Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025

BÀI THƠ ĐIÊN ĐẢO

 ĐIÊN ĐẢO

Hoa Phượng Đỏ 2010
*****
Đã đành đời nó bạc như vôi
Đấu đá chi thêm chỉ hoá tồi
Đảm đương không nổi nên từ bỏ
Đa đoan sẽ vướng lắm lôi thôi
Điềm đạm nghĩ suy, bỏ cái tôi
Đĩnh đạc tác phong, đức vun bồi
Đàng điếm càng nhiều càng lắm hoạ
Điên đảo cũng vì mấy nắm xôi
Đành đoạn cố tham nên nóng vội
Đau đầu toan tính giữ chỗ ngồi
Đắm đuối si mê đường danh lợi
Đích đến tưởng như nắm được rồi
Đớn đau thất bại, chưa thấy tội
Đùng đùng tức khí cãi nước đôi
Đâu được dễ dàng mơ với mộng
Định đoạt bở trời hết thảy thôi.



BÀI THƠ MIÊN MAN

 MIÊN MAN

Hoa Phượng Đỏ 2010
*****
Mộng mơ thế mãi chỉ khổ đời
Mê mải làm chi mấy thú chơi
Mù mờ không biết đâu lối rẽ
Mải miết than van trách tại trời
Mụ mị tinh thần nên hoạ tới
Miên man tính những chuyện xa vời
Mệt mỏi cả người chưa dừng lại
May mắn đâu mà đến cho xơi
Mong muốn thành công ai chẳng đợi
Mất mát không chi lấy đâu lời
Mỏi mòn bòn rút từ người khác
Mỡ màng đâu dễ có của rơi
Minh mẫn tâm tư sẽ sáng ngời
Mặn mà tình nghĩa bạn đến mời
Mênh mông cơ hội chờ phía trước
Mệt mỏi không còn chỉ thảnh thơi.



BÀI THƠ MỒ HÔI

 MỒ HÔI

Hoa Phượng Đỏ 2019
*****
Vất vả đường đời đẫm mồ hôi
Ta như loài thú mãi săn mồi
Bữa no bữa đói, mòn khớp gối
Những lúc cơ hàn cảnh đơn côi
Tình kia tìm đến chốc lại thôi
Ngẫm đời bạc bẽo khác gì vôi
Cố gắng tìm cho mình một lối
Chưa ra thành thử vẫn lôi thôi
Chẳng lẽ giờ ta khóc ỷ ôi
Bạn bè biết được lại trách tồi
Nam nhi hèn yếu là đáng tội
Nghĩ hoài sao khốn khổ thân tôi
Kiến thức ngày đêm cố trau dồi
Gắng mà kiếm chác ít nắm xôi
Hy vọng dần dần ra khỏi tối
Dù cho phải đổ lắm mồ hôi.



BÀI THƠ HỌA MƯA

 HỌA MƯA

Hoa Phượng Đỏ 2019
*****
Trưa hè buồn tẻ ta nhìn mưa
Lá bàng già cỗi bay lưa thưa
Nước bắn văng vào từng ô cửa
Mây đen ỳ ạch cứ trôi bừa
Đường phố rác đầy trôi đong đưa
Quán cóc khách buồn ngủ say sưa
Cà phê đắng quá thèm chi nữa
Thằng bé ăn mày chẳng ai ưa
Nhạc nhẽo chán chường cứ đẩy đưa
Khúc ca bi đát gợi xa xưa
Nhục vinh ngày ấy giờ mục rữa
Còn chi đâu nữa cứ dây dưa
Gió rên rỉ khiến nhớ tình xưa
Cái thuở đôi mình đứng trú mưa
Em còn có nhớ lời từng hứa
Giờ có mình anh ngắm mãi mưa.



BÀI THƠ BUỒN NẮNG

 BUỒN NẮNG

Hoa Phượng Đỏ 2019
*****
Nắng buồn nhưng nắng chẳng nói năng
Mệt người nên nghĩ mãi nhùng nhằng
Oi bức làm sao đời tay trằng
Mơ hoài những lúc bụng no căng
Cũng bởi miếng ăn ta lăng xăng
Gen tỵ, đua chen để cố giằng
Ngọt đâu chưa thấy toàn là đắng
Trách gì hay trách chính mình chăng
Suốt ngày đầu óc nghĩ nhố nhăng
Trông vào bè bạn quyết để bằng
Lầm lũi tự thân luôn phải gắng
Hy vọng tương lai thuận đường băng
Khổ cũng đành ngồi chịu cắn răng
Nhẫn nhục kiệm lời bớt hung hăng
Để người mang đến cơ hội tặng
Để hồn thanh thản mộng cung hằng.



BÀI THƠ THẸN THÙNG

 THẸN THÙNG

Hoa Phượng Đỏ 2019
*****
Em cười thật dễ gét
Tròn xoe núm đồng tiền
Hai gò má ửng đỏ
Chiếc răng khểnh nhe ra
Em cười không che miệng
Tiếng mỗi lúc một to
Giọng cứ nghe khành khạch
Tay vỗ đùi đen đét
Em không hề xét nét
Em không biết xung quanh
Em cười lăn cười lộn
Em cười sặc sụa luôn
Anh cứ nhìn em cười
Đôi mắt em hạnh phúc
Nụ cười em vô tư
Giọng cười em tình cảm
Em quay sang thấy anh
Em lấy tay che miệng
Mặt cúi nhìn thèn thẹn
Em bụm miệng lại cười
Anh hỏi sao em cười
Em nói em cười anh
Em trông anh mắc cười
Hai ta cùng phì cười
Hì hì hì vui ghê
Anh và em cười lớn
Anh nhìn mãi em cười
Tự nhiên tình yêu đến.



