THÚ NGHÈO
Duy Sac
Cái nghèo chẳng cố phải tìm
Nó sẽ tự đến rất nhanh với mình
Không cần đòi hỏi thông minh
Cũng chẳng có phải tài tình gì đâu
Cái nghèo nó đứng nó chầu
Ai mà biếng nhác nó lao ngay vào
Những người bản tính tự cao
Huênh hoang háo thắng, nghèo là sớm thôi
Cái nghèo là thú ở đời
Ai chưa gặp nó là đời buồn tênh
Nghèo cho cảm giác bồng bềnh
Lúc mà trốn nợ, lênh đênh sông hồ
Cái nghèo là một nguồn thơ
Vần cay, vần đắng nó vồ lấy nhau
Nghèo cho người biết khổ đau
Biết mình phải sống thế nào cho hay
Cái nghèo là một người thầy
Dạy ta phấn đấu mỗi ngày vươn lên
Biết lo tiết kiệm đồng tiền
Biết lo tích đức , ở hiền, sống ngay
Cái nghèo giúp tỉnh cơn say
Cồn cào bụng đói những ngày thiếu ăn
Bớt đi mơ mộng hão huyền
Siêng năng lao động kiếm tiền nuôi thân
Cái nghèo chẳng phải số phần
Đều do kém cỏi tài năng và lười
Không làm mà muốn ăn thôi
Làm gì có sẵn của người cho không
Cái nghèo thử thách vợ chồng
Bạn bè hiểu rõ được lòng của nhau
Tình yêu nam nữ nông sâu
Gia đình thân thuộc nhìn nhau thế nào
Nghèo thì đã có làm sao
Chưa ai chết bởi vì nghèo xưa nay
Tu tâm dưỡng tính mỗi ngày
Biết sống lương thiện là bay hết nghèo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét