Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

ĐÊM NHỚ AI ?

 ĐÊM NHỚ AI ?

Duy Sắc

Đà Lạt đêm đông lạnh

Khách sạn mình chờ ai

Chăn bông trùm chẳng ấm

Cả đêm nhớ nhung hoài


Núi đồi đen kìn kịt

Mưa phùn mịt mù bay

Thuốc đã tàn trăm điếu

Nên cơn ho càng dài


Giang hồ mê mải bước

Trắng tay hoài trắng tay

Cố nhân buồn lánh mặt

Ta cũng sầu miên man


Đà Lạt buồn tẻ nhạt

Tình xưa mờ như sương

Biết bao nhiêu chén rượu

Để cay thêm cuộc đời


Ừ thì tình chưa dứt

Cứ xem là tạm xa

Nhưng xa gì lâu thế

Mà tại sao mình xa


Em không cao sang mà

Nhưng em rất kiêu sa

Thanh cao và chân thật

Đẹp sao mối tình ta

ĐÊM NHỚ AI ?

 ĐÊM NHỚ AI ?

Duy Sắc

Đà Lạt đêm đông lạnh

Khách sạn mình chờ ai

Chăn bông trùm chẳng ấm

Cả đêm nhớ nhung hoài


Núi đồi đen kìn kịt

Mưa phùn mịt mù bay

Thuốc đã tàn trăm điếu

Nên cơn ho càng dài


Giang hồ mê mải bước

Trắng tay hoài trắng tay

Cố nhân buồn lánh mặt

Ta cũng sầu miên man


Đà Lạt buồn tẻ nhạt

Tình xưa mờ như sương

Biết bao nhiêu chén rượu

Để cay thêm cuộc đời


Ừ thì tình chưa dứt

Cứ xem là tạm xa

Nhưng xa gì lâu thế

Mà tại sao mình xa


Em không cao sang mà

Nhưng em rất kiêu sa

Thanh cao và chân thật

Đẹp sao mối tình ta

HẸN HÒ

 Hẹn Hò

Duy Sắc

Anh chờ em trên cầu chữ Y

Nhưng em lại đi về Hưng Phú

Hẹn với hò sao mà dở ẹc

Yêu cái gì bực quá đi thôi


Anh quay xe xuống chợ Rạch Ông

Đường đông quá không đi về được

Em điện thoại bảo ngồi ăn lẩu

Bạn ngày xưa nó rủ nên đi


Trời thì tối, kẹt xe đen kịt

Khói đầy trời, bụi trắng như mây

Anh điện em thấy máy cứ reo

Sao chẳng thấy có ai bắt máy


Hơn một tiếng anh sang Cầu Muối

Chẳng thấy em điện thoại trả lời

Anh vào quán làm vài trứng lộn

Chục chai bia hóng mát bờ kè


Đến nửa đêm em điện lèng èng

Trách với móc sao không qua đón

Khuya thế này ai mà có rảnh

Tự về đi đừng có tào lao


Hẹn với hò thật chẳng làm sao

Kẻ đầu đường đợi người xó chợ

Thôi chia tay cho mình rảnh nợ

Cái màn này coi bộ không xong


Sac2004

HẸN HÒ

 Hẹn Hò

Duy Sắc

Anh chờ em trên cầu chữ Y

Nhưng em lại đi về Hưng Phú

Hẹn với hò sao mà dở ẹc

Yêu cái gì bực quá đi thôi


Anh quay xe xuống chợ Rạch Ông

Đường đông quá không đi về được

Em điện thoại bảo ngồi ăn lẩu

Bạn ngày xưa nó rủ nên đi


Trời thì tối, kẹt xe đen kịt

Khói đầy trời, bụi trắng như mây

Anh điện em thấy máy cứ reo

Sao chẳng thấy có ai bắt máy


Hơn một tiếng anh sang Cầu Muối

Chẳng thấy em điện thoại trả lời

Anh vào quán làm vài trứng lộn

Chục chai bia hóng mát bờ kè


Đến nửa đêm em điện lèng èng

Trách với móc sao không qua đón

Khuya thế này ai mà có rảnh

Tự về đi đừng có tào lao


Hẹn với hò thật chẳng làm sao

Kẻ đầu đường đợi người xó chợ

Thôi chia tay cho mình rảnh nợ

Cái màn này coi bộ không xong


Sac2004

TRẺ CON ĂN XIN

 TRẺ CON ĂN XIN

Lề đường đầy rác thải

Cống rãnh dậy mùi hôi

Bầy trẻ con lếch thếch

Chúng cứ bám lấy người


Dòng xe lao vùn vụt

Lũ trẻ trố mắt nhìn

Da đen thui lem luốc

Như rắn rồng lên mây


Tay cầm ca, cầm bị

Chúng dắt díu nhau đi

Mắt đen nhìn thô lố

Lắm đứa mũi thò lò


Lại có bọn làm trò

Uống xăng rồi phun lửa

Đứng giữa đường nhảy múa

Xong chìa tay xin tiền


Ở đâu mà đông vậy

Đầy những ngã tư đường

Tóc cháy vàng bởi nắng

Chân chai bởi đi trần


Sài Gòn xa hoa thật

Lắm khu phố cao sang

Ngoại ô vùng ổ chuột

Đời còn lắm cơ hàn


Mưa hè tuôn ồ ạt

Dột những mái nhà tôn

Công nhân nơi xóm trọ

Đời say chén rượu cồn


Đô thành hoa lệ lắm

Cao ốc mãi vươn cao

Đời bần cùng khốn khổ

Tăm tối đến khi nào


Duy Sac 2007

TRẺ CON ĂN XIN

 TRẺ CON ĂN XIN

Lề đường đầy rác thải

Cống rãnh dậy mùi hôi

Bầy trẻ con lếch thếch

Chúng cứ bám lấy người


Dòng xe lao vùn vụt

Lũ trẻ trố mắt nhìn

Da đen thui lem luốc

Như rắn rồng lên mây


Tay cầm ca, cầm bị

Chúng dắt díu nhau đi

Mắt đen nhìn thô lố

Lắm đứa mũi thò lò


Lại có bọn làm trò

Uống xăng rồi phun lửa

Đứng giữa đường nhảy múa

Xong chìa tay xin tiền


Ở đâu mà đông vậy

Đầy những ngã tư đường

Tóc cháy vàng bởi nắng

Chân chai bởi đi trần


Sài Gòn xa hoa thật

Lắm khu phố cao sang

Ngoại ô vùng ổ chuột

Đời còn lắm cơ hàn


Mưa hè tuôn ồ ạt

Dột những mái nhà tôn

Công nhân nơi xóm trọ

Đời say chén rượu cồn


Đô thành hoa lệ lắm

Cao ốc mãi vươn cao

Đời bần cùng khốn khổ

Tăm tối đến khi nào


Duy Sac 2007

SÂN TRƯỜNG LÁ RỤNG

 SÂN TRƯỜNG LÁ RỤNG

Duy Sắc 2012

Sân trường ghế đá năm xưa

Mười lăm năm ấy như vừa mới qua

Phượng hồng vẫn nở đều hoa

Nhưng hình bóng cũ nhạt nhòa tàn phai


Nhớ sao những lúc truy bài

Rụt rè khép nép, mắt nai mơ màng

Giờ chơi ngồi ở hành lang

Cả bầy túm tụm ăn hàng rất vui


Chỗ này mình đã từng ngồi

Đằng kia có nhỏ ăn xôi mỗi ngày

Còn đây là chỗ nhảy dây

Đá cầu thường ở khúc này không sai


Nhớ khi không học thuộc bài

Bị thầy bắt phạt đánh hai roi liền

Làm cho tụi bạn cười lên

Mình quê một cục nghỉ liền mấy hôm


Bao nhiêu ký ức vẫn còn

Thời gian nhanh quá thật không thể ngờ

Hôm nay thăm lại trường xưa

Sân trường lá rụng như vừa hôm qua.

SÂN TRƯỜNG LÁ RỤNG

 SÂN TRƯỜNG LÁ RỤNG

Duy Sắc 2012

Sân trường ghế đá năm xưa

Mười lăm năm ấy như vừa mới qua

Phượng hồng vẫn nở đều hoa

Nhưng hình bóng cũ nhạt nhòa tàn phai


Nhớ sao những lúc truy bài

Rụt rè khép nép, mắt nai mơ màng

Giờ chơi ngồi ở hành lang

Cả bầy túm tụm ăn hàng rất vui


Chỗ này mình đã từng ngồi

Đằng kia có nhỏ ăn xôi mỗi ngày

Còn đây là chỗ nhảy dây

Đá cầu thường ở khúc này không sai


Nhớ khi không học thuộc bài

Bị thầy bắt phạt đánh hai roi liền

Làm cho tụi bạn cười lên

Mình quê một cục nghỉ liền mấy hôm


Bao nhiêu ký ức vẫn còn

Thời gian nhanh quá thật không thể ngờ

Hôm nay thăm lại trường xưa

Sân trường lá rụng như vừa hôm qua.

TẾT XA NHÀ

 TẾT XA NHÀ

Duy Sac

Chiến dịch nào cũng rất khó khăn

Thơ với thẩn nao lòng chiến sỹ

Tết sắp đến người ta được nghỉ

Đời quân nhân lại phải xa nhà


Đêm biên giới rừng già sương lạnh

Tiếng cú kêu nghe rợn hết người

Vắt nó đeo khi mới nghe hơi

Muỗi nhao đến châm đầy hết mặt


Giữa màn đêm căng lên đôi mắt

Dõi theo từng lối tắt đường ngang

Vùi thân mình trong lớp ngụy trang

Canh giấc ngủ quê hương làng bản


Dạ kiên trung một lòng tin Đảng

Tổ Quốc luôn đặt ở trong tim

Không nề hà quản ngại hy sinh

Vì tất cả bình yên đón Tết

TẾT XA NHÀ

 TẾT XA NHÀ

Duy Sac

Chiến dịch nào cũng rất khó khăn

Thơ với thẩn nao lòng chiến sỹ

Tết sắp đến người ta được nghỉ

Đời quân nhân lại phải xa nhà


Đêm biên giới rừng già sương lạnh

Tiếng cú kêu nghe rợn hết người

Vắt nó đeo khi mới nghe hơi

Muỗi nhao đến châm đầy hết mặt


Giữa màn đêm căng lên đôi mắt

Dõi theo từng lối tắt đường ngang

Vùi thân mình trong lớp ngụy trang

Canh giấc ngủ quê hương làng bản


Dạ kiên trung một lòng tin Đảng

Tổ Quốc luôn đặt ở trong tim

Không nề hà quản ngại hy sinh

Vì tất cả bình yên đón Tết

NGƯỜI TÀI

 NGƯỜI TÀI

Duy Sắc

Người tài dâng quốc sách

Việc kiến quốc dân sinh

Vì quốc gia dân tộc

Cống hiến hết đời mình


Người tài luôn khiêm tốn

Thầm lặng để hy sinh

Chẳng mong cầu danh lợi

Quên luôn cả gia đình


Người vì đời dốc sức

Đem lợi ích muôn người

Được gọi là hào kiệt

Danh thơm đến muôn đời


Người tài luôn rất hiếm

Trăm năm khó kiếm ra

Còn mình như con cóc

Nên hay nói ba hoa


Người tài được tôn vinh

Là danh nhân văn hóa

Là một bậc anh hùng

Dân tôn thờ vạn đại


Duy Sac

NGƯỜI TÀI

 NGƯỜI TÀI

Duy Sắc

Người tài dâng quốc sách

Việc kiến quốc dân sinh

Vì quốc gia dân tộc

Cống hiến hết đời mình


Người tài luôn khiêm tốn

Thầm lặng để hy sinh

Chẳng mong cầu danh lợi

Quên luôn cả gia đình


Người vì đời dốc sức

Đem lợi ích muôn người

Được gọi là hào kiệt

Danh thơm đến muôn đời


Người tài luôn rất hiếm

Trăm năm khó kiếm ra

Còn mình như con cóc

Nên hay nói ba hoa


Người tài được tôn vinh

Là danh nhân văn hóa

Là một bậc anh hùng

Dân tôn thờ vạn đại


Duy Sac

PHẬN MÌNH

 PHẬN MÌNH

Duy Sac

Nghèo quá biết mơ gì

Mơ ăn no cái bụng

Mỗi sáng ổ bánh mì

Chiều có nồi cơm trắng


Nghèo quá biết mơ gì

Mơ có người thương hại

Ban cho chút tình yêu

Để đêm về mơ mộng


Nghèo quá nên bi lụy

Mặc cảm với người đời

Tủi thân mình kém cỏi

Không mảnh tình vắt vai


Nghèo quá biết mơ gì

Dám mơ gì được nữa

Chắc là do phận số

Không thể nào đổi thay


Nghèo quá chỉ thấy buồn

Nhìn gì cũng thấy thèm

Thèm rồi ứa nước mắt

Nuốt cái ngẹn vào trong

PHẬN MÌNH

 PHẬN MÌNH

Duy Sac

Nghèo quá biết mơ gì

Mơ ăn no cái bụng

Mỗi sáng ổ bánh mì

Chiều có nồi cơm trắng


Nghèo quá biết mơ gì

Mơ có người thương hại

Ban cho chút tình yêu

Để đêm về mơ mộng


Nghèo quá nên bi lụy

Mặc cảm với người đời

Tủi thân mình kém cỏi

Không mảnh tình vắt vai


Nghèo quá biết mơ gì

Dám mơ gì được nữa

Chắc là do phận số

Không thể nào đổi thay


Nghèo quá chỉ thấy buồn

Nhìn gì cũng thấy thèm

Thèm rồi ứa nước mắt

Nuốt cái ngẹn vào trong

PHẬN NGHÈO

 PHẬN NGHÈO

Duy Sắc

Phận nghèo nói lý đều sai

Bởi vì xã hội chẳng ai tin nghèo

Phận nghèo chớ nói lời yêu

Bởi vì nghèo quá thì yêu bằng gì


Tình là thực tế chi ly

Gạo, tiền, cơm áo, sẻ chia vui buồn

Tình là luôn ở cạnh bên

Nếu như xa cách chẳng bền được đâu


Phận nghèo mình chỉ biết cầu

Mười phương chư Phật và cầu thần tiên

Cầu sao dư chút đồng tiền

Phòng khi bệnh hoạn người thân khỏi phiền


Phận nghèo tâm trí đảo điên

Cuồng quay tất bật kiếm tiền ngày đêm

Chỉ mong chân cứng đá mềm

Có nhiều sức để làm thêm ngoài giờ


Phận nghèo mình dám nào mơ

Nên không có cảnh ai chờ ai mong

Ta vui với chén rượu nồng

Cùng cành Nguyệt Quế dưới trăng đêm về


Đời nghèo không có đam mê

Hết giờ làm việc là về nghỉ ngơi

Lâu lâu nhìn ngắm mây trời

Thả hồn tìm đến những nơi phiêu bồng


Cái nghèo như một cái gông

Trăm đường tính toán cũng không thể làm

Đành thôi cố vượt khó khăn

Đủ ăn ba bữa và làm bạn thơ


NDS

PHẬN NGHÈO

 PHẬN NGHÈO

Duy Sắc

Phận nghèo nói lý đều sai

Bởi vì xã hội chẳng ai tin nghèo

Phận nghèo chớ nói lời yêu

Bởi vì nghèo quá thì yêu bằng gì


Tình là thực tế chi ly

Gạo, tiền, cơm áo, sẻ chia vui buồn

Tình là luôn ở cạnh bên

Nếu như xa cách chẳng bền được đâu


Phận nghèo mình chỉ biết cầu

Mười phương chư Phật và cầu thần tiên

Cầu sao dư chút đồng tiền

Phòng khi bệnh hoạn người thân khỏi phiền


Phận nghèo tâm trí đảo điên

Cuồng quay tất bật kiếm tiền ngày đêm

Chỉ mong chân cứng đá mềm

Có nhiều sức để làm thêm ngoài giờ


Phận nghèo mình dám nào mơ

Nên không có cảnh ai chờ ai mong

Ta vui với chén rượu nồng

Cùng cành Nguyệt Quế dưới trăng đêm về


Đời nghèo không có đam mê

Hết giờ làm việc là về nghỉ ngơi

Lâu lâu nhìn ngắm mây trời

Thả hồn tìm đến những nơi phiêu bồng


Cái nghèo như một cái gông

Trăm đường tính toán cũng không thể làm

Đành thôi cố vượt khó khăn

Đủ ăn ba bữa và làm bạn thơ


NDS

BA XÀM

 BA XÀM

Duy Sac

Không ngờ hồi nhỏ bị khùng

Lớn lên suy nghĩ lung tung thế này

Bây giờ sáng xỉn chiều say

Rượu vài ba lít suốt ngày lai rai


Điên rồi nên nói suốt ngày

Tào lao thiên địa đông tây ba xàm

Người ta ai cũng thành công

Ta thì họ gọi là thằng bá dơ


Học vài ba chữ i tờ

Tưởng như mình đã tinh hoa đầy người

Bạn bè thấy tội nên thôi

Chẳng ai thèm nói một lời khuyên can


Gàn thì cũng chẳng phải gàn

Mà là tại dốt nên ăn nói càn

Nhiều khi nghĩ cũng tủi thân

Nhưng tủi gì nữa vì thân sắp tàn

BA XÀM

 BA XÀM

Duy Sac

Không ngờ hồi nhỏ bị khùng

Lớn lên suy nghĩ lung tung thế này

Bây giờ sáng xỉn chiều say

Rượu vài ba lít suốt ngày lai rai


Điên rồi nên nói suốt ngày

Tào lao thiên địa đông tây ba xàm

Người ta ai cũng thành công

Ta thì họ gọi là thằng bá dơ


Học vài ba chữ i tờ

Tưởng như mình đã tinh hoa đầy người

Bạn bè thấy tội nên thôi

Chẳng ai thèm nói một lời khuyên can


Gàn thì cũng chẳng phải gàn

Mà là tại dốt nên ăn nói càn

Nhiều khi nghĩ cũng tủi thân

Nhưng tủi gì nữa vì thân sắp tàn

CHẮC SỐ MÌNH VẬY

 CHẮC SỐ MÌNH VẬY

Duy Sắc

Dạo này tiền kiếm khó

Vài ba tỷ đâu ra

Mình bán hai cái chổi

Giá chỉ có năm nghìn


Thiên hạ giàu phát khiếp

Ô tô với nhà lầu

Mình nhà tranh vách gỗ

Thịt hấp và mắm tôm


Đời nào ai biết được

Phú quý hay bần hàn

Âu cũng là cái số

Mình chỉ cần bình an


Giàu có rồi cũng hết

Nghèo lắm cũng sẽ giàu

Vòng luân hồi luẩn quẩn

Tử tế thì còn nhau


Duy Sac

CHẮC SỐ MÌNH VẬY

 CHẮC SỐ MÌNH VẬY

Duy Sắc

Dạo này tiền kiếm khó

Vài ba tỷ đâu ra

Mình bán hai cái chổi

Giá chỉ có năm nghìn


Thiên hạ giàu phát khiếp

Ô tô với nhà lầu

Mình nhà tranh vách gỗ

Thịt hấp và mắm tôm


Đời nào ai biết được

Phú quý hay bần hàn

Âu cũng là cái số

Mình chỉ cần bình an


Giàu có rồi cũng hết

Nghèo lắm cũng sẽ giàu

Vòng luân hồi luẩn quẩn

Tử tế thì còn nhau


Duy Sac

KỊCH BẢN CUỘC ĐỜI

 KỊCH BẢN CUỘC ĐỜI

Duy Sac

Ai viết lên kịch bản

Mỗi cuộc đời chúng ta

Để cho ta ngoi ngóp

Ngụp lặn giữa hồng trần


Ai chỉ đường dẫn lối

Trên mỗi bước ta đi

Mỗi người ta từng gặp

Họ có ý nghĩa gì


Định mệnh kia là thật

Hay vô tình vậy thôi

Tại sao ta không biết

Ngày mai mình thế nào


Chắc ta là con tốt

Người khác khiến ta đi

Họ tha hồ điều khiển

Theo ý của riêng mình


Người xưa hay nói " số "

Đúng là có thật rồi

Nên ta không thể đổi

Cái số phải vậy thôi


Biết cũng như không biết

Ai cũng giống như nhau

Mơ hồ đi lầm lũi

Tìm một lối để về


Tới ngày và tới tháng

Đúng giờ và đúng nơi

Ta đi theo định mệnh

Đã in trong sách trời


Vòng quay luân hồi mãi

Muôn triệu kiếp sinh linh

Tái sinh xong hủy diệt

Theo một chuỗi lập trình

KỊCH BẢN CUỘC ĐỜI

 KỊCH BẢN CUỘC ĐỜI

Duy Sac

Ai viết lên kịch bản

Mỗi cuộc đời chúng ta

Để cho ta ngoi ngóp

Ngụp lặn giữa hồng trần


Ai chỉ đường dẫn lối

Trên mỗi bước ta đi

Mỗi người ta từng gặp

Họ có ý nghĩa gì


Định mệnh kia là thật

Hay vô tình vậy thôi

Tại sao ta không biết

Ngày mai mình thế nào


Chắc ta là con tốt

Người khác khiến ta đi

Họ tha hồ điều khiển

Theo ý của riêng mình


Người xưa hay nói " số "

Đúng là có thật rồi

Nên ta không thể đổi

Cái số phải vậy thôi


Biết cũng như không biết

Ai cũng giống như nhau

Mơ hồ đi lầm lũi

Tìm một lối để về


Tới ngày và tới tháng

Đúng giờ và đúng nơi

Ta đi theo định mệnh

Đã in trong sách trời


Vòng quay luân hồi mãi

Muôn triệu kiếp sinh linh

Tái sinh xong hủy diệt

Theo một chuỗi lập trình

NHÂN QUẢ VÔ TÌNH

 NHÂN QUẢ VÔ TÌNH

Duy Sắc

Nhân quả là luôn có

Tùy muộn hay sớm thôi

Sự khôn ngoan xảo trá

Không qua được Đạo Trời


Trong triệu kiếp luân hồi

Tái sinh xong hủy diệt

Mỗi sinh linh hiện hữu

Hợp thành từ nghiệp duyên


Nếu số mình đã vậy

Nên chấp nhận là hay

Kiếp này tu tích phước

Đời sau ắt sẽ hay


Không ai khôn hơn ai

Đều là do phước báu

Tu cho mình giải nghiệp

Tích phước lại từ từ


NDS

NHÂN QUẢ VÔ TÌNH

 NHÂN QUẢ VÔ TÌNH

Duy Sắc

Nhân quả là luôn có

Tùy muộn hay sớm thôi

Sự khôn ngoan xảo trá

Không qua được Đạo Trời


Trong triệu kiếp luân hồi

Tái sinh xong hủy diệt

Mỗi sinh linh hiện hữu

Hợp thành từ nghiệp duyên


Nếu số mình đã vậy

Nên chấp nhận là hay

Kiếp này tu tích phước

Đời sau ắt sẽ hay


Không ai khôn hơn ai

Đều là do phước báu

Tu cho mình giải nghiệp

Tích phước lại từ từ


NDS

ANH THỰC TẾ LẮM

 ANH THỰC TẾ LẮM

Duy Sắc

Anh yêu cô gái Việt Kiều

Chỉ vì cô ấy có nhiều tiền đô

Nếu em có sẵn tiền đô

Anh bỏ cô ấy nhào vô em liền


Nói ra thì bảo vì tiền

Nhưng mà cuộc sống có tiền mới nên

Người ta kẻ cả , người trên

Chẳng qua cũng chỉ là hơn đồng tiền


Thơ anh sản xuất liền liền

Nhưng ngặt một cái là tiền không ra

Tính anh như tính đàn bà

Người xưa thường chỉ định là tiểu nhân


Ừ thì anh phận tiểu nhân

Nhưng anh cũng cố văn nhân với người

Không tiền em hãy quên.tôi

Vì thơ phải ở những nơi lắm tiền


Thi nhân chưa hẳn là hiền

Có tiền là hiểu ra liền thi nhân

Ai mà không quý bản thân

Bảo thương người khác là quân mị người


Không danh cũng lợi mà thôi

Mua danh bằng lợi xưa rồi nhé em.

ANH THỰC TẾ LẮM

 ANH THỰC TẾ LẮM

Duy Sắc

Anh yêu cô gái Việt Kiều

Chỉ vì cô ấy có nhiều tiền đô

Nếu em có sẵn tiền đô

Anh bỏ cô ấy nhào vô em liền


Nói ra thì bảo vì tiền

Nhưng mà cuộc sống có tiền mới nên

Người ta kẻ cả , người trên

Chẳng qua cũng chỉ là hơn đồng tiền


Thơ anh sản xuất liền liền

Nhưng ngặt một cái là tiền không ra

Tính anh như tính đàn bà

Người xưa thường chỉ định là tiểu nhân


Ừ thì anh phận tiểu nhân

Nhưng anh cũng cố văn nhân với người

Không tiền em hãy quên.tôi

Vì thơ phải ở những nơi lắm tiền


Thi nhân chưa hẳn là hiền

Có tiền là hiểu ra liền thi nhân

Ai mà không quý bản thân

Bảo thương người khác là quân mị người


Không danh cũng lợi mà thôi

Mua danh bằng lợi xưa rồi nhé em.

VÌ EM CAO SANG

 VÌ EM CAO SANG

Duy Sắc

Anh là thằng nghệ sỹ

Xướng ca đúng rồi em

Anh bất tài vô dụng

Nên đời anh lang thang


Em nghĩ mình cao sang

Với anh, em là điếm

Ta cùng loài như nhau

Chớ tự mãn đá, vàng


Em chớ nghĩ mình sang

Anh hay ăn thịt chó

Em chắc là hơn nó

Em mới dám chê anh


Nghệ sỹ vốn háo danh

Nhưng tùy người em nhé

Đời có vay có trả

Em chớ nói xàm ngôn


Tiền là cái mồ chôn

Đế vương và nghiệp bá

Em chỉ là cắc ké

Em.chớ mộng vàng son.

VÌ EM CAO SANG

 VÌ EM CAO SANG

Duy Sắc

Anh là thằng nghệ sỹ

Xướng ca đúng rồi em

Anh bất tài vô dụng

Nên đời anh lang thang


Em nghĩ mình cao sang

Với anh, em là điếm

Ta cùng loài như nhau

Chớ tự mãn đá, vàng


Em chớ nghĩ mình sang

Anh hay ăn thịt chó

Em chắc là hơn nó

Em mới dám chê anh


Nghệ sỹ vốn háo danh

Nhưng tùy người em nhé

Đời có vay có trả

Em chớ nói xàm ngôn


Tiền là cái mồ chôn

Đế vương và nghiệp bá

Em chỉ là cắc ké

Em.chớ mộng vàng son.

QUỴT NỢ

 QUỴT NỢ

Duy Sắc

Rượu đầy nhà, món ngon đủ loại

Nào vui đâu vì thiếu bạn hiền

Năm xưa mình lỡ vay tiền

Sau đó mình quỵt, bạn hiền chạy xa


Đời là vậy, toàn lời dối trá

Tình cảm đâu có thật từ tâm

Mình nghèo ai có đến thăm

Mình giàu, bạn sẽ đến thăm mỗi ngày


Nên thôi kệ, đời ai cũng vậy

Ta là ta thế cũng đủ rồi

Lắm khi cảm nhận mình tồi

Nhưng mà lúc ấy mình tồi đúng thôi


Bạn là bạn mình luôn quý bạn

Bạn khinh mình, mình phải chịu thôi

Đời này mình trải hết rồi

Nên anh chỉ thích nụ cười của em.


Duy sắc

QUỴT NỢ

 QUỴT NỢ

Duy Sắc

Rượu đầy nhà, món ngon đủ loại

Nào vui đâu vì thiếu bạn hiền

Năm xưa mình lỡ vay tiền

Sau đó mình quỵt, bạn hiền chạy xa


Đời là vậy, toàn lời dối trá

Tình cảm đâu có thật từ tâm

Mình nghèo ai có đến thăm

Mình giàu, bạn sẽ đến thăm mỗi ngày


Nên thôi kệ, đời ai cũng vậy

Ta là ta thế cũng đủ rồi

Lắm khi cảm nhận mình tồi

Nhưng mà lúc ấy mình tồi đúng thôi


Bạn là bạn mình luôn quý bạn

Bạn khinh mình, mình phải chịu thôi

Đời này mình trải hết rồi

Nên anh chỉ thích nụ cười của em.


Duy sắc

VÌ ANH LÀ NGOẠI ĐẠO

 VÌ ANH LÀ NGOẠI ĐẠO

Duy Sắc

Mùa Giáng sinh năm ngoái

Em chê anh rất nhiều

Vì anh là ngoại đạo

Không phù hợp cùng em


Mùa Giáng sinh năm nay

Em bế con trên tay

Anh bên chén rượu cay

Anh nhìn đời vay trả


Em yêu người xứ lạ

Anh quanh quẩn xó nhà

Tổ tiên anh thờ phụng

Em yêu quý người ta


Tình mình không chung bến

Anh cũng chẳng hề buồn

Mộ tổ còn hoang lạnh

Anh không thể vì em


Em có quyền chọn lựa

Anh nghèo nên buông xuôi

Tình mình đến thế thôi

Anh chúc em hạnh phúc

VÌ ANH LÀ NGOẠI ĐẠO

 VÌ ANH LÀ NGOẠI ĐẠO

Duy Sắc

Mùa Giáng sinh năm ngoái

Em chê anh rất nhiều

Vì anh là ngoại đạo

Không phù hợp cùng em


Mùa Giáng sinh năm nay

Em bế con trên tay

Anh bên chén rượu cay

Anh nhìn đời vay trả


Em yêu người xứ lạ

Anh quanh quẩn xó nhà

Tổ tiên anh thờ phụng

Em yêu quý người ta


Tình mình không chung bến

Anh cũng chẳng hề buồn

Mộ tổ còn hoang lạnh

Anh không thể vì em


Em có quyền chọn lựa

Anh nghèo nên buông xuôi

Tình mình đến thế thôi

Anh chúc em hạnh phúc

HẸN ANH

 HẸN ANH 

Duy Sắc

Lâu rồi chưa gặp được anh

Em cũng buồn lắm nhưng đành thế thôi

Việc em phức tạp lôi thôi

Sợ anh ảnh hưởng mà thôi anh à


Anh xem em như người nhà

Tình cảm đậm đà thật quý biết bao

Nhiều năm tình nghĩa dạt dào

Ai nỡ lòng nào ngoảnh mặt quay lưng


Qua face book em rất mừng

Biết anh giờ cũng ung dung thanh nhàn

Chúc anh mạnh khỏe bình an

Hẹn ngày em đến cùng đàn với ca


Sac2018

HẸN ANH

 HẸN ANH 

Duy Sắc

Lâu rồi chưa gặp được anh

Em cũng buồn lắm nhưng đành thế thôi

Việc em phức tạp lôi thôi

Sợ anh ảnh hưởng mà thôi anh à


Anh xem em như người nhà

Tình cảm đậm đà thật quý biết bao

Nhiều năm tình nghĩa dạt dào

Ai nỡ lòng nào ngoảnh mặt quay lưng


Qua face book em rất mừng

Biết anh giờ cũng ung dung thanh nhàn

Chúc anh mạnh khỏe bình an

Hẹn ngày em đến cùng đàn với ca


Sac2018

KHỔ VÌ COVID

 KHỔ VÌ COVID

Duy Sắc

Từ hồi có dịch đến giờ

Bạn bè ai cũng ngó lơ chẳng nhìn

Tôi đành cũng giả làm thinh

Cứ xem như họ khinh mình không chơi


Gặp nhau không dám mở lời

Khẩu trang bịt kín xong rồi múa tay

Rằng là ra hiệu cho hay

Chứ không muốn nói tỏ bày dài hơi


Thế là tình cảm tả tơi

Bạn bè mỗi đứa mỗi nơi tình vờ

Người yêu lãnh đạm thờ ơ

Bởi yêu mà chẳng dám sờ dám hôn


Dịch ngày càng đến dập dồn

Người ta thần tính thần hồn nát tan

Cầu sao thế giới bình an

Thiên tai qua hết, nhân gian thái bình.

KHỔ VÌ COVID

 KHỔ VÌ COVID

Duy Sắc

Từ hồi có dịch đến giờ

Bạn bè ai cũng ngó lơ chẳng nhìn

Tôi đành cũng giả làm thinh

Cứ xem như họ khinh mình không chơi


Gặp nhau không dám mở lời

Khẩu trang bịt kín xong rồi múa tay

Rằng là ra hiệu cho hay

Chứ không muốn nói tỏ bày dài hơi


Thế là tình cảm tả tơi

Bạn bè mỗi đứa mỗi nơi tình vờ

Người yêu lãnh đạm thờ ơ

Bởi yêu mà chẳng dám sờ dám hôn


Dịch ngày càng đến dập dồn

Người ta thần tính thần hồn nát tan

Cầu sao thế giới bình an

Thiên tai qua hết, nhân gian thái bình.

TỰ NHIÊN NÓ THẾ

 TỰ NHIÊN NÓ THẾ

Duy Sắc

Cuộc sống nó là vậy

Đường Tăng muốn lấy kinh

Ông phải đổi bát vàng

Không gì là miễn phí


Ta nên tự trách mình.

Bình đẳng là giấc mơ

Mà mơ thì là mộng

Mộng thì luôn là ảo


Sống ảo tự sướng thôi

Quy luật vốn thế rồi

Cỏ cây còn phân biệt

Rừng xanh luôn tỉa thưa


Cây tranh nhau ánh sáng

Mới có rừng nguyên sinh

Nhiều tầng cây phân lớp

Đời sống chúng cộng sinh


Nếu người có nghĩa tình

Ta hòa bình chung sống

Chia sẻ những buồn vui

Oán thù chi cho mệt


Gieo nhân rồi gặp quả

Chuyện hiển nhiên ấy mà

TỰ NHIÊN NÓ THẾ

 TỰ NHIÊN NÓ THẾ

Duy Sắc

Cuộc sống nó là vậy

Đường Tăng muốn lấy kinh

Ông phải đổi bát vàng

Không gì là miễn phí


Ta nên tự trách mình.

