BÓNG ĐÊM DẰN VẶT
Suy Sac 2014
Tình yêu là một thứ quái đản và kỳ lạ nhất trên đời
Nó tàn phá cuộc đời con người một cách kinh khủng
Nó bào mòn tâm trí người ta đến mức không thể nào giải thích được.
Nó là một thứ ác mộng của thế gian này
Chỉ có những ai từng yêu chân thành mới cảm nhận được,
Chỉ có những ai từng bị thất tình mới cảm nhận cái khủng khiếp của tình yêu.
Hắn , một kẻ lụy tình, đã tự hủy hoại chính mình
Chỉ vì hai tiếng Em ơi!
Bềnh bồng cơn say, hắn kêu gào trong đau khổ
Sự tan vỡ của một gia đình mà hắn từng dày công gầy dựng
Trong phút chốc tan tành như những mảnh sành trên nền đất
Quằn quại, hắn cười
Cơn đau càng thắt lại
Dường như trong trái tim bắn có ngàn vết kim châm
Hắn cảm thấy như ai đó đang bóp ngẹn nơi cuống họng
Hắn vồ lấy chai rượu và tu một hơi
Hắn nằm vật xuống nền nhà như một chiếc bao gạo bị người ta ném xuống
Đau khổ, đắng cay và sự nhục hèn
Hắn, một gã đàn ông đầy bản lĩnh
Bỗng chốc trở thành một kẻ yếu hèn
Trong nước mắt giàn dụa
Hắn tự hỏi rằng
Ta phải sống sao đây?
Cúp điện!
Hắn nhìn chằm chằm vào đóm thuốc
Thứ ánh sáng hoang đường mà nhiều kẻ cô đơn luôn thèm thuồng nó
Hắn rít một hơi dài
Hắn nằm vật lên chiếc ghế sô pha
Hai tay buông thõng xuống
Hắn nhìn lên trần nhà trong bóng đêm mù mịt
Làn khói trắng tỏa ra bềnh bồng đưa hắn về cái chốn phiêu linh
Hắn cười!
Khà khà khà
Hắn gằn giọng với một vẻ gì ghê gớm lắm
Đời ta! Đời ta! Ha ha ha
Hắn không sao giải thích cho những dòng nước mắt cứ tuôn ra
Thỉnh thoảng tim hân lại nhói lên
Nơi cổ họng hình như có cái gì đang nghẹn lại
Hắn cố lấy cái thứ quái đản đó ra khỏi người mình mà không được
Hắn ho, ho vì sặc khói thuốc quá nhiều
Hắn nấc, tiếng nấc càng to dần
Mà hắn nấc vì điều gì
Hắn cũng không hề biết
Hắn ngồi bật dậy, hai mắt lại nhìn chằm chằm vào điếu thuốc
Hắn lại cười
Nụ cười của hắn vô cùng kỳ lạ
Nhếch mép một cái, hắn cười
Cứ như vậy, hắn lập đi lập lại hành động đó
Hắn nhìn xung quanh
Nhưng không có ai
Hắn lần mò trong bóng tối
Căn phòng trọ âm u
Những nhà xung quanh họ đã đều đi ngủ
Hắn quờ quạng bước đi
Vô tình mảnh sành đã cứa vào chân của hắn
Máu chảy ra
Hắn cảm giác có gì đó ướt dưới chân mình
Hắn lấy tay quệt lên và liếm láp
Hắn cười!
Hắn cứ cười như vậy suốt hàng giờ
Mà hắn đang cười ai
Hắn cười chính hắn
Kẻ háo danh, háo thắng bị cuộc đời dập cho một phen điêu đứng
Hắn lại nằm vật xuống chiếc ghế sô pha
Than rằng
Hết rồi sao? Chẳng lẽ hết thật rồi sao?
Mà hắn có mất gì đâu mà hết
Hắn chỉ là một kẻ ăn chơi trác táng
Hắn từng phá của gia đình biết bao lần
Hắn có tội vô cùng lớn nhưng mà hắn nào đã nhận ra
Cô ấy, người con gái đã hy sinh cả thanh xuân của mình để yêu thương hắn
Nhưng rồi cô ấy phải buông tay trong sự đắng cay và bất lực
Hắn bỗng gào to lên như kẻ điên loạn
Em ơi!
Chỉ hai tiếng ấy thôi mà mãi đến hôm nay hắn mới thốt nên lời
Em ơi!
Hắn chợt nhận ra mình đã mất đi một thứ vô cùng quý giá
Đó là tình yêu
Tình yêu của cô ấy đã giành cho hắn
Cô ấy đến với hắn không hề có một danh phận nào
Chưa từng được khoác lên mình chiếc áo cưới
Thế nhưng hắn đã đối xử với người ta vô cùng tệ bạc
Hắn lại gào to lên
Em ơi!
Hắn sắp điên rồi
Hắn lại châm thêm điếu thuốc
Hắn cứ nhìn những làn khói bay lên
Hắn cười , hắn cười mãi mà lần này hắn mới hiểu là hắn cười ai
Hắn cười chính hắn
Hắn quay sang khinh bỉ chính mình
Một kẻ ba hoa giả nhân giả nghĩa
Một kẻ lưu manh, bội bạc, lừa tình
Hắn lại nhớ về cô ấy
Hắn lại kêu lên hai tiếng Em ơi !
Hắn điên cuồng bấm điện thoại gọi cho cô ấy
Nhưng đầu dây bên kia không có tiếng trả lời
Hắn lại nằm vật ra chiếc ghế sô pha
Hắn nhìn lên trần nhà và lại khóc
Điện sáng
Căn phòng hiện lên trước mắt hắn cả một đống hội độn
Với mảnh sành, mảnh chai, mọi thứ vứt tứ tung , vỡ nát
Hắn cầm tấm ảnh của cô ấy lên và nói
Em ơi!
Từ đó về sau, hắn đã đi đâu mất
Cả khu nhà trọ không còn nghe thông tin về hắn nữa
Họ chỉ biết rằng ở trong căn phòng đó
Từng tồn tại một tình yêu
Của hai kẻ cô đơn
Nhưng họ đã sống hết mình với tình yêu đó
Mặc dù đời chế giễu đem pha.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét