Ý TRỜI !
Duy Sắc
Thế nước đang lên, khắp nơi lụt lội
Mưa gió bão bùng, điêu đứng lòng dân
Thảm cảnh bi thương, thiên tai muôn thuở
Vạn kiếp nhân sinh quằn quại sinh tồn
Tình ta bé nhỏ nào có là gì
Nhưng anh mãi cố lưu giữ trong tim
Phải chăng Duyên Nghiệp định mệnh thế rồi
Làm sao thoát khỏi để mình an yên
Ta nhìn con nước mới thấu lòng trời
Ta nghe tiếng khóc mới hiểu lòng người
Ta nhìn ly biệt mới hiểu đớn đau
Ta phải nhìn nhau mới yêu thương được
Chỉ là cát bụi một kiếp vô thường
Ta tìm gì mãi những thứ hư danh
Khi ta cô đơn vạn lý độc hành
Khi ta mòn mỏi mơ bóng hình em.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét