Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2026

TÌNH CÒN ĐÓ

 TÌNH CÒN ĐÓ


Tình nào đẹp khi mà dang dở

Đời nào vui khi lỡ câu thề

Chẳng qua mình phụ người ta

Xong rồi đổ lỗi rằng là do Duyên


Tình chung thủy mới là tình đẹp

Đời sẽ vui khi mãi thương nhau

Xa nhau chỉ có đớn đau

Chỉ có nước mắt nhớ nhau đêm dài


Kẻ lừa tình buông lời giả dối

Đứa điêu ngoa lý lẽ lắm lời

Tình yêu nào phải trò chơi

Yêu xong lại phụ thì đời đắng cay


Phúc nào đến với người ti tiện

Lộc nào cho những đứa lưu manh

Giả nhân giả nghĩa giả tình

Rồi đây quả báo tìm mình đòi thôi


Đừng có tưởng người ta không biết

Chẳng qua người tử tế bao dung

Lừa người đừng tưởng mình khôn

Trời cao có mắt luôn dòm ngó ta


Đời dâu bể vô thường thật đó

Nhưng chữ tình đừng có mà quên

Gieo nhân gặp quả nhãn tiền

Làm ác sẽ chẳng an yên bao giờ


Tình đôi ta vẫn còn ở đó

Nó chưa từng phai nhạt bao giờ

Nhiều đêm anh vẫn luôn mơ

Một ngày nào đó đôi mình có nhau.


Duy Sac

TÌNH YÊU CỦA CON GÁI

 TÌNH YÊU CỦA CON GÁI

Duy Sac


Người con gái yêu bằng thực tế

Họ chỉ yêu khi nhận được gì

Họ quan trọng nhất là cảm xúc

Được quan tâm, chăm sóc mỗi ngày


Bản năng để duy trì nòi giống

Hình thành khi tạo hóa sinh ra

Nên phụ nữ luôn luôn thực dụng

Để sinh tồn và để sinh con


Lòng chung thủy không bao giờ có

Nếu một khi thiếu vắng đàn ông

Người phụ nữ sẽ tìm cơ hội 

Họ muốn mình được sự quan tâm


Đàn ông đừng trách hờn phụ nữ

Nếu mình không lo được cái gì

Bởi điều đó chính là quy luật

Giúp loài người phát triển sinh sôi


Người phụ nữ chỉ yêu tha thiết

Với người từng chu cấp, nuông chiều

Nhưng một khi không còn điều đó

Họ rời đi tìm bến khác ngay


Là đàn ông phải hiểu điều này

Hãy trân quý nâng niu phụ nữ

Quan tâm và luôn ở cạnh bên

Cho người ta có sự yên lòng


Những lý tưởng tình yêu gì đó

Chẳng qua là tưởng tượng mà thôi

Khi cơn đói cồn cào trong bụng

Vạn câu thơ cũng chỉ bằng thừa


Ai từng đã cùng mình gian khổ

Người ấy là một tấm chân tình

Nên trân trọng những người như vậy

Để xây lên hạnh phúc gia đình.

KHAO KHÁT

 KHAO KHÁT

Duy Sac


Không hề có tình yêu

Trên cõi đời vô thường

Bởi vậy người hay ước

Có tình ở thế gian


Tình như là ánh trăng

Trông lên màu rất đẹp

Nhưng không thể nào bắt

Được thứ ánh sáng kia


Các cuộc tình lâm ly

Chẳng qua là ảo tưởng

Bởi mà tình có thật

Chẳng phải mơ làm gì


Đôi ta từng bên nhau

Nhưng có phải tình đâu

Chẳng qua là duyên nợ

Ta tự tìm đến nhau


Duyên cạn hay duyên sâu

Do nhân gieo từ trước

Chia ly và hội ngộ

Lại do ở lòng mình


Em đau anh cũng đau

Đau vì mình thương nhau

Còn tình yêu gì đó

Chúng ta nào có đâu


Nếu có tình thật sự

Mình đã không xa nhau

Dù đời có ra sao

Mình bên nhau sống chết


Nên tình là ảo ảnh

Là cái bóng vô hình

Do tâm người vô minh

Khát khao tình muôn thuở

KHI CÓ TÌNH YÊU

 Tâm mình không ra gì

Ta nhìn ai cũng xấu

Một khi tâm ta xấu

Ta thấy xấu đủ đường


Lương thiện và đạo đức

Là cái gốc làm người

Ta chưa rõ vè ai

Đừng buông lời phán xét


Mọi việc sai hay đúng

Hãy cứ để tự nhiên

Đạo trời công bằng lắm

Tốt xấu sẽ phân minh


Gặp nhau là nhân duyên

Thương nhau là định mệnh

Nên dù tốt hay xấu

Là số phận của mình


Ta lừa dối chân tình

Đời mình rồi sẽ khổ

Không ai là ngu cả

Nhưng nhân quả không sai


Tài cũng chẳng phải tài

Có gì mà ra vẻ

Cái số ta nó thế

Trời cho là trò chơi


Vô thường là quy luật

Hư không là Đạo trời

Ta chỉ là cát bụi

Sắc sắc lại không không


Tính toán nhiều mất công

Nói nhiều sẽ mất lòng

Hãy luôn tin và Đạo

Được, mất cũng như không


Tình yêu nó màu hồng

Nên tình yêu luôn đẹp

Cuộc đời ta chỉ đẹp

Khi mình có tình yêu


Duy Sac

HOANG ĐƯỜNG

 HOANG ĐƯỜNG

Duy Sac 2004


Tranh giành người phụ nữ

Đàn ông trở nên hèn

Còn bao điều cao đẹp

Nó ở ngoài đời kia


Tình yêu có là gì

Tại sao mà phải lụy

Sự nghiệp mình chưa có

Người ta cũng coi khi


Ai cũng yêu chính mình

Đời bình thường là vậy

Ta mà ta không quý

Thì ta biết thương ai


Câu gái sắc trai tài

Muôn đời là mãi đúng

Ta sẽ luôn luôn sai

Nếu bất tài vô dụng


Ai thật sự thương ai

Rồi ngày mai sẽ rõ

Còn vài ba câu hứa

Gió lại cuốn đi thôi


Đàn ông tính nhu mì

Người ta chê bạc nhược

Đàn ông mà nóng tính

Lại mang tiếng vũ phu


Trong hầu hết mối tình

Dù đàn ông tốt xấu

Nếu mà tình dang dở

Tai tiếng vẫn đàn ông


Xưa nay kẻ anh hùng

Mỹ nhân thường bên cạnh

Nhưng anh hùng bạc mệnh

Mỹ nhân cũng theo người


Đàn ông khổ cả đời

Vì một người con gái

Có người thành điên dại

Sống nhục nhã ê chề


Phải tỉnh đừng có mê

Hãy sống đời thanh thản

Chỉ cần đời giàu có

Tiên cũng sẽ xuống tìm

NẮNG XUÂN

 NẮNG XUÂN

Duy Sac


Trời xuân đẹp, nắng Sài Gòn trong vắt

Những vườn hoa ngan ngát tỏa hương bay

Anh hẹn em ta đi ngắm hoa mai

Vì anh nhớ có chợ mai mới họp


Lần đầu hẹn, nên anh hơi hồi hộp

Thật không ngờ người đã dọn mai đi

Xấu hổ quá anh không biết nói gì

Đành phải dẫn em đi khu du lịch


Em hiểu chuyện nên không hề giận dỗi

Anh thấy mình có lỗi rất là nhiều

Ta tung tăng đi dạo suốt buổi chiều

Tình đầu đã khơi lên nhiều mộng ước


Mùa xuân ấy đúng là mùa xuân đẹp

Tình đôi ta như là một phép màu

Chắc cả đời mình chẳng thể quên nhau

Bởi vì mối Nghiệp Duyên này sâu nặng


Từng đã có đôi lần mình xa cách

Nhưng duyên kia lại dẫn dắt trở về

Nghĩ cũng lạ, mối tình này khó hiểu

Như người ta, họ đã bỏ nhau rồi


Anh vẫn biết, em còn vương vấn lắm

Nhưng dằn lòng giấu kín nó vào tim

Anh thì để vần thơ vào tâm sự

Cho mối tình lưu mãi đến mai sau.


Số phận mình dù gì cũng đã đau

Thôi cứ để cho nó đau thêm nữa

Đau để biết tình yêu kia là thật

Chứ không đau là tình ấy giả vờ.

CHÚC NHAU MỖI NGÀY

 CHÚC NHAU MỖI NGÀY


Kính chúc quý cô bác

Quý anh, chị, các em

Mỗi ngày đều hạnh phúc

May mắn và bình an


Chúc cho đời an nhàn

Công danh nhanh thành đạt

Phước đến và họa đi

Tài , lộc luôn ổ định


Chúc sức khỏe dồi dào

Bệnh tật tiêu tan hết

Tai qua và nạn khỏi

Gặp hung sẽ hóa lành


Chúc cuộc đời bớt khổ

Không còn nước mắt tuôn

Chúc tình người bền chặt

Thương yêu nhau chân thành


Chúc mỗi ngày như vậy

Ai cũng có niềm vui

Ta yêu đời yêu người

Bằng trái tim nhân ái


Duy Sac

THÍCH LÀM THƠ

 THÍCH LÀM THƠ

Duy Sắc


Anh vẫn ở đây, vẫn làm thơ

Từ ngày lên face book đến giờ

Anh vẫn thương em như ngày đó

Nhưng em chắc không thích đọc thơ


Lúc xưa em cũng thường hay ghé

Em chỉ xem thơ rất hững hờ

Em nghĩ chắc là anh sống ảo

Thế rồi em lạnh nhạt hững hờ


Anh đâu có sống ảo bao giờ

Tại vì anh rất thích làm thơ

Ở trên face book nhiều người đọc

Anh có bạn bè cũng thích thơ


Tình yêu nó đẹp giống bài thơ

Nhưng mà không thực tế bao giờ

Thơ anh hay viết tình trong đó

Tình của đôi ta trước đến giờ



AI VÌ AI NÀO

 Ai VÌ AI NÀO ?

Duy Sắc


Ai có vì ai không

Ai có vì ai nào

Chỉ khi chung lợi ích

Ai cũng bảo vì ai


Ai có vì ai không

Ai có vì ai nào

Khi không còn lợi ích

Ai có biết đến ai


Ai đã từng vì ai

Ai từng vì ai nào

Tình yêu mà dang dở

Ai vì ai mà đau


Ai vì ai nào ai

Ai nào đã vì ai

Tình yêu buồn muôn thuở

Ai đã nào vì ai


Ai đã vì ai nào

Ai đã nào vì ai

Vì miếng cơm manh áo

Ai nào đã vì ai

TÌNH YÊU TRỞ LẠI

 TÌNH YÊU ĐANG TRỞ LẠI

Duy Sac 2022


Tình yêu đang trở lại rồi

Nhiều đêm mình ngắm xa xôi nhớ người

Thấy em đang nở nụ cười

Thấy em hờn dỗi nói lời yêu thương


Tình mình tuy đã đôi đường

Nhưng ta vẫn giữ yêu thương trong lòng

Nhiều đêm mình vãn nhớ mong

Anh luôn linh cảm em không quên mình


Còn duyên là vẫn còn tình

Xa lâu đến mấy vẫn tìm thấy nhau

Vì thương nhau quá nên đau

Vì thương nên mãi nhớ nhau cả đời


Tình ta sẽ nối lại thôi

Chúng mình trở lại như hồi xa xưa

Như chưa xa cách bao giờ

Như ta mới gặp lúc xưa lần đầu


Anh xem lý số từ lâu

Chúng ta duyên nợ từ lâu lắm rồi

Cho nên mình phải thành đôi

Biệt ly cũng chỉ ý trời bày ra.

LẺ LOI

 LẺ LOI

Duy Sắc


Tôi buồn viết thơ tình

Mà nghĩ không ra tình

Thế nên mình tự diễn

Là một kẻ thất tình


Nên khi xem thơ tình

Ai mà không tinh ý

Rất dễ bị lừa tình

Bởi ngôn tình giả dối


Thơ tình bây giờ lắm

Thơ tám chữ mượt mà

Thơ thất ngôn kịch tính

Thơ lục bát thê lương


Tình yêu ở trong thơ

Chỉ là tình trăng gió

Tình hiếm khi nào có

Phần nhiều tưởng tượng ra


Cũng có nhiều nhà thơ

Vì nghèo và khổ sở

Nên người yêu họ bỏ

Thành ra lụy phải tình

ẢO GIÁC TÌNH YÊU

 ẢO GIÁC TÌNH YÊU

Duy Sac


Lòng người như gió thoảng

Ta nắm giữ cách nào

Những câu nói ngọt ngào

Cũng chỉ là cảm xúc


Ta tưởng là sự thật

Gìn giữ cả một đời

Đến khi mình tỉnh lại

Ta mới biết mình mơ


Tụ tán là do duyên

Ly hợp bởi ở tình

Những kẻ khờ mơ mộng

Chỉ chuốc lấy đắng cay


Rồi ta ôm ảo tưởng

Vẫn một mình lang thang

Người còn cười chế giễu

Ta như kẻ bạc tình

CẢM ƠN NGƯỜI THƯƠNG EM

 CẢM ƠN NGƯỜI THƯƠNG EM

Duy Sac


Em buồn em viết linh tinh

Chứ nào đâu có ý tình với ai

Phận em nghèo khó, nợ dai

Cuộc đời lang bạt, bất tài ba hoa


Gọi là mê chút thơ ca

Lõm ba lõm bõm viết ra giải sầu

Tình yêu trăng gió đâu đâu

Chứ em như vậy ai nào dám yêu


Tội thân em khổ đã nhiều

Lắm khi hay đứng ngắm chiều hoàng hôn

Ngu ngơ như kẻ mất hồn

Khờ căm cái mặt, chưa khôn bao giờ


Xin đừng xem mấy bài thơ

Hiểu lầm em bị thẫn thờ vì yêu

Để em mơ mộng thêm nhiều

Để đời em lại cứ phiêu linh hoài


Thương người mà chẳng biết ai

Bởi vì em biết nào ai thương mình

Thành ra ảo tưởng thần kinh

Cứ luôn suy nghĩ rằng mình từng yêu


Xuân về em lại cô liêu

Thất tha thất thểu bơ vơ một mình

Vì nghèo trốn nợ, trốn tình

Bây giờ không biết đời mình vè đâu

TÌNH YÊU XÃ GIAO

 TÌNH YÊU XÃ GIAO

Duy Sắc


Gọi là nói chuyện cho vui

Chớ mà tình cảm thì thôi đừng bàn

Anh hay buông tiếng thở than

Chớ lòng chưa chắc thở than bao giờ

Tình yêu trong những câu thơ

Anh giành để tặng nàng thơ của mình

Chứ ai mà viết linh tinh

Tình trăng tình gió và tình vu vơ

Có yêu thì mới có thơ

Nhiều người họ chỉ giả vờ yêu thôi

Múa may câu chữ lắm lời

Làm thơ các kiểu lả lơi tả tình

Nhưng thơ lại chẳng có tình

Lý do là họ thả tình bằng thơ

Ai mà nhẹ dạ ngây thơ

Xa vào bẫy đó là mờ mắt luôn

Thơ văn phần lớn xảo ngôn

Văn nhân họ rất lắm mồm điêu ngoa

Những ai bụng dạ thật thà

Dễ tin lầm kẻ ba hoa chợ đời

Thơ mình làm để lấy vui

Tặng người con gái một thời mình yêu

Đôi khi buồn quá viết liều

Ngây ngô như kẻ làm liều ngu si

Thật ra mình rất ngu si

Vì ngu nên mãi cứ si một người

Đúng là yêu đến ngu người

Thôi thà ngu vậy yêu người yêu ta.

THÈM NHỎ DÃI

 THÈM NHỎ DÃI

Duy Sắc


Mình nào phải là người gen tị

Nhưng bạn mình sao quá cao sang

Suốt ngày ăn tiệc nhà hàng

Sơn hào, hải vị đầy mâm rất nhiều


Nhìn tấm ảnh mà thèm nhỏ dãi

Biết khi nào mình mới được ăn

Mỗi ngày cơm nguội muối vừng

Lâu lâu có ít tép rang với dầu


Nhiều khi muốn được ăn bát phở

Chỉ gọi là bún với nước dùng

Nhưng sao cảm thấy khó khăn

Thành ra thỉnh thoảng đứng dòm người ta


Lúc còn bé mẹ cha chăm bẵm

Chưa phải lo thiếu một bữa nào

Bây giờ khôn lớn học cao

Thèm ăn một miếng bọt trào cả ra


Ôi bè bạn của mình thành đạt

Ai cũng giàu lại ở nhà cao

Thân mình còn bới còn cào

Hằng ngày chắt bóp từng hào từng xu


Nghĩ mà tủi cho thân mình quá

Xưa nay toàn nói chuyện ba hoa

Lang thang như kẻ không nhà

Đầu đường xó chợ lê la ba xàm


Đành nuốt lệ từng đêm lặng lẽ

Tiếc nuối hoài dĩ vãng đã qua

Tình xưa nay cũng nhạt nhòa

Tình nay không biết đâu ra mà tìm


Thơ với thẩn thành ra lẩn thẩn

Điên chẳng điên dở dở ương ương

Ai nhìn họ cũng xem thường

Bạn bè nhìn bảo giống phường thất phu


Làm gì nữa khi già đang đến

Hết thật rồi khỏi mộng với mơ

Bạn mình ông nọ bà kia

Bà kia ông nọ thật là phong lưu


Ôi thèm quá một chai rượu đế

Ta muốn say quên hết cả đi

Say rồi vinh nhục xá gì

Vui cùng trăng sáng mỗi khi thơ về.


Nhìn các bạn đăng hình đi du lịch, ăn tôm hùm, cua hoàng đế , ăn bò cu bê, bò úc, uống rượu vang mà mình thèm nhỏ dãi nên mình làm bài thơ này.

