Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT

 MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT

Thơ Duy Sắc


Sương chiều buông mảng mảng

Trắng toát một khoảng trời

Núi buồn loang tím ngắt

Mây nào có muốn trôi

Hàng thông xanh già cỗi

Thân xù xì vết nhăn

Than van tàn lá rụng

Đám gỗ mùn đầy giun

Chẳng tiếng chim nào hót

Phong lan rũ cánh buồn

Nắng tuôn màu vàng chua

Gió lạnh buốt tim người

Đà Lạt nhìn phát chán

Âm u nóc nhà thờ

Nhạc Trịnh rên rỉ mãi

Đời một cõi đi về

Mà mình về đâu nhỉ

Đi mệt hết cả người

Đường dốc quanh co thế

Biết lối nào để đi

Phố chợ câu đổi chác

Tiền mua bán tình người

Vườn nhà em hoa nở

Có lối nào cho tôi

Tự nhiên mưa đổ xuống

Phố núi buồn làm sao

Chiếc áo len em tặng

Nó không đủ ấm người

Em và tôi là ai

Chúng mình sao lại gặp

Hôm nay tôi nhìn mưa

Em giờ ở nơi nào

Nhớ lúc bên ánh lửa

Tình em ấm đôi tay

Đôi mắt em hy vọng

Một mối tình đắm say

Chiều nay Đà Lạt lạnh

Tôi lang thang bờ hồ

Mưa ướt hết đầu tóc

Ngẹn ngào những câu thơ

Mấy mùa lễ hội trước

Ta cùng ngắm hoa đào

Em thích lan hồ điệp

Tôi mê mẩn địa lan

Em chụp rất nhiều ảnh

Những khoảnh khắc yêu thương

Kỷ niệm mình lưu lại

Ảnh bây giờ còn không

Chắc ảnh đã cũ hết

Em cũng vất đi rồi

Nó đáng gì mà giữ

Phút bồng bột ngây thơ

Anh còn một mớ thơ

Anh viết về hai đứa

Mỗi khi anh đọc lại

Mình lại khóc vu vơ

Nhiều khi lòng tự nhủ

Thơ thẩn để được gì

Tình xưa đâu còn nữa

Chi bằng xóa hết đi

Nhưng mà anh không xóa

Anh viết thơ về em

Xóa là anh bội bạc

Anh từng hứa yêu em

Đà Lạt vẫn như thế

Sương núi với mưa rừng

Mấy dinh thự mốc meo

Chỉ con người là khác

Mưa chiều như màn bạc

Nó phủ trắng lối mòn

Đường xưa ta cùng bước

Anh bây giờ cô liêu

Thế đó sáng rồi chiều

Đời qua nhanh tàn nhẫn

Anh nhìn mưa rồi ngẫm

Ta như sương khói bay

Cô đơn quá chiều nay

Mà cô đơn cũng phải

Chắc bởi mình ích kỷ

Nên cuộc đời đắng cay


2006

VIẾT THƠ TÌNH

 VIẾT THƠ TÌNH

Duy Sac


Tôi buồn viết thơ tình

Mà nghĩ không ra tình

Thế nên mình tự diễn

Là một kẻ thất tình


Nên khi xem thơ tình

Ai mà không tinh ý

Rất dễ bị lừa tình

Bởi ngôn tình giả dối


Thơ tình bây giờ lắm

Thơ tám chữ mượt mà

Thơ thất ngôn kịch tính

Thơ lục bát thê lương


Tình yêu ở trong thơ

Chỉ là tình trăng gió

Tình hiếm khi nào có

Phần nhiều tưởng tượng ra


Cũng có nhiều nhà thơ

Vì nghèo và khổ sở

Nên người yêu họ bỏ

Thành ra lụy phải tình

GỬI EM YÊU

 GỬI EM YÊU TNMH

Duy Sắc


Đà Lạt đêm buồn, trời lạnh giá

Sương núi âm thầm cắt thịt da

Mình anh quanh quẩn bờ hồ vắng

Nhớ em đang phải chịu xót xa


Vì đâu dang dở chuyện tình ta

Nghĩa tình mình vốn rất mặn mà

Thuỷ chung em vẹn tròn son sắt

Đức hạnh trung trinh giữ đạo nhà


Mấy lần Đức Trọng anh từng qua

Dọ hỏi xung quanh để biết nhà

Nhưng rồi anh lại không dám đến

Không hiểu tại sao mình cứ xa


Nhiều khi nhớ em cứ xót xa

Em cũng thương anh lén cả nhà

Thế mà mình vẫn xa nhau mãi

Cách nào cho trọn vẹn đôi ta.

