Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025

BÀI THƠ KHÔNG ĐỀ SỐ 5

 KHÔNG ĐỀ 5

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2019
*****
Anh rất muốn gặp em
Nhưng anh ngại nhiều lắm
Ngại mất thời gian nhiều
Ngại tiền mua quà bánh
Anh nói sự thật mà
Anh không tiền đổ xăng
Anh không có áo mới
Xe của anh nó cũ
Anh ngại đến gặp em
Đơn giản vì mặc cảm
Anh sợ em mất mặt
Bởi anh quá bèo nhèo
Nếu như em không ngại
Em hãy đến gặp anh
Anh sẽ luôn chào đón
Anh chờ em từng giờ.
Em ngại đến với anh
Em sợ anh từ chối
Anh không đến với em
Anh lo mình không hợp
Vậy là mình nhìn nhau
Yêu từ những cái nhìn
Hai vườn yêu đều mở
Nhưng ta chỉ đứng ngoài
Nhìn một hồi mỏi mắt
Ta lại nghĩ về nhau
Mình yêu trong suy nghĩ
Nghĩ đủ thứ trên đời
Ta bước đi chung đường
Nhưng không hề gặp gỡ
Tình yêu cứ nảy nở
Anh và em đang mơ
Sao em không bước đến
Bởi em sợ chia tay
Anh cũng không bước đến
Bởi anh sợ đắm say
Tình hợp chắc sẽ tan
Nên thôi ta đừng đến
Mình yêu trong tư tưởng
Tình đó mãi vững bền.
Anh không biết đi đâu
Ngoài trời đầy giông bão
Trái tim mình yếu đuối
Anh sẽ gục ngã thôi
Em nắm tay anh đi
Em tặng anh nghị lực
Một cái nhìn thông cảm
Anh tự tin bước đi
Em đừng đi em nhé
Anh cô đơn lắm đó
Trái tim buồn nức nở
Anh thật là bơ vơ
Anh năn nỉ em mà
Nắm tay anh đi em
Anh đang khóc rồi đó
Em ơi em chớ đi
Anh ngây thơ và lại rất vụng về
Chuyện tình yêu thì vô cùng khờ khạo
Anh không biết ngọt ngào hay lãng mạn
Bởi vì anh chỉ biết có làm thơ
Anh không biết ga lăng hay chiều chuộng
Yêu là yêu mà chẳng biết làm sao
Thế nên bao mối tình đều tan vỡ
Cũng bởi vì anh chỉ biết làm thơ
Em hãy chọn anh nào nhiều điều kiện
Xe đẹp nè, tiền lắm, ở nhà to
Những người ấy thì họ sẽ biết lo
Em đỡ phải đắn đo về kinh tế
Nếu thương anh thì xem thơ cũng đủ
Anh làm thơ cho người khác đọc mà
Chứ còn yêu thì thôi anh xin kiếu
Bởi anh còn túng thiếu rất là nhiều.
Không thể quên em được
Đó là lý do tôi luôn thức khuya
Tôi thức chỉ để nhìn mấy tấm hình của em
Em là ai?
Ngước mặt không biết người
Cúi đầu không biết mình
Ta bơ vơ một mình
Tất cả bởi do mình
Làm thơ mãi tiền thì không có
Vậy mà mình thơ thẩn suốt ngày
Bạn bè họ cứ tưởng hay
Họ đâu có biết nợ vây quanh mình
Giờ không biết cách gì để tính
Chẳng lẽ ngày ngày cứ ăn mì
Ra đường chỉ cúi mặt đi
Ai hỏi ta cứ lầm lỳ lặng im
Xem như tạm giả đò câm nín
Túi không tiền nói chẳng ai tin
Hay giờ vào mạng ăn xin
Người ta thương hại cho tiền để ăn
Không thể được vậy là nhục lắm
Phải tìm ra cách giải quyết thôi
Còn không bỏ mặc buông xuôi
Kệ cho định mệnh cuộc đời đẩy đưa.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét