Thơ Duy Sắc 2016
Xe anh sắp đến đèo Phren
Dã Quỳ vàng rực hai bên vệ đường
Núi xa xa phủ đầy sương
Anh nghe tiếng gió đang luồn qua khe
Nhấp nhô lác đác nương chè
Những vườn hồng chín vàng hoe sườn đồi
Kính xe mờ bởi sương rơi
Lòng anh lại nhớ đến lời của em
Rằng nhà em rất dễ tìm
Ở ngã ba lớn Phi Nôm gần đường
Nghĩ xong anh lại thấy buồn
Con tim cứ nhói từng cơn ngẹn lòng
Anh nhìn về phía đồi thông
Ngổn ngang ký ức cứ chồng lên nhau
Dư âm khơi lại nỗi đau
Bóng em cứ hiện trong đầu mãi thôi
Thương em lận đận nửa đời
Thanh Xuân con gái đã trôi qua rồi
Buồn kia sao có thể trôi
Nó luôn âm ỷ không hồi nguôi ngoai
Đúng anh là kẻ bất tài
Vì anh em phải chịu tai tiếng nhiều
Nào đâu anh có không yêu
Nhưng không lo được người yêu của mình
Đời anh nay cứ lênh đênh
Nó như là nhánh Lục Bình mãi trôi
Mặc cho số mệnh định rồi
Anh cầu hạnh phúc cho người anh thương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét