại gào to lên

Em ơi! 

Hắn sắp điên rồi

Hắn lại châm thêm điếu thuốc

Hắn cứ nhìn những làn khói bay lên

Hắn cười , hắn cười mãi mà lần này hắn mới hiểu là hắn cười ai

Hắn cười chính hắn

Hắn quay sang khinh bỉ chính mình

Một kẻ ba hoa giả nhân giả nghĩa

Một kẻ lưu manh, bội bạc, lừa tình

Hắn lại nhớ về cô ấy

Hắn lại kêu lên hai tiếng Em ơi !

Hắn điên cuồng bấm điện thoại gọi cho cô ấy

Nhưng đầu dây bên kia không có tiếng trả lời

Hắn lại nằm vật ra chiếc ghế sô pha

Hắn nhìn lên trần nhà và lại khóc

Điện sáng

Căn phòng hiện lên trước mắt hắn cả một đống hội độn

Với mảnh sành, mảnh chai, mọi thứ vứt tứ tung , vỡ nát

Hắn cầm tấm ảnh của cô ấy lên và nói

Em ơi!

Từ đó về sau, hắn đã đi đâu mất

Cả khu nhà trọ không còn nghe thông tin về hắn nữa

Họ chỉ biết rằng ở trong căn phòng đó

Từng tồn tại một tình yêu

Của hai kẻ cô đơn

Nhưng họ đã sống hết mình với tình yêu đó

Mặc dù đời chế giễu đem pha.

AI ĐÃ TỪNG YÊU !

 AI ĐÃ TỪNG YÊU

Duy Sac 2016


Em khoan vội thốt ra câu thề độc

Bởi tương lai không nói trước được gì

Mình thương nhau hãy cứ cố thương đi

Mọi việc sẽ thời gian sau mới rõ


Em chỉ mới biết yêu bằng cảm xúc

Chưa hiểu nhiều về tình nghĩa sâu xa

Bởi đã thương là đến hết đời ta

Không phải chỉ những phút giây gần gũi


Nếu thật thương thì dù cách bao xa

Hay chờ đợi bao lâu đi chăng nữa

Ta vẫn mãi giữ gìn lòng chung thủy

Cả một đời mình sống chết có nhau


Lời em nói hôm nay anh không nhận

Nhưng trời xanh đã chứng giám hết rồi

Nếu sau này duyên nợ lỡ không thành

Em vướng tội đó chính là khẩu nghiệp


Anh không dám hứa hẹn gì trước cả

Bởi bây giờ mình còn vẫn trắng tay

Cố làm sao qua lúc khó khăn này

Mới có thể tự tin mà bước tiếp


Đời phức tạp, lòng người luôn thay đổi

Nhân duyên theo vòng xoáy của cuộc đời

Chỉ thời gian mới đo được lòng người

Ta sẽ hiểu ai mới thương ai thật


Tình là một sợi dây tâm linh đó

Không phải là thứ cảm xúc vu vơ

Ta phụ người thì đời sẽ phụ ta

Luật nhân quả của tình gê gớm lắm


Thương chỉ cần giữ vững một niềm tin

Không tin tưởng thì đừng nên cố gắng

Càng níu kéo chỉ chuốc thêm cay đắng

Bởi không ai hoàn hảo ở trên đời


Nhân duyên kia xui khiến bởi ông trời

Nhưng tình mới khiến ta đi hay ở

Đã thương nhau đừng thay lòng đổi dạ

Vững niềm tin thì hạnh phúc cả đời.

TÌNH LÀ GÌ ?

 TÌNH LÀ GÌ

Duy Sắc Nguyễn


Chữ Tình nghe đến đã sợ rồi

Dính vào đến nó sẽ khổ thôi

Nhưng Tình nó làm gì lên tội

Chỉ trách con người sống quá tồi


Tình cho cảm xúc nó lên ngôi

Con tim rung động những bồi hồi

Ánh sáng soi đường trong đêm tối

Lý tưởng đời ta được vun bồi


Ta ích kỷ nên hay đổ lỗi

Trách Tình sao lại làm khổ tôi

Đa đoan để chuốc vào rắc rối

Xảo ngôn toàn chót lưỡi đầu môi


Tình làm cây nảy lộc đâm chồi

Tình cho cái nghĩa được sinh sôi

Tình cho ta biết yêu nguồn cội

Tình làm ta hết nỗi đơn côi


Vừa mới gặp em anh bối rối

Bởi Tình nó đến gõ cửa rồi

Nhưng Tình không thể nào nóng vội

Ta phải hiểu nhau nếu không thôi


Tình cho giai nhân được lên ngôi

Tình làm vương quốc bị suy đồi

Tình khiến chết bao người vô tội

Tình cho bao kẻ sống nổi trôi


Tình làm chua chát cuộc đời tôi

Em cũng vì tình khóc nhiều rồi

Đường Tình lắt léo muôn nghìn lối

Tình là gì vậy Thế Gian ôi!

NÓ CÓ ĐÓ

 NÓ CÓ ĐÓ


Chẳng có cánh cửa nào

Đang chờ ta phía trước

Khi trái tim khép lại

Giành chỉ một người thương


Nếu tình yêu dễ vậy

Đời không có đau thương

Thà ta ôm nỗi nhớ

Còn hơn là lại đau


Những thứ tình lăng nhăng

Chẳng qua là cảm xúc

Làm gì mà thương thật

Khi đã tắt lửa lòng


Tình yêu có hay không

Thật ra là nó có

Nó vẫn đang tồn tại

Trong trái tim mỗi người


Một khi đã thương ai

Là cả đời nhung nhớ

Cứ như đồ gàn dở

Dại dại rồi điên điên


Những mối tình chung thủy

Trong đời không thiếu gì

Ai từng mà có được

Đời này còn mong chi


Duy Sac

TA ĐẾN VỚI NHAU

 TA ĐẾN VỚI NHAU

Duy Sac


Em ở nơi thành phố

Từ bé đời sang giàu

Chưa từng qua gian khổ

Chỉ học và vui chơi


Anh đã sớm ra đời

Bôn ba bao khó nhọc

Không có tiền ăn học

Nên văn hóa thế thôi


Ta gặp giữa dòng đời

Nhân duyên nào xui khiến

Mà sao vừa mới biết

Đã đem lòng yêu thương


Nhà anh xa xôi quá

Nơi vùng đất cù lao

Miền xa xôi hải đảo

Điện chưa kéo được vào


Anh không hiểu tại sao

Anh có gì xứng đáng

Để cho em phải khổ

Em yêu vì gì nào


Mẹ cha em vất vả

Nuôi em lớn bao năm

Lo đủ tiền ăn học

Mong đời em ngon lành


Có nhiều chàng trai đẹp

Nhà mặt phố cao sang

Bố mẹ làm công chức

Sao em chẳng có màng


Anh với em thương nhau

Không môn đăng hộ đối

Ba mẹ em từ chối

Chuyện ấy cũng phải rồi


Mình dừng đi em ơi

Anh nghèo và ít học

Nếu mai này khó nhọc

Anh làm khổ thân em


Anh biết mình không xứng

Với chân tình của em

Nên hôm nay nói thẳng

Chúng mình đừng nên quen


Đời anh dù cố gắng

Cũng chỉ làm công nhân

Em học cao hiểu rộng

Rồi đời sẽ rạng danh


Phấn đấu ai cũng muốn

Nhưng gia cảnh thế này

Anh biết anh không khá

Vì bố anh là ai

BỆNH NẶNG

 BỆNH NẶNG

Duy Sac


Có tội là mắc bệnh

Không ung thư thì điên

Bệnh nó làm nên tội

Tội nặng bệnh phát ngay


Bệnh nan y tứ chứng

Bệnh mất trí tâm thần

Bệnh tuổi già lú lẫn

Bệnh nằm liệt bao năm


Nhờ bệnh mà hết tội

Nên bệnh nặng phát ra

Đã bệnh là phải đáng

Bệnh cho đáng đồng tiền


Bệnh nặng là tốt nhất

Ai nghe cũng rất thương

Chẳng có ai bắt tội

Người sắp chết bao giờ

LÒNG DẠ SÓI LANG

 LÒNG LANG DẠ SÓI

Duy Sac


Chiến tranh là tàn khốc

Ai cũng muốn thắng ngay

Nên bất chấp thủ đoạn

Diệt người không gớm tay


Làm gì có nhân đạo

Trong các cuộc chiến nào

Có cái gì phang được

Thế là nó lấy phang


Hạt nhân hay nhiệt hạch

Hóa học hay vi trùng

Đứa nào mà sở hữu

Là nó lấy ra dùng


Chẳng qua giờ hiện đại

Ai cũng có hạt nhân

Nên nó còn e ngại

Sợ sẽ bị chết chùm


Nhân với lại chả văn

Nào là dân với chủ

Toàn điêu ngoa một lũ

Chỉ vì lợi chúng thôi


Nên muốn sống yên lành

Là bản thân phải mạnh

Hàng nóng luôn thủ sẵn

Lúc cần là đem ra


Ngoài ra còn gián điệp

Đề phòng từ bên trong

Những cái mầm phản quốc

Những kẻ sống hai lòng


Vì quốc gia dân tộc

Quân pháp phải vô tình

Diệt từ trong trứng nước

Kẻ nào mà khả nghi


Nếu muốn sống hòa bình

Phải sẵn sàng chiến tranh

Gươm đao mài cho sắc

Tôi luyện chí kiên cường


Tử tế gì chúng nó

Bọn lếu láo ba que

Mồm nói lời nhân nghĩa

Lòng dạ bầy sói lang

TÌNH SỬ LOA THÀNH

 TÌNH SỬ LOA THÀNH

(Duy Sắc)


Phía bắc có nước Nam Cương

Một thời hùng cường làm chủ Quảng Tây

Người Tày, Dao, Mán,…ở đây

Thục Phán lừng lẫy là người tài ba

Sau khi thâu tóm Sơn Hà

Đất Thành Bàn Chủ chính là kinh đô

Thục Phán gầy dựng cơ đồ

Cộng đồng Bách Việt nhập vô rất nhiều

Trung Nguyên đang lúc Tần triều

Quân đội đánh chiếm ra nhiều các nơi

Thục Phán khéo léo mở lời

Nhẫn nhịn Tần chúa để đời bình yên

Đồ Thư cũng chưa muốn phiền

Tạm chấp nhận liền để tránh đao thương

Thục Phán mở rộng Nam Cương

Ông đã tìm đường đến gặp Hùng Vương

Thục Vương hỏi cưới Mỵ Nương

Ý đồ dòm ngó quê hương của nàng

Vua Hùng làm chủ Văn Lang

Ông không chịu gả con sang nước người

Thục Vương căm giận trong người

Dã tâm cướp đất của người Văn Lang

Bao lần họ kéo quân sang

Vua Hùng dễ dàng đánh bại nhiều phen

Vua Hùng được tiếng ngợi khen

Thế nên mới bèn tự mãn kiêu căng

Thục Phán là bậc tài năng

Quyết tâm san bằng đế chế Văn Lang

Vũ khí luôn được sửa sang

Nỏ dài thuộc hàng tuyệt kỹ tấn công

Một phát bắn chục tên đồng

Uy lực mạnh mẽ thật không gì bằng

Trải qua được mấy mùa trăng

Thục Phán đánh thẳng quân vào Văn Lang

Vua Hùng ỷ thế ngang tàng

Xem thường kẻ địch vội vàng nên thua

Thục Phán dành lấy ngôi vua

Thống nhất hai nước làm vua một vùng

Âu Lạc bắt đầu xưng hùng

Lưỡng Quảng một vùng lãnh thổ bao la

Lĩnh Nam là đất nước ta

Âu Lạc từ đó thật là vang danh

Nhà Thục xây đắp kinh thành

Kinh tế phát triển rất nhanh mọi đường

Âu Lạc và Tần thông thương

Hai bên hữu hảo nhiều đường ngoại giao

Buổi đầu còn vẫn ngọt ngào

Nhưng mà tham vọng ai nào bỏ đi

Nhà Tần chinh phạt Man di

Tây bắc, đông bắc xong thì xuống nam

Nước lớn luôn có lòng tham

Đồ Thư tiến xuống phương nam tức thì

Sáu mươi vạn quân đã đi

Bách Việt lâm cảnh sầu bi đoạn trường

Chỉ còn Âu Lạc Thục Vương

Một nước hùng mạnh ngáng đường mà thôi

Đồ Thư bình định hết rồi

Bắt đầu tìm cách thu hồi ước giao

Quên đi hoà hoãn hôm nào

Ông ta tiến vào lãnh thổ nước ta

Thục Phán vốn đã lo xa

Quân đội nước nhà cũng bố trí xong

Đồ Thư tự mãn trong lòng

Ý định một trận dẹp xong mọi bề

Quân Tần khí thế mạnh ghê

Hùng hổ tiến về biên giới nước ta

Nhân dân sơ tán khỏi nhà

Vườn không nhà trống để mà trường chinh

Đồ Thư không thuộc địa hình

Quân sỹ mỏi mệt chiến chinh dài ngày

Lương thực không đủ trong tay

Tình hình có vẻ rất gay go nhiều

Đồ Thư cũng lắm đăm chiêu

Chưa thể sớm chiều tiêu diệt Thục Vương

Quân Thục anh dũng kiên cường

Ngày đêm tập kích tuyến đường vận lương

Quân Tần bị chết thảm thương

Nỏ dài uy lực sát thương vô cùng

Quân Tần lo sợ hãi hùng

Đồ Thư muốn rút thế nhưng khó lòng

Tướng sỹ liên tiếp tử vong

Quân Thục phục kích đánh trong đánh ngoài

Đồ Thư cảm thấy mệt nhoài

Bao năm vất vả đánh hoài không xong

Bắt đầu ông ấy nản lòng

Tính toán thu xếp về trong sớm chiều

Thục Phán bắt đầu ra chiêu

Bố trí rất nhiều quân chặn lối đi

Quân Tần im lặng rút đi

Quân Thục mai phục tức thì xông ra

Hai bên đánh giáp lá cà

Đồ Thư trúng tiễn thế là chết ngay

Toàn quân không thể trở tay

Quân Tần chết thảm trong ngày đau thương

Sau khi ổn định chiến trường

Thục Phán tái thiết quê hương của mình

An Dương Vương được tôn vinh

Nhân dân thuận tình hết mực thương yêu

Các tộc hưởng ứng càng nhiều

Cho nên nhà Thục rất nhiều quân binh

Ông chọn đất xây đế kinh

Bản đồ quy hoạch công trình Cổ Loa

Giữa vùng châu thổ hiền hoà

Sông Hồng tươi tốt cỏ hoa đôi bờ

Thành cao được đắp từng giờ

Nguy nga tráng lệ , nên thơ mỹ miều

Hào thành ngang dọc nhiều chiều

Chiến luỹ bố trí rất nhiều tháp canh

Trong ngoài nhiều lớp tường thành

Xoắn hình trôn ốc tạo thành mê cung

Trung tâm là chỗ hoàng cung

Hoàng tộc dinh thự với cùng phủ quan

Cổ Loa vững chắc an toàn

Quân đội có lắm cơ quan vòng ngoài

Thục Phán cảm thấy rất oai

Kinh đô rất đẹp nằm ngoài ước mơ

Quốc gia phát triển từng giờ

Dân chúng chung hưởng giấc mơ thái bình

Kinh tế phát triển dân sinh

Luật pháp thành hình một nước văn minh

Sau nhiều năm không chiến chinh

Âu Lạc vươn mình phát triển rất nhanh

Nhà Tần sau cuộc tranh giành

Đất nước tan nát chia thành nhiều phe

Triệu Đà củng cố tàu xe

Quân đội mạnh mẽ chiếm vùng Phiên Ngung

Nhà Tần đấu đá lung tung

Trung Nguyên nhiều bậc anh hùng nổi lên

Triệu Đà nhân dịp cũng lên

Nam Việt đế chế thành tên một vùng

Kinh Đô đóng tại Phiên Ngung

Quân Việt xưng hùng trên cõi Lĩnh Nam

Triệu Đà muốn chiếm phương nam

Chinh phục Âu Lạc để làm quận, châu

Sau khi lập nước không lâu

Triệu Đà bắt đầu tiến đánh nước ta

Quân Việt mệt nhọc đường xa

Họ đánh vất vả tấn công Loa thành

Thục Phán cố thủ trong thành

Nỏ dài tên cứng trong thành bắn ra

Triệu Đà có lắm chiến xa

Kỵ binh tài gỏi nhưng mà bó tay

Quân Thục thuỷ chiến lại hay

Quân Việt ngày ngày càng bị tiêu hao

Bộ binh cố vượt chiến hào

Leo thang lên luỹ đánh vào bên trong

Nhưng mà thành ốc nhiều vòng

Quân Việt đi cứ lòng vòng mãi thôi

Họ đánh tới tấp liên hồi

Vẫn không thấy lối để mà tiến lên

Quân Thục đánh trả bằng tên

Cuộc chiến mỗi lúc trở nên kinh hoàng

Nhà dân bị phá tan hoang

Một vùng chiến địa máu loang đỏ ngầu

Quân Việt không thể đánh lâu

Lương thực bắt đầu thiếu thốn khó khăn

Toàn quân không đủ thức ăn

Triệu Đà đành phải cắn răng rút về

Thật là thất bại ê chề

Ông ta nghĩ kế giao hoà kết thân

Trọng Thuỷ chấp nhận hiến thân

Làm kẻ gián điệp để gần Thục Vương

Triệu Đà cho sứ lên đường

Sính lễ mang đến Thục Vương cầu hoà

Rằng là hai nước chúng ta

Chung dòng Bách Việt nên là anh em

Đánh nhau dân chúng khổ thêm

Cuộc sống êm đềm sẽ bị phá tan

Chia ly dòng lệ chứa chan

Tan nhà, nát cửa muôn ngàn đắng cay

Nay , tôi gửi con sang đây

Tôi muốn để nó ở đây với ngài

Tôi xin hỏi cưới con ngài

Chúng ta qua lại hai nhà thông gia

Trọng Thuỷ liền bước đi ra

Chàng trai cao lớn thật là khôi ngô

Mọi người khen ngợi trầm trồ

Chỉ có Cao Lỗ trong lòng thấy lo

An Dương Vương không đắn đo

Ông nói chấp thuận để cho giao hoà

Mỵ Châu đẹp tựa như hoa

Nàng chấp nhận lên xe hoa theo chồng

Hai bên nâng chén rượu nồng

Hôn lễ tổ chức rất đông khách mừng

Tiệc vui , hát xướng tưng bừng

Âu Lạc, Nam Việt ăn mừng bang giao

Trọng Thuỷ ăn nói ngọt ngào

Lời đường, ý mật rót vào Mỵ Châu

Đêm đêm hay giả u sầu

Than thân trách phận lắm câu u buồn

Mỵ Châu nước mắt cũng tuôn

Thương chồng phải chịu nỗi buồn tha hương

Nàng đã hết dạ yêu thương

Chỉ dẫn tỏ tường phong tục lễ nghi

Công chúa đang tuổi xuân thì

Men yêu đã khiến cho si mê chàng

Trọng Thuỷ cũng rất yêu nàng

Nhưng vì chữ hiếu nên chàng cũng lo

Ngày ngày, chàng cứ đắn đo

Ngao du khắp xứ thăm dò các nơi

Bề ngoài làm vẻ vui chơi

Bên trong thì lại rối bời mưu toan

Ai ai cũng nghĩ chàng ngoan

Vâng lệnh hoàn toàn ý của Thục Vương

An Dương Vương cũng rất thương

Của ngon vật lạ cũng thường mang cho

Cao Lỗ thì luôn âu lo

Ông cho thân tín thăm dò thông tin

Cố gắng tìm hiểu tình hình

Để xem Trọng Thuỷ đã rình những đâu

Vào một đêm trời mưa ngâu

Tâm trạng u sầu, Trọng Thuỷ nói ra

Rằng ta rất nhớ quê nhà

Nên đang định muốn thăm cha em à

Vài hôm mình sẽ cách xa

Liệu em có trách là ta bạc tình

Mỵ Châu nghe vậy giật mình

Rằng chàng có nghĩa có tình với cha

Em chỉ phận dâu thôi mà

Thế nhưng hai nước chúng ta xa vời

Chàng đi cách biệt phương trời

Biết trong cuộc đời còn có gặp nhau

Nàng chớ nói làm ta đau

Chúng ta nào có xa nhau đâu nào

Tình nàng thắm thiết biết bao

Ân nghĩa ngọt ngào ta chẳng phụ đâu

Nhưng ta xa cha đã lâu

Nay muốn về gặp nói câu nghĩa tình

Vậy chàng chờ đến bình minh

Em vào cung điện rồi trình vua cha

Để cha giúp đỡ đường xa

Người đi hộ tống về nhà cho nhanh

Trọng Thuỷ nói anh không đành

Việc cha phải dành quốc sự em ơi

Anh đi một chuyến vui chơi

Không muốn nhiều lời kinh động đến cha

Bây giờ chỉ mới canh ba

Anh lên đường gấp về nhà thăm cha

Mỵ Châu nức nở kêu ca

Chàng đi như thế thật là không hay

Ai mà đi như thế này

Khác gì bỏ trốn , cha hay sẽ buồn

Thuỷ rằng anh phải đi luôn

Việc gấp, nên buồn cũng phải nén thôi

Sau khi ta đã đi rồi

Dặn em hãy nhớ những lời của ta

Nếu mai binh biến xảy ra

Nàng làm ám hiệu để ta tìm nàng

Áo lông ngỗng nàng nên mang

Dấu vết lông ngỗng dễ dàng tìm ra

Giờ ta về gấp gặp cha

Hẹn ngày tái ngộ hai ta sum vầy

Nói xong Trọng Thuỷ đi ngay

Mỵ Châu không hiểu chuyện này là sao

Nàng gọi một lính gác vào

Rằng ngươi đi báo cha ta việc này

Người của Cao Lỗ đến ngay

Rằng trình công chúa việc này không hay

Phò Mã bỏ đi thế này

Quân cơ bại lộ, sau này nguy to

Mỵ Châu im lặng buồn so

Nàng không biết xử lý cho thế nào

Nàng nói không được ồn ào

Chồng ta lòng dạ thế nào ta hay

Các ngươi mau hãy đi ngay

Còn cái việc này giữ kín nghe không

Người của Cao Lỗ nản lòng

Hắn ta báo động đến toàn lính canh

Rằng là phải đuổi theo nhanh

Bắt Trọng Thuỷ lại kinh thành trong đêm

Cao Lỗ đang ngủ êm đềm

Giật mình hốt hoảng , ướt mèm mồ hôi

Ông nghĩ có chuyện to rồi

Toàn quân báo động thế rồi đuổi theo

Vượt nhiều trạm gác ngặt nghèo

Trọng Thuỷ leo núi trèo đèo chạy đi

Cuối cùng cũng đến biên thuỳ

Quân Việt tiếp đón rước đi về nhà

Trọng Thuỷ trình báo Triệu Đà

Cơ quan, vũ khí quân ta bố phòng

Bản đồ chi tiết nhiều vòng

Chiền hào, căn cứ tuyến trong tuyến ngoài

Trọng Thuỷ chỉ dẫn rạch ròi

Tình hình nội bộ vua tôi thế nào

Vũ khí mạnh nhất ra sao

Đó là cung nỏ trên cao đặt nhiều

Nỏ Liên Châu bắn tên nhiều

Một phát uy lực giết nhiều đối phương

Những chỗ thành không cao tường

Một vài con đường hiểm yếu dễ công

Triệu Đà vui vẻ trong lòng

Ông ta triệu tập rất đông mọi người

Xong rồi ngước mặt lên cười

Thục Phán ngày tàn của ngươi đến rồi

Chúng ta phải tấn công thôi

Triệu Đà nghị sự xong rồi phát binh

Biên cương cấp báo tình hình

An Dương Vương vẫn còn khinh Triệu Đà

Rằng hắn lại dám đánh à

Ông gọi liền các tướng ra cùng bàn

Cao Lỗ bèn mới thở than

Lần này ta khó đánh tan kẻ thù

Chúng ta thiếu thốn quân nhu

Trọng Thuỷ do thám đã thu quân tình

Hắn chắc nắm rõ tình hình

Cho nên bệ hạ chớ khinh Triệu Đà

An Dương Vương chưa hiểu ra

Rằng thằng con rể của ta đâu rồi

Lỗ thưa hắn đã đi rồi

Chúng thần truy bắt để lôi hắn về

Nhưng mà hắn chạy nhanh gê

Trong đêm lặng lẽ, hắn về Phiên Ngung

Thục Phán nổi giận đùng đùng

Con ta nó đã thuỷ chung với chồng

Nó vì cái nghĩa vợ chồng

Bỏ đi tình cảm non sông thế này

Mau bắt nó đến đây ngay

Toàn quân quyết chiến trận này không lui

Thấy vua tỏ vẻ không vui

Cao Lỗ liền ngồi lý giải sâu xa

Rằng đây là cái tình nhà

Công chúa nhà của chúng ta nặng tình

Thân nhi nữ hiểu chưa tinh

Chữ tình, chữ hiếu một mình phải mang

Bệ hạ trách, chỉ khổ nàng

Triệu Đà giờ đã đánh sang nước mình

Thần xin nhận lệnh dẫn binh

Nguyện hiến sức mình đền đáp non sông

An Dương Vương buồn trong lòng

Nghe Cao Lỗ nói làm ông tỉnh người

Ông liền ngước mặt lên trời

Rằng ta ngang dọc một đời chiến chinh

Quân Tần còn phải khiếp kinh

Hôm nay lại tự diệt mình hay sao

Cổ Loa thành luỹ rất cao

Nỏ Liên Châu mạnh lẽ nào sợ ai

Hãy mang trống đồng ra đây

Ta làm lễ tế trong ngày hôm nay

Trống đồng được mang đến ngay

Ba quân tướng sỹ quỳ đầy xung quanh

Toàn quân thề quyết giữ thành

Dù chết cũng chẳng bỏ thành chạy đi

Cổ Loa khắp chốn kinh kỳ

Nhân dân chuẩn bị chiến tranh lâu dài

Tên đồng từng bó rất dài

Chúng được mang đến pháo đài, tháp canh

Cung, nỏ được lắp tên nhanh

Những đội cung thủ hộ thành đã lên

Máy bắn đá được đặt lên

Bộ binh dàn hết lên trên mặt thành

Cao Lỗ dẫn quân ra thành

Thuỷ bộ phối hợp dàn thành trận ngay

Triệu Đà di chuyển nhiều ngày

Quân Việt lực lượng lần này rất đông

Có nỏ dài lắp tên đồng

Chiến xa hùng hậu rắn rồng nối đuôi

Thuỷ quân theo gió buồm xuôi

Toàn quân đến dưới chân thành Cổ Loa

Hai bên thế trận giăng ra

Âu Lạc vội vã xua đàn voi lên

Cung thủ liên tục bắn tên

Bộ binh yểm trợ tiến lên từ từ

Quân Việt không phút chần chừ

Chiến xa, quân kỵ từ từ cũng lên

Nỏ dài bắn cả rừng tên

Chiến sỹ hai phía gục trên cánh đồng

Sau nhiều những loạt tên đồng

Chiêng cồng, tiếng trống ầm ầm hét la

Một trận đánh sáp lá cà

Người chết như rạ , máu hồng thành sông

Tan hoang khắp những cánh đồng

Voi chiến chạy lồng cày nát chiến xa

Kỵ binh vướng lầy ngã ra

Ngựa hý, voi rống thật là inh tai

Đánh nhau cả một ngày dài

Bất phân thắng bại, Triệu Đà thu quân

Cao Lỗ cũng củng cố quân

Hai bên chuẩn bị cho lần thứ hai

Trọng Thuỷ trình báo lên ngay

Rằng khi đêm xuống đánh ngay vào thành

Vì Thuỷ đã rất là rành

Những con đường nhỏ vào thành rất nhanh

Triệu Đà nghe con đánh thành

Quân Việt chia vội ra thành làm hai

Một toán đóng chặt giữ trại

Toán kia còn lại đánh vào Cổ Loa

Trọng Thuỷ tiến về Cổ Loa

Dễ dàng hắn đã vượt qua tường thành

Những nơi có ít tháp canh

Quân binh yếu ớt phải đành chịu thua

Quân Việt mở được nhiều cửa

Toàn quân đã ùa vào khắp Cổ Loa

Đi đến đâu chúng phóng hoả

Kinh đô gặp trận can qua điêu tàn

An Dương Vương đang hội bàn

Bỗng thấy quân Việt lan tràn khắp nơi

Lửa khói cháy cả góc trời

An Dương Vương mới rã rời chân tay

Ông gọi Mỵ Châu đến ngay

Cha con lập tức mặt mày lo âu

Cao Lỗ dẫn quân về hầu

Thưa rằng bệ hạ chạy mau ra thành

Tôi sẽ sống chết giữ thành

Quân Việt chắc sẽ đến nhanh nơi này

Hai người lập tức đi ngay

Kẻo mà mọi chuyện không hay bây giờ

An Dương Vương không bất ngờ

Ông nói tình thế bây giờ tại ta

Nếu mà ta bỏ đi xa

Một trang hảo hán thật là ô danh

Nhìn tướng sỹ chết sao đành

Ta sẽ không thể bỏ thành mà đi

Lỗ rằng bệ hạ đi đi

Còn vua, dân chúng sẽ đi theo ngài

Rồi đây ta sẽ làm lại

Âu Lạc sẽ mạnh nay mai thôi mà

Bây giờ bàn vào bàn ra

Quân Việt kéo đến là ta không còn

An Dương Vương nắm tay con

Hai người chạy đến một con ngựa hồng

Cha, con chạy hết mấy vòng

Cuối cùng đã vòng ra khỏi Cổ Loa

Mỵ Châu nức nở khóc oà

Nàng rải lông ngỗng đầy ra khắp đường

Hy vọng Trọng Thuỷ vẫn thương

Lông ngỗng dẫn đường cho bọn truy binh

Cao Lỗ lăn xả hết mình

Ngang dọc một mình chống chọi Việt binh

Trọng Thuỷ đến bất thình lình

Cao Lỗ tức mình nhào đến đánh nhau

Cao Lỗ nói ta thua đau

Cũng vì ngày trước vua tao tin mày

Hôm nay đối trận ở đây

Ta quyết giết mày rửa nhục non sông

Hai quân đồng loạt giáp công

Quân Việt bốn phía rất đông đánh vào

Mặc dù Cao Lỗ tài cao

Mãnh hổ tài nào chống lại bầy lang

Sau nhiều giờ đánh dọc ngang

Toàn quân Âu Lạc ra hàng Việt quân

Cao Lỗ uất ức huỷ thân

Danh tướng tự sát dưới chân Loa thành

Truy binh theo đuổi rất nhanh

An Dương Vương đành chạy xuống phía nam

Chạy mãi vẫn thấy quân bám

Ông mới thấy làm sao lạ thế kia

Sau khi quay lại lối đi

Ông mới tức thì phát hiện ngay ra

Rằng lại là chính con ta

Lông ngỗng nó thả để mà hại ta

Ông liền rút vội gươm ra

Một nhát gươm đã chém vào Mỵ Châu

Nàng đã bị chém rơi đầu

Ông cũng tự sát không câu giãi bày

Truy binh cũng vừa đến ngay

Họ thấy vua chết, về ngay báo trình

Trọng Thuỷ ổn định quân binh

Triệu Đà ổn định tình hình toàn dân

Thuỷ tìm khắp chốn xa gần

Chỉ mong tìm thấy phu nhân của mình

Hắn ta lục soát linh tinh

Tìm mãi không thấy vợ mình ở đâu

Truy binh về báo một câu

Rằng vua Âu Lạc chém đầu Mỵ Châu

Hai người đã chết cũng lâu

Thuỷ nghe thấy vậy u sầu đêm đêm

Càng ngày mỗi lúc buồn thêm

Hắn cầm lông ngỗng từng đêm ngắm nhìn

Triệu Đà thấy khổ con mình

Ông ta tìm đến tận tình khuyên can

Rằng tình trong cõi nhân gian

Những chuyện như thế hợp tan là thường

Con nên chớ có đau thương

Nam nhi chí lớn là đường phải đi

Đừng có bi đát lâm ly

Chỉ là cô gái có gì bận tâm

Trọng Thuỷ vẫn cứ thâm trầm

Suốt ngày vẫn cứ lầm bầm khóc than

Cổ Loa bị phá nát tan

Dân chúng ly tán không ai dám về

Trọng Thuỷ buồn bã lê thê

Hắn ta không về trở lại Phiên Ngung

Một ngày mưa gió bão bùng

Trọng Thuỷ tìm đến hoàng cung thuở nào

Nhớ duyên đôi lứa đã trao

Hắn đã lao vào giếng ngọc quyên sinh

Một trang nam từ chung tình

Một nàng công chúa vì tình phản cha

Bi thương trang sử nước ta

Mỵ Châu, Trọng Thuỷ thật là oái ăm

Mỵ Châu mang tiếng ngàn năm

Nàng vì cái nghĩa trăm năm yếu lòng

Quên đi cái nghĩa non sông

Phản cha nên khiến suy vong nước nhà

Thật là quá đỗi xót xa

Thân phận đàn bà chịu lắm đắng cay.


Nguyễn Duy Sắc 2002

Tài liệu tham khảo chính: Đại Việt Sử Ký toàn thư, Lĩnh Nam Chích Quái,…

ĐẠI CHIẾN THÀNH BÌNH LỖ

 CUỘC CHIẾN THÀNH BÌNH LỖ

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2005

Thơ lục bát

Tài liệu tham khảo : Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, Việt Nam Sử Lược và một số tài liệu khác


