KHÔNG ĐỀ 4
Thơ Duy Sắc 2019
*****
Nhiều khi buồn quá cố vui
Nhưng mà càng cố thì vui lại buồn
Giờ đây lẫn lộn vui buồn
Nên mình không biết là buồn hay vui
Cười to để nghĩ là vui
Khóc để mình biết không vui mà buồn
Mới vui xong lại thấy buồn
Thôi đành mặc kệ buồn buồn, vui vui
Không phân biệt nổi buồn vui
Hoá ra mình dại có vui cũng thừa.
Lại thêm một cái đêm dài
Một đêm nữa lại thật dài bóng đêm
Đêm dài đến nỗi toàn đêm
Dài mà không hiểu rằng đêm nó dài
Vì sao lại gọi đêm dài
Chắc đêm nó vốn là dài từ xưa
Đêm nay cùng với đêm xưa
Không biết chúng có dài vừa bằng nhau
Hay cái dài trước, dài sau
Cái này dài trước, cái sau cố dài
Ôi sao có lắm đêm dài
Đêm nào đêm nấy nó dài vì sao
Đêm không trăng mới thấy sao
Nhiều sao nên thấy trời cao quá chừng
Đêm dài mà tối như bưng
Đêm đó có thể đêm rừng nguyên sinh
Đêm về mình nghĩ linh tinh
Nghĩ mãi mà vẫn quanh mình toàn đêm.
Suy tư để cố tư duy
Tư duy để tránh phải đi sai đường
Sai đường sẽ gục giữa đường
Bè bạn không giúp là đường đời tiêu
Sai nhiều là bởi quá yêu
Đầu óc mụ mị lắm điều vu vơ
Xác thân mệt lả bơ phờ
Yêu chi cho khổ để giờ suy tư.
Đi đâu cũng một bầu trời
Không khí ở khắp mọi nơi một bầu
Chẳng qua thời tiết khác nhau
Sinh vật có chút sắc màu khác thôi
Đi nhiều chân mỏi rã rời
Xác thân rệu rã ,hết hơi mệt người
Đi mà không có nụ cười
Đi mà lắm bệnh trong người đang mang
Đi mà để kiếm giàu sang
Đi mà tìm phút lang thang giang hồ
Đi mà tìm chốn hoang vu
Đi mà cố lánh bụi mù phồn hoa
Đi để trốn cửa trốn nhà
Đi mà không biết rằng ta muốn gì
Cắm đầu cắm cổ cố đi
Giữa đường bất trắc thế thì làm sao
Đêm nữa cũng lại rất dài
Có vẻ như sẽ bằng hai đêm liền
Sao đêm cứ nối tiếp liền
Mà đêm cứ mãi triền miên thế này
Đêm qua với lại đêm nay
Đêm nào đêm nấy toàn là bóng đêm
Đêm thì chắc chỉ có đêm
Mà đêm sao lại cứ đêm không ngày
Cứ đêm là tối mặt mày
Đêm ơi đêm hỡi gét mày quá đi
Đêm rồi đêm nữa lại đêm
Đêm thì nó vẫn là đêm không ngày
Đêm qua chẳng khác đêm nay
Đêm nay cũng giống đêm ngày hôm sau
Đêm nào cũng hệt như nhau
Tại sao đêm lại giống nhau quá chừng
Đêm có khác ngày gì chăng
Hay ngày cũng giống y chang đêm dài
Ngày thì có ánh mặt trời
Đêm lại không thấy mặt trời ở đâu
Đêm ngày chắc cũng giống nhau
Ngày trước rồi lại tiếp sau đêm dài
Đêm dài thì cứ thế dài
Ngày đêm nó có độ dài như nhau
Đêm dài còn gọi đêm thâu
Ngày dài thì gọi ngày sầu lê thê
Đêm ngày nối tiếp ê chề
Đời người quanh quẩn đêm về ngày đi.
Chiều nay không có nắng vàng
Chiều qua thì lắm nắng vàng chói chang
Nắng màu có phải là vàng
Hay là nhờ sáng mà ta thấy màu
Đêm xuống mọi thứ như nhau
Không có ánh sáng mọi màu đen thui
Vậy là do ánh sáng rồi
Nếu không ánh sáng là đời tối tăm
Không trăng thì vẫn có rằm
Có rằm chưa hẳn phải là có trăng
Nhưng trăng thường đến hôm rằm
Như vậy ngày rằm thường có ánh trăng
Đời người được mấy mùa trăng
Sao mùa nào cũng khó khăn quá trời
Nhiều người sống đến cuối đời
Vẫn chưa hiểu nổi chuyện trời với trăng
Thế là xong một kiếp người
Thế là mọi thứ xong xuôi hết rồi
Sóng đánh bao đợt liên hồi
Dã tràng trố mắt mà ngồi tiếc công.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét