Thứ Tư, 26 tháng 11, 2025

VÔ TÌNH

 VÔ TÌNH

Thơ Duy SẮc 2014
Vô tình ta đã gặp nhau
Vô tình ánh mắt nhìn nhau một lần
Vô tình em lén nhìn anh
Vô tình anh thấy lòng mình nôn nao
Vô tình mình lại nhớ nhau
Vô tình hò hẹn lần đầu làm quen
Vô tình anh nói yêu em
Vô tình em bào rằng em bằng lòng
Vô tình cũng ngót chục năm
Vô tình ta lại âm thầm cách xa
Vô tình ta nhớ người ta
Vô tình người đã quên ta vô tình
Vô tình đúng thật vô tình
Vô tình gặp gỡ vô tình thương nhau
Vô tình ly biệt đớn đau
Vô tình ta phải nhớ nhau cả đời
Vô tình có phải do trời
Vô tình có phải do người phụ ta
Vô tình ta phụ người ta
Vô tình đau đớn tình ta vô tình.

ĐƯỜNG NGUYỄN DU CHIỀU MƯA

 ĐƯỜNG NGUYỄN DU CHIỀU MƯA

Duy Sắc 1997
Bữa nay mưa dữ quá ta
Hàng me rụng lá thiệt là tội ghê
Mưa này lát nữa sao về
Nhỏ ơi mình ghé ăn chè đằng kia
À mà quên ngại quá à
Bữa nay ăn hết tiền quà má đưa
Nhỏ nè nếu có tiền dư
Cho tui mượn nhé, bữa sau trả liền
Mưa này chắc sẽ đến đêm
Gió to như vậy không nên đi về
Ta chui vô quán chè đi
Vừa ăn vừa nói chuyện về tương lai
Sao nhỏ không chịu trả lời
Bộ khinh tui hả, nghỉ chơi luôn nè
Tui cầu cho mấy trái me
Rớt xuống trúng nhỏ u đầu cho coi

MÙA HOA DẦU

 MÙA HOA DẦU

Duy Sắc 1998
Ê nhỏ kia, trò đạp nhanh quá vậy
Hoa dầu kìa, nó bay vướng tóc rồi
Dừng xe lại, mình lụm hoa đi nhỏ
Lát nữa về ta thả sẽ rất vui
Sài Gòn đang chuẩn bị đón mùa mưa
Trái dầu chắc đang đến mùa phát tán
Mà ở đây bê tông và đường nhựa
Dầu làm sao có thể cắm đất này
Nhỏ dừng xe, tui nói nhỏ chuyện này
Bí mật nhé, đừng nói cho ai biết
Tặng nhỏ nè, cành hoa phượng bé xinh
Tui ép nó kèm mấy dòng lưu bút
À mà thôi, nhỏ đừng xem lưu bút
Thơ của tui viết tặng nhỏ đó mà
Mắc cỡ lắm, mình lụm hoa dầu nhé
Mùi thơm heng, như mùi tóc nhỏ đây
Hết mùa này, tụi mình sẽ xa nhau
Mai mốt chắc mình tui nhìn dầu rụng
Hổng biết nhỏ nhớ hay là quên nữa
Hoa dầu xoay bay bổng giấc mơ hồng
Nhò về nhé, nhớ đạp xe cẩn thận
Để tui nhìn dáng nhỏ cứ dần xa
Cứ vậy nhé đi từ từ thôi nhỏ
Tuổi học trò lưu dấu cuộc đời ta

LŨ VỀ CAO NGUYÊN

 LŨ VỀ CAO NGUYÊN

Duy Sắc 2025
Anh nghe tin quê em có lũ
Dẫu biết rằng em ở Sài Gòn
Nhưng ba mẹ, người thân ở đó
Chắc trong lòng em cũng lắm lo
Cao nguyên ấy chưa hề có lũ
Nhưng năm nay nước lại đổ về
Chắc có thể do rừng bị phá
Nên nước tràn không có gì ngăn
Em có ổn hay không em hả
Nhớ hãy đăng cảm xúc anh xem
Để anh biết là em vẫn ổn
Cho trong lòng bớt chút nỗi lo
Nhìn lũ cuốn nhà tan cửa nát
Mới thấy người ta rất thương nhau
Ai cũng mong trời yên gió lặng
Để muôn người được sống bình an.

GIẬN HAY THƯƠNG?

 GIẬN HAY THƯƠNG?

Duy Sắc 2025
Em còn giận anh không
Em có gét anh không
Nếu mà em còn vậy
Chắc là em còn thương
Em có thấy gì không
Năm nào trời cũng bão
Hết mưa rồi đến lũ
Chắc trời có thương người
Tình mình là gì nhỉ
Anh thấy chẳng có gì
Chẳng qua là cảm xúc
Hết tình lại rời đi
Mà giận làm gì nhỉ
Khi mình đã từng thương
Nên thôi buông bỏ nhé
Để ta đừng tổn thương
Em cứ nhìn trận lũ
Em sẽ thấy vô thường
Tình ta nào có đáng
Để mà mãi đau thương
Khóc cũng từng đã khóc
Đau cũng đã rất đau
Thương thì thương nhiều lắm
Nhưng có được gì đâu
Ta còn nhớ về nhau
Tức là tình còn mãi
Anh chúc em hạnh phúc
Nửa đời sau bình an

THƯƠNG NHAU !

 THƯƠNG NHAU !

Duy Sắc 2025
Phận người quá nhỏ nhoi
Khi đứng trước thiên tai
Còn gì mơ mộng nữa
Khi gió bão đến hoài
Bao nhiêu năm tích góp
Phút chốc lại trắng tay
Như giã tràng se cát
Sóng đánh xóa hết ngay
Ngàn năm qua đều vậy
Biết bao nền văn minh
Hưng vong đều do bởi
Những thảm họa thiên tai
Ai dám vỗ ngực tài
Khi ông trời nổi giận
Nên đừng hoang tưởng mãi
Vì đời là phù du

Yêu đương với oán thù
Cũng chẳng là gì cả
Bởi khi trời giáng họa
Ta cần phải thương nhau

LỜI TỬ TẾ

 LỜI TỬ TẾ

Duy Sắc 2025
Đằng sau lời tử tế
Nhân cách chắc tốt rồi
Vì nếu nhân cách tồi
Khó nói lời tử tế
Người ta sống tử tế
Cuộc đời rất thành công
Nhân quả thường là vậy
Không bao giờ có sai
Nếu mình sống tử tế
Nhưng vãn còn khổ đau
Mình phải nên xem lại
Mình tử tế những gì
Vẻ bề ngoài giả tạo
Chỉ che mắt được người
Ai tốt hay là xấu
Lòng trời luôn sáng soi

TẠI MÌNH

 TẠI MÌNH

Duy Sắc 2025
Không ai kết bạn với mình
Bởi vì mình viết thơ tình lung tung
Họ xem họ tưởng mình khùng
Hoang tưởng yêu tứ lung tung cả làng
Thơ mình nó lại chẳng sang
Ngôn từ rẻ mạt như thằng du côn
Thơ người bay bổng tâm hồn
Uyên thâm triết lý dạy khôn người đời
Thơ mình như kẻ dở hơi
Ý tứ chẳng khác những lời chửi nhau
Buồn nên nghĩ nhức hết đầu
Phải cố gắng nghĩ ra câu đắt tiền
Thơ rằng:" đáng giá đồng tiền
Tiền là chiến sỹ trung kiên ở đời
Tiền xông pha khắp mọi nơi
Tiền giao du đủ loại người thế gian
Tiền là thứ mọi người cần
Tiền cho ta có những vần thơ hay
Không tiền bụng đó cả ngày
Tăm tối mặt mày toát cả mồ hôi
Chắc là mình đói nhiều rồi
Nên thơ như kẻ hết hơi chán đời
Thơ là thơ hỡi thơ ơi
Vớ va vớ vẩn nửa đời vì thơ

CHĂM CHỈ

 CHĂM CHỈ

Duy Sắc 2025
Chăm chỉ có chắc thành công
Hay ta chăm chỉ làm công cho người
Người khen ngợi, lòng ta vui
Ta lại chăm chỉ vì người tận tâm
Người cho ta được việc làm
Ta chăm chỉ được bữa ăn hàng ngày
Được khen, ta cảm thấy hay
Ta chăm chỉ nữa để hay thêm nhiều
Người ta lại quý lại yêu
Ta chăm chỉ nữa để nhiều lời khen
Chăm chỉ đến lúc hơi tàn
Người ta lại tặng bằng khen cho mình
Ta vui vì được vinh danh
Vì ta chăm chỉ trung thành dễ sai

ĐẠI CHIẾN VẠN KIẾP

 ĐẠI CHIẾN VẠN KIẾP

Trích Trường Ca Sát Thát
Thơ Duy Sắc 2003
Quân Nguyên đánh ải Nội Bàng
Chia làm sáu mũi tấn công bất ngờ
Quân Trần vỡ trận thua to
Tướng Trần Hưng Đạo lui về tuyến sau
Biên cương máu nhuộm một màu
Xác người xếp lớp lên nhau chồng chồng
Cả vùng trời nước mênh mông
Con sông dòng suối máu hồng loang loang
Nhân dân khiếp vía kinh hoàng
Vó ngựa giày xéo tan hoang ruộng đồng
Quân Nguyên ỷ thế người đông
Hành quân càn quét không ngừng ngày đêm
Quê hương đang cảnh yên bình
Bỗng chốc tai họa lửa binh bao trùm
Giặc đi tàn sát lung tung
Trăm họ chịu cảnh hãi hùng tóc tang
Tướng Trần nhiều kẻ ra hàng
Người dân phải trốn vào hang trong rừng
Đúng là thảm cảnh đau thương
Giặc muốn dân Việt hết đường sinh sôi
Tù và vang dậy núi đồi
Vó câu rầm rập ôi thôi kinh hoàng
Hai vua lòng dạ ngổn ngang
Lo cho vận nước muôn ngàn khó khăn
Giặc Nguyên di chuyển rần rần
Núi rừng vang dậy tiếng quân reo hò
Tù và vang tiếng tu tu
Chẳng khác tiếng vọng về từ cõi âm
Vó câu dồn dập rầm rầm
Phá tan mọi thứ khi quân tiến vào
Thoát Hoan ra vẻ tự cao
Ông cho dựng trại rồi vào việc ngay
Rằng đại quân đã đến đây
Thăng Long chắc sẽ vài ngày đến nơi
Mùa này mát mẻ khí trời
Toàn quân hãy tạm nghỉ ngơi ít ngày
Đưa nhanh bản địa đồ ngay
Để xem trận địa chúng bày ra sao
Thăng Long không có lũy cao
Nhưng mà sông lớn làm hào vây quanh
Trại Trần ở sát kinh thành
Chúng đang co cụm xung quanh sông này
Ô Mã Nhi hãy qua đây
Ông dẫn binh đến chỗ này tấn công
Quân Trần chúng khá là đông
Phòng tuyến hầu hết ven sông thế này
Thủy binh ông rất là hay
Bạt Đô dũng sỹ phen này lập công
Đây là ấn tín tiên phong
Quân ba mươi vạn do ông dẫn đầu
Tôi đi hậu thuẫn phía sau
Chúng ta sẽ hẹn gặp nhau trong thành
Ô Mã Nhi về quân doanh
Kiểm điểm binh mã tiến hành xuất binh
Sông Thao cho đến Chí Linh
Tướng Trần Hưng Đạo dàn binh đối đầu
Hai bên do thám lẫn nhau
Phòng tuyến Vạn Kiếp bắt đầu dựng lên
Lũy cao lấy đất làm nền
Chông tre cắm dọc theo triền con sông
Thủy binh dàn trận giữa dòng
Các cánh phối hợp hiệp đồng với nhau
Quân Nguyên đánh phá tuyến đầu
Bọn chúng đổ bộ đánh vào Bình Than
Quân Trần gặp chút khó khăn
Bởi giặc rất mạnh hung hăng vô cùng
Kỵ binh bọn chúng vẫy vùng
Cung thủ Mông Cổ tấn công kinh hoàng
Hai bên đánh giết rất căng
Quân Trần anh dũng chẳng màng hiểm nguy
Giặc không đánh chiếm được gì
Nhưng mà thiệt hại quân ta rất nhiều
Nghê Thuận khinh địch tự kiêu
Tự dẫn quân bộ đánh vào Lưu Thôn
Quân Trần mai phục trong thôn
Cung thủ tiêu diệt hoàn toàn quân Nguyên
Nghê Thuận bị trúng đầy tên
Tướng giặc chết ở sát bên bến thuyền
Ô Mã Nhi đã hay tin
Ông ta nổi giận phát điên cả người
Xua quân ra đánh mọi nơi
Hai bên máu chảy đầu rơi rợn người
Kỵ binh Mông Cổ ngược xuôi
Bọn chúng áp đảo liên hồi quân ta
Bộ binh đánh sáp lá cà
Máu me tung tóe thật là dã man
Người lòi ruột, kẻ phơi gan
Đầu lìa khỏi xác, máu phun như vòi
Inh tai tiếng ngựa, tiếng voi
Máu chẳy chẳng khác sông dài đỏ au
Kẻ hàng tướng cúi gục đầu
Trang hào kiệt chết ngẩng cao kiêu hùng
Quân Nguyên đánh giết đến cùng
Hai bên cứ thế đánh không có ngừng
Ô Mã Nhi điều thêm quân
Na Khai nhận lệnh đánh vòng ra sau
Kỵ binh gợn sóng nối nhau
Cung thủ xã tiễn thẳng vào quân ta
Thủy quân Trần đánh thốc ra
Đổ bộ tiếp viện quân ta trên bờ
Câu liêm cùng với thừng to
Mục tiêu nhắm đánh chính là kỵ binh
Giặc Nguyên bị rối đội hình
Bởi vì chiến mã bị mình chặt chân
Ngoài ra bị lọt hố chông
Bọn chúng hoảng sợ không còn hung hăng
Ô Mã Nhi vẫn kiêu căng
Lệnh cho quân sỹ xung phong đánh bồi
Tôn Đức Lâm kéo tới nơi
Hỗ trợ quân kỵ đẩy lui quân Trần
Hai vua ở đất Thăng Long
Điều thêm thuyền chiến xuôi dòng cứu nguy
Tình hình có vẻ khác đi
Quân Nguyên bọn chúng tiến về rất đông
Ngày đêm liên tục tấn công
Rất nhiều phòng tuyến quân Trần phải lui
Tin về cấp báo liên hồi
Quân ta thất bại nhiều nơi, chết nhiều
Quốc Công Tiết Chế đăm chiêu
Tình hình có vẻ theo chiều khác đi
Ông lên kế hoạch rút về
Giữ vững phòng tuyến gần kề Thăng Long
Thoát Hoan lệnh tổng tấn công
Thần pháo Tây Hạ bắt đầu phát huy
Đá bay vùn vụt thị uy
Chiến thuyền trúng đạn tức thì chìm ngay
Chiến lũy dù đắp đất dày
Cũng không chịu nổi đạn này được lâu
Rất nhiều đồn bót hàng đầu
Bị pháo Tây Hạ bắn vào vỡ tung
Hỏa dược bốc cháy phừng phừng
Doanh trại bị cháy sạch không còn gì
Quốc Công ra lệnh rút đi
Quân Trần cấp tốc chạy về bến sông
Chiến thuyền đợi sẵn giữa dòng
Bè tre cập bến chuyển quân lên thuyền
Thoát Hoan cho đổ bộ lên
Truy đuổi các hướng quân Trần rút lui
Hai vua biết chuyện ngậm ngùi
Rằng ta chuẩn bị thêm mười vạn quân
Tại sao lại đánh nửa chừng
Để cho tướng sĩ ba quân bỏ mình
Quốc Công rằng phải lui binh
Bảo toàn lực lượng để giành trận sau
Quan Gia phải bỏ thành mau
Thần ra cản hậu chặn đầu quân Nguyên
Hai vua phải gấp lên thuyền
Quân lương chuyển đến Thiên Trường thật nhanh
Thoát Hoan sắp đánh kinh thành
Nếu như chậm trễ, tình hình khó ra
Mọi người tiễn biệt khóc òa
Rằng là lăng miếu vua cha trong thành
Lỡ như chúng phá kinh thành
Tội này ta sẽ ô danh đời đời
Quốc Công liền nói phải lui
Nếu không chết hết không ai ngăn thù
Hận này ta nhớ ngàn thu
Chết rồi ai sẽ báo thù cho ta
Trong cơn nguy biến sơn hà
Bại, thành do ở Quan Gia lúc này
Đành thôi ngậm đắng nuốt cay
Mọi người phải quyết định ngay muộn rồi
Bây giờ hãy để cho tôi
Điều quân cản hậu để Người rút đi
Quân Nguyên kéo đến tức thì
Tất cả cách cánh hướng về Thăng Long
Thoát Hoan hồ hởi trong lòng
Rằng là phải bắt vua quan nhà Trần
Hai bên đối diện mặt sông
Quân Nguyên bắn pháo tấn công sang bờ
Thủy binh dùng chiến thuyền to
Chở các cung thủ bắn vô các đồn
Quân Trần liên tiếp phản công
Hai quân thế trận cứ giằng co nhau
Mấy ngày liên tục đối đầu
Quân Nguyên chưa có cách nào qua sông
Quân dân rời khỏi Thăng Long
Hai vua quyết định bỏ không thành trì
Mọi người lặng lẽ rút đi
Ai cũng nuốt lệ chia ly ngậm ngùi
Quân Nguyên vẫn đánh các nơi
Quân Trần cầm cự nhiều ngày trôi qua
Mọi người đã rút đi xa
Quốc Công ra lệnh quân ta lui dần
Lệnh truyền đến các trại quân
Trong đêm phải rút không cần đánh nhau
Thế là chiến dịch bắt đầu
Chiến công lưu mãi về sau muôn đời.