Bình đẳng là giấc mơ

Mà mơ thì là mộng

Mộng thì luôn là ảo


Sống ảo tự sướng thôi

Quy luật vốn thế rồi

Cỏ cây còn phân biệt

Rừng xanh luôn tỉa thưa


Cây tranh nhau ánh sáng

Mới có rừng nguyên sinh

Nhiều tầng cây phân lớp

Đời sống chúng cộng sinh


Nếu người có nghĩa tình

Ta hòa bình chung sống

Chia sẻ những buồn vui

Oán thù chi cho mệt


Gieo nhân rồi gặp quả

Chuyện hiển nhiên ấy mà

ĐẠO ĐỨC GIẢ

 ĐẠO ĐỨC GIẢ

Duy Sac 

Ta khuyên người chớ thở than

Nhưng mình lại cứ than van chính mình

Ta khuyên người sống nghĩa tình

Nhưng ta lại chẳng nghĩa tình với ai


Ta hay triết lý Đông Tây

Lễ, nghĩa, trí, tín, trọng thầy, kính cha

Nhưng ta lại chẳng thật thà

Lươn lẹo, gian trá, điêu ngoa, lọc lừa


Ta khuyên người phải đi chùa

Tụng kinh, niệm Phật để mà tu thân

Ta thì lại cứ tham, sân

Hám danh, hám lợi và còn tà dâm


Ta là một kẻ tâm thần

Giả nhân, giả nghĩa vì thân của mình

Nhưng vì ta vốn háo danh

Nên ta che đậy cho cái mình xấu xa


Ai mà cũng giống như ta

Còn gì ai nữa để mà tin nhau

Khôn ngoan không ở cái đầu

Khôn là phải biết đến đâu nên dừng


Trời cao vốn rất công tâm

Nhân quả chưa có sai lầm với ai

Diễn trò đóng kịch tấu hài

Hậu quả chỉ chuốc đắng cay cả đời

ĐẠO ĐỨC GIẢ

 ĐẠO ĐỨC GIẢ

Duy Sac 

Ta khuyên người chớ thở than

Nhưng mình lại cứ than van chính mình

Ta khuyên người sống nghĩa tình

Nhưng ta lại chẳng nghĩa tình với ai


Ta hay triết lý Đông Tây

Lễ, nghĩa, trí, tín, trọng thầy, kính cha

Nhưng ta lại chẳng thật thà

Lươn lẹo, gian trá, điêu ngoa, lọc lừa


Ta khuyên người phải đi chùa

Tụng kinh, niệm Phật để mà tu thân

Ta thì lại cứ tham, sân

Hám danh, hám lợi và còn tà dâm


Ta là một kẻ tâm thần

Giả nhân, giả nghĩa vì thân của mình

Nhưng vì ta vốn háo danh

Nên ta che đậy cho cái mình xấu xa


Ai mà cũng giống như ta

Còn gì ai nữa để mà tin nhau

Khôn ngoan không ở cái đầu

Khôn là phải biết đến đâu nên dừng


Trời cao vốn rất công tâm

Nhân quả chưa có sai lầm với ai

Diễn trò đóng kịch tấu hài

Hậu quả chỉ chuốc đắng cay cả đời

SỐ NÀY

 SỐ NÀY

Duy Sac

Số này chưa giàu được

Bởi làm biếng bà cố

Thêm cái tính ở dơ

Tiền, tình đều chạy hết


Người ta khoe cái tốt

Vì họ tốt quá nhiều

Mình xấu đầy trên mặt

Biết lấy gì để che


Không nhà cũng chẳng xe

Đi la cà tá túc

Mỗi nơi ở một lúc

Xong lại xách dép đi


Tay trắng không có gì

Sống nhờ vào bè bạn

Xin mỗi người một bữa

Mặt mày đã chai lỳ


Cũng do thói rượu chè

Mê hên xui đen đỏ

Tiền bao nhiêu đốt cả

Nợ hoài trả không xong


Ông trời quá công bằng

Gieo nhân là gặt quả

Chẳng ai mà sung sướng

Khi nhiều quá sai lầm.

SỐ NÀY

 SỐ NÀY

Duy Sac

Số này chưa giàu được

Bởi làm biếng bà cố

Thêm cái tính ở dơ

Tiền, tình đều chạy hết


Người ta khoe cái tốt

Vì họ tốt quá nhiều

Mình xấu đầy trên mặt

Biết lấy gì để che


Không nhà cũng chẳng xe

Đi la cà tá túc

Mỗi nơi ở một lúc

Xong lại xách dép đi


Tay trắng không có gì

Sống nhờ vào bè bạn

Xin mỗi người một bữa

Mặt mày đã chai lỳ


Cũng do thói rượu chè

Mê hên xui đen đỏ

Tiền bao nhiêu đốt cả

Nợ hoài trả không xong


Ông trời quá công bằng

Gieo nhân là gặt quả

Chẳng ai mà sung sướng

Khi nhiều quá sai lầm.

