Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

TÌNH SỬ LOA THÀNH

 TÌNH SỬ LOA THÀNH

(Duy Sắc)


Phía bắc có nước Nam Cương

Một thời hùng cường làm chủ Quảng Tây

Người Tày, Dao, Mán,…ở đây

Thục Phán lừng lẫy là người tài ba

Sau khi thâu tóm Sơn Hà

Đất Thành Bàn Chủ chính là kinh đô

Thục Phán gầy dựng cơ đồ

Cộng đồng Bách Việt nhập vô rất nhiều

Trung Nguyên đang lúc Tần triều

Quân đội đánh chiếm ra nhiều các nơi

Thục Phán khéo léo mở lời

Nhẫn nhịn Tần chúa để đời bình yên

Đồ Thư cũng chưa muốn phiền

Tạm chấp nhận liền để tránh đao thương

Thục Phán mở rộng Nam Cương

Ông đã tìm đường đến gặp Hùng Vương

Thục Vương hỏi cưới Mỵ Nương

Ý đồ dòm ngó quê hương của nàng

Vua Hùng làm chủ Văn Lang

Ông không chịu gả con sang nước người

Thục Vương căm giận trong người

Dã tâm cướp đất của người Văn Lang

Bao lần họ kéo quân sang

Vua Hùng dễ dàng đánh bại nhiều phen

Vua Hùng được tiếng ngợi khen

Thế nên mới bèn tự mãn kiêu căng

Thục Phán là bậc tài năng

Quyết tâm san bằng đế chế Văn Lang

Vũ khí luôn được sửa sang

Nỏ dài thuộc hàng tuyệt kỹ tấn công

Một phát bắn chục tên đồng

Uy lực mạnh mẽ thật không gì bằng

Trải qua được mấy mùa trăng

Thục Phán đánh thẳng quân vào Văn Lang

Vua Hùng ỷ thế ngang tàng

Xem thường kẻ địch vội vàng nên thua

Thục Phán dành lấy ngôi vua

Thống nhất hai nước làm vua một vùng

Âu Lạc bắt đầu xưng hùng

Lưỡng Quảng một vùng lãnh thổ bao la

Lĩnh Nam là đất nước ta

Âu Lạc từ đó thật là vang danh

Nhà Thục xây đắp kinh thành

Kinh tế phát triển rất nhanh mọi đường

Âu Lạc và Tần thông thương

Hai bên hữu hảo nhiều đường ngoại giao

Buổi đầu còn vẫn ngọt ngào

Nhưng mà tham vọng ai nào bỏ đi

Nhà Tần chinh phạt Man di

Tây bắc, đông bắc xong thì xuống nam

Nước lớn luôn có lòng tham

Đồ Thư tiến xuống phương nam tức thì

Sáu mươi vạn quân đã đi

Bách Việt lâm cảnh sầu bi đoạn trường

Chỉ còn Âu Lạc Thục Vương

Một nước hùng mạnh ngáng đường mà thôi

Đồ Thư bình định hết rồi

Bắt đầu tìm cách thu hồi ước giao

Quên đi hoà hoãn hôm nào

Ông ta tiến vào lãnh thổ nước ta

Thục Phán vốn đã lo xa

Quân đội nước nhà cũng bố trí xong

Đồ Thư tự mãn trong lòng

Ý định một trận dẹp xong mọi bề

Quân Tần khí thế mạnh ghê

Hùng hổ tiến về biên giới nước ta

Nhân dân sơ tán khỏi nhà

Vườn không nhà trống để mà trường chinh

Đồ Thư không thuộc địa hình

Quân sỹ mỏi mệt chiến chinh dài ngày

Lương thực không đủ trong tay

Tình hình có vẻ rất gay go nhiều

Đồ Thư cũng lắm đăm chiêu

Chưa thể sớm chiều tiêu diệt Thục Vương

Quân Thục anh dũng kiên cường

Ngày đêm tập kích tuyến đường vận lương

Quân Tần bị chết thảm thương

Nỏ dài uy lực sát thương vô cùng

Quân Tần lo sợ hãi hùng

Đồ Thư muốn rút thế nhưng khó lòng

Tướng sỹ liên tiếp tử vong

Quân Thục phục kích đánh trong đánh ngoài

Đồ Thư cảm thấy mệt nhoài

Bao năm vất vả đánh hoài không xong

Bắt đầu ông ấy nản lòng

Tính toán thu xếp về trong sớm chiều

Thục Phán bắt đầu ra chiêu

Bố trí rất nhiều quân chặn lối đi

Quân Tần im lặng rút đi

Quân Thục mai phục tức thì xông ra

Hai bên đánh giáp lá cà

Đồ Thư trúng tiễn thế là chết ngay

Toàn quân không thể trở tay

Quân Tần chết thảm trong ngày đau thương

Sau khi ổn định chiến trường

Thục Phán tái thiết quê hương của mình

An Dương Vương được tôn vinh

Nhân dân thuận tình hết mực thương yêu

Các tộc hưởng ứng càng nhiều

Cho nên nhà Thục rất nhiều quân binh

Ông chọn đất xây đế kinh

Bản đồ quy hoạch công trình Cổ Loa

Giữa vùng châu thổ hiền hoà

Sông Hồng tươi tốt cỏ hoa đôi bờ

Thành cao được đắp từng giờ

Nguy nga tráng lệ , nên thơ mỹ miều

Hào thành ngang dọc nhiều chiều

Chiến luỹ bố trí rất nhiều tháp canh

Trong ngoài nhiều lớp tường thành

Xoắn hình trôn ốc tạo thành mê cung

Trung tâm là chỗ hoàng cung

Hoàng tộc dinh thự với cùng phủ quan

Cổ Loa vững chắc an toàn

Quân đội có lắm cơ quan vòng ngoài

Thục Phán cảm thấy rất oai

Kinh đô rất đẹp nằm ngoài ước mơ

Quốc gia phát triển từng giờ

Dân chúng chung hưởng giấc mơ thái bình

Kinh tế phát triển dân sinh

Luật pháp thành hình một nước văn minh

Sau nhiều năm không chiến chinh

Âu Lạc vươn mình phát triển rất nhanh

Nhà Tần sau cuộc tranh giành

Đất nước tan nát chia thành nhiều phe

Triệu Đà củng cố tàu xe

Quân đội mạnh mẽ chiếm vùng Phiên Ngung

Nhà Tần đấu đá lung tung

Trung Nguyên nhiều bậc anh hùng nổi lên

Triệu Đà nhân dịp cũng lên

Nam Việt đế chế thành tên một vùng

Kinh Đô đóng tại Phiên Ngung

Quân Việt xưng hùng trên cõi Lĩnh Nam

Triệu Đà muốn chiếm phương nam

Chinh phục Âu Lạc để làm quận, châu

Sau khi lập nước không lâu

Triệu Đà bắt đầu tiến đánh nước ta

Quân Việt mệt nhọc đường xa

Họ đánh vất vả tấn công Loa thành

Thục Phán cố thủ trong thành

Nỏ dài tên cứng trong thành bắn ra

Triệu Đà có lắm chiến xa

Kỵ binh tài gỏi nhưng mà bó tay

Quân Thục thuỷ chiến lại hay

Quân Việt ngày ngày càng bị tiêu hao

Bộ binh cố vượt chiến hào

Leo thang lên luỹ đánh vào bên trong

Nhưng mà thành ốc nhiều vòng

Quân Việt đi cứ lòng vòng mãi thôi

Họ đánh tới tấp liên hồi

Vẫn không thấy lối để mà tiến lên

Quân Thục đánh trả bằng tên

Cuộc chiến mỗi lúc trở nên kinh hoàng

Nhà dân bị phá tan hoang

Một vùng chiến địa máu loang đỏ ngầu

Quân Việt không thể đánh lâu

Lương thực bắt đầu thiếu thốn khó khăn

Toàn quân không đủ thức ăn

Triệu Đà đành phải cắn răng rút về

Thật là thất bại ê chề

Ông ta nghĩ kế giao hoà kết thân

Trọng Thuỷ chấp nhận hiến thân

Làm kẻ gián điệp để gần Thục Vương

Triệu Đà cho sứ lên đường

Sính lễ mang đến Thục Vương cầu hoà

Rằng là hai nước chúng ta

Chung dòng Bách Việt nên là anh em

Đánh nhau dân chúng khổ thêm

Cuộc sống êm đềm sẽ bị phá tan

Chia ly dòng lệ chứa chan

Tan nhà, nát cửa muôn ngàn đắng cay

Nay , tôi gửi con sang đây

Tôi muốn để nó ở đây với ngài

Tôi xin hỏi cưới con ngài

Chúng ta qua lại hai nhà thông gia

Trọng Thuỷ liền bước đi ra

Chàng trai cao lớn thật là khôi ngô

Mọi người khen ngợi trầm trồ

Chỉ có Cao Lỗ trong lòng thấy lo

An Dương Vương không đắn đo

Ông nói chấp thuận để cho giao hoà

Mỵ Châu đẹp tựa như hoa

Nàng chấp nhận lên xe hoa theo chồng

Hai bên nâng chén rượu nồng

Hôn lễ tổ chức rất đông khách mừng

Tiệc vui , hát xướng tưng bừng

Âu Lạc, Nam Việt ăn mừng bang giao

Trọng Thuỷ ăn nói ngọt ngào

Lời đường, ý mật rót vào Mỵ Châu

Đêm đêm hay giả u sầu

Than thân trách phận lắm câu u buồn

Mỵ Châu nước mắt cũng tuôn

Thương chồng phải chịu nỗi buồn tha hương

Nàng đã hết dạ yêu thương

Chỉ dẫn tỏ tường phong tục lễ nghi

Công chúa đang tuổi xuân thì

Men yêu đã khiến cho si mê chàng

Trọng Thuỷ cũng rất yêu nàng

Nhưng vì chữ hiếu nên chàng cũng lo

Ngày ngày, chàng cứ đắn đo

Ngao du khắp xứ thăm dò các nơi

Bề ngoài làm vẻ vui chơi

Bên trong thì lại rối bời mưu toan

Ai ai cũng nghĩ chàng ngoan

Vâng lệnh hoàn toàn ý của Thục Vương

An Dương Vương cũng rất thương

Của ngon vật lạ cũng thường mang cho

Cao Lỗ thì luôn âu lo

Ông cho thân tín thăm dò thông tin

Cố gắng tìm hiểu tình hình

Để xem Trọng Thuỷ đã rình những đâu

Vào một đêm trời mưa ngâu

Tâm trạng u sầu, Trọng Thuỷ nói ra

Rằng ta rất nhớ quê nhà

Nên đang định muốn thăm cha em à

Vài hôm mình sẽ cách xa

Liệu em có trách là ta bạc tình

Mỵ Châu nghe vậy giật mình

Rằng chàng có nghĩa có tình với cha

Em chỉ phận dâu thôi mà

Thế nhưng hai nước chúng ta xa vời

Chàng đi cách biệt phương trời

Biết trong cuộc đời còn có gặp nhau

Nàng chớ nói làm ta đau

Chúng ta nào có xa nhau đâu nào

Tình nàng thắm thiết biết bao

Ân nghĩa ngọt ngào ta chẳng phụ đâu

Nhưng ta xa cha đã lâu

Nay muốn về gặp nói câu nghĩa tình

Vậy chàng chờ đến bình minh

Em vào cung điện rồi trình vua cha

Để cha giúp đỡ đường xa

Người đi hộ tống về nhà cho nhanh

Trọng Thuỷ nói anh không đành

Việc cha phải dành quốc sự em ơi

Anh đi một chuyến vui chơi

Không muốn nhiều lời kinh động đến cha

Bây giờ chỉ mới canh ba

Anh lên đường gấp về nhà thăm cha

Mỵ Châu nức nở kêu ca

Chàng đi như thế thật là không hay

Ai mà đi như thế này

Khác gì bỏ trốn , cha hay sẽ buồn

Thuỷ rằng anh phải đi luôn

Việc gấp, nên buồn cũng phải nén thôi

Sau khi ta đã đi rồi

Dặn em hãy nhớ những lời của ta

Nếu mai binh biến xảy ra

Nàng làm ám hiệu để ta tìm nàng

Áo lông ngỗng nàng nên mang

Dấu vết lông ngỗng dễ dàng tìm ra

Giờ ta về gấp gặp cha

Hẹn ngày tái ngộ hai ta sum vầy

Nói xong Trọng Thuỷ đi ngay

Mỵ Châu không hiểu chuyện này là sao

Nàng gọi một lính gác vào

Rằng ngươi đi báo cha ta việc này

Người của Cao Lỗ đến ngay

Rằng trình công chúa việc này không hay

Phò Mã bỏ đi thế này

Quân cơ bại lộ, sau này nguy to

Mỵ Châu im lặng buồn so

Nàng không biết xử lý cho thế nào

Nàng nói không được ồn ào

Chồng ta lòng dạ thế nào ta hay

Các ngươi mau hãy đi ngay

Còn cái việc này giữ kín nghe không

Người của Cao Lỗ nản lòng

Hắn ta báo động đến toàn lính canh

Rằng là phải đuổi theo nhanh

Bắt Trọng Thuỷ lại kinh thành trong đêm

Cao Lỗ đang ngủ êm đềm

Giật mình hốt hoảng , ướt mèm mồ hôi

Ông nghĩ có chuyện to rồi

Toàn quân báo động thế rồi đuổi theo

Vượt nhiều trạm gác ngặt nghèo

Trọng Thuỷ leo núi trèo đèo chạy đi

Cuối cùng cũng đến biên thuỳ

Quân Việt tiếp đón rước đi về nhà

Trọng Thuỷ trình báo Triệu Đà

Cơ quan, vũ khí quân ta bố phòng

Bản đồ chi tiết nhiều vòng

Chiền hào, căn cứ tuyến trong tuyến ngoài

Trọng Thuỷ chỉ dẫn rạch ròi

Tình hình nội bộ vua tôi thế nào

Vũ khí mạnh nhất ra sao

Đó là cung nỏ trên cao đặt nhiều

Nỏ Liên Châu bắn tên nhiều

Một phát uy lực giết nhiều đối phương

Những chỗ thành không cao tường

Một vài con đường hiểm yếu dễ công

Triệu Đà vui vẻ trong lòng

Ông ta triệu tập rất đông mọi người

Xong rồi ngước mặt lên cười

Thục Phán ngày tàn của ngươi đến rồi

Chúng ta phải tấn công thôi

Triệu Đà nghị sự xong rồi phát binh

Biên cương cấp báo tình hình

An Dương Vương vẫn còn khinh Triệu Đà

Rằng hắn lại dám đánh à

Ông gọi liền các tướng ra cùng bàn

Cao Lỗ bèn mới thở than

Lần này ta khó đánh tan kẻ thù

Chúng ta thiếu thốn quân nhu

Trọng Thuỷ do thám đã thu quân tình

Hắn chắc nắm rõ tình hình

Cho nên bệ hạ chớ khinh Triệu Đà

An Dương Vương chưa hiểu ra

Rằng thằng con rể của ta đâu rồi

Lỗ thưa hắn đã đi rồi

Chúng thần truy bắt để lôi hắn về

Nhưng mà hắn chạy nhanh gê

Trong đêm lặng lẽ, hắn về Phiên Ngung

Thục Phán nổi giận đùng đùng

Con ta nó đã thuỷ chung với chồng

Nó vì cái nghĩa vợ chồng

Bỏ đi tình cảm non sông thế này

Mau bắt nó đến đây ngay

Toàn quân quyết chiến trận này không lui

Thấy vua tỏ vẻ không vui

Cao Lỗ liền ngồi lý giải sâu xa

Rằng đây là cái tình nhà

Công chúa nhà của chúng ta nặng tình

Thân nhi nữ hiểu chưa tinh

Chữ tình, chữ hiếu một mình phải mang

Bệ hạ trách, chỉ khổ nàng

Triệu Đà giờ đã đánh sang nước mình

Thần xin nhận lệnh dẫn binh

Nguyện hiến sức mình đền đáp non sông

An Dương Vương buồn trong lòng

Nghe Cao Lỗ nói làm ông tỉnh người

Ông liền ngước mặt lên trời

Rằng ta ngang dọc một đời chiến chinh

Quân Tần còn phải khiếp kinh

Hôm nay lại tự diệt mình hay sao

Cổ Loa thành luỹ rất cao

Nỏ Liên Châu mạnh lẽ nào sợ ai

Hãy mang trống đồng ra đây

Ta làm lễ tế trong ngày hôm nay

Trống đồng được mang đến ngay

Ba quân tướng sỹ quỳ đầy xung quanh

Toàn quân thề quyết giữ thành

Dù chết cũng chẳng bỏ thành chạy đi

Cổ Loa khắp chốn kinh kỳ

Nhân dân chuẩn bị chiến tranh lâu dài

Tên đồng từng bó rất dài

Chúng được mang đến pháo đài, tháp canh

Cung, nỏ được lắp tên nhanh

Những đội cung thủ hộ thành đã lên

Máy bắn đá được đặt lên

Bộ binh dàn hết lên trên mặt thành

Cao Lỗ dẫn quân ra thành

Thuỷ bộ phối hợp dàn thành trận ngay

Triệu Đà di chuyển nhiều ngày

Quân Việt lực lượng lần này rất đông

Có nỏ dài lắp tên đồng

Chiến xa hùng hậu rắn rồng nối đuôi

Thuỷ quân theo gió buồm xuôi

Toàn quân đến dưới chân thành Cổ Loa

Hai bên thế trận giăng ra

Âu Lạc vội vã xua đàn voi lên

Cung thủ liên tục bắn tên

Bộ binh yểm trợ tiến lên từ từ

Quân Việt không phút chần chừ

Chiến xa, quân kỵ từ từ cũng lên

Nỏ dài bắn cả rừng tên

Chiến sỹ hai phía gục trên cánh đồng

Sau nhiều những loạt tên đồng

Chiêng cồng, tiếng trống ầm ầm hét la

Một trận đánh sáp lá cà

Người chết như rạ , máu hồng thành sông

Tan hoang khắp những cánh đồng

Voi chiến chạy lồng cày nát chiến xa

Kỵ binh vướng lầy ngã ra

Ngựa hý, voi rống thật là inh tai

Đánh nhau cả một ngày dài

Bất phân thắng bại, Triệu Đà thu quân

Cao Lỗ cũng củng cố quân

Hai bên chuẩn bị cho lần thứ hai

Trọng Thuỷ trình báo lên ngay

Rằng khi đêm xuống đánh ngay vào thành

Vì Thuỷ đã rất là rành

Những con đường nhỏ vào thành rất nhanh

Triệu Đà nghe con đánh thành

Quân Việt chia vội ra thành làm hai

Một toán đóng chặt giữ trại

Toán kia còn lại đánh vào Cổ Loa

Trọng Thuỷ tiến về Cổ Loa

Dễ dàng hắn đã vượt qua tường thành

Những nơi có ít tháp canh

Quân binh yếu ớt phải đành chịu thua

Quân Việt mở được nhiều cửa

Toàn quân đã ùa vào khắp Cổ Loa

Đi đến đâu chúng phóng hoả

Kinh đô gặp trận can qua điêu tàn

An Dương Vương đang hội bàn

Bỗng thấy quân Việt lan tràn khắp nơi

Lửa khói cháy cả góc trời

An Dương Vương mới rã rời chân tay

Ông gọi Mỵ Châu đến ngay

Cha con lập tức mặt mày lo âu

Cao Lỗ dẫn quân về hầu

Thưa rằng bệ hạ chạy mau ra thành

Tôi sẽ sống chết giữ thành

Quân Việt chắc sẽ đến nhanh nơi này

Hai người lập tức đi ngay

Kẻo mà mọi chuyện không hay bây giờ

An Dương Vương không bất ngờ

Ông nói tình thế bây giờ tại ta

Nếu mà ta bỏ đi xa

Một trang hảo hán thật là ô danh

Nhìn tướng sỹ chết sao đành

Ta sẽ không thể bỏ thành mà đi

Lỗ rằng bệ hạ đi đi

Còn vua, dân chúng sẽ đi theo ngài

Rồi đây ta sẽ làm lại

Âu Lạc sẽ mạnh nay mai thôi mà

Bây giờ bàn vào bàn ra

Quân Việt kéo đến là ta không còn

An Dương Vương nắm tay con

Hai người chạy đến một con ngựa hồng

Cha, con chạy hết mấy vòng

Cuối cùng đã vòng ra khỏi Cổ Loa

Mỵ Châu nức nở khóc oà

Nàng rải lông ngỗng đầy ra khắp đường

Hy vọng Trọng Thuỷ vẫn thương

Lông ngỗng dẫn đường cho bọn truy binh

Cao Lỗ lăn xả hết mình

Ngang dọc một mình chống chọi Việt binh

Trọng Thuỷ đến bất thình lình

Cao Lỗ tức mình nhào đến đánh nhau

Cao Lỗ nói ta thua đau

Cũng vì ngày trước vua tao tin mày

Hôm nay đối trận ở đây

Ta quyết giết mày rửa nhục non sông

Hai quân đồng loạt giáp công

Quân Việt bốn phía rất đông đánh vào

Mặc dù Cao Lỗ tài cao

Mãnh hổ tài nào chống lại bầy lang

Sau nhiều giờ đánh dọc ngang

Toàn quân Âu Lạc ra hàng Việt quân

Cao Lỗ uất ức huỷ thân

Danh tướng tự sát dưới chân Loa thành

Truy binh theo đuổi rất nhanh

An Dương Vương đành chạy xuống phía nam

Chạy mãi vẫn thấy quân bám

Ông mới thấy làm sao lạ thế kia

Sau khi quay lại lối đi

Ông mới tức thì phát hiện ngay ra

Rằng lại là chính con ta

Lông ngỗng nó thả để mà hại ta

Ông liền rút vội gươm ra

Một nhát gươm đã chém vào Mỵ Châu

Nàng đã bị chém rơi đầu

Ông cũng tự sát không câu giãi bày

Truy binh cũng vừa đến ngay

Họ thấy vua chết, về ngay báo trình

Trọng Thuỷ ổn định quân binh

Triệu Đà ổn định tình hình toàn dân

Thuỷ tìm khắp chốn xa gần

Chỉ mong tìm thấy phu nhân của mình

Hắn ta lục soát linh tinh

Tìm mãi không thấy vợ mình ở đâu

Truy binh về báo một câu

Rằng vua Âu Lạc chém đầu Mỵ Châu

Hai người đã chết cũng lâu

Thuỷ nghe thấy vậy u sầu đêm đêm

Càng ngày mỗi lúc buồn thêm

Hắn cầm lông ngỗng từng đêm ngắm nhìn

Triệu Đà thấy khổ con mình

Ông ta tìm đến tận tình khuyên can

Rằng tình trong cõi nhân gian

Những chuyện như thế hợp tan là thường

Con nên chớ có đau thương

Nam nhi chí lớn là đường phải đi

Đừng có bi đát lâm ly

Chỉ là cô gái có gì bận tâm

Trọng Thuỷ vẫn cứ thâm trầm

Suốt ngày vẫn cứ lầm bầm khóc than

Cổ Loa bị phá nát tan

Dân chúng ly tán không ai dám về

Trọng Thuỷ buồn bã lê thê

Hắn ta không về trở lại Phiên Ngung

Một ngày mưa gió bão bùng

Trọng Thuỷ tìm đến hoàng cung thuở nào

Nhớ duyên đôi lứa đã trao

Hắn đã lao vào giếng ngọc quyên sinh

Một trang nam từ chung tình

Một nàng công chúa vì tình phản cha

Bi thương trang sử nước ta

Mỵ Châu, Trọng Thuỷ thật là oái ăm

Mỵ Châu mang tiếng ngàn năm

Nàng vì cái nghĩa trăm năm yếu lòng

Quên đi cái nghĩa non sông

Phản cha nên khiến suy vong nước nhà

Thật là quá đỗi xót xa

Thân phận đàn bà chịu lắm đắng cay.


Nguyễn Duy Sắc 2002

Tài liệu tham khảo chính: Đại Việt Sử Ký toàn thư, Lĩnh Nam Chích Quái,…

ĐẠI CHIẾN THÀNH BÌNH LỖ

 CUỘC CHIẾN THÀNH BÌNH LỖ

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2005

Thơ lục bát

Tài liệu tham khảo : Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, Việt Nam Sử Lược và một số tài liệu khác


Lê Hoàn mưu sát vua Đinh

Khiến cho đất nước nội tình rối reng

Cựu thần Nguyễn Bặc, Đinh Điền

Hai người thương tiễc Vua Đinh Tiên Hoàng

Họ muốn tiêu diệt Lê Hoàn

Tuy nhiên đã bị Lê Hoàn đánh tan

Đinh Điền chết rất thương tâm

Nguyễn Bặc bị cảnh giam cầm trong lao

Chính trường vào cảnh lao đao

Sứ Tống nắm được nên tâu về triều

Lư Tập báo cáo đủ điều

Rằng người Nam đã chia nhiều các phe

Vua Đinh nhỏ chẳng biết gì

Thái hậu đang tuổi xuân thì mộng mơ

Nếu đem quân đánh bây giờ

Người Nam chắc chắn sẽ thua và hàng

Vua Tống muốn đánh phương nam

Nghe Tư Lập báo nên ham quá chừng

Ông tỏ vẻ rất vui mừng

Chiếu chỉ ban xuống Ung Châu tức thì

Hầu Nhân Bảo nhận soái kỳ

Đại quân chuẩn bị lên đường nam chinh

Thám mã cấp báo tình hình

Thái hậu cùng với vua Đinh rối bời

Lê Hoàn tính toán cả rồi

Ông đã có kế soán ngôi về mình

Kế hoạch lên rất tài tình

Phạm Cự Lượng giả dẫn binh ngăn thù

Lượng đi nhưng chỉ giả đò

Triều đình đang họp, Lượng vô thình lình

Lượng rằng quân Tống nam chinh

Vua còn nhỏ tuổi, sự tình chưa thông

Lê Hoàn thập đạo tướng quân

Là một công thần khai quốc tài ba

Nay, giặc xâm chiếm nước ta

Tôi muốn lệnh bà xuống chiếu nhường ngôi

Vì giang sơn vững bền thôi

Mong Thái hậu hiểu những lời cầu xin

Lượng kêu gọi hết thân binh

Họ đã đồng tình truất phế vua Đinh

Dương Vân Nga cũng làm thinh

Bởi bà vốn đã đồng tình từ lâu

Trước triều bà giả buồn rầu

Xót thương tiên đế những câu não nề

Quần thần im lặng lắng nghe

Không ai dám hé một lời nào ra

Cự Lượng ép Dương Vân Nga

Ông ấy buộc bà giao lại ngôi vua

Vì yêu Lê Hoàn từ xưa

Nên Dương thái hậu đã đưa binh quyền

Chính sự dàn xếp tạm yên

Lê Hoàn chính thức bước lên ngai vàng

Quân đội chỉnh đốn sửa sang

Cả nước chuẩn bị sẵn sàng chiến tranh

Lê Hoàn huy động quân nhanh

Phòng bị kinh thành nhiều lớp tinh vi

Niên hiệu được đổi tức thì

Thiên Phúc năm nhất triều Lê Đại Hành

Vua đi kinh lý ngoài thành

Thăm dò địa thế, điều hành việc quân

Lệnh tổng động viên toàn dân

Tuyển đinh để bổ sung quân triều đình

Thám mã chạy đến kinh thành

Báo cáo tình hình khẩn cấp biên cương

Vua Tống gửi chiến thư rằng

Ta đã chuẩn bị san bằng các ngươi

Khôn ngoan thì biết thức thời

Nếu như vâng lời ta sẽ tha cho

Đừng nên ngu muội hồ đồ

Quân ta sang đó các người tan xương

Vua về ngự ở triều đường

Điều binh, khiển tướng rồi ra sa trường

Cả nước đều rất khẩn trương

Vua làm chủ tướng tự mình thân chinh

Quân Tống di chuyển đại binh

Họ đã vượt những địa hình vào ta

Tuy nhiên chưa tiến được xa

Vua cho thám mã dò la tình hình

Nhiều ngày theo dõi quân tình

Vua quan sát kỹ quá trình hành quân

Quân ta bố trí dần dần

Ổn định tinh thần, tích trữ lương ăn

Khuông Việt đại sư viếng thăm

Sư rằng ta hãy đắp thành ven sông

Ta sẽ vừa thủ vừa công

Bởi vì quân Tống đông hơn quân mình

Bọn họ rất giỏi chiến chinh

Ta mới ổn định, triều đình còn non

Đối đầu một mất một còn

Quân mình rồi khó khăn hơn rất nhiều

Vua bắt đầu nghĩ đăm chiêu

Vua rằng ta cũng ít nhiều hiểu ra

Ý ngài cũng giống ý ta

Vậy ngài nhanh chóng giúp ta việc này

Địa đồ có ở ngay đây

Ngài xem thành ấy chỗ này được không

Trước mặt có hào là sông

Phía sau lắm những cánh đồng đầy lau

Khuông Việt ưng ý gật đầu

Sư rằng bệ hạ tài cao hơn người

Quân Tống chết ở đây thôi

Tôi sẽ huy động cho người làm ngay

Vua cười và bảo rất hay

Thế là Khuông Việt bắt tay dựng liền

Dân phu gánh đất ngày đêm

Chiến luỹ nhanh chóng cao lên mỗi ngày

Chỉ thời gian ngắn xong ngay

Vua biến thành này thành chỗ tập trung

Hầu Nhân Bảo, Tôn Toàn Hưng

Họ dẫn quân Tống đi đường Sông Thương

Lưu Trừng đi khác tuyến đường

Trừng đi về hướng cửa sông Bạch Đằng

Trần Khâm Tộ cũng tiến sang

Quân ta đóng cọc thành hàng trên sông

Tộ xua quân đến tấn công

Thế giặc rất mạnh, người đông hơn mình

Hai bên dàn trận giao tranh

Quân Tống càng đánh, quân mình càng lui

Quân ta đã bị đẩy lùi

Tuyến phòng thủ bị vỡ rồi rất nguy

Tôn Toàn Hưng vào biên thuỳ

Hưng đến Hoa Bộ tức thì dừng quân

Lê Hoàn chỉ huy đại quân

Hai bên đối trận nhiều ngày rất căng

Sỹ khí quân Tống đang hăng

Quân ta chưa dám ra ngăn chặn liền

Phạm Cự Lượng trình kế lên

Rằng ta bỏ liền Hoa Bộ đi thôi

Đại quân tạm rút về xuôi

Xạ Sơn đất ấy là nơi an toàn

Lượng nói đúng ý Lê Hoàn

Vua ra lệnh rút hoàn toàn đại quân

Ngựa voi di chuyển rần rần

Thuỷ quân lẳng lặng buồm giăng lui dần

Hầu Nhân Bảo đã nhanh chân

Sông Thương, Bảo dẫn thuỷ quân đánh vào

Sau vài trận đụng độ nhau

Quân Tống chọc thủng tuyến đầu của ta

Lê Hoàn đã kịp đi xa

Vua củng cố lại quân xa, đội hình

Trận địa gấp rút hoàn thành

Những cửa sông lớn thuỷ binh chực chờ

Quân ta đốn những cây to

Dựng hàng cọc gỗ để ngăn chiến thuyền

Quân Tống cấp tốc đánh liền

Tướng Hầu Nhân Bảo tiến lên đêm ngày

Lê Hoàn điều quân đón ngay

Sông Thương, quân Tống đã bày phục binh

Quân ta tuy thuộc địa hình

Nhưng lực lượng mỏng cho nên chết nhiều

Hai ngàn quân bị triệt tiêu

Chiến thuyền trăm chiếc không còn đường lui

Lê Hoàn cảm thấy không vui

Ông và tướng sỹ phải lùi về sau

Hầu Nhân Bảo thắng trận đầu

Bảo tiếp tục đuổi theo sau Lê Hoàn

Đến Bạch Đằng, Bảo dừng quân

Ông cho chặt gỗ dựng quân doanh liền

Giao Châu hành doanh là tên

Bảo chờ lực lượng thuỷ binh tiến vào

Tại doanh trại, Hầu Nhân Bảo

Cả ngày ngóng đợi đi vào đi ra

Tôn Toàn Hưng chưa chịu qua

Hưng ở Hoa Bộ rề rà ngại đi

Cả tháng không động tĩnh gì

Lưu Trừng không biết đang đi lối nào

Nhân Bảo suy nghĩ đau đầu

Quân ta tập kích đánh vào liên miên

Khiến cho quân Tống phát điên

Tướng Hầu Nhân Bảo than phiền nhiều hơn

Sau khi rút đến Xạ Sơn

Lê Hoàn củng cố đại quân dần dần

Vua về Bình Lỗ ém quân

Vua phái binh đến Tống quân trá hàng

Hầu Nhân Bảo quá chủ quan

Bảo nghĩ ta sợ nên hàng mà thôi

Bảo đã mệt mỏi lắm rồi

Cho nên cũng muốn nghỉ ngơi cho nhàn

Lê Hoàn dẫn đại quân sang

Quân Tống trong trại vội vàng xông ra

Hai bên đánh giáp lá cà

Voi chiến quân Việt như là thần binh

Hầu Nhân Bảo cố điều binh

Quân Tống liều mình đánh giết như điên

Quân ta lại rút ra liền

Nhân Bảo cho lính lên đường đuổi theo

Thuỷ quân Tống nương nước triều

Họ đi chầm chậm men theo sông Hồng

Ỷ vào quân số rất đông

Nhân Bảo cho lính dưới sông lên bờ

Thành Bình Lỗ, quân ta chờ

Quân Tống đánh trống hét hó tấn công

Tên bay vùn vụt trên đồng

Những chiếc nỏ lớn tấn công vào thành

Quân Tống muốn chiếm thành nhanh

Họ cho quân đánh cả đêm lẫn ngày

Quân ta chống trả luôn tay

Xác người chất đống trôi đầy trên sông

Thành quá vững, khó tấn công

Quân Tống đành vượt qua sông dựng đồn

Hầu Nhân Bảo rất lo buồn

Bảo chờ tiếp viện thêm luôn mấy ngày

Tình hình có vẻ rất gay

Giờ mà lùi lại không hay chút nào

Bảo quyết phải thắng trận sau

Quân Tống chuẩn bị bắt đầu sang sông

Mờ sáng họ đã qua sông

Ba vạn quân đến giữa đồng bày binh

Quân ta sử dụng nghi binh

Những đội quân nhỏ liều mình xông ra

Mới vài hiệp đã chạy xa

Khiến Hầu Nhân Bảo tỏ ra xem thường

Bảo cho quân đánh khẩn trương

Quân Tống leo tường vào thẳng bên trong

Thành Bình Lỗ bị bỏ không

Kho lương cả đống, quân nhu rất nhiều

Bảo nghĩ ta sợ Thiên triều

Quân đội tan rã đang tiêu từ từ

Ông ta không muốn chần chừ

Bảo chẳng nghi ngờ nên quyết đuổi theo

Đến nơi đường hẹp ngoằn ngoèo

Hai bên lau sậy ngập cao quá đầu

Nhân Bảo nghĩ phải lùi mau

Lỡ có mai phục đường nào chạy đây

Đang mải lo lắng đông tây

Tướng Phạm Cự Lượng đến ngay trước rồi

Lượng rằng mi hãy hàng thôi

Nếu không có muốn bỏ đời ở đây

Hầu Nhân Bảo chạy về ngay

Nhưng mà doanh trại quân ta chiếm rồi

Quân Tống lại chạy vượt đồi

Băng rừng cố gắng về nơi đất mình

Đến đâu cũng có phục binh

Tướng Hầu Nhân Bảo biết mình không xong

Bảo cố bố trí phản công

Nhiều lần đánh mạnh nhưng không có thành

Quân Tống bị đánh tan tành

Nhân Bảo bị chết giữa bầy loạn quân

Trần Khâm Tộ mất tinh thần

Tộ ở Tây Kết còn quân rất nhiều

Nhưng Tộ không dám đánh liều

Bởi vì ta đã bày nhiều phục binh

Khâm Tộ lẳng lặng lui binh

Đến đâu cũng bị phục binh ngáng đường

Khó khăn về tới biên cương

Quân sỹ đã bị tử thương rất nhiều

Lưu Trừng đang định buông neo

Hay tin Nhân Bảo bỏ thây sa trường

Đoàn thuyền quay lại thẳng đường

Quân Tống tháo chạy thảm thương vô cùng

Tin về đến Tôn Toàn Hưng

Hưng bỏ Hoa Bộ băng rừng chạy nhanh

Các cánh quân thua tan tành

Quân Tống về nước tái xanh mặt mày

Lẩy bẩy run hết chân tay

Quân ta truy kích thẳng tay diệt trừ

Lê Hoàn về đất Hoa Lư

Mừng công chiến thắng, nước nhà hoan ca

Tiền Lê ổn định sơn hà

Kể từ ngày ấy nước ta tráng cường

Bình yên một dải biên cương

Nước Đại Cồ Việt trên đường tiến lên.

PHƯỢNG HỒNG SỐ 6

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 6

Duy Sắc 1998


Em ơi anh biết gánh chè

Bà ba cầu Muối vỉa hè zẹc xanh

Chỗ này giá chỉ hai ngàn

Nước dừa ngon lắm, đậu xanh rất bùi


Tụi mình qua bển ăn thôi

Anh vừa xin mẹ được mười ngàn đây

Ăn xong mình đến nhà thầy

Anh xin phép nghỉ hai ngày đi chơi


Bây giờ sắp tốt nghiệp rồi

Gần nhau mấy bữa nữa thôi em à

Ra trường mình sẽ cách xa

Tương lai không biết rồi là ra sao


Tình xưa còn có ngọt ngào

Hay mai lại lánh mặt nhau không nhìn

Tính anh nó trọng nghĩa tình

Nên anh không muốn chúng mình quên nhau


Đời không ai biết trước đâu

Ta phải cố giữ cho nhau cái tình

Dù giàu, nghèo, nhục hay vinh

Đều là số mệnh đời mình hết thôi


Còn tình còn nghĩa còn vui

Hết tình hết nghĩa là đời cô đơn

Nói vui em chớ có buồn

Tính anh nó vậy, thế nhưng thật lòng


Em nè có thích anh không

Anh tặng em cánh phượng hồng này heng

Hoa này chẳng đáng đồng tiền

Nhưng anh thích nó , anh yêu phượng hồng.

PHƯỢNG HỒNG YÊU

 PHƯỢNG HỒNG YÊU

Duy Sắc


Phượng hồng luôn bí ẩn

Mưa nắng đời phong trần

Khổ đau thân tự chịu

Đời luôn thiếu tình yêu


Phượng đỏ hoa rực rỡ

Vui ánh mắt học trò

Vui tiếng ve gọi bạn

Tươi thắm tình học sinh


Phượng vẫn chỉ một mình

Mơ mộng những mối tình

Yêu trong mưa trong gió

Phượng tàn bị người khinh


Anh tặng em hoa phượng

Anh bày tỏ duyên tình

Em nghĩ anh yêu em

Anh chỉ yêu hoa phượng


Phượng hồng luôn lặng lẽ

Yêu rực cháy cuồng si

Yêu xong chẳng còn gì

Hoa tàn trong bay theo gió


Ai yêu Hoa phượng đỏ

Hồn bay bổng làm thơ

Yêu rồi buồn dang dở

Mùa hè hết giấc mơ.