VUI TRÊN MẠNG

 VUI TRÊN MẠNG

Duy Sac


Mạng xã hội lột trần tất cả

Nó cho ta thấy mặt thật người

Cho ta biết bao đời khốn khổ

Ở ngoài kia thế giới rất buồn


Nhờ có mạng loài người kết nối

Ta  quen nhau qua những dòng tin

Thế giới phẳng lỳ như tờ giấy

Người với người đang xích lại gần


Mạng xã hội cho bao nguồn lợi

Người kinh doanh buôn bán on lai

Người trí thức mở mang tri thức

Đời vui thêm nhờ bởi truyền thông


Mạng xã hội khơi lên tất cả

Những đam mê chứng tỏ bản thân

Người ta dùng mạng để khoe khoang

Rồi bới móc nhau ra xỉ vả


Trên cõi mạng thông tin muôn ngả

Ở chốn này cạm bẫy bao la

Nó gây bao đổ vỡ cửa nhà

Mầm hủy hoại cả nền văn hóa


Mạng xã hội thật không thể tả

Nó truyền bao tư tưởng con người

Không tỉnh táo là ta lãnh đủ

Mất công danh, sự nghiệp tiêu tan

BỤI TRẦN VƯƠNG VẤN

 BỤI TRẦN VƯƠNG VẤN

Duy Sac


Dương Thế là một từ Hán Việt

Nghĩa nó là thế ở chỗ dương

Dương là phải luôn luôn tìm thế

Thế mà dương ắt sẽ thượng phong


Dương lên thế mới thành dương thế

Thế phải dương phải thế mới dương

Dương theo thế thế là lợi thế

Thế có dương là phải tốt hơn


Ta vương vấn bụi trần dương thế

Bởi vì ta vào thế phải dương

Dương vì thế vấn vương vì thế

Thế dù dương cũng chỉ bụi trần


Bụi trần cũng chỉ là cát bụi

Ta loi ngoi trong biển u mê

Cứ tìm mãi loanh quanh dương thế

Bụi trần thôi hóa kiếp bụi trần

LÒNG LANG DẠ SÓI

 LÒNG LANG DẠ SÓI

Duy Sac


Chiến tranh là tàn khốc

Ai cũng muốn thắng ngay

Nên bất chấp thủ đoạn

Diệt người không gớm tay


Làm gì có nhân đạo

Trong các cuộc chiến nào

Có cái gì phang được

Thế là nó lấy phang


Hạt nhân hay nhiệt hạch

Hóa học hay vi trùng

Đứa nào mà sở hữu

Là nó lấy ra dùng


Chẳng qua giờ hiện đại

Ai cũng có hạt nhân

Nên nó còn e ngại

Sợ sẽ bị chết chùm


Nhân với lại chả văn

Nào là dân với chủ

Toàn điêu ngoa một lũ

Chỉ vì lợi chúng thôi


Nên muốn sống yên lành

Là bản thân phải mạnh

Hàng nóng luôn thủ sẵn

Lúc cần là đem ra


Ngoài ra còn gián điệp

Đề phòng từ bên trong

Những cái mầm phản quốc

Những kẻ sống hai lòng


Vì quốc gia dân tộc

Quân pháp phải vô tình

Diệt từ trong trứng nước

Kẻ nào mà khả nghi


Nếu muốn sống hòa bình

Phải sẵn sàng chiến tranh

Gươm đao mài cho sắc

Tôi luyện chí kiên cường


Tử tế gì chúng nó

Bọn lếu láo ba que

Mồm nói lời nhân nghĩa

Lòng dạ bầy sói lang

TA ĐẾN VỚI NHAU

 TA ĐẾN VỚI NHAU

Duy Sac


Em ở nơi thành phố

Từ bé đời sang giàu

Chưa từng qua gian khổ

Chỉ học và vui chơi


Anh đã sớm ra đời

Bôn ba bao khó nhọc

Không có tiền ăn học

Nên văn hóa thế thôi


Ta gặp giữa dòng đời

Nhân duyên nào xui khiến

Mà sao vừa mới biết

Đã đem lòng yêu thương


Nhà anh xa xôi quá

Nơi vùng đất cù lao

Miền xa xôi hải đảo

Điện chưa kéo được vào


Anh không hiểu tại sao

Anh có gì xứng đáng

Để cho em phải khổ

Em yêu vì gì nào


Mẹ cha em vất vả

Nuôi em lớn bao năm

Lo đủ tiền ăn học

Mong đời em ngon lành


Có nhiều chàng trai đẹp

Nhà mặt phố cao sang

Bố mẹ làm công chức

Sao em chẳng có màng


Anh với em thương nhau

Không môn đăng hộ đối

Ba mẹ em từ chối

Chuyện ấy cũng phải rồi


Mình dừng đi em ơi

Anh nghèo và ít học

Nếu mai này khó nhọc

Anh làm khổ thân em


Anh biết mình không xứng

Với chân tình của em

Nên hôm nay nói thẳng

Chúng mình đừng nên quen


Đời anh dù cố gắng

Cũng chỉ làm công nhân

Em học cao hiểu rộng

Rồi đời sẽ rạng danh


Phấn đấu ai cũng muốn

Nhưng gia cảnh thế này

Anh biết anh không khá

Vì bố anh là ai

HỌC LÀM SANG

 HỌC LÀM SANG

Duy Sac


Người cốt cách cao sang

Không phải từ manh áo

Mà là nhân cách sống

Cách cư xử với người


Gia đình nào gia giáo

Con cái sẽ luôn ngoan

Biết giữ gìn đạo đức

Biết lễ nghĩa ở đời


Cao sang ở con người

Thể hiện qua lời nói

Cách ngồi, rồi cách đứng

Biết nhường dưới kính trên


Người cốt cách cao sang

Luôn sống đời tử tế

Không lố lăng hào nhoáng

Không khinh người thua ta


Cao sang không phải giàu

Nhưng cao sang sẽ giàu

Nên học sống đàng hoàng

Đời sẽ được cao sang