ĐỪNG BẠC BẼO

 ĐỪNG BẠC BẼO

Duy Sắc

Không tiền sẽ ít bạn chơi

Nhưng ta bạc bẽo thì đời quay lưng

Nghĩa tình chớ tính thiệt hơn

Đời người ai chẳng mấy cơn khốn cùng


Những khi chiến thắng vui mừng

Những khi thất bại hãi hùng tâm can

Những khi cay đắng ngập tràn

Những khi hạnh phúc hân hoan tiếng cười


Cố giương đôi mắt nhìn đời

Cố nhìn cho rõ để rồi luận suy

Được, thua mải cố so bì

Hoạ, phúc đều bởi là vì thân ta


Ngẫm về những chuyện hôm qua

Mới hay nhân quả không sai bao giờ

ĐỪNG BẠC BẼO

 ĐỪNG BẠC BẼO

Duy Sắc

Không tiền sẽ ít bạn chơi

Nhưng ta bạc bẽo thì đời quay lưng

Nghĩa tình chớ tính thiệt hơn

Đời người ai chẳng mấy cơn khốn cùng


Những khi chiến thắng vui mừng

Những khi thất bại hãi hùng tâm can

Những khi cay đắng ngập tràn

Những khi hạnh phúc hân hoan tiếng cười


Cố giương đôi mắt nhìn đời

Cố nhìn cho rõ để rồi luận suy

Được, thua mải cố so bì

Hoạ, phúc đều bởi là vì thân ta


Ngẫm về những chuyện hôm qua

Mới hay nhân quả không sai bao giờ

LỜI HAY Ý ĐẸP

 LỜI HAY Ý ĐẸP

Duy Sac

Lời cay từ miệng độc

Lời độc từ ác tâm

Miệng độc và tâm ác

Gọi chung là độc ác


Khẩu nghiệp gieo đau khổ

Đừng thốt lời xát thương

Dẫu biết đời vô thường

Nhưng nói năng cẩn trọng


Khi chưa hiểu rõ ai

Chớ một chiều phán xét

Bởi ta không là họ

Nên họ không giống ta


Mồm tụng kinh niệm Phật

Tâm có hướng Phật không

Cái này người ta rõ

Mình chẳng ảnh hưởng gì


Bớt đi lời thị phi

Tích được thêm cái Phúc

Đức hay là thất đức

Luật nhân quả công bằng


Thơ văn là văn hóa

Là nhân cách của ta

Nếu lòng dạ xấu xa

Ắt ý thơ tăm tối


Ám chỉ người là tội

Dù văn vẻ thế nào

Phút ngông cuồng nông nổi

Hủy sự nghiệp một đời


Người già khinh người trẻ

Nên trẻ chẳng trọng già

Thế là gieo khẩu nghiệp

Oán thù mãi xảy ra


Thi nhân mà sân hận

Thơ cũng chẳng còn hay

Câu từ dù văn vẻ

Chỉ sáo rỗng giãi bày

LỜI HAY Ý ĐẸP

 LỜI HAY Ý ĐẸP

Duy Sac

Lời cay từ miệng độc

Lời độc từ ác tâm

Miệng độc và tâm ác

Gọi chung là độc ác


Khẩu nghiệp gieo đau khổ

Đừng thốt lời xát thương

Dẫu biết đời vô thường

Nhưng nói năng cẩn trọng


Khi chưa hiểu rõ ai

Chớ một chiều phán xét

Bởi ta không là họ

Nên họ không giống ta


Mồm tụng kinh niệm Phật

Tâm có hướng Phật không

Cái này người ta rõ

Mình chẳng ảnh hưởng gì


Bớt đi lời thị phi

Tích được thêm cái Phúc

Đức hay là thất đức

Luật nhân quả công bằng


Thơ văn là văn hóa

Là nhân cách của ta

Nếu lòng dạ xấu xa

Ắt ý thơ tăm tối


Ám chỉ người là tội

Dù văn vẻ thế nào

Phút ngông cuồng nông nổi

Hủy sự nghiệp một đời


Người già khinh người trẻ

Nên trẻ chẳng trọng già

Thế là gieo khẩu nghiệp

Oán thù mãi xảy ra


Thi nhân mà sân hận

Thơ cũng chẳng còn hay

Câu từ dù văn vẻ

Chỉ sáo rỗng giãi bày

TRỜI CAO CÓ MẮT

 TRỜI CAO CÓ MẮT

Duy Sac

Trời cao luôn có mắt

Chẳng che giấu làm gì

Mình biết, trời đất biết

Nhân quả rất vô tình


Trời cao luôn chứng giám

Mọi lời nói từ tâm

Tâm sao, đời ta vậy

Chuyện đó rất bình thường


Đạo đức hay thất đức

Đều ở trong lưới trời

Ta chẳng cần phải diễn

Mọi thứ sẽ phơi bày


Trời cao công minh lắm

Chẳng có gì bất ngờ

Mọi thứ ta nhìn thấy

Đều đã được an bài


Khôn cũng chẳng hơn ai

Nếu lòng trời thấy sai

Mà sai là trời diệt

Nên đừng khôn với ai


Trời cao luôn có mắt

Luật nhân quả vô tình

Nên không cần diễn kịch

Không qua được trời đâu.

TRỜI CAO CÓ MẮT

 TRỜI CAO CÓ MẮT

Duy Sac

Trời cao luôn có mắt

Chẳng che giấu làm gì

Mình biết, trời đất biết

Nhân quả rất vô tình


Trời cao luôn chứng giám

Mọi lời nói từ tâm

Tâm sao, đời ta vậy

Chuyện đó rất bình thường


Đạo đức hay thất đức

Đều ở trong lưới trời

Ta chẳng cần phải diễn

Mọi thứ sẽ phơi bày


Trời cao công minh lắm

Chẳng có gì bất ngờ

Mọi thứ ta nhìn thấy

Đều đã được an bài


Khôn cũng chẳng hơn ai

Nếu lòng trời thấy sai

Mà sai là trời diệt

Nên đừng khôn với ai


Trời cao luôn có mắt

Luật nhân quả vô tình

Nên không cần diễn kịch

Không qua được trời đâu.

KHÔNG XIN LỖI

 KHÔNG XIN LỖI

Việc ấy đã xong rồi

Xin lỗi được gì đâu

Tiền cũng đã chia nhau

Tội không ai muốn nhận


Bây giờ không hối hận

Hối hận là nhận sai

Mà nhận là mình thiệt

Xin lỗi là đồ ngu


Tiếng ác thì kệ nó

Miễn ta sướng đời ta

Một đời trong nhung lụa

Ai chẳng thèm xa hoa


Đừng đem trời ra dọa

Ta chính mới là trời

Lỗi lầm gì mà sửa

Chẳng lỗi phải gì xin


Mình phải sống vì mình

Chúng nó thì cũng thế

Có đứa nào xin lỗi

Khi cà bọn làm sai


Tương lai kệ tương lai

Đừng dọa bằng nhân quả

Mấy cái đạo lý đó

Cũng chỉ là vu vơ


Khi nào trời diệt ta

Chắc đúng là nhân quả

Còn bây giờ ta mạnh

Ta chỉ biết mình ta.


Đạo Trời luôn công bằng

Đừng ngông cuồng tự đại

Đến khi mà trời hại

Thì nhiều đời khổ đau


Duy Sắc 2021

KHÔNG XIN LỖI

 KHÔNG XIN LỖI

Việc ấy đã xong rồi

Xin lỗi được gì đâu

Tiền cũng đã chia nhau

Tội không ai muốn nhận


Bây giờ không hối hận

Hối hận là nhận sai

Mà nhận là mình thiệt

Xin lỗi là đồ ngu


Tiếng ác thì kệ nó

Miễn ta sướng đời ta

Một đời trong nhung lụa

Ai chẳng thèm xa hoa


Đừng đem trời ra dọa

Ta chính mới là trời

Lỗi lầm gì mà sửa

Chẳng lỗi phải gì xin


Mình phải sống vì mình

Chúng nó thì cũng thế

Có đứa nào xin lỗi

Khi cà bọn làm sai


Tương lai kệ tương lai

Đừng dọa bằng nhân quả

Mấy cái đạo lý đó

Cũng chỉ là vu vơ


Khi nào trời diệt ta

Chắc đúng là nhân quả

Còn bây giờ ta mạnh

Ta chỉ biết mình ta.


Đạo Trời luôn công bằng

Đừng ngông cuồng tự đại

Đến khi mà trời hại

Thì nhiều đời khổ đau


Duy Sắc 2021

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...