TRẬN THIÊN MẠC
Trích Trường ca Sát Thát
Thơ Duy Sắc 2003
Tướng Trần Hưng Đạo lui quân từ từ
Bảo toàn lực lượng quân ta
Căn cứ Vạn Kiếp thế là dựng lên
Lũy cao đắp đất làm nền
Chông tre cắm khắp xung quanh rất dày
Quân canh nghiêm ngặt đêm ngày
Các ổ mai phục có bày hố chông
Cọc dài cắm ở lòng sông
Để ngăn thuyền chiến tấn công bất ngờ
Quân Nguyên nắm bắt địa đồ
Thoát Hoan hạ lệnh đánh vô tức thì
Đại quân được phái gấp đi
Hơn ba mươi vạn tiến về ngày đêm
Thoát Hoan có vẻ tự tin
Ông ta hạ lệnh đánh liền thắng nhanh
Tiêu diệt chủ lực quân trần
Mở đường tiến xuống Thăng Long dễ dàng
Quân Nguyên khí thế đang hăng
Quân Trần cố gắng kéo dài thời gian
Biết bao nghĩa sỹ liều thân
Mục đích là để cầm chân quân thù
Tình hình có vẻ sắp thua
Tướng Trần Hưng Đạo khuyên vua bỏ thành
Toàn quân phải rút đi nhanh
Bảo toàn lực lượng để giành trận sau
Chiến dịch di tản bắt đầu
Thăng Long bỏ trống, phá cầu, giấu lương
Hai vua về đất Thiên Trường
Thuyền rồng nương gió căng buồm về Đông
Tiễn đưa lưu luyến vợ chồng
Mẹ con xa cách trong lòng xót xa
Con thơ ra tiễn chân cha
Trống đồng giục giã tuyển đinh mọi làng
Dân cư bỏ trốn vào hang
Lương thực đem hết vào rừng giấu đi
Chiến tranh tang tóc chia ly
Văn Minh Đại Việt thời kỳ bi thương
Quân Nguyên làm chủ chiến trường
Thế nên bọn chúng khuếch trương tinh thần
Thoát Hoan cổ vũ toàn quân
Khao thưởng cho những thành phần có công
Quân Nguyên vào chiếm Thăng Long
Thoát Hoan hý hửng bắt đầu kiêu căng
Sau khi củng cố quân trang
Thoát Hoan dựng trại liên hoàn nối nhau
Chiến dịch truy kích bắt đầu
Ông phái khinh kỵ đuổi theo vua Trần
Quân ta tình thế khó khăn
Đội quân chủ lực đã dần rút đi
Bỏ không hầu hết thành trì
Quân Nguyên truy đuổi không khi nào dừng
Vó câu ngang dọc núi rừng
Tù và gào giống oan hồn kêu la
Bọn chúng đốt sạch hết nhà
Muôn nơi, tiếng khóc, tiếng la dậy trời
Thiên Trường đêm vắng trăng soi
Hai vua nuốt lệ ngậm ngùi đắng cay
Nước non trong cảnh tình này
Đến như muông thú, cỏ cây cũng buồn
Anh hùng trăn trở nước non
Tiếng kêu chim nhạn bồn chồn tâm cang
Quân Nguyên truy đuổi rất hăng
Thoát Hoan quyết bắt vua trần mới thôi
Nhiều ngày tính toán xong rồi
Ông ta ra lệnh cho người đuổi theo
Ô Mã Nhi sẽ dẫn đầu
Lý Hằng, Khoan Triệt theo nhau đi cùng
Ngày đêm cấp tốc truy lùng
Phải bắt bằng được vua Trần về Doanh
Từ khi rút khỏi kinh thành
Quân Trần luôn tránh giao tranh kẻ thù
Trần Bình Trọng bảo vệ vua
Ông về Thiên Mạc để chờ quân Nguyên
Nhằm ngăn bọn chúng tiến lên
Để vua di chuyển bằng thuyền trốn đi
Quân Nguyên chẳng kiếm được gì
Gặp Trần Bình Trọng, thế là tấn công
Hai bên đối trận giữa đồng
Lý Hằng không nói liền xông vào liền
Trần Bình Trọng thúc ngựa lên
Ông vung tới tấp đâm liền mấy
thương
Nhằm ngay vào mặt Lý Hằng
Một đòn thương hiểm khiến Hằng thót tim
Hằng vung đánh kích trả liền
Binh khí va chạm tiếng kêu kinh hồn
Hai bên vừa thủ vừa công
Thương pháp cuồn cuộn như rồng cưỡi mây
Lý Hằng chống trả mỏi tay
Hơn ba mươi hiệp chưa ai muốn lùi
Khoan Triệt thấy vậy không vui
Ông ta xốc tới đánh bồi mấy đao
Lời rằng tên họ khai mau
Tại sao ngươi dám chặn đầu quân ta
Quân Trần chạy hết rồi mà
Ngươi chắc chán sống mới ra cản đường
Trọng rằng bảo vệ quê hương
Là trang nam tử phải đương đầu thù
Các ngươi có thể giết ta
Nhưng không thể khiến nước ta quy hàng
Khoan Triệt cười lớn ngênh ngang
Rằng ngươi cũng chỉ là hàng gia nô
Tội gì mà phải hồ đồ
Liều thân vì chủ để cho phí đời
Quy hàng với bọn ta thôi
Bạc vàng, gấm vóc một đời cao sang
Trọng rằng ta Bảo Nghĩa Vương
Dòng dõi quý tộc là người Hoàng gia
Hôm nay đối trận cùng ta
Các ngươi chắc khó vượt qua chỗ này
Lý Hằng cười khẩy, vỗ tay
Rằng thôi ta có chuyện này nói luôn
Quân ta đang đến Thiên Trường
Nếu ngươi hiểu biết chỉ đường cho nhanh
Trong tay ngươi có ngàn binh
Còn ta một vạn tình hình rất căng
Biết ngươi có chút tài năng
Nhưng tuổi còn trẻ, không chừng làm vua
Quân Trần đang ở thế thua
Ngươi đừng có cố để mà khổ thân
Bình Trọng tức giận hầm hầm
Ông cầm thương đến tấn công Lý Hằng
Đôi bên lại đánh rất hăng
Khoan Triệt thấy vậy liền tung mấy đòn
Đại đao bổ xuống tấn công
Bình Trọng liền lách vai sang tránh đòn
Tướng Nguyên liên tục tấn công
Nhưng Trần Bình Trọng võ công toàn tài
Một mình đánh cả lúc hai
Tướng Nguyên mệt bở hơi tai đỡ đòn
Quân Nguyên muốn bắt sống ông
Bọn chúng liền ném dây thừng bốn bên
Con ngựa bị bắn đầy tên
Nó ngã quỵ xuống cạnh bên chủ mình
Quân Nguyên bắt Trọng vào doanh
Lý Hằng liền nói anh hùng sa cơ
Hai ta mỗi chủ tôn thờ
Tiếc cho dũng tướng tài ba thế này
Hãy về với Đại Nguyên ngay
Ta xin Hoàng Hoàng Đế cho ngài làm vương
Ô Mã Nhi tỏ vẻ thương
Rằng ôi dũng tướng họ Trần đây sao
Đâu đâu xem mặt chút nào
Quả nhiên tuổi trẻ tài cao hơn người
Mau mau cởi trói ra thôi
Ta mời chén rượu kính người hùng anh
Đại quân ta chiếm kinh thành
Ngài mau chỉ chỗ vua Trần cho ta
Ngọc vàng, gấm vóc, đàn bà
Ngài sẽ thỏa thích để mà sướng vui
Tha hồ hưởng thụ cuộc đời
Tội gì phải khổ vì người làm chi
Ngài mau chỉ chỗ ra đi
Tước Vương chắc sẽ tức thì được ngay
Trọng rằng nghe kỹ ta đây
Ngươi Nam ta hận chúng bay muôn đời
Đừng mà dụ dỗ lắm lời
Ta chết cũng sẽ đời đời lưu tên
Thà ta làm quỷ nước nam
Chứ không về bắc để làm tước vương
Anh hùng tử chiến sa trường
Chứ không chấp nhận làm phường vong nô
Các ngươi đừng có hồ đồ
Muốn chém, muốn giết, cứ mà làm ngay
Khoan Triệt nhè nhẹ vỗ tay
Ông ta liền nói tên này kiêu căng
Thôi thì cho hắn thỏa lòng
Chớ đôi co mãi mất công làm gì
Giáp sỹ mau dẫn hắn đi
Một đao giết chết tức thì cho ta
Trần Bình Trọng bị lôi ra
Quân Nguyên tra tấn ông ta nhục hình
Xong rồi tùng xẻo toàn thân
Cung thủ xạ tiễn hàng ngàn mũi tên
Anh hùng không tiếng kêu rên
Xã thân vì nước lưu danh muôn đời.