Thứ Tư, 26 tháng 11, 2025

CHIA TAY SÂN GA

 CHIA TAY SÂN GA

Mai, anh về bắc xa nghìn dặm
Tôi ở nơi này khắc khoải ngóng trông
Xin gửi đến chút tình bé nhỏ
Kẻ xa nhà luôn mãi nhớ mong
Con tàu ấy những nơi anh qua
Anh có thấy quê nhà thay đổi
Trong cái nắng cái gió cái mưa
Trong lòng anh và cả lòng tôi
Những nơi nào anh sẽ đi qua
Miền Đông Nam xanh xanh rừng lá
Miền Nam Trung sỏi đá khô cằn
Miền đất Quảng gió Lào sùng sục
Đèo Hài Vân hiên ngang sừng sững
Dãy Trường Sơn oai dũng kiêu hùng
Rồi đất Huế mộng mơ cổ kính
Biển Thuận An dào dạt ân tình
Chắc anh ghé Quảng Bình cát trắng
Nghĩ chuyện xưa cay đắng ngọt bùi
Đất Quảng Trị những ngày khói lửa
Ruộng xác xơ sông nghẹt bom mìn
Cả thế giới bùi ngùi xúc động
Cuộc chiến dài tan nát chia ly
Bao thanh niên phơi xác chốn biên thùy
Một dân tộc đối đầu hai trận tuyến
Anh chắc thấy đau thương đang còn nặng
Trên từng tấc đất trên từng ngọn tre
Trên từng bông lúa trên từng gốc me
Và bao bà mẹ nhớ con mòn mỏi
Người vợ hiền vời vợi mong chồng
Có gì tả hết được không anh
Hay chỉ là những nấm mồ xanh
Hay chỉ là anh thương binh điên loạn
Hay chỉ là các em thơ quay quắt
Hay chỉ là những đứa trẻ mồ côi
Ai đã khiến nước anh phải tội?
Nỗi đau này còn nhắc đến muôn đời
Tàu đi mãi anh ra đất Bắc
ghé thủ đô Hà Nội anh hùng
Bốn nghìn năm nòi giống Tiên Rồng
Sức đang dậy vươn cùng nắng mới
Anh ơi, anh!
Anh chắc yêu lắm đấy
Yêu nét xưa phố cổ nên thơ
Yêu Văn Miếu tinh hoa Đại Việt
Yêu Hồ Gươm dáng ngọc bao đời
Yêu Thăng Long kiêu sa hùng dũng
Một góc trời Bách Việt oai phong
Chắc là anh cũng yêu nhiều nữa!
Yêu! quê hương thống nhất hai miền
Đoàn tàu ấy, chúng ta chung một.
Anh đầu toa tôi ở cuối toa.
Rồi ngày mai, nó sẽ đi xa,
vươn tới những chân trời tít tắp,
mang trong mình dũng khí Việt Nam ta.
Nguyen Duy Sac 2003

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét