Thứ Tư, 26 tháng 11, 2025

NỖI NHỚ

 NỖI NHỚ

(Thơ tình cho em)

Khi nỗi nhớ hóa thành hơi thở
Mỗi nhịp tim là mỗi nhịp yêu
Anh không thể nào quên em được
Bởi tình thương thành máu trong người
Không ai biết cuộc đời phía trước
Ta cứ đi trong những mơ hồ
Dù lý trí cũng luôn nhắc nhở
Nhưng thật ra mọi thứ an bài
Nếu ta nghĩ nhiều về quá khứ
Luôn hỏi mịnh những tiếng tại sao
Nếu có thể thời gian quay lại
Cuộc đời ta có khác hay không
Ai cũng vậy đều từng hối tiếc
Nhưng tiếc thôi chứ biết làm sao
Tương lai vẫn còn mơ hồ lắm
Biết hôm nay ta sẽ an yên
Duy Sắc 2020

NGHIỆN RƯỢU

 NGHIỆN RƯỢU

Thơ Duy Sắc 2018

Anh chỉ là công nhân
Lương tháng bốn triệu đồng
Em yêu thì hãy đến
Đừng làm anh tủi thân
Đời anh lắm nợ nần
Cuộc sống đầy khó khăn
Bạn bè không lui tới
Căn gác trọ tối tăm
Yêu thì yêu lắm vậy
Nhưng mà biết sao đây
Thân mình lo không nổi
Mơ mộng được gì đây
Đành vui cùng gió mây
Chiều tà bên chén rượu
Thơ thẩn với trăng gầy
Cho quên đi ngày tháng
Tâm tư thì nhiều lắm
Nhưng anh nói vậy thôi
Em hãy yêu người khác
Quên anh đi em ơi
Số anh nó vậy rồi
Yêu đương làm sao nổi
Đời gió bạt mây trôi
Anh đành yêu chai rượu

ÁNH TRĂNG NHUNG NHỚ

 ÁNH TRĂNG NHUNG NHỚ

Trích Trường Ca Sát Thát

Thui thủi mình em nhớ bóng chàng
Ngày mơ đêm mộng đến tình lang
Biên ải xa xăm mờ tin nhạn
Nhợt nhạt màu trăng trước cổng làng

Thám mã loan tin giặc hung tàn
Máu đào tuôn chảy chốn quan san
Biên ải quân ta nhiều tổn thất
Thế trận gần như sắp vỡ tan

Triều đình ban chiếu đến các làng
Tuyển đinh cấp tốc để lên đàng
Thanh niên trích máu thề quyết tử
Hào khí Đông A thật hiên ngang

Trống đồng khắp lộ cứ kêu vang
Lưu luyến phu thê nghĩa đá vàng
Hẹn nhau non nước ngày tươi sáng
Lời thề Sát Thát cứ âm vang

Đêm nay em lại nhớ đến chàng
Nghe tiếng vó câu dạ ngổn ngang
Chiến trường gươm giáo nhiều bất trắc
Cầu phúc ơn trên đến với chàng
Duy Sac 2003

MÃI MÃI CÓ NHAU

 MÃI MÃI CÓ NHAU

Một tiếng yêu thương khiến cả đời nhung nhớ
Một câu ước thề là khế ước cả trăm năm
Ta đã thương nhau thì hãy nên chung thủy
Đừng bởi vì buồn mà đành đoạn rời xa

Cảm xúc khi yêu chỉ như cơn gió thoảng
Ta phải tin nhau để cho trọn tình yêu
Không ai biết trước ngày mai ra sao nữa
Nhưng đã yêu rồi hãy tin tưởng đợi chờ nhau

Không ai bắt ta phải thề nguyền sống chết
Không ai bắt ta phải hứa hẹn điều gì
Một lời đã nói có trời cao làm chứng
Ta chớ có quên vì hậu quả khôn lường

Nếu đã thật thương thì chớ buông tay vội
Cố gắng giữ gìn dù phải chịu lắm khổ đau
Tình yêu như vậy mới gọi là vĩnh cửu
Ta sẽ muôn đời mãi mãi có nhau

Duy Sắc 2019

EM CÓ BIẾT KHÔNG ?

 EM CÓ BIẾT KHÔNG ?

Em có biết không
Tình không là cảm xúc
Nó là niềm tin, là duyên nợ tụ thành
Nên chữ tình kia nó vốn rất mong manh
Ta không hiểu nó là dễ dàng đánh mất

Em có biết không
Tình nó là phước báu
Bởi ta biết yêu nên mới có được tình
Những người vô duyên không có được tình yêu
Nên họ cứ mãi cả một đời cô quạnh

Em có biết không
Tình nó là hạnh phúc
Ta được yêu thương và ta biết thương yêu
Ta đến với nhau vì có tình trong đó
Nên chớ buông tay để đánh mất chữ tình

Em có biết không
Tình nó luôn thử thách
Những lúc xa nhau ta có thật thương nhau
Ai đến với tình chắc phải chịu đớn đau
Nhưng gìn giữ nó thì đời luôn hạnh phúc

Duy Sắc 2019

NỖI KHỔ CỦA AI ?

 NỖI KHỔ CỦA AI ?

Thơ Duy SẮc 2025
Cuộc sống đa sắc màu
Phận người không giống nhau
Tại sao ta gặp nhau
Đều là do Duyên Nợ
Tình yêu kia bé nhỏ
Như làn gió thoáng qua
Ta vui trong phút chốc
Cả đời ôm khổ đau
Ai đã từng than khổ
Chắc là từng đã khổ
Ai cũng đều rất khổ
Than khổ để làm gì
Ta sống chung với khổ
Khổ chắc sẽ hết thôi
VÌ khi mình quá khổ
Lại thấy khổ làm vui
Dòng đời luôn xô đẩy
Đời người cứ lênh đênh
Có gì là chắc chắn
Để ta cố đi tìm
Ai có thật hạnh phúc
Có chắc chưa khổ đau
Hóa ra như nhau cả
Ta đều khổ giống nhau
Có người hôm nay khổ
Nhưng lại sướng về sau
Có người hôm nay sướng
Cuối đời lại khổ đau
Em đang mơ gì vậy
Em có giống anh không
Mình có chung đích đến
Cuối cùng vẫn xa nhau
Có nhiều đêm anh khóc
Vì tiếc nuối cuộc tình
Nhưng ngoài kia họ khóc
Vì bất hạnh đời mình
Hạnh phúc tìm ở đâu
Mà ta luôn cứ hỏi
Có ai đang tìm nó
Như cái ta đang tìm
Em có đang buồn không
Anh không buồn em ạ
Đời chỉ là vô thường
Thoáng qua như giấc mộng
Ai cũng có giấc mơ
Dù là to hay nhỏ
Ai cũng từng rơi lệ
Bởi nỗi buồn cô đơn
Con đường nào ta qua
Nó có từng bằng phẳng
Khi ta vừa đi hết
Ta có còn là ta
Nỗi khổ là như nhau
Nhưng phận người khác nhau
Ta biết mình đang khổ
Là ta biết thương người.
Cuộc sống là như vậy
Vất vả và đắng cay
Tình yêu ta dù đẹp
Cũng có ngày chia tay

VÔ TÌNH

 VÔ TÌNH

Thơ Duy SẮc 2014
Vô tình ta đã gặp nhau
Vô tình ánh mắt nhìn nhau một lần
Vô tình em lén nhìn anh
Vô tình anh thấy lòng mình nôn nao
Vô tình mình lại nhớ nhau
Vô tình hò hẹn lần đầu làm quen
Vô tình anh nói yêu em
Vô tình em bào rằng em bằng lòng
Vô tình cũng ngót chục năm
Vô tình ta lại âm thầm cách xa
Vô tình ta nhớ người ta
Vô tình người đã quên ta vô tình
Vô tình đúng thật vô tình
Vô tình gặp gỡ vô tình thương nhau
Vô tình ly biệt đớn đau
Vô tình ta phải nhớ nhau cả đời
Vô tình có phải do trời
Vô tình có phải do người phụ ta
Vô tình ta phụ người ta
Vô tình đau đớn tình ta vô tình.

ĐƯỜNG NGUYỄN DU CHIỀU MƯA

 ĐƯỜNG NGUYỄN DU CHIỀU MƯA

Duy Sắc 1997
Bữa nay mưa dữ quá ta
Hàng me rụng lá thiệt là tội ghê
Mưa này lát nữa sao về
Nhỏ ơi mình ghé ăn chè đằng kia
À mà quên ngại quá à
Bữa nay ăn hết tiền quà má đưa
Nhỏ nè nếu có tiền dư
Cho tui mượn nhé, bữa sau trả liền
Mưa này chắc sẽ đến đêm
Gió to như vậy không nên đi về
Ta chui vô quán chè đi
Vừa ăn vừa nói chuyện về tương lai
Sao nhỏ không chịu trả lời
Bộ khinh tui hả, nghỉ chơi luôn nè
Tui cầu cho mấy trái me
Rớt xuống trúng nhỏ u đầu cho coi

MÙA HOA DẦU

 MÙA HOA DẦU

Duy Sắc 1998
Ê nhỏ kia, trò đạp nhanh quá vậy
Hoa dầu kìa, nó bay vướng tóc rồi
Dừng xe lại, mình lụm hoa đi nhỏ
Lát nữa về ta thả sẽ rất vui
Sài Gòn đang chuẩn bị đón mùa mưa
Trái dầu chắc đang đến mùa phát tán
Mà ở đây bê tông và đường nhựa
Dầu làm sao có thể cắm đất này
Nhỏ dừng xe, tui nói nhỏ chuyện này
Bí mật nhé, đừng nói cho ai biết
Tặng nhỏ nè, cành hoa phượng bé xinh
Tui ép nó kèm mấy dòng lưu bút
À mà thôi, nhỏ đừng xem lưu bút
Thơ của tui viết tặng nhỏ đó mà
Mắc cỡ lắm, mình lụm hoa dầu nhé
Mùi thơm heng, như mùi tóc nhỏ đây
Hết mùa này, tụi mình sẽ xa nhau
Mai mốt chắc mình tui nhìn dầu rụng
Hổng biết nhỏ nhớ hay là quên nữa
Hoa dầu xoay bay bổng giấc mơ hồng
Nhò về nhé, nhớ đạp xe cẩn thận
Để tui nhìn dáng nhỏ cứ dần xa
Cứ vậy nhé đi từ từ thôi nhỏ
Tuổi học trò lưu dấu cuộc đời ta

LŨ VỀ CAO NGUYÊN

 LŨ VỀ CAO NGUYÊN

Duy Sắc 2025
Anh nghe tin quê em có lũ
Dẫu biết rằng em ở Sài Gòn
Nhưng ba mẹ, người thân ở đó
Chắc trong lòng em cũng lắm lo
Cao nguyên ấy chưa hề có lũ
Nhưng năm nay nước lại đổ về
Chắc có thể do rừng bị phá
Nên nước tràn không có gì ngăn
Em có ổn hay không em hả
Nhớ hãy đăng cảm xúc anh xem
Để anh biết là em vẫn ổn
Cho trong lòng bớt chút nỗi lo
Nhìn lũ cuốn nhà tan cửa nát
Mới thấy người ta rất thương nhau
Ai cũng mong trời yên gió lặng
Để muôn người được sống bình an.