Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

AI CHO EM MÙA XUÂN

 AI CHO EM M ÙA XUÂN

Thơ Duy Sắc 2009


Em đi lang thang 

Đôi chân bỏng rát

Em đội trên đầu

Một thúng bánh cam

Áo em rách tà

Quần đùi xốc xếch

Bước chân lếch thếch

Em rao rất buồn

Ai cam, cam đây

Quê em miền Tây

Nhà em trồng mía

Thất thu mùa vụ

Cả nhà tha phương

Má em rẻ chén

Ba em phụ hồ

Cả nhà ở trọ

Em em đánh giày

Ai cam, cam đây

Đúng dịp xuân này

Em mười sáu tuổi

Em mơ đi học

Em thích kỹ sư

Em mê máy móc

Nhưng nhà em nghèo

Mẹ cha khó khăn

Vốn liếng sạch rồi

Chỉ vì cây mía

Em cười rất tươi

Hồn nhiên tuổi trẻ

Em khoe chiếc nón

Mẹ em mua cho

Nó trông rất đẹp

Em thích nó lắm

Những khi trời nắng

Nón giúp mát đầu

Xuân của em đâu

Em cười rất xuân

Em rằng em đây

Em là mùa xuân

Cam đây, cam đây

Ai ăn bánh cam

Mua dùm em với

Cam ngọt như đường

Béo thơm và ngậy

Cam đây, cam đây

Xuân của em đây

Thúng bánh cam đầy

Em cần bán hết

Em sẽ có xuân.

NỖI BUỒN LÊ NGỌC HÂN

 NỖI BUỒN LÊ NGỌC HÂN


Chiều xuân trên đất Phú Xuân

Nỗi buồn công chúa Ngọc Hân chất đầy

Bắc Hà giặc Mãn bao vây

Đền đài, lăng tẩm, cỏ cây điêu tàn


Hoàng thân quỳ gối đầu hàng

Điện ngọc, cung vàng lơ láo trơ trơ

Kẻ sỹ rụt cổ làm ngơ

Vua tôi luồn cúi đi thờ ngoại bang


Nông phu rời bỏ xóm làng

Tha phương cầu thực lang thang không nhà

Bao nhiêu mồ mả ông cha

Giặc Mãn đào bới hết ra tìm vàng


Kẻ thù lên giọng ngênh ngang

Thiên triều phách lối hung tàn dã man

Nước nhà lâm cảnh lầm than

Ngọc Hân đau xót lệ tràn canh thâu


Hoàng Lê nhất thống còn đâu

Tinh hoa Đại Việt bao lâu cấu thành

Giờ cơn binh lửa tan tành

Tháp rùa ngơ ngẩn liễu xanh u buồn


Ngọc Sơn trước trận mưa tuôn

Thê Húc nhớ nguồn cố với lời than

Bút thiêng viết nét than van

Văn miếu luyến tiếc lời vàng thánh nhân


Hoa đào tan tác bụi trần

Pháo tết rần rần tiếng nổ tóc tang

Nữ nhi chỉ biết thở than

Giọt nước mắt nàng cay đắng tha hương


Duy Sac 2002

MUA BÔNG TẾT

 MUA BÔNG TẾT

Duy Sac 2009


Hồi hôm ra chợ mua bông

Gặp cô em gái chưa chồng miền Tây

Rằng em quê ở Mỏ Cày

Hỏi anh có biết Mỏ Cày hay không

Ủa mà mình có quen không

Tự dưng em lại mở lòng hỏi han

Anh tìm mấy chậu cúc vàng

Để mà chưng Tết cho sang cái nhà

Chỗ này anh ghé tạt qua

Vì em có bán rất là nhiều bông

Chậu kia giá bán nhiêu đồng

Nếu mà mắc quá anh không đủ tiền

Em rằng đừng có gẹo em

Nhìn anh sang vậy không tiền là sao

Bông này đáng mấy xu nào

Em chưa từng bán giá cao bao giờ

Lấy đi em gói lại cho

Nếu nhiều em sẽ gửi về tận nơi

Sài Gòn xuân đẹp quá trời

Quê em nghèo lắm nhiều người khó khăn

Trồng bông vất vả nhọc nhằn

Hy vọng dịp Tết kiếm thêm chút tiền

Anh mua đi nhé giúp em

Xung quanh họ bán giá tiền như nhau

Hổng ai mà bán mắc đâu

Người quê em cả, cùng nhau một làng

Ghe kia là ở Tiền Giang

Họ chuyên tắc với mai vàng mà thôi

Nhà em bán cúc mâm xôi

Mào gà, bông huệ, với loài hướng dương

Cái cô bán phía bên đường

Bả bán đủ thứ lung tung hết à

Nhưng mà bông của cô ta

Phần nhiều hàng dạt chỉ là loại hai

Ông Năm thường cạnh chỗ này

Là dân sành điệu bon sai rất nhiều

Ủa mà anh hỏi rất nhiều

Tính mua số lượng bao nhiêu chậu nè

Em còn nhiều lắm trên ghe

Tha hồ anh lựa mua về mà chưng

À, ừ bông đẹp quá chừng

Anh xin lỗi nhé tại không mang tiền

Nãy giờ mải nghĩ linh tinh

Chắc là bữa khác mang tiền lại mua

Dạo này đầu óc mù mờ

Không hiểu mình đã bị gì rồi đây

Thiệt là phát mệt Tết này

Khi không chủ nợ bữa nay đòi tiền

Khỏi mua bông nữa nhé em

Anh về tranh thủ trả tiền người ta

Xem như khỏi Tết ấy mà

Chúc em bán hết hàng hoa Tết này

TÌNH YÊU TRONG THƠ

 TÌNH YÊU TRONG THƠ

Duy Sac


Ai tin tình có trong thơ

Chắc hẳn người ấy mộng mơ rất nhiều

Thơ nào mà có tình yêu

Chẳng qua văn vẻ những điều viễn vông


Tình thơ tô vẽ màu hồng

Yêu cuồng, yêu dại, yêu không nghĩ gì

Yêu trong tâm trạng cuồng si

Yêu mà quên hết những gì xung quanh


Tình thơ thường chẳng có thành

Phần nhiều dang dở và mang u sầu

U mê yêu đậm yêu sâu

Đến khi thức tỉnh là đau đớn lòng


Nhà thơ tô vẽ lung tung

Người xem sẽ nghĩ họ từng đã yêu

Cho nên ngộ nhận là nhiều

Thơ tình chẳng có tình yêu bao giờ


Không tình nên mới có thơ

Có tình họ chẳng bao giờ viết ra

Riêng tư tình cảm người ta

Họ phải đem giấu, ai mà viết chi


Thơ tình chẳng ý nghĩa gì

Ai cũng viết được, thích thì viết thôi

Thơ không hề giống cuộc đời

Bởi thơ là một thú vui cõi trần.

CHIỀU XUÂN BẾN TRE

 CHIỀU XUÂN BẾN TRE

Duy Sắc Nguyễn 2018


Xuân đến mùa cưới rộn ràng

Người ta vui bước sang ngang theo chồng

Nhà thờ mừng lễ tơ hồng

Tình nghĩa mặn nồng Thiên Chúa chứng minh


Vui trong tiếng nhạc xập xình

Bà con hai họ linh đình chúc nhau

Trầu giờ quấn quýt với cau

Cho dù nghèo giàu vẫn mãi thương yêu


Cô dâu xinh đẹp yêu kiều

Chủ rể tài nhiều thành đạt công danh

Thế là hôn lễ tác thành

Tình yêu chắp cánh cuộc đời ngày mai


Một đôi gái sắc trai tài

Họ xây tình ái trọn đời bên nhau

CHUÔNG NHÀ THƠ

 CHUÔNG NHÀ THỜ

Duy Sac


Chuông nhà thờ rung theo con gió

Tiếng kinh cầu xua đuổi âu lo

Thánh đường cầu Chúa ban cho

Em yêu chấp nhận hẹn hò cùng anh


Đã bao lần anh đi qua ngõ

Lén nhìn em chải tóc bên hè

Nét duyên còn rất ấp e

Nụ cười nhè nhẹ , mắt trong sáng tình


Ai có biết lòng anh trộm nhớ

Một bóng hình đẹp tựa vần thơ

Mỗi chiều anh cứ đứng chờ

Nghe Cha giảng đạo xong vờ trêu em


Em chỉ mỉm cười trong khoé mắt

Đôi môi xinh khe khẽ rung rinh

Nào ngờ em cũng có tình

Tự nhiên hôm ấy chúng mình quen nhau


Thế mới lạ, chắc duyên tiền định

Ai có hay ta lại hợp nhau

Hôm nay anh vác trầu cau

Đến xin ba má cho mau cưới nàng


Nhà thờ hoan hỷ tiếng chuông vang

Đôi bên nhộn nhịp cả họ hàng

Hai ta lên nghĩa đá vàng

Nguyện cầu Thiên Chúa sẽ ban phúc lành

VÔ ƠN

 VÔ ƠN

Duy Sac 2004


Anh là người vô ơn

Nên đời anh chắc khổ

Bởi nếu theo nhân quả

Nó chắc sẽ đúng thôi


Cảm ơn em ban ơn

Những tháng ngày anh khổ

Ân tình kia anh nhớ

Chưa biết trả cách nào


Em đừng buồn anh nhé

Xem như số em xui

Ra đường sụp ổ gà

Khiến tay chân trầy xước


Anh mơ nên không được

Thôi mang tiếng vô ơn

Gánh cho em cái nghiệp

Đời em được bình an


Chúng mình đừng gặp nữa

Cho đời thêm khổ đau

Em con gái nhà giàu

Thanh xuân còn nhiều lắm


Hy vọng em đừng hận

Bởi mình từng đã yêu

Bởi nếu em mà hận

Là em tự dối mình


Cứ vậy đi em nhé

Quên đi kẻ vô ơn

Đứa dối trá lừa tình

Khiến cho đời em khổ


Cả đời này anh nhớ

Những chân tình của em

Anh chúc em hạnh phúc

Người ta thương hết lòng

ĐÀN ÔNG VẤT VẢ VÌ SAO

 ĐÀN ÔNG VẤT VẢ VÌ SAO

Duy Sac


Đàn ông vốn rất khổ đau

Biết bao sóng gió đương đầu chẳng than

Xông pha chiếm đất, đoạt thành

Tranh đua mong có công danh với đời


Chẳng bao giờ được thảnh thơi

Thành công giành hết cho người mình thương

Nhiều người gục ngã sa trường

Trong tim vẫn nhớ người thương quê nhà


Đàn ông luôn phải xông pha

Lằn tên, mũi đạn để mà vươn lên

Ai may bia đá đề tên

Ai xui thì bỏ xác thân xứ người


Đàn ông vất vả vì ai

Phải chăng vì những lâu đài nguy nga

Hay vì một dải sơn hà

Ngai vàng quyền lực khiến ta điên cuồng


Đàn ông có được ai thương

Khi mà tay trắng bước đường tha phương

Cúi đầu chịu tiếng coi thường

Nhẫn nhục để cố vươn lên từ từ


Ai từng đạt được giấc mơ

Ai từng thất bại hóa khờ hóa điên

Đàn ông đau khổ triền miên

Nhưng rồi mang tiếng đủ điều không hay


Đàn ông trên cuộc đời này

Buồn không dám khóc, đắng cay âm thầm

Người khen khi có thành công

Người khinh, kẻ gét khi không được gì


Đàn ông lầm lũi bước đi

Cứ đi không biết là về nơi đâu

Có ai còn nhớ trong đầu

Đàn ông từng đã khổ đau một đời.


#sangtaonoidung #nêubật

#kiemtientunoidung

#nangluongtichcuc

#cuocsongthuongngay

#xuhuongfacebook

#giadinh

#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

ĐẠI CHIẾN ĐÃ ĐẾN

 ĐẠI CHIẾN ĐÃ ĐẾN

Duy Sac


Báo động đỏ thật rồi toàn thế giới

Tàu hạt nhân lần lượt đã ra khơi

Những hệ thống boong ke đang mở cửa

Sắp thật rồi không phải chuyện đùa đâu


Cầu lửa sẽ bao trùm lên tất cả

Sang hay hèn mọi thứ sẽ như nhau

Tro bụi hết, ta đồng quy vô tận

Chắc có còn gặp lại được kiếp sau


Là thật đó, nó đang là sự thật

Chuẩn bị thôi ta phải biết giữ mình

Thời loạn lạc kinh hoàng không thể tả

Nhưng văn minh sẽ lên một bước cao


Người khôn ngoan luôn giữ lạnh cái đầu

Hy vọng sẽ tặng nhau câu thân ái

Nhưng một khi máu thù hận lên cao

Đầu sẽ nóng và cơn điên cuồng loạn


Chuẩn bị thôi, ta lo giữ bản thân

Mong số mệnh bình an và may mắn

Bởi đạn bom không bao giờ có mắt

Sắp sửa rồi chỉ vài bữa nữa thôi


Tất cả chúng đã được vào bệ phóng

Những si lô nhận mệnh lệnh sẵn sàng

Ôi nhân loại sẽ luân hồi lần nữa

Đã tái sinh bao nhiêu vạn kiếp rồi.

THƠ DUY SẮC

 


Nhà thơ Duy Sắc là một người đam mê làm thơ từ nhỏ. Anh sinh năm 1979 tại tỉnh Thái Bình cũ, nay là tỉnh Hưng Yên. Anh từng học qua các trường THPT MarieCurie TP Hồ Chí Minh, các trường Đại Học Sài Gòn, Đại Học Kiến Trúc  TP Hồ Chí Minh, Đại Học Mỹ Thuật TP Hồ Chí Minh. 

Duy Sắc là một tác giả thơ hiện đại thường chia sẻ các tác phẩm mang màu sắc trữ tình, nhẹ nhàng và hoài niệm trên các nền tảng mạng xã hội. Thơ của Duy Sắc thường gắn liền với những hình ảnh quen thuộc như tiếng chuông nhà thờ, nắng chiều, tạo cảm giác yên bình, sâu lắng. 

Phong cách: Thơ Duy Sắc nhẹ nhàng, dễ đi vào lòng người, tập trung vào những cảm xúc đời thường và khung cảnh bình yên.

Chủ đề: Tác giả thường viết về nỗi buồn hoài cổ, cảnh sắc thiên nhiên và không gian yên tĩnh.

Thơ Duy Sắc là những lời tâm sự từ đáy lòng của anh trước những trải nghiệm của cuộc đời. Lời thơ giản dị, ý thơ mộc mạc, nhưng chứa chan tình cảm với quê hương đất nước, giàu tình người, rất lãng mạn và có đôi chút hóm hỉnh.

Hoạt động: Các bài thơ của Duy Sắc được chia sẻ qua các blog thơ và trang mạng xã hội (Facebook), thu hút người đọc yêu thích sự lãng mạn, trầm tư. 

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...