Lê Hoàn mưu sát vua Đinh

Khiến cho đất nước nội tình rối reng

Cựu thần Nguyễn Bặc, Đinh Điền

Hai người thương tiễc Vua Đinh Tiên Hoàng

Họ muốn tiêu diệt Lê Hoàn

Tuy nhiên đã bị Lê Hoàn đánh tan

Đinh Điền chết rất thương tâm

Nguyễn Bặc bị cảnh giam cầm trong lao

Chính trường vào cảnh lao đao

Sứ Tống nắm được nên tâu về triều

Lư Tập báo cáo đủ điều

Rằng người Nam đã chia nhiều các phe

Vua Đinh nhỏ chẳng biết gì

Thái hậu đang tuổi xuân thì mộng mơ

Nếu đem quân đánh bây giờ

Người Nam chắc chắn sẽ thua và hàng

Vua Tống muốn đánh phương nam

Nghe Tư Lập báo nên ham quá chừng

Ông tỏ vẻ rất vui mừng

Chiếu chỉ ban xuống Ung Châu tức thì

Hầu Nhân Bảo nhận soái kỳ

Đại quân chuẩn bị lên đường nam chinh

Thám mã cấp báo tình hình

Thái hậu cùng với vua Đinh rối bời

Lê Hoàn tính toán cả rồi

Ông đã có kế soán ngôi về mình

Kế hoạch lên rất tài tình

Phạm Cự Lượng giả dẫn binh ngăn thù

Lượng đi nhưng chỉ giả đò

Triều đình đang họp, Lượng vô thình lình

Lượng rằng quân Tống nam chinh

Vua còn nhỏ tuổi, sự tình chưa thông

Lê Hoàn thập đạo tướng quân

Là một công thần khai quốc tài ba

Nay, giặc xâm chiếm nước ta

Tôi muốn lệnh bà xuống chiếu nhường ngôi

Vì giang sơn vững bền thôi

Mong Thái hậu hiểu những lời cầu xin

Lượng kêu gọi hết thân binh

Họ đã đồng tình truất phế vua Đinh

Dương Vân Nga cũng làm thinh

Bởi bà vốn đã đồng tình từ lâu

Trước triều bà giả buồn rầu

Xót thương tiên đế những câu não nề

Quần thần im lặng lắng nghe

Không ai dám hé một lời nào ra

Cự Lượng ép Dương Vân Nga

Ông ấy buộc bà giao lại ngôi vua

Vì yêu Lê Hoàn từ xưa

Nên Dương thái hậu đã đưa binh quyền

Chính sự dàn xếp tạm yên

Lê Hoàn chính thức bước lên ngai vàng

Quân đội chỉnh đốn sửa sang

Cả nước chuẩn bị sẵn sàng chiến tranh

Lê Hoàn huy động quân nhanh

Phòng bị kinh thành nhiều lớp tinh vi

Niên hiệu được đổi tức thì

Thiên Phúc năm nhất triều Lê Đại Hành

Vua đi kinh lý ngoài thành

Thăm dò địa thế, điều hành việc quân

Lệnh tổng động viên toàn dân

Tuyển đinh để bổ sung quân triều đình

Thám mã chạy đến kinh thành

Báo cáo tình hình khẩn cấp biên cương

Vua Tống gửi chiến thư rằng

Ta đã chuẩn bị san bằng các ngươi

Khôn ngoan thì biết thức thời

Nếu như vâng lời ta sẽ tha cho

Đừng nên ngu muội hồ đồ

Quân ta sang đó các người tan xương

Vua về ngự ở triều đường

Điều binh, khiển tướng rồi ra sa trường

Cả nước đều rất khẩn trương

Vua làm chủ tướng tự mình thân chinh

Quân Tống di chuyển đại binh

Họ đã vượt những địa hình vào ta

Tuy nhiên chưa tiến được xa

Vua cho thám mã dò la tình hình

Nhiều ngày theo dõi quân tình

Vua quan sát kỹ quá trình hành quân

Quân ta bố trí dần dần

Ổn định tinh thần, tích trữ lương ăn

Khuông Việt đại sư viếng thăm

Sư rằng ta hãy đắp thành ven sông

Ta sẽ vừa thủ vừa công

Bởi vì quân Tống đông hơn quân mình

Bọn họ rất giỏi chiến chinh

Ta mới ổn định, triều đình còn non

Đối đầu một mất một còn

Quân mình rồi khó khăn hơn rất nhiều

Vua bắt đầu nghĩ đăm chiêu

Vua rằng ta cũng ít nhiều hiểu ra

Ý ngài cũng giống ý ta

Vậy ngài nhanh chóng giúp ta việc này

Địa đồ có ở ngay đây

Ngài xem thành ấy chỗ này được không

Trước mặt có hào là sông

Phía sau lắm những cánh đồng đầy lau

Khuông Việt ưng ý gật đầu

Sư rằng bệ hạ tài cao hơn người

Quân Tống chết ở đây thôi

Tôi sẽ huy động cho người làm ngay

Vua cười và bảo rất hay

Thế là Khuông Việt bắt tay dựng liền

Dân phu gánh đất ngày đêm

Chiến luỹ nhanh chóng cao lên mỗi ngày

Chỉ thời gian ngắn xong ngay

Vua biến thành này thành chỗ tập trung

Hầu Nhân Bảo, Tôn Toàn Hưng

Họ dẫn quân Tống đi đường Sông Thương

Lưu Trừng đi khác tuyến đường

Trừng đi về hướng cửa sông Bạch Đằng

Trần Khâm Tộ cũng tiến sang

Quân ta đóng cọc thành hàng trên sông

Tộ xua quân đến tấn công

Thế giặc rất mạnh, người đông hơn mình

Hai bên dàn trận giao tranh

Quân Tống càng đánh, quân mình càng lui

Quân ta đã bị đẩy lùi

Tuyến phòng thủ bị vỡ rồi rất nguy

Tôn Toàn Hưng vào biên thuỳ

Hưng đến Hoa Bộ tức thì dừng quân

Lê Hoàn chỉ huy đại quân

Hai bên đối trận nhiều ngày rất căng

Sỹ khí quân Tống đang hăng

Quân ta chưa dám ra ngăn chặn liền

Phạm Cự Lượng trình kế lên

Rằng ta bỏ liền Hoa Bộ đi thôi

Đại quân tạm rút về xuôi

Xạ Sơn đất ấy là nơi an toàn

Lượng nói đúng ý Lê Hoàn

Vua ra lệnh rút hoàn toàn đại quân

