YÊU LUNG TUNG
Duy Sac
Tôi yêu cô tên Nga
Nhà nàng ở quận ba
Nàng thích đi núi Bà
Tôi lại ngại đi xa
Thế nên tình thành lạ
Tôi u sầu buồn bã
Nhiều đêm ngồi nhìn xa
Tôi ngắm trời bao la
Ngắm xong tôi vào nhà
Tôi uống tách nước trà
Khói thuốc bay phà phà
Đi vào xong đi ra
Tôi nghĩ về người ta
Tôi sắm xe tay ga
Tôi đến nhà em Nga
Rủ nàng đi Thanh Đa
Tụi tôi ăn cháo gà
Ăn xong đi tà tà
Đi xong rồi về nhà
Tôi cầm tay em Nga
Nàng bảo phải buông ra
Nàng rằng đồ suồng sã
Từ nay xin từ giã
Anh là đồ láu cá
Tôi về tôi méc má
Anh nhớ mặt tôi nhá
Tôi lên xe rồ ga
Nước mắt rơi lã chã
Tôi nhìn theo chiếc lá
Lá bay cứ là là
Tôi ngẫm mãi không ra
Vì sao nàng bỏ ta
Tôi nhớ cô tên Hoa
Nhà em ở Đức Hòa
Cô ấy thích áo hoa
Chúng tôi từng chơi hoa
Tự nhiên tôi khóc òa
Nghĩ tháng ngày bên Hoa
Trong lòng cứ xuýt xoa
Tôi nói thiệt chẳng ngoa
Tuy mối tình qua loa
Nhưng nó đẹp như hoa
Em thích nghe nhạc Hoa
Em mê Lê Đức Hòa
Tôi thích Nhậm Đạt Hoa
Em chê tôi xuề xòa
Cuộc sống không xa hoa
Việc thì làm qua loa
Nhiều lúc em nổi đóa
Tôi buồn chia tay Hoa
Bỏ Hoa, tôi yêu Lan
Nhà em ở Tân An
Em thích cuộc sống nhàn
Em thường đi cầu an
Tình yêu bị vỡ tan
Nàng chê tôi hay than
Thế nên nàng phát chán
Nàng rằng tôi rất ngán
Đàn ông gì mau nản
Không chịu nổi gian nan
Đúng là đồ nhát gan
Nhớ lúc em thở than
Tôi rằng năm tháng hạn
Cuộc sống khó vô vàn
Em rằng nhìn anh tàn
Yêu rồi đời tôi tan
Gia đình em cấm cản
Từ giờ chỉ là bạn
Không yêu đương lan man
Tôi phải chia tay Lan
Rời Lan tôi yêu Mơ
Nhà em ở Cần Thơ
Má nàng bán tiệm phở
Ba nàng là nhà thơ
Ban đầu tình như mơ
Hai đứa cười hớn hở
Ba má nàng cởi mở
Tôi nghĩ mình vớ bở
Ai ngờ tình dang dở
Vì nàng đi ra chợ
Nàng gặp người tình cờ
Anh ta là chủ nợ
Nhà giàu to nhất chợ
Họ hay đi ăn phở
Hắn chiều nàng hết cỡ
Nàng càng đẹp rạng rỡ
Tôi nhìn mà mắc cỡ
Thế nên tôi làm lơ
Như mình chưa gặp gỡ
Ba nàng ngâm bài thơ
Rằng tình yêu dang dở
Vì đời không như mơ
Tôi buồn rầu nhiều lắm
Tình cờ gặp em Thắm
Nàng làm nghề bói xăm
Em có làn da ngăm
Nàng đến bên hỏi thăm
Tôi rằng buồn nhiều lắm
Thất tình đã mấy năm
Nàng kêu tôi rút xăm
Bói duyên tình trăm năm
Tôi nghe lời em Thắm
Tôi rút ba que xăm
Nàng rằng duyên rối rắm
........
.........
#thơca
#vănhọc
#thơtình
#thơhay
#vănchương
#nghệthuật
#thicaviệtnam
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét