Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

MUA HOA PHƯỢNG 2

 MÙA HOA PHƯỢNG 2

Duy Sắc



Mùa phượng đỏ bên sông hồng rực

Đời học sinh trong sáng ngây thơ

Giấc mơ đến mọi bến bờ

Tình yêu ngấp nghé vần thơ đêm về


Đường học vấn gian nan vất vả

Ghế nhà trường mài đến chai mông

Tương lai viễn vọng lông bông

Biết ngày mai sáng hay không tối mù


Trước sóng gió cuộc đời đang đợi

Nuôi giấc mơ rèn đức luyện tài

Tình thầy nghĩa bạn không phai

Ta trao nhau những tháng ngày đẹp tươi


Ngày ly biệt tặng nhau cánh phượng

Lưu bút ghi tha thiết yêu thương

Từ nay ta sẽ ra trường

Cánh chim bay khắp nẻo đường quê hương


Dầu gian khổ lòng son gìn giữ

Dẫu có nghèo tâm vẫn trong veo

Miệng đời lươn lẹo chớ theo

Một phút xa ngã bọt bèo thân ta


Tình với nghĩa phải luôn gìn giữ

Bạc tiền kia cát bụi hư vô

Hư danh tránh để dính vô

Cả đời ô nhục loã lồ lương tâm


Những khen ngợi lắm khi giả tạo

Đám mật ngon bẫy chết con ruồi

Rượu ngon, gái đẹp trên đời

Anh hùng gục ngã tả tơi điêu tàn


Đường quan lộc vạn mưu nghìn mẹo

Chốn chính trường gian trá điêu ngoa

Dây vào là khổ đời ta

Để tâm thanh thản cửa nhà ấm êm


Ai cũng muốn đời mình giàu có

Nếu bất tài vun khéo cũng no

Đức cao trời ắt sẽ cho

Lưu manh lừa lọc lắm trò diệt thân


Đã mang tiếng làm thầy phải tốt

Trước học sinh đừng có ba hoa

Dẫu rằng nghèo khó ở nhà

Cắn răng cố chịu đừng mà xảo ngôn


Đời vốn dĩ không hề suôn sẻ

Ai cũng từng bầm tím mặt mày

Thế gian chẳng có ai hay

Gặp thời đúng lúc dịp may phất cờ


Tình là khổ vương thì phải chịu

Đã yêu nhau chung thuỷ giữ gìn

Một mai kia mất niềm tin

Nhân duyên tan hợp thôi mình buồn chi


Mấy ai biết đời mình tốt xấu

Tại số phần đưa đẩy mà thôi

Công hầu khanh tướng trên đời

Phải chăng kiếp trước là người đức cao


Luật nhân quả rành rành luôn đúng

Gieo nhân nào nhận được quả nào

Than chi phiền đến trời cao

Tu thân mình trước thế nào cũng yên


Ai cũng muốn cuộc đời tốt đẹp

Bản thân ta phải đẹp trước đời

Múa may khoác loác lắm lời

Soi gương mình trước để rồi hãy chê


Mùa phượng đỏ bên sông lại nở

Ta họp nhau bạn cũ năm xưa

Sang hèn chi nữa hơn thua

Câu cười hạnh phúc sẽ xua nỗi buồn


Ôi cái nghĩa cái tình thuở trước

Tuổi đôi mươi sức trẻ căng tràn

Lá xanh cũng sẽ phải tàn

Thương nhau ta chúc bình an cuộc đời


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

ĐẠI CHIẾN SÔNG NHƯ NGUYỆT

 KHÚC HÙNG CA NHƯ NGUYỆT


Quân Tống bị trận thua đau

Nhiều thành bị phá, Ung Châu tan tành

Thiên triều huy động chiến tranh

Quân đội tập trận tiến hành quy mô

Chuẩn bị tác chiến địa đồ

Dân binh, lương thực, ngựa thồ, chiến xa

Kéo về biên giới nước ta

Quân hơn mười vạn toàn là chính quy

Chủ Soái tên gọi Quách Quỳ

Phó Soái Triệu Tiết danh uy vang rền

Hành quân gấp rút ngày đêm

Thuỷ quân đóng mới nhiều thêm chiến thuyền

Kèm thêm bố cáo tuyên truyền

Thảo phạt nghịch tặc lan truyền khắp nơi

Quân Lý chưa kịp nghỉ ngơi

Thái Uý phải đến các nơi thăm dò

Triều đình nhà Lý cũng lo

Thế giặc quá mạnh ngại cho mọi người

Lý Thường Kiệt vẫn vui tươi

Bình thản nở những nụ cười tự tin

Sau khi nắm bắt quân tình

Ông cắt cử tướng dẫn binh ngăn thù

Quân Tống di chuyển từ từ

Vừa qua cửa ải, quân ta đón đầu

Thân Cảnh Phúc đợi từ lâu

Cửa ải Quyết Lý trận đầu đánh nhau

Tướng Tống Tư Kỷ tiến vào

Cố gắng qua ải để vào Thăng Long

Đánh liền mấy trận không xong

Quân ta trên núi tấn công bốn bề

Tư Kỷ đành tạm lui về

Thế Cư thay thế dẫn binh đánh vào

Thân Cảnh Phúc gặp lao đao

Quân ta tạm lánh, lùi vào Chi Lăng

Tướng Tống vây đánh Chi Lăng

Yên Đạt, Thế Cự đánh vòng sau lưng

Tiền quân chính diện tập trung

Chi Lăng cô lập muôn trùng nguy nan

Thân Cảnh Phúc đánh dọc ngang

Voi trận anh dũng hiên ngang vẫy vùng

Sườn núi đội nỏ, đội cung

Máy bắn đá cũng bắn ra liên hồi

Quân Tống tiến đánh nhiều hồi

Thân Cảnh Phúc bị đơn côi giữa rừng

Ông cho quân đánh cầm chừng

Tiêu hao quân địch xong từng bước lui

Động Giáp căn cứ gần xuôi

Quân Lý về đó thế rồi ém binh

Quân Tống chiếm cứ địa hình

Từ Chi Lăng, họ cho binh tiến vào

Quân Lý phòng thủ tuyến sau

Tránh thế giặc mạnh, cùng nhau chờ thời

Từ Vĩnh An, tướng Nhâm Khởi

Đánh xuống Tô Mậu, tơi bời quân ta

Tướng giữ thành của quân ta

Trong cơn nguy khốn bèn ra đầu hàng

Tướng Khúc Chân tiến đánh sang

Hoàng Kim Mãn vội ra hàng Tống quân

Môn Châu thất thủ toàn phần

Quân Tống di chuyển có phần thảnh thơi

Chỉ sau có mấy ngày trời

Quân ta buộc rút khỏi nơi biên thuỳ

Giặc Tống cứ thế mà đi

Hành quân nhàn hạ chẳng gì thể ngăn

Tinh thần tỏ vẻ kiêu căng

Lý Thường Kiệt gặp khó khăn buổi đầu

Lý quân về phía sông Cầu

Xây dựng chiến luỹ bắt đầu áng binh

Quyết tâm bảo vệ thành kinh

Luỹ dài theo những địa hình khúc sông

Bờ thành cắm rất nhiều chông

Bẫy đặt khắp những cánh đồng ven sông

Vạn Xuân cứ điểm xây xong

Do Lý Thường Kiệt dốc lòng đốc binh

Đây chính là tổng hành dinh

Trận địa Như Nguyệt quân mình rất đông

Sáu vạn quân đóng ven sông

Trải dài dọc tuyến tây đông sông Cầu

Phấn Động, Như Nguyệt, Thị Cầu

Những cứ điểm lớn hàng đầu quân ta

Quách Quỳ nôn nóng diệt ta

Nhưng đạo thuyền chiến còn xa chưa vào

Thế nên đắp luỹ đào hào

Quân Tống hạ trại xong vào nghỉ chân

Cố gắng chờ phía thuỷ quân

Hội sư một thể đánh quân Lý triều

Hoà Mậu và Dương Tùng Tiên

Đang dẫn một đội binh thuyền kéo sang

Thuyền xuôi con nước dễ dàng

Vào sông Bạch Đằng chầm chậm mà đi

Dương Tùng Tiên chẳng hề nghi

Nghĩ rằng quân Lý khó mà tấn công

Thuyền Tống thong thả buồm giong

Đông Kênh, quân lý rất đông đang chờ

Im lìm thanh vắng đôi bờ

Sương mù che kín mịt mờ con sông

Thuyền lương ỳ ạch giữa dòng

Thuyền chiến to lớn rộng lòng đầy quân

Thuyền Tống di chuyển dần dần

Từ từ tiến thẳng đến gần Đông Kênh

Pháo hiệu bỗng nổ ình ình

Quân Tống nghe thấy thất kinh hoảng hồn

Đoàn thuyền phút chốc ứ dồn

Lý Kế Nguyên từ nhánh sông đánh vào

Quân Lý thuỷ trận tài cao

Thuyền Tống không thể cách nào trở tay

Quân ta chém giết hăng say

Quân Tống hỗn loạn rối ngay đội hình

Sau một vài phút thất kinh

Thuyền Tống tái lập đội hình trên sông

Lực lượng thuyền chiến rất đông

Hai bên hỗn chiến khúc sông một vùng

Tiếng chiêng, tiếng trống tùng tùng

Quân lý đánh rát, hãi hùng Tống binh

Giặc quyết vào trong nước mình

Cho nên cố hết sức mình đánh nhau

Qua mười trận đối đầu nhau

Quân Tống thất thế rút mau ra ngoài

Quân ta đánh trống ra oai

Thuỷ quân nhà Tống chạy dài một hơi

Đến cửa sông , giặc nghỉ ngơi

Chúng lập thuỷ trại gần nơi ven bờ

Quách Quỳ vẫn nóng lòng chờ

Trông đợi từng giờ không phút thảnh thơi

Thuỷ quân chẳng thấy tăm hơi

Quách Quỳ quyết định đánh thôi khỏi chờ

Thị Cầu quân Lý phòng hờ

Lực lượng rất mạnh đang chờ ngày đêm

Quách Quỳ nghĩ đánh không nên

Miêu Lý cấp báo lên trên tình hình

Rằng Như Nguyệt vắng quân binh

Miêu Lý sẽ dẫn tinh binh đánh vào

Quách Quỳ cho bắc cầu phao

Miêu Lý đột kích tiến vào tuyến trong

Định rằng thẳng đến Thăng Long

Ai ngờ lại lọt vào tròng quân ta

Hai ngàn quân vừa tung ra

Đã bị đại bại đúng là rất đau

Miêu Lý buộc phải rút mau

Cắm cổ cắm đầu chạy gấp qua sông

Quân Lý chặn ở bờ sông

Phá cầu phao để giặc không đường về

Quách Quỳ phải thả nhiều bè

Giúp cho Miêu Lý chạy về đến nơi

Đội tiên phong bị tả tơi

Gần như chết sạch tại nơi trận tiền

Quân Tống lồng lộn như điên

Củng cố nhanh liền quyết chí vượt sông

Dân binh tập hợp rất đông

Chặt gỗ cả đống kết làm bè to

Máy bắn đá rất là to

Tên tẩm dầu cũng lắp vô nỏ dài

Pháo hiệu nổ điếc cả tai

Bè xếp hàng dài chở lính qua sông

Quách Quỳ ỷ thế quân đông

Cho máy bắn đá tấn công mở màn

Nhiều đoạn chiến luỹ vỡ tan

Cung thủ bắn đến hàng ngàn mũi lên

Bộ binh xuống bè xông lên

Quân Lý chống trả từ trên tường thành

Hai bên hỗn loạn giao tranh

Đoạn sông Như Nguyệt máu tanh chảy hồng

Mặc dù quân Tống rất đông

Nhưng luỹ vững chắc nên không thể vào

Quân Lý bắn trả ào ào

Tên đồng với lại phóng lao vù vù

Quân Tống quyết phải phục thù

Cho nên tới tấp đánh như điên cuồng

Sau nhiều giờ vẫn không buông

Tên đạn dồn dập bắn luôn không ngừng

Lý Thường Kiệt vẫn ung dung

Điều quân khiển tướng đến từng khúc sông

Ven bờ ta cắm nhiều chông

Làm cho quân Tống tiêu hao rất nhiều

Mặc dù đã cố gắng liều

Quách Quỳ đành phải đìu hiu buồn lòng

Đánh mãi mà chẳng có xong

Xác chết đầy cả khúc sông kinh hoàng

Quân Tống bèn rút vội vàng

Trở về bở bắc hoang mang cả người

Quách Quỳ suy nghĩ ngược xuôi

Tình hình chiến sự khiến người mệt ra

Không dám nghĩ chuyện đánh ta

Rằng ai bàn đến đánh là chém ngay

Lý Thường Kiệt biết chuyện này

Cho người do thám tính ngày phản công

Hai vạn quân tập họp xong

Tất cả đồng lòng đánh chiếm bờ sông

Quân Lý lặng lẽ sang sông

Chiến thuyền chở lính tấn công lên bờ

Chiêu Văn, Hoàng Chân vào bờ

Tập kích quân Tống bất ngờ không hay

Quách Quỳ không kịp trở tay

Cho quân lùi lại để bày trận ra

Buổi đầu lợi thế cho ta

Tuy nhiên quân Tống tài ba hơn mình

Trại Thị Cầu toàn tinh binh

Rất nhiều tướng lĩnh tài tình xông ra

Đẩy lui lực lượng của ta

Chiêu Văn, Hoàng Chân chạy xa

Cố phá đường máu chạy ra bến thuyền

Quân Tống truy đuổi như điên

Dùng máy bắn đá bắn thuyền quân ta

Nhiều chiếc chạy được ra xa

Một số trúng đạn thế là chìm ngay

Thiệt hại rất nặng trận này

Hàng ngàn quân Lý phơi thây chiến trường

Chiêu Văn, Hoàng Chân tử thương

Hai tướng vì đất quê hương bỏ mình

Lý Thường Kiệt dẫn đại binh

Triệu Tiết đang ở một mình bơ vơ

Quân Lý đánh úp bất ngờ

Tướng Quách Quỳ hiện bây giờ ở xa

Chỉ mình Triệu Tiết ở nhà

Không chống đỡ nổi quân ta đánh vào

Căn cứ hỗn loạn lao nhao

Voi kêu, ngựa hý , tiếng gào , tiếng la

Triệu Tiết cứ ngớ người ra

Quang cảnh thật là thê thảm tan hoang

Quân Lý tung hoành dọc ngang

Xác của lính Tống ngổn ngang đầy đồng

Voi chiến hăng máu chạy lồng

Quân Tống giày xéo chết chồng lên nhau

Triệu tiết tháo chạy rất mau

Tìm Quách Quỳ để cùng nhau bảo toàn

Thế trận đã vỡ hoàn toàn

Quân Tống bàng hoàng nên tạm rút lui

Lý Thường Kiệt rất là vui

Quân ta tạm lùi sang phía bờ nam

Đêm đêm quân Lý lên đàn

Đọc thơ thần để gọi hàng Tống Quân

Thơ rằng: Địa giới đã phân

Sách trời quy định Nam phần, Bắc phương

Nước Nam là của Nam Vương

Cớ sao xâm phạm biên cương đất này

Mau mau hãy rút về ngay

Nếu không ta đánh chúng bay tơi bời

Quách Quỳ nghe thấy rã rời

Ba quân tướng sỹ tả tơi nỗi lòng

Đánh nhau thì cũng không xong

Hàng là sẽ nhục nên lòng phân vân

Quân Tống mất hết tinh thần

Quân sỹ đau ốm, dần dần cạn lương

Lý Thường Kiệt đã khẩn trương

Cho sứ sang trại mở đường hiếu sinh

Quân ta nhân nhượng cúi mình

Sứ Kiều Văn Ứng biện minh rõ ràng

Vì hiểu lầm chuyện trái ngang

Nên Lý Thường Kiệt đánh sang Ung thành

Người Nam đâu thích chiến tranh

Chỉ muốn dân chúng thanh bình ấm no

Thiên triều hiểu, độ lượng cho

Nước Nam triều cống lại cho Tống triều

Quách Quỳ nghe thấy bấy nhiêu

Mở cờ trong bụng ra điều bề trên

Quân Tống rút chạy trong đêm

Giẫm đạp, giày xéo chết thêm mớ người

Sau khi kiểm điểm lại người

Quân đi đủ mười về chỉ còn ba

Quân Lý tái chiếm đất ta

Nhân dân háo hức, Triều ca ăn mừng

Quân công lễ nhạc tưng bừng

Tôn Lý Thường Kiệt anh hùng lập công

Vẹn toàn bờ cõi núi sông

Thanh bình trong tiếng trống đồng ngân vang

Thăng Long lưu mãi tên vàng

Lý triều hưng thịnh một trang sử vàng.


Duy Sac 2002


Tài liệu tham khảo: 

Đại Việt Sử Ký toàn thư thời nhà Lý, 

Việt Nam Sử Lược tác giả Trần Trọng Kim

TỰA CỬA

 TỰA CỬA

Duy Sắc

Hoa Phượng Đỏ 2018


Nhiều khi buồn

Anh hay tựa cửa

Có khi nào 

Em đứng tựa cửa không

Cửa nhà anh

Sơn cũ sắp sửa bong

Anh đang định thay sơn

Nhưng tiền hết

Em có tiền

Anh mượn về sơn cửa

Vài ba năm

Anh sẽ trả lại cho

Chiều hôm nọ

Anh thấy em tựa cửa

Cửa nhà em 

Nó rộng và rất cao

Anh biết mình chắc không thể bước vào

Nên

Anh mới mượn tiền sơn cửa

Anh hy vọng

Cửa nhà anh sẽ đẹp

Để em sang

Em đứng tựa mỗi chiều

Thế nhé em

Anh mượn rồi anh trả

Anh hứa là anh không có quỵt đâu

Em chịu không

Hay em lo anh khó

Không có tiền mà trả nợ cho em

Chắc là vậy

Em không xem tin nhắn

Anh hiểu mà

Anh tựa cửa nhà anh

Anh nhìn ra con phố nhỏ điêu tàn

Anh mơ có một người cùng tựa cửa.