Ngựa voi di chuyển rần rần

Thuỷ quân lẳng lặng buồm giăng lui dần

Hầu Nhân Bảo đã nhanh chân

Sông Thương, Bảo dẫn thuỷ quân đánh vào

Sau vài trận đụng độ nhau

Quân Tống chọc thủng tuyến đầu của ta

Lê Hoàn đã kịp đi xa

Vua củng cố lại quân xa, đội hình

Trận địa gấp rút hoàn thành

Những cửa sông lớn thuỷ binh chực chờ

Quân ta đốn những cây to

Dựng hàng cọc gỗ để ngăn chiến thuyền

Quân Tống cấp tốc đánh liền

Tướng Hầu Nhân Bảo tiến lên đêm ngày

Lê Hoàn điều quân đón ngay

Sông Thương, quân Tống đã bày phục binh

Quân ta tuy thuộc địa hình

Nhưng lực lượng mỏng cho nên chết nhiều

Hai ngàn quân bị triệt tiêu

Chiến thuyền trăm chiếc không còn đường lui

Lê Hoàn cảm thấy không vui

Ông và tướng sỹ phải lùi về sau

Hầu Nhân Bảo thắng trận đầu

Bảo tiếp tục đuổi theo sau Lê Hoàn

Đến Bạch Đằng, Bảo dừng quân

Ông cho chặt gỗ dựng quân doanh liền

Giao Châu hành doanh là tên

Bảo chờ lực lượng thuỷ binh tiến vào

Tại doanh trại, Hầu Nhân Bảo

Cả ngày ngóng đợi đi vào đi ra

Tôn Toàn Hưng chưa chịu qua

Hưng ở Hoa Bộ rề rà ngại đi

Cả tháng không động tĩnh gì

Lưu Trừng không biết đang đi lối nào

Nhân Bảo suy nghĩ đau đầu

Quân ta tập kích đánh vào liên miên

Khiến cho quân Tống phát điên

Tướng Hầu Nhân Bảo than phiền nhiều hơn

Sau khi rút đến Xạ Sơn

Lê Hoàn củng cố đại quân dần dần

Vua về Bình Lỗ ém quân

Vua phái binh đến Tống quân trá hàng

Hầu Nhân Bảo quá chủ quan

Bảo nghĩ ta sợ nên hàng mà thôi

Bảo đã mệt mỏi lắm rồi

Cho nên cũng muốn nghỉ ngơi cho nhàn

Lê Hoàn dẫn đại quân sang

Quân Tống trong trại vội vàng xông ra

Hai bên đánh giáp lá cà

Voi chiến quân Việt như là thần binh

Hầu Nhân Bảo cố điều binh

Quân Tống liều mình đánh giết như điên

Quân ta lại rút ra liền

Nhân Bảo cho lính lên đường đuổi theo

Thuỷ quân Tống nương nước triều

Họ đi chầm chậm men theo sông Hồng

Ỷ vào quân số rất đông

Nhân Bảo cho lính dưới sông lên bờ

Thành Bình Lỗ, quân ta chờ

Quân Tống đánh trống hét hó tấn công

Tên bay vùn vụt trên đồng

Những chiếc nỏ lớn tấn công vào thành

Quân Tống muốn chiếm thành nhanh

Họ cho quân đánh cả đêm lẫn ngày

Quân ta chống trả luôn tay

Xác người chất đống trôi đầy trên sông

Thành quá vững, khó tấn công

Quân Tống đành vượt qua sông dựng đồn

Hầu Nhân Bảo rất lo buồn

Bảo chờ tiếp viện thêm luôn mấy ngày

Tình hình có vẻ rất gay

Giờ mà lùi lại không hay chút nào

Bảo quyết phải thắng trận sau

Quân Tống chuẩn bị bắt đầu sang sông

Mờ sáng họ đã qua sông

Ba vạn quân đến giữa đồng bày binh

Quân ta sử dụng nghi binh

Những đội quân nhỏ liều mình xông ra

Mới vài hiệp đã chạy xa

Khiến Hầu Nhân Bảo tỏ ra xem thường

Bảo cho quân đánh khẩn trương

Quân Tống leo tường vào thẳng bên trong

Thành Bình Lỗ bị bỏ không

Kho lương cả đống, quân nhu rất nhiều

Bảo nghĩ ta sợ Thiên triều

Quân đội tan rã đang tiêu từ từ

Ông ta không muốn chần chừ

Bảo chẳng nghi ngờ nên quyết đuổi theo

Đến nơi đường hẹp ngoằn ngoèo

Hai bên lau sậy ngập cao quá đầu

Nhân Bảo nghĩ phải lùi mau

Lỡ có mai phục đường nào chạy đây

Đang mải lo lắng đông tây

Tướng Phạm Cự Lượng đến ngay trước rồi

Lượng rằng mi hãy hàng thôi

Nếu không có muốn bỏ đời ở đây

Hầu Nhân Bảo chạy về ngay

Nhưng mà doanh trại quân ta chiếm rồi

Quân Tống lại chạy vượt đồi

Băng rừng cố gắng về nơi đất mình

Đến đâu cũng có phục binh

Tướng Hầu Nhân Bảo biết mình không xong

Bảo cố bố trí phản công

Nhiều lần đánh mạnh nhưng không có thành

Quân Tống bị đánh tan tành

Nhân Bảo bị chết giữa bầy loạn quân

Trần Khâm Tộ mất tinh thần

Tộ ở Tây Kết còn quân rất nhiều

Nhưng Tộ không dám đánh liều

Bởi vì ta đã bày nhiều phục binh

Khâm Tộ lẳng lặng lui binh

Đến đâu cũng bị phục binh ngáng đường

Khó khăn về tới biên cương

Quân sỹ đã bị tử thương rất nhiều

Lưu Trừng đang định buông neo

Hay tin Nhân Bảo bỏ thây sa trường

Đoàn thuyền quay lại thẳng đường

Quân Tống tháo chạy thảm thương vô cùng

Tin về đến Tôn Toàn Hưng

Hưng bỏ Hoa Bộ băng rừng chạy nhanh

Các cánh quân thua tan tành

Quân Tống về nước tái xanh mặt mày

Lẩy bẩy run hết chân tay

Quân ta truy kích thẳng tay diệt trừ

Lê Hoàn về đất Hoa Lư

Mừng công chiến thắng, nước nhà hoan ca

Tiền Lê ổn định sơn hà

Kể từ ngày ấy nước ta tráng cường

Bình yên một dải biên cương

Nước Đại Cồ Việt trên đường tiến lên.