BÀI THƠ TỰA CỬA

 TỰA CỬA

Hoa Phượng Đỏ 2019
*****
Nhiều khi buồn
Anh hay tựa cửa
Có khi nào
Em đứng tựa cửa không
Cửa nhà anh
Sơn cũ sắp sửa bong
Anh đang định thay sơn
Nhưng tiền hết
Em có tiền
Anh mượn về sơn cửa
Vài ba năm
Anh sẽ trả lại cho
Chiều hôm nọ
Anh thấy em tựa cửa
Cửa nhà em
Nó rộng và rất cao
Anh biết mình chắc không thể bước vào
Nên
Anh mới mượn tiền sơn cửa
Anh hy vọng
Cửa nhà anh sẽ đẹp
Để em sang
Em đứng tựa mỗi chiều
Thế nhé em
Anh mượn rồi anh trả
Anh hứa là anh không có quỵt đâu
Em chịu không
Hay em lo anh khó
Không có tiền mà trả nợ cho em
Chắc là vậy
Em không xem tin nhắn
Anh hiểu mà
Anh tựa cửa nhà anh
Anh nhìn ra con phố nhỏ điêu tàn
Anh mơ có một người cùng tựa cửa.



BÀI THƠ DUYÊN CHĂNG

 DUYÊN CHĂNG

Hoa Phượng Đỏ 2019
*****
Em đến với anh phải chăng duyên nợ
Bởi thế cho nên anh ngẩn ngơ hoài
Anh đâu phải là một người khờ dại
Nhưng vì em anh đã dại đi nhiều
Anh nghĩ rằng nhân thế chẳng tình yêu
Nhưng gặp em anh lại yêu kỳ lạ
Có cái gì rất khó giải thích ra
Ta nhỏ bé trước bao la vũ trụ
Ngoài không gian có vạn vì tinh tú
Vì sao nào đang trú ngụ trong em
Anh cứ nhìn và dõi mắt vào đêm
Anh tìm thử liệu có em ở đó
Có người nói đời chỉ là quán trọ
Anh không tin và nghĩ họ hiểu lầm
Kiếp chúng sinh nó như mạch nước ngầm
Đi rồi đến cứ âm thầm mãi chảy
Đời thực nên ta mới biết đắng cay
Sống và chết vẫn từng ngày tiếp diễn
Ta chán sống nên nghĩ ra nhiều chuyện
Ta đổ thừa đời là bến vô thường
Dòng thời gian không như những con đường
Ta ngắn ngủi không tỏ tường được nó
Em và anh mình đang đi trên đó
Mình gặp nhau chắc hẳn có nhân duyên.
Em thường chê anh hay nghĩ luyên thuyên
Chuyện huyễn hoặc hão huyền nên mới khổ
Em đâu biết vì yêu em quá độ
Anh ngẩn ngơ thui thủi với ánh trăng.



BÀI THƠ ĐÈO HẢI VÂN

 ĐÈO HẢI VÂN

Hoa Phượng Đỏ 2002
*****
Tàu ỳ ạch trườn men sườn núi
Dốc quanh co uốn lượn lưng trời
Chênh vênh cạnh mép biển khơi
Mây sà như muốn xuống chơi cùng người
Trông xa xa thuyền câu nhỏ bé
Ô tô bò luồn lách dưới khe
Sóng ôm gềnh đá vỗ về
Chim rừng thánh thót kết bè hót vang
Đây chắc hẳn hùng Quan đệ nhất
Chốn yết hầu của xứ đàng trong
Huế xưa khó thủ dễ công
Hải Vân như bức thành đồng chở che
Đường cái quan một thời nguy hiểm
Ai đến đây khó biết ngày về
Bắc nam nay đã thông xe
Tuyến đường thống nhất nước ta nối liền
Hải Vân quan giữa trời sừng sững
Cha ông bao thế hệ qua đây
Mênh mông cương thổ hôm nay
Muôn năm nhớ dấu tích này không quên.



BÀI THƠ CÒN KHÔNG ?

 CÒN KHÔNG?

Thơ Duy Sắc 2019
*****
Còn không cái nghĩa tình
Trên dòng đời nhục, vinh
Bát cơm nào cũng sạn
Chén rượu nào phiêu linh
Oán ân dùng mua bán
Yêu đương chỉ than van
Nụ cười đâu hạnh phúc
Nước mắt đời chứa chan
Bến nào trong rồi đục
Cây cao cũng sẽ mục
Sông nước lớn lại ròng
Tâm hồn người vón cục
Thịnh, suy rồi diệt vong
Lịch sử mãi lòng vòng
Kiếp người cơn gió thoảng
Lợi danh nào để mong
Có gì để khoe khoang
Vài dĩ vãng huy hoàng
Hào nhoáng tia sáng nhỏ
Tắt lịm mấy hôn hoàng
Vay, trả diễn lắm trò
Phế tích còn ở đó
Gió mưa tàn phá hết
Than van mãi câu hò
Bon chen nhiều chỉ mệt
Khổ đau không lúc kết
Không còn tình đồng loại
Loài người rồi chấm hết.