HOA MẪU ĐƠN

 HOA MẪU ĐƠN

Thơ Duy SẮc 2021


Hoa mẫu đơn khoe mình dưới nắng

Anh mơ màng khẽ chạm vào hoa

Hoa e thẹn nép vào dưới lá

Anh ngây ra nhìn nụ hoa cười


Mưa bất chợt đổ ào xuống phố

Anh nâng niu những cánh hoa tàn

Hoa rung động lại cười lần nữa

Anh thương hoa nên viết thành thơ


Anh như đóa sen hồng nhỏ bé

Giữa bùn lầy cố tỏa chút hương

Không dám khoe màu sắc với đời

Chỉ thầm kín yêu người sâu nặng


Hoa yêu hoa là thường tình vậy

Hai chúng ta yêu cũng như nhau

Anh không dám mơ cao xa quá

Chỉ đơn phương nhung nhớ người ta


Mối tình ta chắc là duyên nợ

Không phải tình trai gái như người

Nên dù đã mười năm cách biệt

Ta vẫn còn nhung nhớ về nhau


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

HOA PHƯỢNG ĐỎ 19

 HOA PHƯỢNG ĐỎ 19

Duy Sắc 2002


Ê nhỏ nè, anh tặng em

Hoa phượng rất đẹp, em xem kỹ nè

Đây đây, anh bỏ giỏ xe

Tụi mình đi dạo chiều hè phố đông


Hoa dầu xoay tít lòng vòng

Em nhìn có thấy đẹp không chưa kìa

Trời ơi! Yêu quá chừng đi

Dễ thương em nhỉ đúng là đẹp sao


Hàng me kia, lá rì rào

Sài Gòn thơ mộng, cầu tàu sóng xô

Tụi mình đi mãi nãy giờ

Hay ghé uống nước cạnh bờ sông heng


Em nhìn hoa phượng mà xem

Màu hoa đỏ rực nó làm anh mê

Một hồi hai đứa mình về

Em đừng kể nhé, má la tụi mình


Tình ta không phải là tình

Chẳng qua cảm xúc tuổi mình thế thôi

Mai đây tạm biệt nhau rồi

Chúc em có một tương lai sáng ngời.

DÂNG HƯƠNG LIỆT SỸ

 DÂNG HƯƠNG LIỆT SỸ

Duy Sắc 27/7/2018


Ôi đất nước tôi đau buồn

Ôi đất nước tôi gian khổ

Ôi đất nước tôi máu đổ ngàn năm

Ôi tổ tiên tôi vất vả

Ôi tổ tiên tôi oai hùng

Ôi những con người bất tử

Ôi biết bao người cống hiến hy sinh

Ai đã cho tôi bình yên

Ai đã cho tôi hạnh phúc 

Ai đã cho tôi tình yêu

Một tình yêu tổ quốc


Một đất nước bốn ngàn năm gian khổ

Tiếng trống đồng thôi thúc lửa đấu tranh

Trong đau thương vươn dậy chí anh hùng

Trong nước mắt cháy bùng lòng bất khuất


Những người mẹ khóc khô dòng nước mắt

Người vợ nghèo cay đắng tuổi xuân qua

Những đứa con mồ côi trong tiếng khóc

Những mồ hoang không tên tuổi vô danh


Họ là ai

Họ là những người ông

Những người cha

Những người anh, người chị

Những con người mới hôm qua mơ mộng

Những vần thơ bên cửa sổ tình yêu

Vì quê hương họ xông pha lửa đạn

Bời kẻ thù cày xới đất quê hương

Máu họ tuôn trên khắp nẻo chiến trường

Máu họ chảy khắp con sông, dòng suối

Ai đã tiễn họ đi trong phút cuối

Ai khóc cho giọt nước mắt tiễn đưa


Những nấm mồ vô danh

Những hài cốt giữa rừng

Những linh hồn giá lạnh

Những cái chết anh hùng


Ôi sao tiếc nhớ biết bao

Những người ưu tú thuở nào còn xuân

Cùng theo tiếng gọi tòng quân

Giã từ làng xóm, gian truân xa trường

Xông pha khắp mọi nẻo đường

Vì một đất nước, quê hương thanh bình

Bỏ lại những giấc mơ xinh

Bỏ lại hết những mối tình đôi mươi

Trong gian khó, vẫn tươi cười

Trong bom đạn vẫn thắm tươi nghĩa tình

Giản dị trong màu áo lính

Tuy mỗi người có bản tính khác nhau

Chiến trường không tiếc xương máu

Xông pha can đảm cùng nhau ngăn thù

Hôm nay yên nghỉ ngàn thu

Chiến công ngày ấy muôn thu vẫn còn

Mong người yên giấc ngủ ngon

Hồn thiêng sông núi vẫn còn lưu danh


26/7/2018

Hoa Phượng Đỏ

BÚT KÝ VỈA HÈ 15

 BÚT KÝ VỈA HÈ 15

Tác giả Nguyễn Duy Sắc


Trong không khí oi ả nóng

Những cơn mưa như cái bóng ma đêm

Chúng làm rơi lá đầy thềm

Tiếng sấm khiến cho tăng thêm nỗi nhớ


Tôi nghĩ về thời xa nhớ

Giai đoạn tuổi thơ êm đềm bóng mượt

Mà giờ ta không có được

Chiều hôm đó mưa ướt mềm da thịt

Những đứa bé tay đan khít

Chúng tắm mưa đến tối mịt mới về

Có một ông già khệ nệ

Ông chỉ tay hướng ra vệ đường xa

Ông rằng: Ngày đó của ta

Từng đã có cửa có nhà nguy nga

Hôm nay còm cõi thân già

Cô đơn những nẻo đường xa đời nghèo

Lũ nhỏ không hiểu nhìn theo

Ông nói nếu thích thì theo ông nè

Ông kể nhiều chuyện cho nghe

Những dòng tâm sự mùa hè đã qua

Đôi mắt ông nhìn như loà

Ông cầm chiếc gậy trỏ qua con đường

Rằng có hai kẻ bất lương

Tụi nó võ nghệ cao cường lắm nghe

Than là giang hồ bến xe

Vóc người đen trũi hay nhe đôi càng

Trên đầu có một điểm vàng

Nghe đồn là hắn chích nhang ăn thề

Cái miệng như miệng cá trê

Hàm răng chắc khoẻ rất mê ăn hàng

Dáng đi luôn vẻ ngênh ngang

Đối phương nể phục quy hàng rất đông

Tiếng hắn vang cả khúc sông

Đêm đêm hắn thích bềnh bồng lời ca

Hình như hắn không ở nhà

Tấm thân phiêu bạt là cà nhiều nơi

Hắn ra vẻ rất ngạo đời

Hắn đụng với Lửa tay chơi cầu Hàng

Lửa thì tướng tá rất sang

Công tử giàu có thuộc hàng phong lưu

Võ không giỏi nhưng lắm mưu

Hắn không muốn kết oan cừu với ai

Hai tên ngang sức ngang tài

Cũng vì mê đắm cô Hai họ Dầu

Chuyện chẳng có đâu ra đâu

Chỉ vì mê gái đối đầu với nhau

Cuộc chiến xảy ra như sau

Một đêm hè đến đèn màu liu riu

Hai Dầu vẻ mặt buồn hiu

Lửa rằng sao lại ỉu xìu vậy em

Dầu ta tỏ vẻ không thèm

Ả cười khinh khỉnh không xem ra gì

Dầu nhếch mép bảo đi đi

Chỗ này không có việc gì đến anh

Đừng mà sớ rớ lanh chanh

Coi chừng một lát trở thành thây ma

Lửa liền cười ha ha ha

Rằng cô em đúng thiệt là bảnh đây

Khu này hoa lá cỏ cây

Sỏi đá đều thuộc anh đây em à

Em là lữ khách đường xa

Cẩn thận lời nói kẻo mà khổ thân

Nhìn vẻ ngoài đẹp trong ngần

Sao mà lại sống bất cần vậy ta

Hay em buồn chuyện trong nhà

Có gì khó nói để la lo giùm

Hai Dầu rằng đừng um sùm

Việc tôi anh chớ tùm lum xía vào

Chuyện tôi tôi lo chứ sao

Anh đừng ú ớ tào lao ích gì

Mau nhanh cút chỗ khác đi

Bạn tôi mà đến tức thì biết tay

Lửa cười chớ doạ thằng này

Xưa nay ta vốn một tay giang hồ

Đừng nên ăn nói hồ đồ

Nếu không muốn khổ dính vô em à

Nàng hãy theo đến chỗ ta

Một đời nhung lụa kiêu sa đang chờ

Dầu rằng đừng có nằm mơ

Tôi đây không phải ất ơ ngoài đường

Hiện tôi đang đợi người thương

Anh ấy đang ở trên đường đến đây

Kia rồi vừa nói có ngay

Anh Than là bạn tôi đây đến rồi

Anh chớ làm phiền tụi tôi

Thôi chào anh nhé lôi thôi mệt người

Than rằng có ít hoa tươi

Anh muốn em nở nụ cười cái coi

Anh thấy em chịu thiệt thòi

Đêm đêm lạnh lẽo trăng soi một mình

Nhiều người ra mặt coi khinh

Đời em chịu lắm oan tình trái ngang

Giờ tụi mình đi nhà hàng

Anh muốn một bữa ăn sang ra trò

Lửa bước tới, hắn ho ho

Rằng đây sao thể tự do ra vào

Muốn đi muốn đến là sao

Chẳng hay hảo hán xứ nào vậy ta

Mau xưng danh tính liền ra

Nghe lọt tai ta sẽ tha cho về

Dầu rằng sao mệt anh ghê

Anh tránh ra để tui về được không

Than rằng chuyện gì thế ông

Chúng ta liệu có biết không vậy cà

Tôi đang gặp ai vậy ta

Xin mời ông hãy tránh ra coi nào

Lửa cười lớn, mặt ngước cao

Muốn về đâu dễ dàng nào ông anh

Mau xưng họ tên ra nhanh

Tôi tha cho để về nhanh an bình

Than nghĩ thằng này thần kinh

Sao nó lại dám trêu mình ở đây

Hắn nhìn ra phía hàng cây

Than rằng ông chớ có gây oán thù

Tôi vốn đã muốn đi tu

Gác kiếm từ bỏ giang hồ từ lâu

Xin ông hãy lui gót mau

Tôi đây không muốn đánh nhau lúc này

Lửa cười rằng nếu như hay

Mời cùng tỉ thí với đây xem nào

Đừng nên mở giọng tự cao

Tôi đây cũng kẻ anh hào xưa nay

Than cảm thấy nóng máu thay

Hắn liền lùi lại nhe ngay hai càng

Than hét một tiếng rất vang

Hắn rằng giờ có Dầu đang đứng nhìn

Ta không nên để nàng kinh

Bây giờ đến dưới mái đình đàng kia

Lửa cười hay lắm ô kìa

Chúng ta hãy đến chỗ kia tranh tài

Hai tên đi đến đó ngay

Lửa tung áo khoác lộ ngay đôi hàng

Hai kẻ này quá ngang tàng

Nhào vô một lượt be càng đánh nhau

Than đi vài thế võ Tàu

Tiến thoái nhanh nhẹn trước sau nhịp nhàng

Lửa chơi mấy thế võ làng

Thế rất là lạ thuộc hàng truyền gia

Hai bên đấm đá hết ga

Một thằng con nít nó ra đó nhìn

Nó ném cái dép thình lình

Than và Lửa mới giật mình nhìn qua

Thằng nhỏ trong lòng vui quá

Nó nghĩ mình trúng một quả rất ngon

Nó chộp ngay một cái lon

Đưa tay nó bốc hai con dế vào

Than và Lửa bị vô bao

Hai Dầu sợ quá té nhào xuống mương

Vậy là xong một chiến trường

Giang hồ một thuở hết đường thoát thân

Thằng nhỏ nhìn chúng trân trân

Than , Lửa phút chốc tấm thân tù đày

Câu chuyện kết thúc tại đây

Nếu ai mua dế đến ngay chỗ này

Có nhiều tuồng tích rất hay

Ông già cười lớn chỉ tay lên trời

Rằng đời chỉ thế người ơi

Chúng ta ai cũng một thời mà thôi.

THƠ KHẤT NỢ

 THƠ KHẤT NỢ

Duy Sắc


Anh ơi cho chúng em xin

Nhà em trống lắm, anh nhìn mà xem

Con cái mặt mũi tèm lem

Em không mua nổi que kem anh à


Tháng này còn thiếu tiền nhà

Tiền thuốc phụ giúp mẹ già ở quê

Chồng em vừa bị ngã què

Em túng nên đã cầm xe mất rồi


Mấy ngày nay cơm không thổi

Em sang hàng xóm vét nồi về ăn

Trời rét cũng chẳng có chăn

Chiếc màn nó rách, muỗi vằn đốt con


Ánh sáng mỗi bóng điện tròn

Chiếc quạt nan còn gẫy mất mấy que

Mời anh uống bát nước chè

Chiếc bát hơi mẻ xin dừng có chê


Đợi em đội cái nón mê

Dẫn con chó về bán tháo cho nhanh

Có tiền trả kịp cho anh

Em thiếu lâu quá làm anh bực mình


Xin anh cố gắng thương tình

Cái nghĩa cái tình hàng xóm với nhau

Em sẽ bán chó về mau

Tiện biếu anh một mớ rau muống đồng


Nhà em cũng mới vừa trồng

Trên bãi đất trống ở ngay vệ đường

Mà giờ chó chạy ngoài đường

Em cũng chưa biết tìm đường nào đây


Thôi thì em nói thế này

Em xin khất nốt hôm nay anh à

Nhà em có mấy con gà

Đẻ cũng sai mà trứng lại rất ngon


Chắc mai em bán hai con

Trả đỡ một ít rồi còn tính sau

Ông anh phong độ và giàu

Giúp em qua khúc khổ đau lúc này


Suốt đời em nhớ ơn này

Xin hẹn một ngày báo đáo quý nhân


-Hoa phượng đỏ - 2018

THƠ TÌNH CỦA TÔI

 THƠ TÌNH CỦA TÔI

Duy Sắc


Tôi không dùng thơ tán gái

Tôi làm thơ vì cô gái tôi yêu

Thơ tình mà không tình yêu

Là vần thơ sáo những điều vu vơ


Tình yêu cho tôi mộng mơ

Mặc dù tình chẳng có bờ để neo

Nhà thơ vật chất rất nghèo

Nhưng bao la những tình yêu trong đầu


Tôi nào có nói dóc đâu

Tôi yêu cô ấy đã lâu lắm rồi

Chỉ vì cô ấy xa tôi

Nên tôi phải ngồi bóng gió lung tung


Bạn bè tưởng tôi bị khùng

Nhưng nào có khùng bởi quá yêu thôi

Yêu người thì đâu có lỗi

Thế nào em cũng hiểu tôi thôi mà


Giờ em chưa tiện nói ra

Tập trung để mà lao động kiếm cơm

Vất vả gian lao hôm sớm

Nàng đâu để ý thằng bờm như tôi


Biết là biết chỉ thế thôi

Sẽ đến lúc rồi nàng nói yêu anh

Giờ tôi phải cố để dành

Góc trái tim nhỏ của anh cho nàng


Thế đó, tình vốn trái ngang

Đâu có dễ dàng mà đến bên nhau

Càng nhớ sẽ càng thêm đau

Hy vọng ta sẽ chung nhau đường đời.


_ Hoa Phượng Đỏ _ 2018

THƠ TÌNH ĐẦU ĐÔNG

 THƠ TÌNH ĐẦU ĐÔNG

( Duy Sắc)


Em giờ không biết ra sao

Cuộc sống thế nào, sức khoẻ tốt không

Trời đang sắp sửa vào đông

Gió bắc lạnh lắm, phòng không một mình


Em cứ im lặng làm thinh

Anh gửi tin nhắn, em khinh không nhìn

Chắc là em mất niềm tin

Niềm đau giấu kín và thù gét anh


Lá thu chiếc cuối xa cành

Áo len anh đã để dành tặng em

Em chắc cũng chẳng có thèm

Tình mình em chắc cũng đem vứt rồi


Anh phải lo việc anh thôi

Em như thế rồi, giờ phải làm sao

Nghĩ chi để khổ thân vào

Nghĩ chi cũng nào có được gì đâu


Anh chỉ hỏi thăm vài câu

Ai mà có ý gì đâu em à

Hết duyên thì mình sẽ xa

Níu kéo để mà đau khổ càng thêm


Anh vốn bản tính yếu mềm

Thất tình là sẽ đêm đêm khóc ròng

Suốt ngày thơ thẩn nhớ mong

Tan nát cõi lòng, rên rỉ ỷ ôi


Tâm sự để em hiểu thôi

Em đã đi rồi, anh dám nào theo

Vì anh cuộc sống rất nghèo

Anh không mơ trèo với tới em đâu


Đông này lạnh, em ở đâu

Mình đã không gặp cũng lâu lắm rồi

Hỏi thăm em chút vậy thôi

Anh biết hết rồi, em chẳng yêu anh


Chúc em vạn sự tốt lành

Giữ mình bảo trọng là anh vui rồi

Còn anh thì vẫn vậy thôi

Đêm đêm, anh chỉ thích ngồi nhìn sao


- Hoa Phượng Đỏ - 2018

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...