Thứ Tư, 26 tháng 11, 2025

CHIẾN THẮNG RẠCH GẦM – XOÀI MÚT 1785

 CHIẾN THẮNG RẠCH GẦM – XOÀI MÚT 1785

Tác giả Nguyễn Duy Sắc
Sáng tác năm 2002 - 2005
Thơ: lục bát
Tài liệu tham khảo: Hoàng Lê Nhất Chí, Quốc Sử Quán Triều Nguyễn, Việt Nam Sử Lược, Mạc Thị Gia Phả,
Chúa Nguyễn chạy xuống phía nam
Chiêu mộ binh sỹ quyết tâm trả thù
Người nam vì nhớ ơn xưa
Họ đã ủng hộ quân nhu rất nhiều
Tuy nhiên chẳng đáng bao nhiêu
Bởi lòng dân đã có nhiều khác nhau
Trải qua nhiều trận thua đau
Quân Nguyễn cảm thấy bắt đầu yếu đi
Chúa Nguyễn có tính đa nghi
Nên nhiều danh tướng bỏ đi không về
Mặc dù thiếu thốn mọi bề
Thế nhưng chúa Nguyễn không hề chịu thua
Quyết tâm giành lại ngôi vua
Muốn dốc toàn lực trả thù Tây Sơn
Năm Quý Mão, tiết mùa xuân
Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ tiến quân đánh vào
Châu Văn Tiếp được Chúa giao
Tiếp có nhiệm vụ đón đầu tiên phong
Tiếp dùng sách lược hoả công
Thế nhưng bị lộ nên không có thành
Đội quân của Tiếp tan tành
Tiếp cố tìm cách chạy nhanh giữ mình
Chúa Nguyễn hay tin thất kinh
Ông dẫn triều đình tháo chạy xa hơn
Định Tường Chúa tạm dừng chân
Củng cố lực lượng và an dân tình
Châu Văn Tiếp chạy một mình
Tiếp đi tìm kiếm viện binh đủ đường
Nhưng không ai nhủ lòng thương
Vì họ rất sợ tai ương vướng vào
Tiếp chưa biết tính làm sao
Các tướng khuyên Tiếp kéo nhau ra hàng
Tiếp rằng là tướng sa trường
Tấm lòng trung nghĩa lẽ thường xưa nay
Dù Tây Sơn có đến đây
Ta thà chịu chết chứ ai lại hàng
Nói xong Tiếp mới thề rằng
Thân ăn lộc chúa hai lòng ai dung
Ta dù đến bước đường cùng
Thân này vẫn mãi sẽ trung với ngài
Các người sợ chết cút ngay
Đừng để ta phải bẩn tay giết người
Tiếp dẫn theo một số người
Họ men đường núi đi vào Cao Miên
Từ đó Tiếp đến nước Xiêm
Xiêm là một nước bình yên rất giàu
Kinh tế phát triển đang mau
Vua Xiêm có mộng đánh vào Cao Miên
Hay tin Tiếp đến cầu xin
Dã tâm của chúa nước Xiêm càng nhiều
Gia Định là đất phì nhiêu
Nếu như chiếm được là điều càng hay
Chúa Xiêm mời Tiếp đến ngay
Tiếp đã trình bày rành mạch đầu đuôi
Vua Xiêm nghe hết xong xuôi
Vua rằng ngài hãy về nơi chúa ngài
Ngài mời chúa gấp sang đây
Ta sẽ bàn bạc chọn ngày giúp cho
Châu Văn Tiếp đã bớt lo
Ông phái lính chạy báo cho chúa liền
Chúa Nguyễn vừa được hay tin
Toàn bộ triều đình sang hết nước Xiêm
Vua Xiêm chào đón linh đình
Vua mời nhà chúa đi xem kinh thành
Yến tiệc bày biện rất nhanh
Đôi bên thảo luận tình hình mượn quân
Vua Xiêm ra vẻ phân vân
Rằng giờ ta sẽ giúp quân cho ngài
Tuy nhiên tình thế lúc này
Nước ta đang có loạn này chưa xong
Nếu ngài dẹp yên thành công
Ta hứa sẽ giúp và không nuốt lời
Chúa rằng ngài cứ giao người
Tôi sẽ dẹp loạn cho ngài một phen
Vua Xiêm cảm thấy chưa tin
Tuy nhiên ông vẫn làm thinh giả vờ
Ông nghĩ tình thế bây giờ
Quân không một mống còn mơ mộng gì
Nếu thích thì ta cho đi
Để xem tài trí của ông thế nào
Vua Xiêm ngẩng mặt thở phào
Rằng ngài nói vậy thì mau lên đường
Người Mã Lai lấn biên cương
Chúng tôi chịu lắm tổn thương lâu rồi
Phía bắc đất nước của tôi
Nhân dân rất tội và nhiều tổn thương
Ngày mai ngài hãy lên đường
Giúp tôi yên ổn biên cương lại nào
Chúa Nguyễn chấp nhận thương đau
Chúa hứa rằng sẽ dẹp mau loạn này
Hôm sau chúa tiến hành ngay
Vua Xiêm hớn hở mặt mày cười to
Ông cấp một ít quân cho
Còn lại là chúa tự lo mọi bề
Quân Nguyễn lập tức ra đi
Thẳng hướng biên thuỳ giáp Miến Điện ngay.
Sau khi tìm hiểu vài ngày
Chúa lên kế hoạch đánh ngay trận đầu
Quân Nguyễn rất giỏi đánh nhau
Thần công dàn trận bắt đầu tấn công
Miến Điện ỷ thế quân đông
Họ tràn ra đồng áp sát Nguyễn quân
Chúa bị thiệt hại nhiều quân
Chúa đành tính kế cho quân tạm lùi
Quân Nguyễn chết một số voi
Nhiều lính bỏ xác tại nơi chiến trường
Chúa buồn và rất tiếc thương
Nhưng chúa vẫn phải tìm đường thắng ngay
Hôm sau trận địa được bày
Chúa Nguyễn ra lệnh xua bầy voi lên
Xạ thủ tới tấp bắn tên
Miến Điện thấy thế tiến lên đánh liền
Vài giờ đánh giết như điên
Thình lình quân Nguyễn chạy đi một đường
Quân Miến Điện đuổi khẩn trương
Họ không hề biết tai ương đang chờ
Nguyễn quân xốc tới bất ngờ
Quân từ bốn phía hét hò xông ra
Quân Miến Điện sợ quá la
Họ bị phục kích thật là thảm thương
Toàn quân phơi xác đầy đường
Chỉ trong phút chốc chiến trường bình yên
Quân Nguyễn cấp báo lên trên
Vua Xiêm nghe được thế nên rất mừng
Toàn quân đều được thưởng công
Vua rằng ngài thật tài năng hơn người
Loạn kia biết mấy năm trời
Chúng tôi đã mất nhiều người tài năng
Tôi từng hứa với ngài rằng
Giờ tôi sẽ cử quân sang giúp ngài
Chúa rằng vậy thật quá hay
Tôi sẽ xem lịch chọn ngày xuất quân.
Vua Xiêm cấp năm vạn quân
Ba vạn quân bộ tiến dần dần sang
Chiêu Biền Biện với Lục Côn
Thêm Sa Uyên nữa dẫn đoàn bộ binh
Cộng thêm hai vạn thuỷ binh
Do hai cháu ruột vua Xiêm dẫn đầu
Chiêu Tăng, Chiêu Sương cùng nhau
Tiên phong thống lĩnh bắt đầu nhổ neo
Chúa Nguyễn cũng dẫn quân theo
Thực lực không nhiều chỉ khoảng vạn quân
Liên minh đi chẳng nghỉ chân
Châu Văn Tiếp, Mạc Tử Sanh dẫn đường
Liên quân đánh chiếm Kiên Giang
Họ vào Rạch Giá dễ dàng như không
Tây Sơn thực lực không đông
Đô đốc Nguyễn Hoá khó lòng chống ngăn
Nguyễn Hoá phải bỏ Trấn Giang
Hoá phải lùi để bảo toàn đội quân
Bỏ thành Ba Thắc, Trà Ôn
Sa Đéc, Mân Thít mất luôn một ngày
Trương Văn Đa đã được hay
Ông dẫn quân thuỷ đến ngay Long Hồ
Châu Văn Tiếp tiến quân vô
Mục đích tập kích bất ngờ Văn Đa
Sông Măng Thít, Tiếp vừa ra
Tây Sơn cử tướng Bảo ra chặn đầu
Hai bên dàn trận đánh nhau
Tiếp bị Bảo dụ chạy vào vòng vây
Văn Tiếp không kịp trở tay
Ông bị chém chết tại ngay mũi thuyền
Chúa Nguyễn biết được hung tin
Chúa cho tiếp viện tiến lên cứu người
Chưởng cơ Bảo thua tả tơi
Bảo bị trúng đạn bỏ đời sông sâu
Trương Văn Đa rất buồn đau
Nhưng không đủ sức đánh nhau, ông lùi
Long Hồ, Đa củng cố người
Tây Sơn bị mất nhiều nơi của mình
Đa cho đắp đất xây thành
Báo cáo tình hình về đất Quy Nhơn.
Cấp báo cùng với tướng quân
Nguyễn Ánh đang mượn thêm quân đánh về
Hà Tiên cho đến Ba Thê
Thế đang lớn mạnh kéo về Mỹ Tho
Phò mã đang rất là lo
Cần phải tiếp viện gấp cho quân mình
Thế ngươi có biết tình hình
Nguyễn Ánh thế trận hành binh thế nào
Hắn đã mượn quân nước nào
Vũ khí , lực lượng ra sao thế nào
Bẩm ông quân Xiêm đã vào
Binh hơn sáu vạn ào ào tiến công
Thuyền chiến đều bọc giáp đồng
Trên thuyền nhiều súng thần công nòng dài
Bộ binh có lính Mã Lai
Voi chiến đông lắm khoảng hai trăm ngoài
Phò mã đã rút dài dài
Cố gắng cầm cự chờ ngài vào trong
Thành Gia Định đang bỏ không
Quân Nguyễn mà đến khó phòng bị đây
Được rồi ta sẽ vào ngay
Quân Xiêm rồi sẽ biết tay phen này
Ngươi đưa ta bản đồ ngay
Rồi vào trong ấy thăm dò thực hư
Trương Văn Đa giỏi binh thư
Chắc sẽ chống cự khoảng dăm ba ngày
Bây giờ ta báo vua ngay
Phát binh thẳng tiến vào ngay trong ngày
Nguyễn Ánh phải chết phen này
Nếu không mối hoạ sau này không yên
Quân Xiêm cướp bóc như điên
Hãm hiếp, giết chóc gây nhiều oán than
Chúa Nguyễn đành phải cắn răng
Chúa buồn nhưng chẳng nói năng được gì
Châu Văn Tiếp đã mất đi
Quân Nguyễn có vẻ yếu đi phần nào
Chúa Nguyễn củng cố hư hao
Quân Nguyễn tiếp tục đánh vào Ba Lai
Tướng Tây Sơn ở trận này
Nguyễn Văn Kim là một tay rất cừ
Nguyễn Văn Lượng tiến quân vô
Văn Kim phục kích bất ngờ xông ra
Văn Lượng không kịp kêu la
Lượng bị chém chết lăn ra giữa đồng
Nguyễn Văn Kim rút qua sông
Ba Lai bỏ trống cho quân Nguyễn vào
Trà Tân cách đó không lâu
Tây Sơn cũng đã kéo nhau bỏ thành
Liên quân làm chủ tình hình
Dọc tuyến sông Tiền đều có đồn binh
Trà Tân là đại bản doanh
Họ chuẩn bị đánh về Gia Định thành
Sau nhiều ngày tiến quân nhanh
Nguyễn Huệ đến đóng tại thành Mỹ Tho
Ông cho quân đánh thăm dò
Mục đích tìm hiểu thực hư thế nào
Sau khi tìm hiểu cũng lâu
Ông mới bắt đầu kế hoạch tấn công
Bước đầu Huệ lấy vàng ròng
Ông đã mua chuộc lấy lòng quân Xiêm
Ly gián Chúa Nguyễn với Xiêm
Làm cho nội bộ liên minh chia lìa
Chúa Nguyễn không biết làm gì
Bởi chúa lép vế phận mình lưu vong
Chúa buồn tự nhủ trong lòng
Rằng quân Xiêm sẽ chết không đường về
Chiêu Tăng, Chiêu Sương hả hê
Họ nghĩ Nguyễn Huệ là tay đàn bà
Định dùng vàng dụ dỗ à
Tây Sơn chỉ một đám gà loi choi
Chúa sang phân tích rạch ròi
Rằng là Nguyễn Huệ rất tài dùng binh
Các ông chớ có coi khinh
Tôi bị hắn đánh tan tành nhiều phen
Chiêu Tăng lại nghĩ chúa hèn
Ông ta cao hứng nói lên mấy lời
Rằng ngài cầu đến nước tôi
Mọi việc giờ có chúng tôi lo rồi
Ngài chỉ cần về chỗ ngồi
Xong việc ngài sẽ lên ngôi trị vì
Chúa buồn lẳng lặng ra đi
Chúa biết sẽ chẳng còn gì nay mai
Chúa gọi văn võ đến ngay
Chúa rằng tình thế lúc này rất nguy
Quân Xiêm chúng chẳng biết gì
Sớm muộn sẽ bị tan tành mà thôi
Chúng ta phải kiếm đường lui
Nếu không sẽ chết không nơi chôn mình
Bất hoà trong mối liên minh
Làm cho một số tướng binh nản lòng.
Nguyễn Huệ chuẩn bị tấn công
Ông cho tìm hiểu khúc sông Rạch Gầm
Đoạn từ Xoài Mút, Rạch Gầm
Hai bên rừng rậm dễ bày phục binh
Ông cho thuyền chiến ẩn mình
Cù lao là chỗ tinh binh nằm chờ
Thần công lắp đặt trên bờ
Tay súng, cung thủ sẵn sàng tấn công
Sau khi bố trí hết xong
Nguyễn Huệ phát pháo tấn công thình lình
Chiêu Tăng lập tức điều binh
Sạ Uyển giữ đại bản doanh ở nhà
Lục Cổn dẫn bộ binh ra
Cổn sẽ phối hợp để mà cứu nhau
Chiêu Tăng, Chiêu Sương đi đầu
Tiên phong dẫn cả trăm tàu chiến đi
Mỹ Tho thẳng tiến tức thì
Tây Sơn chưa động tĩnh gì hết trơn
Chỉ vài đoàn thuyền cỏn con
Mới nghe súng nổ hết hồn chạy xa
Hình như thắng dễ quá mà
Quân Xiêm bởi thế thành ra khinh người
Chúa Nguyễn sợ toát mồ hôi
Ông hiểu Nguyễn Huệ lâu rồi nên lo
Ông biết Huệ đang giả đò
Chắc ở đâu đó phục binh cả rồi
Nhưng giờ chúa đành chịu thôi
Chúa dặn các tướng không rời xa nhau
Khi thất bại còn tìm nhau
Giữ gìn quân số về sau rất cần
Các tướng giữ vững tinh thần
Họ thề cố gắng bảo toàn quân binh
Một đêm hùng hổ tiến binh
Liên quân đi một hành trình rất êm
Sông dài như dải lụa mềm
Gió thổi mát rượi càng thêm mơ màng
Chiến thuyền lướt rất nhẹ nhàng
Chúa Nguyễn cảm giác trong người lạnh gê
Chúa rằng các tướng chờ nè
Ta biết Nguyễn Huệ đánh ra bây giờ
Chuẩn bị phòng thủ kỹ vô
Để tránh thiệt hại nhiều cho quân mình
Các tướng lập tức điều binh
Họ quan sát kỹ tình hình bờ sông
Bất ngờ pháo nổ trên không
Thuyền Tây Sơn đã tấn công chặn đầu
Thần công tới tấp bắn vào
Quân Xiêm không có cách nào tiến lên
Tình hình có vẻ khó khăn
Liên quân dừng lại rồi dàn hàng ngang
Quân Xiêm bắn dọc bờ sông
Bộ binh của họ hiệp đồng tiến vô
Chỉ sau có nửa canh giờ
Yếu tố bất ngờ đã hết rất nhanh
Quân Xiêm củng cố đội hình
Hàng trăm thuyền chiến liều mình phá vây
Quân Tây Sơn hơi lung lay
Binh sỹ có vẻ chùn tay rất nhiều
Liên quân lợi dụng thuỷ triều
Họ đánh rất rát và liều xông ra
Nguyễn Huệ quan sát từ xa
Ông nghĩ chẳng lẽ quân ta sợ à
Lệnh truyền liền được ban ra
Rằng ai bỏ chạy là ta chém liền
Binh sỹ sợ, đánh như điên
Bè lửa tới tấp đốt thuyền quân Xiêm
Rất nhiều thuyền chiến bị chìm
Quân Xiêm không có cách tìm lối ra
Tây Sơn đánh giáp lá cà
Câu liêm, móc sắt tung ra kéo người
Mặt sông loang đỏ máu tươi
Trận địa đặc ngẹt xác người hai bên
Đến gần sáng, mặt trời lên
Ba trăm thuyền chiến gần như không còn
Ba vạn quân bị đánh tan
Liên quân thảm bại nát tan đội hình
Chiêu Tăng, Chiêu Sương liều mình
Hai người lên bộ chạy nhanh một lèo
Sạ Uyển cũng bỏ chạy theo
Họ đến Sa Đéc cùng nhau tìm đường
Tây Sơn truy đuổi không ngừng
Ba người phải chạy băng rừng sang Miên
Từ đó họ về đất Xiêm
Chúa Nguyễn chạy đến Hà Tiên trong ngày
Liên quân đã bị đánh bay
Nguyễn Huệ là một thiên tài dùng binh
Ngàn năm lịch sử chiến tranh
Tướng quân Nguyễn Huệ lưu danh muôn đời.

BẢN TRƯỜNG CA CHÍ LINH SƠN

 BẢN TRƯỜNG CA CHÍ LINH SƠN

Giặc Minh cai trị nước ta
Thủ đoạn thâm độc thật là dã man
Bắt dân lên núi tìm vàng
Người lặn xuống biển để mang châu về
Chính sách nô dịch nặng nề
Sưu cao, thuế đánh nặng nề lên dân
Sau khi dẹp yên hậu Trần
Bộ máy cai trị muôn phần quy mô
Thủ phủ đóng tại Đông Đô
Danh Nho, thợ khéo bắt vô Minh triều
Đốt sách, phá đi đình miếu
Truy đuổi tàn sát bao nhiêu nhân tài
Bắt hoạn rất đông con trai
Bắt nhiều con gái mang về Yên Kinh
Bắt phu xây dựng Bắc Kinh
Thợ giỏi nước mình phục dịch ngày đêm
Tử Cấm Thành được dựng lên
Tài hoa nước Việt ở trên nước Tàu
Quê hương quằn quại thương đau
Làng mạc, hoa màu xơ xác tiêu điều
Dân ta cơ cực trăm chiều
Nhưng không ai có dám liều đứng lên
Chúng đào mồ mả tổ tiên
Tứ đại khí liền bị chúng phá đi
Chúng lấy đồng làm binh khí
Vét sạch chẳng có thứ gì bỏ qua.
Nguyễn Trãi sau buổi tiễn cha
Ngày ngày ở nhà viết sách bình Ngô
Quanh năm bên chú ngựa thồ
Cố gắng trông chờ chân chúa hiện ra
Trương Phụ muốn giết ông ta
Thượng thư Hoàng Phúc xin tha cho về
Mười năm phiêu bạt lê thê
Tâm trạng não nề thương cảnh quê hương
Giang hồ dãi nắng dầm sương
Ông cố tìm đường cứu lấy giang sơn
Lê Lợi ở xứ Lam Sơn
Con nhà dòng dõi nhiều đời phú gia
Sau cơn nguy biến Sơn Hà
Hậu Trần tan rã, ông về làm nông
Quanh năm vui thú ruộng đồng
Chăm lo gia sản và không chính trường
Nhịn nhục giặc Minh đủ đường
Ông mộ hiền sỹ thập phương theo mình
Giặc Minh do thám tình hình
Nghi ngờ Lê Lợi luyện binh ngấm ngầm
Mật thám theo dõi âm thầm
Giặc lắm thủ đoạn, dã tâm hẹp hòi
Lê Lợi cũng đã biết rồi
Ông khéo đút lót vàng thoi, lụa là
Lương Nhữ Hốt kẻ gian tà
Báo cáo cho giặc để mà bắt ông
Cảm thấy tình thế không xong
Lê lợi lánh nạn vào trong núi rừng
Lam Sơn đồi núi điệp trùng
Hàng trăm nghĩa sỹ anh hùng theo ông
Lũng Nhai, hào kiệt tụ đông
Lời thề một lòng giải phóng quê hương
Lê Lợi lên làm Đại Vương
Ngọn cờ khởi nghĩa được giương giữa rừng
Lam Sơn khí thế bừng bừng
Lê Lợi xưng hùng Bình Định Đại Vương
Bao gồm gần năm mươi tướng
Anh hùng chung một con đường kháng Minh
Lam Sơn thiết lập triều đình
Quan văn, quan võ , luyện binh đêm ngày
Ra vào nếm mật, nằm gai
Rèn đúc vũ khí, khí tài, quân trang
Nhân dân hưởng ứng bạc vàng
Thanh niên, trai tráng theo vào nghĩa quân
Thế lực càng lúc lớn dần
Khiến cho quân giặc có phần hơi lo
Nhiều lần giặc tiến đánh vô
Nghĩa quân lực mỏng phải vô trong rừng
Di chuyển căn cứ không ngừng
Bảo toàn nhân mạng của từng quân nhân
Thỉnh thoảng Lê Lợi ra quân
Đánh những toán nhỏ của quân Minh triều
Thắng lợi chưa được bao nhiêu
Cũng làm cho giặc chịu nhiều nỗi lo
Tuy chưa dành chiến thắng to
Nhưng đánh ra trò khiến giặc hoang mang
Xứ Thanh Hoá, rừng ngút ngàn
Nghĩa quân nhiều lúc lang thang trong rừng
Giặc Minh truy đuổi không ngừng
Lê Lợi luồn lách khắp vùng Lam Sơn
Lực lượng ngày một đông hơn
Bởi vì đã được lòng dân theo về
Mã Kỳ bao vây bốn bề
Quân Minh tập kích đánh về Lam Sơn
Nghĩa quân bị mất nhiều đồn
Lê Thạch mai phục trả đòn quân Minh
Mã Kỳ thiệt hại nhiều binh
Lê Lợi về núi Chí Linh xây đồn
Thượng Ái dẫn Minh đánh đồn
Lê Lợi yếu thế bỏ đồn chạy đi
Gia quyến bị giặc bắt đi
Rất nhiều tướng lĩnh chạy đi không về
Nghĩa quân tan tác tứ bề
Không có lối về vì giặc bao vây
Lương hết ăn cả cỏ cây
Tưởng chừng khởi nghĩa đến đây là tàn
Quân Minh vây mãi rồi chán
Lê Lợi còn lại độ trăm con người
Ông quyết làm lại mới thôi
Ổn định lại rồi ông đến Lam Sơn
Lê Lợi lấy lại lòng dân
Khuyếch trương tinh thần, cổ động nghĩa quân
Chiến luỹ được dựng dần dần
Căn cứ lại mạnh cũng gần như xưa
Quân Minh lại tiến đánh nữa
Trận Mường Một, nghĩa quân thua phải lùi
Lê Lợi thất thế ngậm ngùi
Nghĩa quân phải lùi về đến Trịnh Cao
Quân Minh kéo đến đánh vào
Chúng chặn lối vào, bịt hết lối ra
Đương lúc gặp cảnh phong ba
Lê Lai giả chúa xông ra đánh thù
Thế yếu nên Lê Lai thua
Giặc Minh tưởng chúa Lam Sơn nên mừng
Lê Lợi chạy thoát vào rừng
Lê Lai bị giặc xẻo từng miếng da
Anh hùng không tiếng rên la
Tử tiết vì nghĩa thật là vẻ vang.
Nguyễn Trãi đêm mộng ngỡ ngàng
Ông thấy chân chúa hiện đang ở rừng
Trong lòng cảm thấy rất mừng
Ông về Thanh Hoá đến vùng Lam Sơn
Lê Lợi đang lúc cô đơn
Ông gặp Nguyễn Trãi, vui hơn mở cờ
Nguyễn Trãi dâng sách bình Ngô
Những tập địa đồ, kế sách dùng binh
Lòng dân được lấy tài tình
Lá tẩm mật, chữ tượng hình vẽ lên
Chữ có ghi rõ họ tên
Nguyễn Trãi vi thần, Lê Lợi vi vương
Lá được thả khắp nẻo đường
Dân thấy khác thường nghĩ gặp minh quân
Bà con hỗ trợ nghĩa quân
Lương thực, nhân lực nhiều lần hơn xưa
Lê Lợi được tôn như vua
Lam Sơn qua khỏi những mùa khó khăn
Có người đánh cá kiếm ăn
Vô tình lão nhặt một thanh giươm cùn
Sau khi gươm rửa hết bùn
Một dòng chữ lạ hiện luôn ra liền
Rằng đây là Kiếm Thuận Thiên
Lão cầm đến liền dâng chúa Lam Sơn
Lê Lợi cảm thấy vui hơn
Nghĩ trời chứng giám ban ơn cho mình
Ông mang thanh kiếm bên mình
Nghĩa quân như có thần binh theo phù
Lam Sơn lớn mạnh vù vù
Nguyễn Trãi hiến kế trả thù giặc Minh
Binh pháp sử dụng tài tình
Thù giặc hết mình, quyết chí hơn thua
Tại bến Bổng, quân Minh thua
Lam Sơn chiến thắng và thu khí tài
Căn cứ Mường Nanh, Mường Thôi
Lam Sơn nghĩa sỹ nghỉ ngơi vài ngày
Lý Bân, Phương Chính đến ngay
Cầm Lạn theo giặc vẽ bày đường đi
Mười vạn quân đến tức thì
Lê Lợi bố trí người ra đối đầu
Lê Triệu, Lê Lý cùng nhau
Cộng thêm Lê Vấn đón đầu quân Minh
Ba tướng bày bố phục binh
Tại xứ Bồ Mộng quân mình thắng to
Bồ Thi Lang, giặc kéo vô
Lý Bân, Phương chính hét hò khoa trương
Rằng bắt sống Bình Định Vương
Cờ xí, chiêng trống đầy đường tung bay
Giặc quyết phải thắng phen này
Lê Lợi cho phục binh ngay các đường
Quân Minh bị đánh đau thương
Lý Bân, Phương Chính tìm đường thoát thân
Thiệt hại khoảng một nghìn quân
Lê Lợi truy đuổi cả tuần mới thôi
Sau khi giặc bỏ chạy rồi
Lê Lợi ra lệnh thu hồi toàn quân
Ông kêu gọi thêm sức dân
Mộ binh, luyện lính có phần quy mô
Quân Minh không dám tiến vô
Cũng từ buổi đó Lam Sơn mạnh dần
Lỗi Giang ta đóng đại quân
Giặc Minh đã xuống tinh thần đánh nhau
Hoàng Thành, Tạ Phượng cùng nhau
Họ không có dám đối đầu nghĩa quân
La Ngạc, giặc phải rút quân
Từ Quan Du rồi về gần Tây đô
Lê Hào, Lê Sát đánh vô
Trận Quan Du đó, giặc Minh chết ngàn
Lê Lợi xây luỹ Lỗi Giang
Kế hoạch sẵn sàng đánh chiếm Tây đô
Lam Sơn thanh thế càng to
Quân Minh đã bắt đầu lo lắng nhiều
Trần Trí quyết chí đánh liều
Mười vạn binh mã sớm chiều hành quân
Trí muốn tiêu diệt nghĩa quân
Trí cho dựng trại ở gần Lỗi Giang
Ban đêm, Lê Lợi đánh sang
Nghĩa quân đã giết hàng ngàn lính Minh
Trần Trí muốn thể hiện mình
Trí lại tiếp tục dẫn binh đánh vào
Lê Lợi vị trí trên cao
Nghĩa quân mai phục lối vào, lối ra
Trận đèo Ống, Trí chạy xa
Quân sỹ bỏ xác đầy ra sườn đồi
Lê Lợi cho quân nghỉ ngơi
Ông trữ lương thảo chờ thời diệt Minh
Ai Lao xảo trá kết tình
Binh lính ba vạn sang mình chống Minh
Lê Lợi cứ tưởng chân tình
Ai ngờ họ muốn diệt mình nào hay
Ai Lao nhân cơ hội này
Đang đêm tập kích vào ngay quân mình
Nhờ vào tài giỏi dụng binh
Lê Lợi cùng lính diệt trừ Ai Lao
Ta giết vạn quân Ai Lao
Nghĩa quân rút vào Sách Thuỷ nghỉ chân
Bình Chương, Lê Thạch dẫn quân
Hai tướng ra trận đánh người Ai Lao
Tuy nhiên đường núi khó vào
Cả hai sập bẫy té nhào vào chông
Quân ta chết trận rất đông
Lê Lợi đau lòng suốt mấy ngày đêm
Quân Minh, Ai Lao đánh lên
Nghĩa quân đã bị hai bên gọng kìm
Tình thế bỗng khó khăn thêm
Tàn quân cố tìm về đến Sách Khôi
Sau khi ổn định một hồi
Quân Minh lại kéo đến nơi đánh liền
Lê Lợi phải ra trận tiền
Ông đốc binh sỹ xông lên ào ào
Lê Đính, Phạm Vấn, Lê Hào,
Lê Triệu phối hợp đánh vào quân Minh
Toàn quân anh dũng liều bình
Nghĩa sỹ chém giết giặc Minh rất nhiều
Tướng giặc Phùng Quý rất kiêu
Quý bày thế trận giết nhiều quân ta
Lam Sơn liều chết xông pha
Một chọi với mười thế là thắng to
Phùng Quý trong phút đắn đo
Nghĩa quân bắn nỏ chết ngay tức thì
Trần Trí cùng với Mã Kỳ
Tinh thần hoảng loạn chạy đi có cờ
Quân Minh lại bị thua to
Lê lợi chiến thắng tịch thu nhiều đồ
Nghĩa quân thắng thế reo hò
Chí Linh, Lê Lợi rút vô bảo toàn
Tuy nhiên lại thiếu lương ăn
Lê Lợi gặp phải khó khăn rất nhiều
Trong lúc nguy khốn trăm điều
Binh lính đã có rất nhiều bỏ đi
Để trấn an lòng quân sỹ
Tướng Khanh đã bị giết đi vì hèn
Lê Lợi nghĩ đánh không nên
Nguyễn Trãi hiến kế hai bên giảng hoà
Lê Vận, Lê Trăn mang qua
Lá thư giảng hoà cho tướng giặc Minh
Quân Minh chấp thuận sự tình
Hai bên điều đình ngưng chiến thời gian
Trần Trí giúp ít lương ăn
Lê Lợi đem lại bạc vàng sang cho
Trong lòng ông vẫn thăm dò
Nghĩa quân sau đó rút về Lam Sơn
Giặc Minh cũng rất căm hờn
Họ chưa đánh được Lam Sơn chút nào
Trí nhốt Lê Trăn vào lao
Lê Lợi hô hào giặc huỷ ước giao
Thế là chiến trận bắt đầu
Nghĩa quân xuống núi đánh vào Nghệ An
Lương Nhữ Hốt cố ra ngăn
Nghĩa quân vây hãm Đa Căng nhiều ngày
Quân Minh thất thủ thành này
Lương Nhữ Hốt bỏ chạy ngay cắm đầu
Hoa Ánh, Nhữ Hốt hội nhau
Quân Minh quay lại đối đầu quân ta
Lê Lợi đốc thúc quân ra
Nghĩa quân chiến đấu thật là hăng say
Quân Minh bị đánh bại ngay
Tàn quân bỏ chạy về thành Tây đô
Bồ Lạp, Lê Lợi tiến vô
Quân Minh hai trấn nhào vô cản đường
Hưu Sự, Cầm Bành mặt trước
Trần Trí, Lý An, ở hướng đằng sau
Phương Chính, Thái Phúc cùng nhau
Chúng vây Lê Lợi hai đầu rất đông
Lê Lợi vẫn vững như đồng
Nghĩa quân tổ chức đề phòng mặt sau
Quân Minh cố tiến đánh mau
Quân ta mai phục chặn đầu đánh ra
Trần Trí, Phương Chính chạy xa
Lý An thế là cũng chạy mất tiêu
Giặc bị giết rất là nhiều
Trần Trung cố liều nhưng bị giết ngay
Trang Trịnh Sơn ta đánh ngay
Sư Hựu bỏ chạy, Trường Bản vong thân
Trần Trí dù họp lại quân
Nhưng hết tinh thần dám đánh Lam Sơn
Trí về cố thủ Nghệ An
Lệnh truyền phải thả Lê Trăn, giảng hoà
Cầm Bành cản bước quân ta
Lê lợi chiêu dụ Bành ra đầu hàng
Cầm Bành bí thế nên hàng
Nghĩa quân dễ dàng tiến đến Nghệ An
Quân Minh các trấn đến ngăn
Lê Lợi tổ chức đánh tan từng đàn
Rất nhiều tướng Minh chết trận
Giặc bắt đầu xuống tinh thần khắp nơi