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

HAI BÀ TRƯNG

 HAI BÀ TRƯNG


Hán Quang Vũ Đế đương triều

Nhân dân Giao Chỉ chịu nhiều khổ đau

Thân phận như kiếp ngựa trâu

Cuộc đời nô lệ một màu tối tăm

Thái Thú Tô Định tham lam

Vơ vét thoả mãn lòng tham vô bờ

Cửu Chân, Nhật Nam, Hợp Phố

Dân tình khốn khổ thật là thảm thương

Buồn cho thân phận quê hương

Anh hùng nghĩa sỹ tìm đường đấu tranh

Thế lực lại quá mong manh

Tô Định tiến hành đàn áp rất nhanh

Nhiều cuộc khởi nghĩa bất thành

Nghĩa sỹ bị hành hình rất dã man

Bà Trưng người gốc Văn Lang

Con nhà thuộc hàng Lạc Tướng vang danh

Bà Man Thiện bậc sinh thành

Chị em từ nhỏ học hành giỏi giang

Anh thư văn võ song toàn

Chồng là Thi Sách làm quan một vùng

Thi Sách là bậc anh hùng

Chí lớn vẫy vùng muốn đuổi Hán Quân

Vợ chồng yêu nước thương dân

Chiêu mộ nghĩa sỹ xa gần rất đông

Vợ chồng chung ngọn cờ hồng

Quyết chí một lòng cứu lấy non sông

Ngày đêm thôi thúc trống đồng

Hào kiệt chung lòng náo nức về theo

Tô Định cho mật thám theo

Tìm cách khéo léo dụ hàng nghĩa quân

Thi Sách né tránh nhiều lần

Cố gắng bí mật để mà mộ binh

Tô Định đã nắm tình hình

Biết rằng Thi Sách luyện binh ngấm ngầm

Ông ta theo dõi âm thầm

Dùng vàng dụ dỗ , hỏi thăm tận tình

Thi Sách biết khó giữ mình

Khéo léo luồn cúi cố tình làm thinh

Từ đó mất lòng Tô Định

Ông ta đã có ý định diệt trừ

Sau những tính toán dự trù

Thi Sách bị dụ phải về Luy Lâu

Tô Định bắt Sách cúi đầu

Giải tán quân sỹ rồi mau đầu hàng

Thi Sách không chịu đầu hàng

Tô Định vội vàng dùng làm con tin

Trưng Trắc đã biết nguồn tin

Bà rất bực mình và hận Hán quân

Tô Định bắt bà giao quân

Chồng sẽ được thả bình an trở về

Thi Sách mới nhắn tin về

Thù nhà nợ nước hai bề cùng lo

Nàng phải gây dựng cơ đồ

Xác thân ta nguyện hiến cho nghiệp Hùng

Chớ nghe lời kẻ gian hùng

Tô Định gian trá hắn không giữ lời

Phất cờ khởi nghĩa ngay thôi

Ta dẫu chết rồi sử sách lưu danh

Trưng Trắc buồn suốt năm canh

Thù nhà nợ nước phải đành gánh chung

Chị em dựng ngọn cờ hồng

Làm lễ tế chồng trước lúc ra quân

Nghĩa sỹ hăng hái tinh thần

Khắp vùng Giao Chỉ rầm rần quân reo

Nhân dân khắp chốn về theo

Nghĩa quân lớn mạnh lên theo từng ngày

Cờ hồng trong gió tung bay

Tô Định mặt mày lo lắng hẳn ra

Quân Hán tiến đánh hai bà

Từ Mê Linh, nghĩa quân ra đón đầu

Đôi bên đối trận cùng nhau

Lê Chân nữ kiệt dẫn đầu tiên phong

Nghĩa quân dũng mãnh tấn công

Hán quân sợ hãi chạy không dám nhìn

Bát Nàng ra sức truy binh

Quân đội Tô Định trốn vào Luy Lâu

Nghĩa quân vây hãm Luy Lâu

Tô Định bắt đầu phát hoảng cả lên

Mặt thành cung thủ leo lên

Chảo dầu , nỏ lớn lắp tên thủ thành

Hai bà bao vây ngoài thành

Nghĩa sỹ chuẩn bị công thành bằng thang

Sau hiệu lệnh trống đồng vang

Quân ta xếp hàng chuẩn bị tấn công

Nỏ dài bắn loạt tên đồng

Máy bắn đá cũng tấn công tường thành

Hoả tiễn phóng hết vào thành

Chiến sỹ cảm tử leo thành đánh lên

Quân Hán chống trả bằng tên

Dầu nóng tới tấp đổ lên hào thành

Nghĩa quân cố phá cổng thành

Rất nhiều chiến sỹ bỏ mình tan xương

Máu tươi chảy khắp chân tường

Lớp lớp nghĩa sỹ tìm đường leo lên

Hán quân bắn cả rừng tên

Bộ binh dũng cảm xông lên hộ thành

Nghĩa quân đánh bốn mặt thành

Máy bắn đá phá tan tành nhà dân

Vòng vây càng xiết chặt dần

Lương thực sắp cạn, Hán quân yếu dần

Tô Định buộc phải xuất quân

Mở con đường máu cứu thân của mình

Ông ta tập họp tướng binh

Toàn quân thề quyết liều mình xông ra

Cửa bắc, quân Hán xông ra

Quân của hai bà chờ đã từ lâu

Hán quân dàn trận đối đầu

Bộ binh thiết giáp bắt đầu tản ra

Cung thủ rút sẵn tên ra

Kỵ binh ra sức hét la ầm ầm

Tô Định vẻ mặt hầm hầm

Đốc thúc trống trận liên hồi trợ binh

Ông ta chửi bới và khinh

Nội dung bảo Việt tộc mình Man di

Hai bà chẳng đếm xỉa gì

Voi chiến đồng loạt tức thì xông lên

Bộ binh hỗ trợ cạnh bên

Cung thủ bắn những rừng tên đánh vào

Quân Hán dũng mãnh xông vào

Kỵ binh ào ào chém giết lung tung

Quân ta bị lắm thương vong

Trận tuyến nhiều vòng bị đánh bật ra

Bát Nàng, Lê Chân xông pha

Thánh Thiên cũng quả thật là oai phong

Hai bà thúc giục trống đồng

Tiếng chiêng, tiếng cồng uy hiếp Hán Quân

Voi chiến lăn xả liều thân

Nghĩa sỹ tinh thần chiến đấu thêm hăng

Nhân dân tiếp viện thêm tăng

Quân Hán hoảng loạn tinh thần chạy đi

Tô Định không kịp nghĩ suy

Cắt râu, cởi áo tức thì chuồn ngay

Luy Lâu , binh lính hàng ngay

Quân ta nhiều ngày truy kích Hán quân

Nghĩa quân thần tốc như thần

Giải phóng dần dần toàn cõi Lĩnh Nam

Giao Chỉ, Cửu Chân, Nhật Nam

Quân Hán đầu hàng quy phục khắp nơi

Sáu lăm thành được thu hồi

Dẹp yên giặc rồi, Trưng Trắc lên ngôi

Triều đình trên dưới vua tôi

Chăm lo cho đời sống của muôn dân

Trưng Vương rất được lòng dân

Lĩnh Nam dần dần ổn định dân sinh

Kinh thành đóng tại Mê Linh

Trưng Vương tài tình lãnh đạo quốc gia

Ngày đêm củng cố nước nhà

Cộng đồng Bách Việt theo bà rất đông

Quảng Tây và xứ Quảng Đông

Nhất trí đồng lòng theo Trưng nữ Vương

Sau ba năm khó trăm đường

Giao Chỉ ngoan cường làm chủ Lĩnh Nam

Hán Vũ Đế vẫn lòng tham

Nhất quyết tái chiếm phương nam trả thù

Mã Viện tập kết quân nhu

Phục Ba nhận chỉ tiếp thu soái kỳ

Lĩnh Nam chinh phạt Man di

Thuỷ bộ cấp tốc tức thì hành quân

Mã Viện là một công thần

Tướng già lão luyện cầm quân rất tài

Quân Hán tiến đánh dài dài

Ta chống không lại, rút dần về nam

Toàn bộ phía bắc Lĩnh Nam

Nhiều thành thất thủ đã hàng Hán quân

Mã Viện tiến xuống dần dần

Bộ binh đã tiến đến gần Mê Linh

Lê Chân ngăn chặn thuỷ binh

Thế giặc quá mạnh, bà đành rút lui

Quân ta vừa đánh vừa lùi

Mã Viện liên hồi đốc thúc tiến công

Quân Hán do rất là đông

Hai bà bị bọn đàn ông xem thường

Thành Mê Linh tuy cao tường

Nhưng nhiều nam tướng không vâng lệnh bà

Họ xem thường phận đàn bà

Mã Viện kéo đến họ ra đầu hàng

Quân ta vì thế mà tan

Thánh Thiên cùng với Bát Nàng hy sinh

Lê Chân vất vả chiến chinh

Hai bà đành phải lui binh vào rừng

Cẩm Khê là trận cuối cùng

Mã Viện phong toả trùng trùng vòng vây

Hai bà cố đánh phá vây

Thế nhưng lần này sức yếu thế cô

Quân Hán nhiều đợt xông vô

Cũng không hề có dễ mà thắng ngay

Hai bà tháo chạy đêm ngày

Sông Hát án ngữ chặn ngay con đường

Biết mình đã đến cùng đường 

Chị em nhảy xuống dòng sông trầm mình

Nhiều nữ tướng cũng hy sinh

Giữ lấy khí tiết dân mình Văn Lang

Mã Viện dẹp yên Lĩnh Nam

Ông ta cho làm chiếc cột đồng to

Trên khắc một dòng chữ to

Cột đồng gãy là Giao Chỉ diệt vong

Nghìn năm vọng tiếng trống đồng

Nỗi nhục mất nước chất chồng xót xa.

Nguyễn Duy Sắc 2002

Tài liệu tham khảo chính: Đại Việt Sử Ký Toàn Thư

PHƯỢNG HỒNG SỐ 11

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 11

Thơ Duy SẮc 2018


Sài Gòn không có mùa thu

Chỉ có mưa nắng hai mùa mà thôi

Làm gì có lá vàng rơi

Để mình tả cảnh tiết trời sang thu


Mưa về trời đất mịt mù

Phố lầy phố lội xe hư đầy đường

Trời mưa buồn đến thê lương

Đời người thêm khổ bước đường mưu sinh


Mùa khô thì nóng phát kinh

Ao tù nước đọng mùi sình rất hôi

Bụi mù cuồn cuộn bầu trời

Bát cơm đầy sạn phận người tha hương


Sài Gòn có lắm công trường

Nhiều cái còn vẫn dở dang phơi mình

Gọi là đô thị văn minh

Nhưng mà lởm chởm công trình bỏ hoang


Sài Gòn đô thị rất sang

Đêm về tửu quán, nhà hàng khách đông

Vẻ ngoài cuộc sống màu hồng

Không ai biết được bên trong thế nào


Sài Gòn thơ mộng biết bao

Ai từng ở đó thế nào cũng yêu

Nữ sinh duyên dáng yêu kiều

Áo dài trắng toát những chiều trường tan


Sài Gòn có lắm món ăn

Tây, Tàu với lại Thái Lan, Nhật, Hàn

Khách tùy tiền túi mà ăn

Giá nào cũng có chỉ cần dám chi


Sài Gòn còn có những gì

Rất là nhiều thứ cứ đi biết liền

Hơn thua rủng rỉnh túi tiền

Muốn gì là sẽ có liền ngay thôi


Sài Gòn có mối tình tôi

Nó còn dang dở nên tôi rất buồn

Những khi trời đổ hoàng hôn

Tôi nhìn hoa phượng bồn chồn nhớ em


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

HOA PHƯỢNG ĐỎ SỐ 2

 HOA PHƯỢNG ĐỎ 2


Ôi hoa phượng đỏ đáng yêu

Em tặng anh mỗi buổi chiều trường tan

Thắm tươi tình bạn nồng nàn

Tình yêu nhen nhúm trên trang vở hồng

Trưa hè mưa đổ mặt sông

Tha hương chị gái ghánh gồng dưới mưa

Thơm ngon tàu hũ nước dừa

Gừng cay đậu béo say sưa chuyện trò

Trời mưa mỗi lúc một to

Dập dềnh bơi chải dáng đò sang ngang

Em nhìn thấy cánh phượng tàn

Ngây ngô bảo nhỏ thu sang rồi kìa

Ra trường ta sẽ cách chia

Hỏi anh có định xa lìa em không

Em tính là sẽ lấy chồng

Đại học thích lắm nhưng không có tiền

Mai mốt phải để em yên

Không qua lại nữa sẽ phiền nghe chưa

Tưởng rằng em chỉ nói đùa

Sinh nhật mười chín em đưa thiệp hồng

Giờ anh lại đứng bờ sông

Nhìn cành phượng đỏ chất chồng nhớ nhung

Đường đời dẫu chẳng bước cùng

Chúc em hạnh phúc vui chung với người


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

NHÀ HỒ MẠT VẬN

 KHÚC CA BUỒN NHÀ HỒ


Nhà Trần đến lúc suy vong

Quan lại tham nhũng, vua không lo triều

Bá tánh cơ cực trăm điều

Giặc cướp nổi loạn rất nhiều các nơi

Quân lính biếng nhác ăn chơi

Lòng dân ca thán cuộc đời lầm than

Trước nguy cơ sẽ tiêu tan

Quan Lê phụ chính mưu toan soán Trần

Quyền lực thao túng dần dần

Thanh lọc vây cánh họ Trần khắp nơi

Lê Quý Ly gặp đúng thời

Thâu tóm chính sự về nơi phe mình

Sau cùng làm chủ triều đình

Sát hại thân tín họ Trần dã man

Số người chết đến hàng ngàn

Số chạy thoát được lên ngàn ẩn thân

Quý Ly cướp ngôi nhà Trần

Cải cách hành chính có phần gắt gao

Tây Kinh xây đắp luỹ cao

Triều đình chuyển vào đến tận xứ Thanh

Thăng Long thành một đô thành

Tên cũng được đổi trở thành Đông Đô( Kinh)

Tây Kinh bề thế quy mô

Tường xây đá hộc rất to và bền

Cung điện dựng mới hết lên

Một đô thị đẹp nhất trên nước mình

Kinh phí kiệt quệ dân sinh

Sức người mệt nhọc, dân tình xôn xao

Chính sự mâu thuẫn lên cao

Lòng dân đã hết tin vào Quan Gia

Tiền giấy lại được tung ra

Kinh tế khủng hoảng thế là rối reng

Quân đội đông nhưng yếu hèn

Suốt ngày bài bạc đỏ đen chơi bời

Lê Quý Ly lo rã rời

Thị sát dân chúng khắp nơi tình hình

Thay họ Hồ thành họ mình

Tây Đô làm chốn thành kinh nhà Hồ

Đại Việt đổi thành Đại Ngu

Hồ Quý Ly lên ngôi vua đứng đầu

Lãnh đạo không được bao lâu

Thấy mình già yếu bắt đầu nhường ngai

Hồ Hán Thương có đức tài

Quý Ly nhường lại ngai vàng cho con

Ông làm cố vấn giúp con

Quyền bính vẫn còn như một ông vua

Thái thượng hoàng cùng với vua

Chỉnh đốn nội bộ , đại tu triều đình

Càng ngày mọi việc rối tinh

Rất nhiều tướng lĩnh việc quân chán chường

Ngoại giao lủng củng trăm đường

Nhà Minh lại thường chèn ép nước ta

Hồ Quý Ly rất lo xa

Nghiên cứu vũ khí để mà phòng thân

Hồ Nguyên Trừng giỏi việc quân

Nhiệm vụ chủ yếu canh tân khí tài

Nghiên cứu chế tạo nỏ dài

Thuốc nổ các loại , giáp đồng hộ thân

Súng thần công mới, tối tân

Thành luỹ có phần gia cố thêm cao

Thuyền chiến đóng đinh sắt vào

Mở rộng kênh đào, phát triển thuỷ binh

Kỷ luật sắt với quân binh

Củng cố quân đội , tuyển binh càng nhiều

Lực lượng đông trên một triệu

Bố trí các lộ giống triều Trần xưa

Đại Ngu hùng mạnh không vừa

Ai Lao cũng phải chịu thua cúi đầu

Chân Lập triều cống ngọc châu

Những vùng phên giậu tỏ ra biết điều

Trước mặt nhẫn nhịn Minh triều

Mở rộng lãnh thổ thêm nhiều về nam

Quân Hồ tiến đánh nước Chăm

Phạm Nguyên Khôi xuống phương Nam chiếm thành

Quân Chăm thua trận rất nhanh

Chiêm Động, Cổ Luỹ trở thành đất ta

Quân Hồ thừa thắng tiến xa

Vây hãm Chiêm chúa trên đà nguy vong

Đồ Bàn bị vây nhiều vòng

Quân Hồ đã cố tấn công rất nhiều

Nhưng chưa phá được bao nhiêu

Vua Chăm cầu cứu Minh triều viện binh

Để tỏ lòng với đồng minh

Quân Minh đã phái viện binh tiến vào

Vua Chăm thoát trận ba đào

Quân Hồ chẳng có cách nào bèn lui

Tình hình không mấy gì vui

Hai vua lo lắng ngược xuôi rã rời

Miền nam, yên ổn xong rồi

Nhà Hồ phòng thủ những nơi hiểm nghèo

Để đối phó với Minh triều

Đồn luỹ xây nhiều và rất quy mô

Chiến thuyền súng ống lắp vô

Tình báo liên tục thăm dò nhà Minh

Thành Đa Bang xây mới tinh

Chiến luỹ kiên cố , tinh binh đóng nhiều

Trên những con sông trọng yếu

Đóng cọc rất nhiều để chặn thuỷ quân

Quân đội tăng cường tập trận

Họ Hồ cố lấy lòng dân trở về

Tuy nhiên mâu thuẫn nhiều bề

Danh Nho, học sỹ chán chê triều đình

Họ Hồ bị cô lập mình

Số người thân tín càng ngày ít đi

Nhà Minh đòi đất biên thuỳ

Nhà Hồ nhân nhượng cắt đi vài phần

Xứ Lộc Châu rất thưa dân

Vốn là một phần đất của Tư Minh

Mười phần ngày trước thuộc mình

Nhà Hồ trả lại nhà Minh ba phần

Tình hình tạm lắng xuống dần

Trần Thiêm Bình giả làm thân tộc Trần

Sang Minh bày vẽ phân trần

Kể tội họ Hồ cướp mất ngôi vua

Minh Thành Tổ nghe phân bua

Nhân cơ hội ấy để xua quân vào

Lý Ỷ đi sứ tiến vào

Mang danh Thiên tử ngôi cao ra điều

Rằng họ Hồ gây nhũng nhiễu

Trần Thiêm Bình đến Thiên triều cầu xin

Nhà Hồ theo dõi tình hình

Biết rằng Lý Ỷ sang rình nước ta

Lệnh truyền phải giết phòng xa

Nhưng mà Lý Ỷ chạy xa mất rồi

Lý Ỷ báo cáo lắm lời

Chủ yếu hạ nhục vua tôi nhà Hồ

Hồ Hán Thương rất là lo

Nguyễn Cảnh Chân được cử vô Minh triều

Biểu dâng tạ tội đôi điều

Những ý chủ yếu là xin hiếu hoà

Xin rước Thiêm Bình về nhà

Cung nghinh đón tiếp để mà trả ngôi

Chấp nhận được làm bề tôi

Vua Minh nghe vậy mở lời ra ngay

Chấp thuận những biểu thư này

Nếu Hồ quy thuận phong ngay chư hầu

Đại Ngu sẽ là một châu

Sáp nhập Minh quốc cùng nhau vững bền

Họ Hồ nghĩ vậy chẳng nên

Khéo léo co kéo dài thêm hội đàm

Ngoại giao qua lại thời gian

Họ Hồ lại phái sứ sang điều đình

Cố lắng nghe thêm sự tình

Sứ Lưu Quang Đình, Phạm Canh đến triều

Vua Minh đã hiểu đôi điều

Tuy nhiên đã muốn ít nhiều đánh ta

Lưu Quang Đình bị đuổi ra

Phạm Canh bị giữ để mà dò tin

Họ Hồ nắm bắt thông tin

Biết rằng tình hình sẽ đánh nhau to

Nhà Minh bắt đầu kiếm cớ

Trần Thiêm Bình được hỗ trợ quay về

Quân đội hộ tống chỉnh tề

Mười vạn quân đã tiến về biên cương

Hàn Quan, Hoàng Trung làm tướng

Thuỷ bộ hai đường đánh xuống Đại Ngu

Hồ Nguyên Trừng ra phòng thủ

Hoàng Trung di chuyển từ từ tiến sang

Cửa Lãnh Kinh ta chặn ngang

Quân Hồ vội vàng khinh địch ít hơn

Chủ quan nên đánh như vờn

Thành ra thất bại chết hơn vài ngàn

Rất nhiều tướng lĩnh bỏ thân

Phạm Nguyên Khôi, Chấn Cương tử trận

Chu Bỉnh Chương, Tam Bỉnh vùi thân

Trần Huyên Huyên cũng phơi thân chiến trường

Trần Thái Bộc chết đau thương

Hồ Nguyên Trừng phải tìm đường chạy nhanh

Quân ta bị đánh tan tành

Nguyên Trừng phải đành tháo chạy thoát thân

Hồ Vấn đã kịp nhanh chân

Quân đi lặng lẽ bất thần tấn công

Hoàng Trung đang ở bờ sông

Trở tay không kịp, đành lòng rút đi

Quân Minh chạy đến biên thuỳ

Hồ Xạ, Trần Đĩnh đã đi cản đường

Khoá chặt những lối biên cương

Hoàng Trung cùng đường xin lối thoát thân

Đứng trước cái chết đang gần

Cao Cảnh nhận lệnh đã cầm thư sang

Quân Minh phủ phục đầu hàng

Trần Thiêm Bình bị giải sang quân Hồ

Nhiều lính bị ta cầm tù

Thiêm Bình bị xử lăn trì chết ngay

Minh Thành Tổ biết chuyện này

Huy động binh mã chọn ngày đánh ta

Thần công, đại nỏ, chiến xa

Dân binh, lương thảo thật là khuyếch trương

Thuỷ quân đã rất khẩn trương

Kỵ binh trên những chiến trường hội sư

Thảo thêm một bố cáo thư

Phù Trần diệt Hồ truyền xuống phương nam

Tình hình rất đỗi nguy nan

Quan Gia vội vàng sai sứ sang Minh

Trần Cung Túc phải liều mình

Giải thích tình hình về chuyện đánh nhau

Đại Ngu chấp thuận cúi đầu

Xin được triều cống ngọc châu, bạc vàng

Rằng Trần Thiêm Bình kẻ gian

Mạo nhận tôn thất mong làm quân vương

Vua Minh xem rẻ khinh thường

Bắt Trần Cung Túc nhốt luôn vào tù

Kế hoạch đã được dự trù

Quyết lòng đánh chiếm Đại Ngu bắt Hồ

Chu Năng , Mộc Thạnh, Trương Phụ

Ba tướng nhận chỉ tiếp thu soái kỳ

Chu Năng nhận ấn Chinh Di

Mộc Thạnh, Trương Phụ cùng đi phó đoàn

Tập hợp quân mã hoàn toàn

Binh tám mươi vạn tiến sang nước mình

Biên cương cấp báo tình hình

Lực lượng hùng hậu quân Minh tiến vào

Đại Quân đã đến Lộc Châu

Chuẩn bị kế hoạch bắt đầu tấn công

Tiết trời đang độ mùa đông

Gió mưa rét mướt , núi sông thảm sầu

Trải qua một trận ốm đau

Chu Năng đã chết , chuyển giao binh quyền

Trương Phụ thống lĩnh toàn quyền

Quân Minh ổn định xong liền tiến lên

Trương Phụ, Trần Húc đi tiên

Đoàn quân thiện chiến oai danh lẫy lừng

Quân Minh chặt đốn cây rừng

Quân bốn mươi vạn không ngừng bước chân

Pha Luỹ đã đến rất gần

Quân Hồ không dám ra ngăn chút nào

Mộc Thạnh, Lý Bân cũng vào

Xẻ núi mở lối đi mau từng ngày

Ải Phú Lệnh đến liền ngay

Thám mã cấp báo về ngay nhà Hồ

Biên cương bỏ để giặc vô

Một quyết định khiến nhà Hồ thua to

Quân Minh di chuyển tự do

Chẳng mà mấy chốc đã vô nước mình

Tại Bạch Hạc, giặc hội binh

Trương Phụ cho lính rêu rao chửi Hồ

Kể tội triều đình nhà Hồ

Cướp ngôi , soán chúa , mưu mô gian tà

Hịch truyền cứ thế phát ra

Quân Hồ vào thế thật là khó khăn

Lung lay ý chí ba quân

Giặc Minh đã khiến cho dân bỏ Hồ

Mạc Địch, Mạc Viễn phản đồ

Nguyễn Huân, Mạc Thuý bỏ Hồ theo Minh

Minh được rất nhiều hàng binh

Trương Phụ cho lính tấn công quân Hồ

Hồ Xạ bị trận thua to

Lùi về nam bờ sông Cái đóng quân

Giặc Minh cho thuyền chuyển quân

Trần Đĩnh đã có ém quân đợi chờ

Bãi Thiên Mạc, giặc lên bờ

Trần Đĩnh mai phục bất ngờ xông ra

Quân Minh bị đánh bật ra

Thiệt hại vô số thế là rút lui

Sau khi củng cố lại rồi

Trương Phụ ra lệnh đánh nơi Mộc Hoàn

Nguyễn Công Khôi rất chủ quan

Vui chơi thác loạn việc binh không màng

Quân Minh đánh trại nát tan

Thuyền chiến bị đốt cháy lan rực trời

Hồ Nguyên Trừng buồn rã rời

Giặc chiếm ưu thế hết rồi còn đâu

Tướng sỹ Đại Ngu lo âu

Nội bộ bắt đầu mâu thuẫn với nhau

Thành Đa Bang là tuyến đầu

Căn cứ rất mạnh đối đầu quân Minh

Hồ Quý Ly cứ trông tin

Lo lắng tình hình chiến sự Đa Bang

Hồ Nguyên Trừng gửi thư rằng

Không sợ giặc mạnh, sợ lòng dân xa

Trong Đa Bang đông quân ta

Thần công, voi chiến quả là rất đông

Hào thành đã có lòng sông

Những hàng cọc nhọn làm chông cản thuyền

Đồn canh lính gác thường xuyên

Thuỷ quân đồn trú chiến thuyền khắp nơi

Trương Phụ thị sát tận nơi

Nghiên cứu kỹ lưỡng thế rồi tiến công

Ban đêm quân Minh vượt sông

Hai cánh hiệp đồng nổ súng tấn công

Tây bắc, Trương Phụ, Hoàng Trung

Mộc Thạnh đánh cùng Trần Tuấn , tây nam

Quân Minh bắn pháo mở màn

Đại bác nhả đạn thẳng vào Đa Bang

Trong thành bắn trả hiên ngang

Hoả lực cũng mạnh sánh ngang kẻ thù

Đạn đá bay cứ vù vù

Tên như gió cuốn mịt mù không trung

Pháo lệnh vang lên đùng đùng

Trống trận tùng tùng trợ chiến hai bên

Quân Minh bắc thang leo lên

Mặt thành xác chết chồng lên lấp đầy

Quân Hồ đánh chẳng ngơi tay

Trong trận chiến này máu chảy thành sông

Quân Minh cố sức tấn công

Nhưng thành kiên cố nên không thể vào

Xác chết lấp hết chiến hào

Vẫn chưa tìm được cách nào để vô

Nguyễn Tông Đỗ tướng nhà Hồ

Cho quân đục lỗ xuyên qua tường thành

Voi trận xông ra ngoài thành

Định mở đường máu giúp thành giải vây

Nào ngờ quân Minh đã hay

Hoả tiễn bắn bầy voi chiến te tua

Quân Minh vẽ đầu sư tử

Voi thấy hình lũ sư tử nên kinh

Bầy voi lồng lộn linh tinh

Quân Hồ rối loạn đội hình thua đau

Voi chiến lùi lại tuyến sau

Quân sỹ lũ lượt kéo nhau vào thành

Quân Minh truy đuổi thật nhanh

Giặc chui qua lỗ vào thành Đa Bang

Quân Hồ bị đánh nát tan

Trận địa phơi xác hàng ngàn chiến binh

Tướng Lương Dân Hiến bỏ mình

Tướng Thái Bá Nhạc hy sinh trong thành

Toàn quân bị đánh tan tành

Súng ống, voi chiến đều thành tù binh

Quân Hồ tháo chạy thất kinh

Toàn tuyến phòng thủ quân mình vỡ tan

Tàn binh lui xuống Hoàng Giang

Trương Phụ chuẩn bị đánh sang Đông thành

Quân Minh tiến đến Đông kinh

Chưa nắm được rõ địa hình nơi đây

Trương phụ không tấn công ngay

Thăm dò địa thế từng ngày gắt gao

Nguyễn Thuý, Đặng Nguyên giúp vào

Bản đồ trận địa , luỹ hào của ta

Bọn hàng tướng bán quê nhà

Nối giáo cho giặc thật là nhục thay

Sau khi kế hoạch trình bày

Trương Phụ ra lệnh đánh ngay quân Hồ

Quân Minh tiến đến Đông đô 

Đốt hàng cọc gỗ xung quanh sông Hồng

Bốn phía toàn đồng bằng không

Đông đô khó thủ dễ công, mất liền

Quân Minh vơ vét bạc tiền

Con trai bắt thiến, gái vào làm nô

Tan hoang khắp chốn Đông đô

Thăng Long ngày trước thành mồ bỏ hoang

Dân tình rất đỗi hoang mang

Rất nhiều danh sỹ ra hàng giặc Minh

Sau khi kiểm soát tình hình

Trương Phụ dự tính tiến về Tây Đô

Hồ Nguyên Trừng đến sông Lô

Thuỷ bộ tập kích đánh vô kẻ thù

Tuy nhiên lại bị đánh thua

Tổn thất rất nặng, quân nhu mất nhiều

Một vạn quân đã bị tiêu

Chiến thuyền rất nhiều bị đắm trên sông

Quân Hồ tháo chạy rất đông

Lui về Muộn Hải cố phòng thủ thêm

Mộc Thạnh liền kéo quân đến

Quân Hồ lại bại nữa thêm lần này

Cửa Đại An giữ vài ngày

Hồ Nguyên Trừng buộc rút ngay đi liền

Quân Hồ thất trận liền liền

Toàn quân phải rút về miền Tây đô

Dân miền bắc đều phản Hồ

Khiến cho thế lực họ Hồ tiêu tan

Quân Minh tàn sát dã man

Những người thân tín làm quan nhà Hồ

Ai theo chúng phản lại Hồ

Được ban chức tước tiến vô quan trường

Đại Ngu thất bại thảm thương

Họ Hồ cùng đường cố gắng lo toan

Nhưng lòng dân mất hoàn toàn

Họ Hồ đành lấy bạc vàng mua dân

Tìm người tài để kết thân

Gả những công chúa cho dân trung thành

Cố gắng kéo dài chiến tranh

Xây lại quân đội để giành giang sơn

Thế cục ngày càng tệ hơn

Họ Hồ trong thế cô đơn sắp tàn

Hai vua phải bỏ ngai vàng

Rong ruổi từ bắc vào nam nhiều lần

Quân Minh đánh chiếm dần dần

Tìm người họ Trần để lập nguỵ quân

Họ Hồ đã cố nhiều lần

Nhưng mà khí số đã tàn đành thua

Quân Minh bắt cả hai vua

Nguyên Trừng cũng bị bắt đưa vào tù

Thế là chấm dứt Đại Ngu

Nước Việt lại bị kẻ thù xiềng gông

Buồn sao trong tiếng trống đồng

Nỗi đau mất nước nói không thành lời.


Nguyễn Duy Sắc 2002

Tài liệu tham khảo chính: Đại Việt Sử Ký Thư,...

MỐI TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ

 MỐI TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ

Thơ Duy Sắc 1999


Tình anh đỏ như màu hoa phượng

Yêu đắm say nhưng rất sáng trong

Dù đời anh lắm long đong

Nhưng anh luôn vẫn một lòng thủy chung


Anh yêu nhất màu hoa phượng đỏ

Bởi anh từng dẫn dắt học trò

Một thời quyến luyến thầy cô

Một thời thơ dại mộng mơ rất nhiều


Em nhỏ tuổi hơn anh nhiều quá

Nên hai ta khác những tâm tư

Yêu em anh viết thành thơ

Yêu anh em phải đợi chờ nhớ mong


Tình mình vẫn chưa từng dang dở

Bởi vì ta thương rất đậm sâu

Tuy nay không nói một câu

Nhưng mà ký ức trong đầu còn nhau


Anh có lúc vô tình lạnh nhạt

Bởi đường đời chưa được như mơ

Thế nên nín lặng làm thơ

Hy vọng mình sẽ vượt qua khốn cùng


Nhiều lúc cố gồng lên mạnh mẽ

Nhưng không ngăn được nước mắt rơi

Anh luôn cầu nguyện với trời

Mong em vượt mọi đường đời gian nan


Anh cũng biết em buồn thất vọng

Bởi tình ta nó quá mông lung

Em đành phải cố mà buông

Nhưng không thể bởi ta thương nhau nhiều


Em đã khóc khô dòng nước mắt

Anh từng đêm tim cứ nhói đau

Anh luôn tự hỏi tại sao

Tình mình trong sáng sau đau thế này


Hoa Phượng Đỏ bây giờ còn đó

Mỗi mùa hè anh vẫn ngắm hoa

Nhớ em anh lại khóc òa

Em chắc cũng khóc rất là khổ đau


Buồn thế nhỉ, thôi anh chấp nhận

Chỉ mong em hạnh phúc bình an

Kệ đời anh cứ lang thang

Xem như số phận của anh thế rồi


Anh vẫn biết em thương anh lắm

Chính vì thương em mới đớn đau

Anh không biết giải thích sao

Nên đành chấp nhận nỗi đau âm thầm


Bây giờ biết cách nào nối lại

Bởi hai ta xa lạ thật rồi

Chỉ mong vào chữ Duyên thôi

Mọi việc phụ thuộc ý trời ra sao


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

THƠ NGẮN VỈA HÈ 4

 THƠ NGẮN VỈA HÈ 4


NHỚ BẠN


Thế là bạn đã không còn nữa

Hai con ngây dại hãy còn thơ

Đôi ta thuở bé tình thân thiết

Cuộc đời nhanh quá biết đâu ngờ


Bạn đi không kịp lời tiễn biệt

Tôi ngồi vẫn nghĩ chỉ là mơ

Mới đó năm năm mình xa cách

Thui thủi mình ta những vần thơ


Nguyễn Duy Sắc 2018


THÁNG BA SÀI GÒN


Sài gòn nóng bỏng tiết tháng ba

Quán nước trời trưa khách nhớ nhà

Khói xe pha bụi bay mù mịt

Nắng nóng đường dài mắt bị hoa


Tiếng chửi tiếng rao lẫn tiếng cười

Kẹt đường nhốn nháo buổi tan ca

Công viên tủi phận đời ngang trái

Sài gòn hào nhoáng vẻ xa hoa


Nguyễn Duy Sắc 2018


EM BÁN HOA CHỢ ĐÒNG XUÂN


Em đứng bán hoa cổng đồng xuân

Gái quê hiền thục nết trong ngần

Lao nhao khách gẹo lời ong bướm

Em cười thèn thẹn nét tươi xuân


Mắt trong chất chứa buồn xa vắng

Tay sần để lộ nỗi gian truân

Tình chưa vẩn đục lòng trinh trắng

Hoa tươi tô điểm phố vào xuân


Nguyễn Duy Sắc 2007


CHIỀU HỒ GƯƠM


Chiều tan giọt nắng mặt hồ gươm

Liễu rũ đong đưa nhịp phố phường

Uyên ương quẫy nước vui ân ái

Sâm cầm nhặt nhạnh bỏng rơi vương


Ngán ngẩm xe thồ chờ ngóng khách

Gốc si học sĩ vẻ khoa trương

Tháp rùa ngơ ngẩn thời xa vắng

Hà nội hoàng hôn vắng người thương


Nguyễn Duy Sắc 2007


MỒ HOANG BIÊN GIỚI


Biên cương pháo giặc nổ rền vang

Làng bản tan hoang phố điêu tàn

Kẻ thù lúc nhúc như kiến cỏ

Mồ mả đền chùa dậy oán than


Anh hùng máu đỏ đền nợ nước

Hào khí trung kiên cõi trời nam

Ta thắp nén hương lòng ngưỡng mộ

Sử sách nghìn năm vẫn còn vang


Nguyễn Duy Sắc 2009


VỆT NẮNG


Một vệt nắng vàng xé toang mây

Sương tan lấp lánh loá hàng cây

Dế con đập cánh tung nhành cỏ

Kiến vàng làm tổ nhộn nhịp xây


Nhấp nhổm con ong tìm hương phấn

Đàn ruồi nhặng xị lũ lượt bay

Xóm nhỏ gà con vừa gáy tập

Ngày mới đến rồi lại loay hoay


Nguyễn Duy Sắc 2018


NỖI NHỚ EM


Em gieo nỗi nhớ để làm chi

Đêm vắng mình ta mãi thầm thì

Vốn dĩ nam nhi đâu uỷ mị

Sao ta ngơ ngẩn mãi còn si


Em đi mất biệt chẳng từ li

Ta ngóng ta trông chẳng thấy gì

Tình sao thoáng nhẹ như không khí

Nỗi nhớ sao mà cứ đến chi


Nguyễn Duy Sắc 2018


BIẾT VỀ ĐÂU


Đêm đã khuya trời lại chẳng sao

Gió mưa nức nở lắm nghẹn ngào

Bao đời sương gió cơn buốt lạnh

Kiếp sống tha hương biết về đâu


Tiếng cú mèo xa réo gọi nhau

Màn đêm u uất tối không màu

Chuột bọ nhao nhao tìm chỗ trốn

Mưa tàn phố xá cũng ngủ sâu


Nguyễn Duy Sắc 2004


TRƯỜNG CŨ KHÁC XƯA


Trường cũ nay về đã khác xưa

Không còn ghế đá lúc giờ trưa

Bảng đen vắng bóng thầy năm ấy

Nhớ sao là nhớ mấy cho vừa


Nguyễn Duy Sắc 2010


TÔI YÊU


Tôi đã sinh ra giữa cuộc đời

Nghe tiếng hùng thiêng thuở nằm nôi

Tổ tiên anh dũng vun hào khí

Một dải giang sơn đẹp rạng ngời


Tôi yêu từng trang sử nước tôi

Nghìn năm hận đó vẫn chưa nguôi

Trăm năm cay đắng đời nô lệ

Dân nam vẫn sáng những nụ cười


Nguyễn Duy Sắc 2002


QUÊN MAU


Em đã không mong phút ban đầu

Anh ôm chi mãi những niềm đau

Dĩ vãng ngày xưa giờ khép lại

Còn chăng buồn tủi luyến lưu nhau


Mây vẫn lang thang về với gió

Trăng kia cứ thế khác gì đâu

Chỉ có lòng người luôn đổi khác

Yêu em anh hãy cố quên mau


Nguyễn Duy Sắc 2010


THỔN THỨC


Phượng đã nở hoa người lại đi

Để ve réo rắt tiếc xuân thì

Mấy dòng lưu bút đang viết vội

Nhắn nhủ được gì buổi chia ly


Tháng năm bàn ghế nuôi mộng ước

Mai này xum họp được mấy khi

Dẫu rằng hè cứ là vẫn vậy

Mà sao thổn thức lắm nghĩ suy


Nguyễn Duy Sắc 2010


LÊN THÔI


Cái tuổi hồn nhiên đã hết rồi

Giờ ta phải nghĩ chuyện xa xôi

Mưu sinh sự nghiệp đường danh lợi

Thủ đoạn trăm đường phải học thôi


Xếp áo thư sinh vào một xó

Rèn đức luyện tài chuẩn bị chơi

Công hầu khanh tướng tuy là số

Phú quý hèn sang dẫu tại trời


Vươn vai đứng dậy xông vào cuộc

Được mất xá gì để lôi thôi


Nguyễn Duy Sắc 2010


XUÂN SAPA


Gió núi vờn mây thổi hoa bay

Nắng hanh ửng đỏ má hây hây

Cheo leo vách đá phong lan nở

Vất vưởng ngọn cây vọc kéo bầy


Khèn đâu xao xuyến tình đầu chớm

Váy hoa say mộng múa cuồng quay

Ngựa thồ tất tả xuôi phiên chợ

Xuân trắng rừng mơ em có hay.


Nguyễn Duy Sắc 2010


CHÚC XUÂN


Đầu xuân xin chúc cảnh bình an

Quê hương giàu mạnh sức dân nhàn

Thái bình hạnh phúc đời no ấm

Giang sơn muôn dặm ánh vinh quang


Nguyễn Duy Sắc 2010


CHIỀU


Chiều mà có đẹp tí nào đâu

Mặt trời bực tức mặt đỏ ngầu

Dơi chuột xôn xao ra khỏi tổ

Hàng rong ế ẩm lắm u sầu


Trẻ nhỏ lang thang không áo ấm

Ăn mày đói rách nghĩ thâm sâu

Mấy cô gái điếm lên son phấn

Đêm xuống dòng đời lắm khổ đau


Nguyễn Duy Sắc 2009


ANH HÙNG TẠO THỜI THẾ


Thiên hạ thái bình ta muốn loạn

Bởi ta mưu sự chiếm giang san

Mặc cho dân chúng cơn binh lửa

Chí lớn tham tàn đã trót mang


Lấy máu xương người xây hào lũy

Mỹ nhân vàng ngọc cướp muôn vàn

Anh hùng há sợ gì miệng thế

Lịch sử tên ta mãi sấm vang


Nguyễn Duy Sắc 2014


ANH HÙNG DỰNG THỜI CUỘC


Chí lớn đeo mang nghiệp kiếm cung

Xông pha tên đạn vẫn ung dung

Xác thân nguyện gửi nơi chiến địa

Vùng vẫy giang sơn nghiệp đế xưng


Đại nghĩa vì dân lo trừ bạo

Ghét kẻ tham tàn lũ khuyển ưng

Bóng giai nhân nép bên khung cửi

Non nước thái bình gối mộng chung


Nguyễn Duy Sắc 2014


NGHĨ GÌ


Ôi máu ôi xương ôi hào lũy

Ôi những con người mất xuân thì

Quê hương nòi giống hai chiến tuyến

Bom đạn trên đầu vẫn cứ đi


Phố xá thênh thang bao điện sáng

Nghĩa trang hoang vắng nghĩ suy gì

Ôi nước mắt khô tim mẹ thắt

Mấy ai còn nhớ cuộc chia ly


Nguyễn Duy Sắc 2014


OAI HÙNG


Mậu Thân xương trắng tựa Trường Sơn

Khe Sanh da thịt lấp núi ngàn 

Thành Cổ tuổi xanh vùi vào đất

Gio Linh Thạch Hãn máu loang hồng


Đường chín oan hồn vương vất vưởng

No- el phố xá ngập đạn bom

Nghìn năm sách sử còn lưu dấu

Anh hùng nước Việt lập chiến công


Nguyễn Duy Sắc 2014


TÌNH YÊU


Mù quáng đam mê mới thực yêu

Vô tư trong sáng ước ao nhiều

Trao nhau tinh túy đời xuân trẻ

Chẳng tính toan chi sự giàu nghèo


Người còn hối tiếc chẳng phải yêu

Vì yêu là chịu khổ đau nhiều

Ai phụ tình ai chưa biết được

Trách móc buồn đau giết tình yêu


Nguyễn Duy Sắc 2014


KỆ TUI


Tôi đẹp tôi khoe có được không

Nào ai đụng chạm đến nhà ông

Nếu thèm vào đây cho xơi tí

Chớ đừng đứng ngó nói lung tung


Nghèo quá chớ mơ bên người đẹp

Yếu cái bản năng cũng đừng mong

Tuổi già thôi hãy quên luyến ái

Kẻo mà đột tử bởi tăng xông


Nguyễn Duy Sắc 2014


CHUNG LÒNG


Cố quận tên xưa đã đổi rồi

Còn chăng dĩ vãng thuở xa xôi

Lưu luyến làm chi cho sầu khổ

Vui nơi quê mới cũng được rồi


Chắc gì người cũ giờ vẫn nhớ

Hay chỉ buông lời nỉ non thôi

Quê hương chỉ một là trái đất

Hòa bình hạnh phúc sẽ nơi nơi


Nguyễn Duy Sắc 2014


THÚ MÀ


Thú mà ai thích cứ vào chơi

Nghèo thì lắm kẻ ước đổi đời

Không chỉ lô đề còn cá độ

Còn hơn những đứa sống dựa hơi


Sướng trên bao máu xương người khác

Mở miệng còn lên tiếng dạy đời

Đời người cay đắng ai cũng nếm

Có chi trách móc kệ người thôi


Nguyễn Duy Sắc 2014


RÁNG MÀ TU


Chân chính lòng ta sẽ sạch trong

Mệnh người ấy bởi tại hóa công

Đế nghiệp bại thành do trời định

Vương vấn làm chi để long đong


Không bon chen sẽ tâm bình định

Tu để thôi mơ ước viển vông

Vẫn thế nhân gian nhiều uẩn khúc

Thành ra lắm kẻ chẳng toại lòng


Nguyễn Duy Sắc 2014


NỤ CƯỜI SANG


Cười mà toét miệng ngó thật sang

Miệng rộng răng to thích ăn hàng

Của nả bao nhiêu là phá hết

Chỉ giỏi ganh đua với điệu đàng


Cười đó rôi mai ngồi lại khóc

Trách thân tủi phận kẻ hồng nhan

Trời cho nhan sắc nên e ấp

Chớ để cô đơn lúc xuân tàn


Nguyễn Duy Sắc 2014


THANH THẢN


Thôi thì kệ nó cái sự đời

Để tâm chi lắm chuyện dở hơi

Ai vinh ai nhục ôi mặc họ

Đàm tiếu lại mang tiếng lắm lời


Khách thơ vui thú nơi trời rộng

Hồn thả theo mây gió mà chơi

Tình trao bốn biển lòng bác ái

Gì quý cho bằng phút thảnh thơi


Nguyễn Duy Sắc 2014


TÌNH TAN


Vui để rồi đau một mối tình

Hết yêu lại ghét hóa thành khinh

Đời người lắm kẻ còn ích kỷ

Nếu biết hôm nay phải giữ mình


Tình đời hết cứ yêu rồi hận

Ân ái chi cho lắm linh tinh

Yêu là mù quáng nên chấp nhận

Kẻ đã phụ tình chẳng mà vinh


Nguyễn Duy Sắc 2014


CHỜ TÝ XÍU


Em à đừng chớ vội đi đâu

Tình ta dẫu hết chớ nên sầu

Bèo mây trăng gió là nó vậy

Nghĩ nhiều cho oán nặng thù sâu


Em đi liệu có nguôi tình cũ

Hay là chỉ mãi nhớ niềm đau

Thôi thì hãy nán chờ chút đã

Để anh suy nghĩ lại xem sao


Nguyễn Duy Sắc 2014


TRĂNG HOA


Trăng vẫn là trăng chẳng là hoa

Tình nào đâu có để mặn mà

Thi văn rối rắm nghìn tâm sự

Mượn chuyện trăng hoa để ngâm nga


Trăng rồi lại rượu bàn thế sự

Hoa với lại trà luận xướng ca

Vạn năm xưa ấy trăng vẫn thế

Hoa chẳng là trăng hoa vẫn hoa


Nguyễn Duy Sắc 2014


MƠ HÃO


Nắng lên chi vội lại tắt ngay

Ánh hồng vui phút chốc ban ngày

Rực rỡ cho oai rồi lặn mất

Đời người ngao ngán tháng năm dài


Cứ tưởng bình minh là đẹp lắm

Chỉ là phút chuyển của vòng xoay

Lãng tử mộng mơ trong giây phút

Ếch ngồi đáy giếng cứ mộng say


Nguyễn Duy Sắc 2014


SEN TÀN (VÌ CHỤP ẢNH BÊN SEN)


Khốn khổ thân thay khóm sen già

Đời bao sương gió mới nở hoa

Xác thân bùn đất chưa hoen ố

Tàn tạ vì ai vướng tâm tà


Người đời hay ví mình như ngọc

Khoe chút xác thân để sánh hoa

Hương thì không có tâm gian trá

Hủy hoại thiên nhiên để thú mà


Nguyễn Duy Sắc 2013


LÊN NÚI


Đáo đèo đèo đáo lại đáo đèo

Dốc đứng chênh vênh vách cheo leo

Đèo leo mỏi mệt chân rã rượi

Núi tít mờ xa đáo để đeo


Đáo đeo đèo đáo thôi không đáo

Đáo để rồi đeo để đáo đeo

Đèo đi đi mãi đi để đáo

Núi chẳng tới nơi vẫn đáo đèo


Nguyễn Duy Sắc 2014


MẢI MƠ


Đuổi bắt làm chi mối duyên đầu

Tình tan bọt nước có còn đâu

Xác thân rệu rã tim mệt nhọc

Cỏ hoa vắng bướm úa phai màu


Mây lang thang mãi tìm chốn trú

Gió buồn theo mấy trận mưa ngâu

Trà tan vị đắng chưa kịp ngọt

Một chén rượu cay vạn nỗi sầu


Nguyễn Duy Sắc 2014


TÀU QUA TRƯỜNG SƠN


Tàu hỏa lao nhanh mãi về đâu

Núi sông cờ đỏ nhuốm một màu

Trường Sơn xương trắng dầm mưa nắng

Liệt sỹ hồn vương vất vưởng sầu


Ai cho con én vui ngày tết

Ai hưởng bình yên chén rượu đào

Bao la cồn cát tung gió bụi

Giai điệu trời Nam lắm niềm đau


Nguyễn Duy Sắc 2007


CHIỀU LŨNG CÚ


Lưng trời đỏ thắm bóng quốc kỳ

Ngân Sơn hùng vĩ dáng rồng phi

Sông Gâm tường thép che làng bản

Đông Triều ra biển tựa voi đi


Tây Bắc Điện Biên ngời trang sử

Lạng Sơn hào lửa chốn biên thùy

Sương tan nắng tỏa chiều Lũng Cú

Tổ Quốc sao vàng đẹp uy nghi


Nguyễn Duy Sắc 2008


MƯA SÀI GÒN


Sài Gòn nắng đó lại mưa ngay

Áo trắng trinh nguyên ý nguyện đầy

Mai vàng tươi tắn mời xuân đến

Phố phường ánh điện nhảy mê say


Nhớ những năm xưa mùa xuân ấy

Máu đỏ loang sông xác chất dầy

Anh hùng mấy thuở tuôn nước mắt

Những kẻ ăn mày mất gì đây


Nguyễn Duy Sắc 2002


ĐÁNH THÔI


Quân thù trực chiếm lấy biển đông

Dân ta đoàn kết phải chung lòng

Cô đơn khiếp nhược là rước họa

Thơ phú có làm địch chạy không


Uốn ba tấc lưỡi bàn quốc sự

Ngòi bút giờ là chiếc lông công

Chinh nhân đem máu dâng tiên tổ

Tổ quốc vinh quang giống Lạc Hồng


Nguyễn Duy Sắc 2014


EM À


Đừng nhìn anh thế hỡi người dưng

Mắt biếc trong veo sáng lạ lùng

Đôi môi chưa chút rung tình ái

Làn tóc trinh nguyên gió thẹn thùng


Em phơi dưới nắng làn da mật

Ong bườm tưởng hoa mãi ngập ngừng

Thôi em ngoảnh mặt dùm anh nhé

Khốn khổ gã khùng nghĩ lung tung


Nguyễn Duy Sắc 2014


MỐI MỌT


Cái loài mối mọt chuyên ăn gỗ

Chui rúc trong hang giỏi thập thò

Đôi càng chắc khỏe lười lao động

Chờ người sơ hở nhảy ra vồ


Thế gian thù hận quân bẩn thỉu

Sống đời cơ hội lắm nhuốc nhơ

Trăm nghìn thứ thuốc tìm tiêu diệt

Chúng nó vẫn nhiều sống ấm no


Nguyễn Duy Sắc 2014


CHUYỆN NAY


Nhìn về ngọn sóng giữa biển đông

Mà sao sôi máu ở trong lòng

Ta lùi giặc tiến lùi thêm mãi

Bởi giặc thèm ta cả non sông


Hỏi ai dám ghánh gồng đất nước

Đương lúc chực chờ hoạ xâm lăng

Muôn dân quyết chí chung một khối

Quâ giặc khiếp kinh chắc bại vong


Nguyễn Duy Sắc 2014


TUYỆT TÌNH


Bướm đã bay xa khuất dặm trường

Hoa tàn nhụy rữa nhạt phai hương

Trăng già lẩn thẩn buồn thế thái

Gió về xứ núi cảnh dầm sương


Tình bao nhiêu thuở vương sầu lụy

Bạc tóc mơ gì chuyện uyên ương

Như sương phút chốc tan trong nắng

Vôi trầu dù quyện chắc gì thương


Nguyễn Duy Sắc 2014


KỆ THÔI


Thôi thôi cõi tục kệ nó trôi

Chút hư danh hão hãy để tôi

Ai nhường đây nhận xin lấy cả

Tiền của chức chuyền chẳng bỏ rơi


Phận người tranh đấu để nuôi thân

Tạo hóa ban cho thế được rồi

Mơ chi chốn hão trong cổ tích

Vươn tay nắm hết chớ buông xuôi


Nguyễn Duy Sắc 2014


TỎ TÌNH


Anh nghèo bản tính lại ngẩn ngơ

Thất nghiệp lang thang sống vật vờ

May trời ban phúc cho biết chữ

Bì bõm lang lang tập làm thơ


Bốn em xinh quá anh đều thích

Biết chọn lấy ai được bây giờ

Thôi thì duyên nợ do trời định

Nếu em nào thích cứ tìm vô


Nguyễn Duy Sắc 2012


KHÔN


Ngu ngẩn ngơ ngu chính là ngu

Dại lại rồi ngu ấy dại bù

Ngu dại dại ngu thành khôn dại

Khôn dại lại khôn hóa khôn ngu


Khôn khôn dại dại không ngu dại

Dại dại khôn khôn chính dại ngu

Dại ngu ngu dại khôn chẳng dại

Ngu dại dại ngu khôn chẳng ngu


Nguyễn Duy Sắc 2014


NGUYỆT QUẾ


Tên em sao Nguyệt lại thẹn thùng

Quế dịu dàng hương ấm trời đông

Trắng phau màu áo rung rinh nắng

Giữa chốn phồn hoa vẫn trắng trong


Bóng nước trăng rơi đùa tiếng gió

Ngẩn ngơ thi sĩ phút bâng khuâng

Cành hoa lúng liếng bao thổn thức

Ý thơ ngào ngạt cứ lâng lâng


Nguyễn Duy Sắc 2014


VÀO CUỘC


Nất mắt vừa ra đã oa oa

Đời chưa có biết đến phong ba

Thế mà nước mắt tuôn rười rượi

Hơi thở đầu đời đã xót xa


Tập lẫy, tập bò lại tập đi

Xuân thì theo đuổi những mơ hoa

Vươn vai nhún nhảy trong phút chốc

Bạc phơ râu tóc đã sang già


Nguyễn Duy Sắc 2014


MỘNG TÌNH


Hoa kia ươm mãi chửa đơm bông

Để trăng và gió cứ ngóng trông

Ong bướm nhao nhao chờ đón nhụy

Con én chờ xuân háo hức lòng


Mấy khi hoa nở cho đúng dịp

Để kẻ chơi hoa dạ thầm mong

Ai xui hoa đẹp nhiều hương sắc

Thế gian tình mộng lắm bão giông


Nguyễn Duy Sắc 2014


CHIỀU MIỀN TRUNG


Xe đổ miền trung lúc xế chiều

Tháp Chàm gạch vỡ dáng liêu xiêu

Hội An lơ láo thuyền đánh cá

Đại Nội Cố Đô đổ nát nhiều


Thuận An sóng dữ chôn làng xóm

Nước lũ mênh mông lấp sấp lều

Loi ngoi bè mảng dân tỵ nạn

Sấm nổ rền vang cảnh tiêu điều.


Nguyễn Duy Sắc 2002


BẠO TÀN


Đất đai vốn dĩ chẳng của ai

Nghìn năm xưa đó bỏ hoang dài

Tộc nào sức mạnh đi khái phá

Lấy sách lược ra để thi tài


Kẻ thua dâng đất dâng thành lũy

Kẻ thắng phô trương lắm đền đài

Hôm nay quân địch đang ngoài ngõ

Một trận sống còn sẽ xong ngay


Nguyễn Duy Sắc 2014


TÀN HƠI


Lá kia thì đã cũng già rồi

Tàn đi cho chồi biếc lên thôi

Vương vấn làm chi thời xưa cũ

Sức đâu còn nữa để mà chơi


Nhìn đám nụ hoa vừa mới nở

Ngày mai lại bị gió cuốn trôi

Tạo hóa gieo nhân rồi lấy quả

Kiếp người mấy chốc lại tàn hơi


Nguyễn Duy Sắc 2014


HOÀNG HÔN TRẮNG


Hôm nay trời đỏ bỗng sang màu

Bàng bạc sương giăng mây trắng phau

Ảo ảnh xa xôi xuyên đáy nước

Cầu vồng bảy sắc vướng nhịp cầu


Ai đã từng trông nhiều đêm trắng

Đau đáu niềm riêng chuyện hiểm sâu

Trút cơn mê loạn trong chiều muộn

Vui thú trà thơ xóa niềm đau


Nguyễn Duy Sắc 2014


BUỒN


Tình kia đã mất có gì mong 

Nhớ nhung thêm nữa chỉ đau lòng 

Người bạc thôi thì thì đã bạc 

Ta bạc như người thôi được không 


Tiếng tơ chén rượu nuôi sầu muộn 

Ích kỷ nhỏ nhen dạ chẳng trong 

Duyên kia cũng chỉ ba tấc đất 

Khi người nằm xuống có còn chăng


Nguyễn Duy Sắc 2014


CHIỀU KHÁNH HỘI


Nhà rồng năm ấy tiễn anh đi

Mây đen u uất nặng như chì

Nhếch nhác cầu tàu đời đói rách

Dân việt đê hèn kiếp cu li


Còi vang dục bước xa nghìn dặm

Ai tiếp bước cùng phút biệt ly

Anh hùng chí lớn vai mang nặng

Cách mạng mủa thu đẹp uy nghi


Nguyễn Duy Sắc 2014


GIÓ MÙA ĐÔNG BẮC


Đông về hanh nắng áo em manh

Cây xoan ngoài ngõ khốc khô cành

Gà giò cúm lạnh lăn quay chết

Lợn nái lồng chuồng chạy loanh quanh


Đồng khô trâu đói thơ thẩn bước

Mục đồng cơm thiếu áo chẳng lành

Thang thang diều hát trong rét mướt

Mưa phùn nhè nhẹ tưới mạ xanh.


Nguyễn Duy Sắc 2002


CON SÁO


Thân là con sáo thật khổ thay

Bắt chước người ta hót cả ngày

Lồng tre nước lọ luồn áo chủ

Chẳng dám nhìn trời mộng đông tây


Nghe chim se sẻ ngoài sân hót

Không biết chạnh lòng nghĩ mình hay

Ôm sâu trong hũ nằm no giấc

Mơ về rừng rậm giấc mộng say.


Nguyễn Duy Sắc 2011


BÃO BIỂN


Biển Đông gió Bắc nổi phong ba

Giá buốt đảo xa lính nhớ nhà

Hải âu ủ rũ tìm chốn trú

Thuyền cá buồn trông sóng nhạt nhòa


Dàn khoan lửa khí cao ngùn ngụt

Có đủ ấm lòng kẻ phương xa

Mưa tuôn át tiếng gà trưa gáy

Biết đến bao giờ bão mới qua.


Nguyễn Duy Sắc 2011


CHIỀU RỪNG U MINH


Ong thợ tìm hoa mải mê bay

Hương tràm thoang thoảng khắp rừng cây

Tiếng vỏ ai xa luồn lạch nước

Cá động nhao nhao lưới nặng đầy


Đàn kìm réo rắt nghe ray rứt

Ngỡ tiếng người xưa ở đâu đây

Lao xao lán lá lan khói toả

Chim hồng về tổ xúm xít bầy


Nguyễn Duy Sắc 2009


ANH HÙNG LÀNG SEN


Anh hùng áo vải chốn làng sen

Hận quân cướp nước chẳng sống hèn

Bôn ba khắp nẻo đường chinh chiến

Quân thù khiếp phục đã nhiều phen


Thương dân yêu nước đời dung dị

Tình nghĩa đồng bào chẳng hề quên

Ngày nay con cháu noi gương sáng

Non sông ngày một sáng ngời lên


Nguyễn Duy Sắc 2002


TÌNH BẠN


Bạn và tôi vốn chẳng biết nhau

Cơ duyên ý hợp lại tâm đầu

Mình chung một lớp chung thầy nữa

Tình cảm trao nhau thật nặng sâu


Mai bạn đi về nơi sông nước

Tôi lại bôn ba cách làm giàu

Bạn vui đồng ruộng tình hoa trái

Tôi sống bon chen dạ hiểm sâu


Dù đời có lắm nhiều dông bão

Tình bạn và tôi mãi mai sau


Nguyễn Duy Sắc 2014


YÊN BÃO


Biển Đông nay sóng đã yên rồi

Ta về tìm việc kiếm cơm thôi

Hơi đâu nghe mấy thằng vớ vẩn

Nó làm mình mệt đến quá trời


Sóng kia đâu dữ như ta tưởng

Chỉ là chút gió giữa trùng khơi

Anh hùng đối mặt không nao núng

Quân thù khiếp vía sẽ vãn hồi


Nguyễn Duy Sắc 2014


TRẺ CON BÁN VÉ SỐ


Nhà nghèo bỏ học tuổi còn thơ

Cha mẹ đánh nhau trẻ chắng nhờ

Đầu đường xó chợ chờ ăn chực

Thân xác còm nhom mặt xác xơ


Vé số cầm tay em đi bán

Em bán cho đời những giấc mơ

Ai mua mua những gì họ ước

Thân em bé nhỏ vẫn bơ vơ


Nguyễn Duy Sắc 2004


CUỘC CỜ


Sáng sớm tụm nhau dưới gốc bàng

Một bàn cờ tướng định giang san

Ngựa pháo tranh nhau miền biên ải

Tốt vượt chiến hào chết nhăn răng


Lạc nước xe lao vào bẫy chết

Liều mình cứu chủ tượng nguy nan

Tướng sĩ bàn nhau cơn quyết tử

Pháo giăng thành lũy vỡ tan hoang


Nguyễn Duy Sắc 2002


XÓM ĐÊM


Mưa rào ướt sũng xóm ngọai ô

Đèn dầu le lói mặt trẻ khờ

Phu hồ chén đắng buông câu chửi

Gái điếm hoen son dáng vật vờ


Phố xa ánh điện vàng ray rứt

Mấy gã không nhà ngóng vu vơ

Gà khuya thấp thỏm tàn canh gáy

Xóm đêm úng nước khói mập mờ.


Nguyễn Duy Sắc 11/7/2011


MƯA TÍ TÁCH


Trời khuya tí tách nóc nhà tôn

Mưa buồn rỉ rách những dỗi hờn

Ngọai ô cúp điện đường đi khó

Có kẻ ngóng chồng khóc cô đơn


Rượu cay chén đắng tình ai lỡ

Khản giọng cầm ca lỗi nhịp đàn

Trường gà thắp sáng đèn máy nổ

Túm tụm khách chờ đến lượt chơi


Nguyễn Duy Sắc 2011


GÁI ĐIẾM


Thân em làm gái tội chi anh

Hay bởi nhà em chẳng phải lành

Xác thịt em trao trăm kẻ thích

Mẹ cha tủi phận khóc năm canh


Sinh ra trong kiếp nghèo gian khổ

Bươn trải mưu sinh chẳng học hành

Chút hương chút sắc trời cho mượn

Nay trả thân này chốn lầu xanh


Nguyễn Duy Sắc 2003


MỪNG GIÁNG SINH


Ơn Chúa trên cao, ánh sáng loà

Nhân gian nếm trải lắm phong ba

Giáng sinh Người đến bên nhân loại

No ấm bình an xuống mọi nhà


Nguyễn Duy Sắc 2013


SỐ ĐỀ


Chiều nào ta cũng đợi số về

Có tiền trả nợ để về quê

Chờ mãi vận may đâu chẳng đến

Chỉ thấy của đi chẳng trở về


Thất nghiệp biết làm chi cho đặng

Mong vào may rủi để gạo cơm

Nghĩ cũng chẳng chi là phạm tội

Ai ngờ tay trắng vẫn ê chề


Nguyễn Duy Sắc 2012


12A6 Marie Curie (1995-1998).


Thời gian qua nhanh quá,

mới đây mà ta đã già

Nhìn lại xem những thứ đã xa

Ôi kỷ niệm chỉ còn là nỗi nhớ


Ta ôm gì đây một ký ức mập mờ

trường với lớp chỉ còn tờ giấy cũ

Tình bạn giờ như những giọt mưa thu

Ta tìm mãi tìm về ngày ấy

Để rồi ta nuối tiếc những ước mơ


Nguyễn Duy Sắc 10 /2012