Nghệ An bị vây hãm rồi
Nhiều vòng xiết chặt, tơi bời giặc Minh
Lê Lợi làm chủ tình hình
Tây đô, ông lại dẫn binh đánh vào
Thành này chiến luỹ rất cao
Nghĩa quân bố trí cho bao vây ngoài
Quân Minh không dám ra ngoài
Họ cố thủ mãi để chờ viện binh
Lam Sơn kiểm soát tình hình
Xứ Thanh, xứ Nghệ, dân mình tự do
Không hề có chút đắn đo
Lê Lợi lên kế hoạch cho Bắc hà
Lộ trình bắc tiến vạch ra
Các tướng nhận lệnh tiến ra bắc liền
Tây bắc Trịnh Khả, Lê Triện,
Phạm Văn Xảo, Đỗ Bí liền xuất quân
Đinh Lễ, Nguyễn Xí Đông Quan
Cánh quân đông bắc cũng dần tiến ra
Lưu Nhân Chú, Bùi Bị ra
Khí thế thật là hùng mạnh oai phong
Quân Minh vào thế bị động
Trần Trí xông ra cố chống quân ta
Lê Triện đánh Trí chạy xa
Giặc Minh tiếp viện để mà cứu nguy
Hướng Vân Nam giặc đang đi
Lực lượng tiến về tiếp ứng Đông quan
Lê Triện và các cánh quân
Phạm Văn Xảo, Trịnh Khả ngăn quân thù
Quân Minh bị một trận thua
Tàn binh chạy về cố thủ Xương Giang
Lê Triện, Đỗ Bí họp bàn
Nguyễn Xí, Đinh Lễ cũng sang phối cùng
Bốn tướng hợp sức tấn công
Bao vây nhiều vòng căn cứ Đông quan
Trần Trí cầu viện Lý An
Lý An, Phương Chính dẫn quân tiến về
Giặc đang cố chuyển tình thế
Tuy nhiên chúng vẫn không thể làm gì
Từ Nghệ An, giặc kéo đi
Nghệ An tức thì bị bỏ trống ngay
Lê lợi lập tức được hay
Tây Đô, ta đã nới vây vài phần
Lê Lợi chia hai đạo quân
Để lại một phần vây hãm Tây Đô
Ông dẫn một cánh quân to
Lê Lợi hét hò bắc tiến rất đông
Tướng Minh Mã Anh, Vương Thông
Hai người dốc lòng chi viện Đông quan
Mã Kỳ, Phương Chính được quân
Lực lượng kết hợp dần dần giải vây
Lê Triện, Đỗ Bí tới ngay
Mã Kỳ thua chạy trở về Đông Quan
Phương Chính cũng bị đánh tan
Quân Minh vội vàng cố thủ không ra
Vương Thông dẫn đại quân ra
Lê Triện cố đánh nhưng mà lại thua
Lê Triện lui về Cao Bộ
Cầu Nguyễn Xí tiếp viện cho thêm người
Đinh Lễ, Nguyễn Xí biết rồi
Hai tướng tìm đường chặn lối Vương Thông
Trận địa Tốt Động, Trúc Động
Nguyễn Xí, Đinh Lễ hiệp đồng phục binh
Vương Thông dẫn theo đại binh
Tốt Động thình lình Nguyễn Xí đánh ra
Trúc Động tràn ngập quân ta
Quân Minh bị cắt xé ra nhiều phần
Tiền quân lạc mất hậu quân
Thế trận hỗn loạn, tinh thần hoang mang
Vương Thông tháo chạy vội vàng
Năm vạn quân sỹ bị làm thây ma
Xác như núi, máu đầy ra
Tốt Động, Trúc Động thật là tang thương
Trần Hiệp, Lý Lượng tử thương
Vạn quân cùng đường phủ phục hàng ta
Vương Thông sợ quá không ra
Quân lính tan rã tinh thần chiến tranh
Thông cho thám mã chạy nhanh
Cầu viện Minh chúa cứu thành Đông Quan
Lê Lợi vây chặt Đông quan
Bắt Vương Thông phải rút quân trở về
Vương Thông tương kế tựu kế
Tìm lại chiếu chỉ ngày xưa đánh Hồ
Rằng là phù Trần diệt Hồ
Nên chỉ thương thảo với vua nhà Trần
Lê Lợi dựng Trần Cảo lên
Ông được phong liền là Vệ Quốc Công
Thành Đông Quan, quân còn đông
Vương Thông đắp luỹ, cắm chông thêm vào
Mở rộng thêm các chiến hào
Súng đạn quay mũi nhắm vào nghĩa quân
Tình báo cấp tốc nhanh chân
Thư rất nhiều lần cầu viện nhà Minh
Lê Lợi biết được, bực mình
Quyết tâm tiêu diệt quân Minh sớm chiều
Lệnh truyền quân kỷ nhiều điều
Trấn an, ổn định ít nhiều lòng dân
Lam Sơn đánh chiếm dần dần
Những thành trì gần thủ phủ Đông Quan
Thái Phúc giao thành Nghệ An
Quân ta giải phóng hoàn toàn miền nam
Trong lúc nghĩa quân vây hãm
Chủ quan đã làm lơi lỏng vòng vây
Vương Thông tập kích ra ngay
Lam Sơn tử trận nhiều tay tướng tài
Lê Triện bỏ xác trận này
Nguyễn Xí, Đinh Lễ đưa tay vào tròng
Đinh Lễ bị chết đau lòng
Nguyễn Xí may mắn thoát vòng nguy nan
Minh Nguyên Tông điều quân sang
Quảng Tây binh mã Liễu Thăng lên đường
Quân đi vội vã khẩn trương
Mộc Thạnh theo hướng Vân Nam tiến vào
Trước khi viện binh giặc vào
Lê Lợi buộc phải đánh vào Xương Giang
Nghĩa quân đã vây nhiều tháng
Nhưng thành cao và lính tráng lại đông
Lê Lợi cho quân tấn công
Từ ngoài ta bắn thần công vào thành
Lam Sơn bắc thang lên thành
Quân sỹ trong thành chống trả rất hăng
Trận chiến mỗi lúc một căng
Lê Lợi đắp đất cao ngang mặt thành
Nhiều con đường đất vào thành
Nghĩa quân tràn hết vào thành Xương Giang
Quân Minh bị đánh nát tan
Xác chết hàng ngàn chồng chất lên nhau
Lưu Tử Phụ chết rụng đầu
Lý Nhiệm cũng thế về chầu Diêm Vương
Liễu Thăng cũng đã lên đường
Tin tức từ phía biên cương báo về
Lê Lợi bình tĩnh lắng nghe
Ông cho các tướng tiến về Chi Lăng
Lê Sát, Đinh Liệt, Lê Lãnh
Lê Nhân Chú cùng với cánh Lê Thụ
Năm tướng phòng thủ đón chờ
Liễu Thăng hùng hổ ngang tàng kéo sang
Lê Lý và Lê Văn An
Đón chờ Mộc Thạnh Vân Nam đang về
Liễu Thăng bừng bừng khí thế
Đến Nam Quan liền ra vẻ kiêu căng
Trần Lựu trấn thủ Nam Quan
Giả thua để dụ cho quân giặc vào
Trần Lựu chạy về Ải Lưu
Liễu Thăng ào ào xua lính tiến lên
Trần Lựu cho quân lùi thêm
Liễu Thăng tiến liền đến ải Chi Lăng
Quân Minh có vẻ rất hăng
Vì thắng quá dễ nên càng chủ quan
Liễu Thăng chỉ dẫn trăm quân
Men theo sườn núi đuổi quân họ Trần
Mã Yên Sơn đã đến gần
Trần Lựu, Lê Sát bất thần xông ra
Lưu Nhân Chú đón từ xa
Liễu Thăng đơn độc thế là chết ngay
Quân ta thắng lớn trận này
Tướng giặc Lương Minh bỏ thây chiến trường
Xác giặc lấp các ngả đường
Lý Khánh hết đường đành tự sát luôn
Hoàng Phúc, Thôi Tụ cuống cuồng
Hai tướng tìm đường chạy đến Xương Giang
Lam Sơn đã chiếm Xương Giang
Hoàng Phúc, Thôi Tụ ngỡ ngàng dừng quân
Giặc chưa có kịp nghỉ chân
Đại quân Lê Lợi đã gần cạnh bên
Quân Minh phát hoảng cả lên
Lam Sơn nghĩa sỹ bốn bên đánh vào
Hoàng Phúc, Thôi Tụ lao đao
Lòng quân hỗn loạn, nhao nhao tinh thần
Lam Sơn khí thế như thần
Quân Minh thất thần chỉ biết kêu la
Năm vạn quân phơi thây ra
Ba vạn còn lại xin mà được tha
Hoàng Phúc cúi đầu hàng ta
Thôi Tụ ngoan cố thành ma không đầu
Mộc Thạnh cảm thấy lo âu
Nghe Liễu Thăng bị chém đầu bèn lui
Lam Sơn truy kích đến nơi
Quân Minh một vạn bỏ đời rừng sâu
Vương Thông biết tin buồn rầu
Lê Lợi trong đầu muốn giặc rút đi
Giặc Minh giờ chẳng còn gì
Nếu không rút thì sẽ bị giết ngay
Vương Thông chấp thuận chọn ngày
Hai bên cùng bày buổi lễ ước giao
Hội thề nhân nghĩa ngọt ngào
Hai bên khăng khít kết giao thâm tình
Quân Minh tổ chức lui binh
Người Nam thương tình cấp ngựa, cho xe
Thuỷ quân hỗ trợ thuyền bè
Giặc lũ lượt về phương bắc rất đông
Vậy là giải phóng non sông
Lê Lợi về đất Thăng Long thuở nào
Lê Thái Tổ ở ngôi cao
Đông Đô tái tạo kinh thành nước ta
Cáo Bình Ngô được truyền ra
Thống nhất Sơn Hà, hồi phục sức dân
Nguyễn Trãi là bậc công thần
Cả đời vì nước vì dân hiến mình
Hậu Lê rạng rỡ văn minh
Một triều đại lớn , nước mình mở mang
Đại Việt trở lại huy hoàng
Tiếng trống đồng mãi ngân vang ngàn đời.
-NguyenDuySac 2002-
Tài liệu tham khảo chính: Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, Việt Nam Sử Lược,….