ĐÔI MẮT EM BUỒN

 ĐÔI MẮT EM BUỒN

Duy Sac 2022


Quê em ở vùng cao nguyên đất đỏ

Dọc tuyến đường quốc lộ số hai mươi

Sau nhà em có một vài ngọn núi

Có dòng sông nho nhỏ chảy qua làng


Tuổi mười tám em rời nhà đi học

Đất Sài Gòn xa lạ chẳng ai quen

Những người thân luôn bảo bọc ân cần

Tiền học phí em phải đi vay mượn


Lòng hiếu thảo thôi thúc em cố gắng

Thương mẹ cha vất vả ở quê nhà

Lo gia đình không khá giống người ta

Em phấn đấu vượt qua bao vất vả


Mối tình đầu đẹp nhưng bao trắc trở

Khổ cho em phải chịu những tiếng oan

Nhưng ai biết tình yêu em trong sáng

Người ta thương em cũng rất thật lòng


Bao nước mắt tiếc cho thời xuân sắc

Khổ thân em thao thức nhớ về người

Chắc người cũng từng khổ đau nhiều lằm

Nên âm thầm họ nuốt lệ lánh xa


Em luôn nhớ về mối tình đầu ấy

Bởi hai người vẫn còn rất thương nhau

Cả hai đành phải ôm nỗi đớn đau

Bởi duyên phận dây dưa chưa có dứt


Em thường nghĩ có hay không duyên nợ

Tại làm sao em lại gặp được người

Rồi cứ thế yêu thương nhau khó dứt

Có lẽ nào định mệnh phải thế ư


Đau khổ lắm, em vẫn buồn lặng lẽ

Tuổi thanh xuân cứ thế nó trôi qua

Chẳng bao lâu ai cũng phải về già

Rồi ai sẽ ở bên khi đau ốm


Ngày hôm nay công việc đã ổn rồi

Em không phải còn lo về kinh tế

Nhưng ray rứt mãi mối tình ngày ấy

Em lại buồn hay cứ ngó xa xăm


Ánh mắt em ẩn chứa bao tâm sự

Như những gì mà em đã trải qua

Em luôn cười để che những xót xa

Anh cảm nhận viết thành thơ mến tặng.


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

BÚT KÝ VỈA HÈ 9

 BÚT KÝ VỈA HÈ 9

Tác giả Nguyễn Duy Sắc


Quận tám có phố dọc sông

Đường Phạm Thế Hiển rất đông nhà thờ

Sài Gòn khu ấy trước giờ

Giáng Sinh rực rỡ đèn hoa rợp trời


Đèn sao lấp lánh sáng ngời

Những hang đá đẹp gọi mời người xem

Thánh ca nhộn nhịp hàng đêm

Xóm đạo vì thế vui thêm rất nhiều


Những đôi trai gái đang yêu

Đến đây chủ yếu họ xem nhà thờ

Họ cầu một số ước mơ

Công danh rộng mở , học hành hanh thông


Chụp ảnh bên những cây thông

Ngắm cảnh đêm xuống bến sông thanh bình

Tay trong tay họ tâm tình

Họ mong đời mình sung sướng mai sau


Trên con phố đủ sắc màu

Vang tiếng kinh cầu thế giới bình an

Anh gặp em lúc lễ tan

Em đi vội vàng va trúng vào anh


Cơ hội đến , anh chộp nhanh

Vài câu chào hỏi chân thành làm quen

Em giương đôi mắt đen huyền

Má lún đồng tiền cười rất là duyên


Ngại ngùng em bỏ đi liền

Anh đi theo mãi làm phiền hỏi thăm

Em quay lại nhìn chằm chằm

Rằng anh kia định muốn làm gì đây


Anh theo lẽo đẽo như vầy

Tôi rất là ngại , anh này kỳ ghê

Thế là em đuổi mình về

Đúng là quá tệ, thiệt mình khờ ghê


Mới làm quen đã bị chê

Sao mà dở thế trời ơi là trời

Năm nay mình đến đúng nơi

Cố gắng chờ đợi bóng người năm xưa


Nhìn lóm em có ai đưa

Nếu mà chưa có mình cưa nữa à

Thấy em từ phía đằng xa

Bữa nay em đã bế con theo chồng


Tôi ra đứng cạnh bờ sông

Cảm nhận hơi gió mùa đông đang về

Một đêm buồn đến ê chề

Hỡi ơi Thượng Đế tình là cái chi.

TRUYỆN GIÓ TRĂNG

 TRUYỆN GIÓ TRĂNG

Duy Sắc


Hôm qua gió đã buồn trăng

Gió về quê mẹ bỏ trăng một mình

Trăng buồn cứ đứng lặng thinh

Mặc cho mây gió cuốn mình bay cao

Gió ngân nga những vì sao

Vi vu đồi núi, lao xao cánh đồng

Gió mây vần vũ trên không

Trăng nhìn theo cả nỗi lòng buồn tênh

Chiều tàn trăng dạ chênh vênh

Hoàng hôn đang xuống dòng kênh đen ngòm

Gió mây đùa giỡn om sòm

Mịt mù cát bụi một cơn giông về

Trăng buồn rầu rĩ não nề

Tủi thân lầm lũi quay về trời xa

Đêm xuống sương đẫm lá hoa

Trăng ngồi uống rượu kêu ca với trời

Trời cười mới bảo đáng đời

Hạng như mi vậy mà đòi trèo cao

Nhà Gió dòng dõi trưởng hào

Thử nhìn mình đáng xu nào mà mơ

Nhìn trăng nẫu ruột ngẩn ngơ

Trời cười mới rủ làm thơ giải sầu

Trời nói ta cũng vui đâu

Vợ lắm lúc cứ làm màu làm eo

Nhiều khi bả nói phải theo

Trời còn như thế làm sao trách mày

Hai người ngồi uống rượu say

Trăng ngân khúc hát bài " bay về trời"

Ông trời gõ nhịp lả lơi

Lâu lâu kêu tiếng chán đời trách thân

Sao hôm vừa nhú lại gần

Hỏi chi vui thế có cần tôi không

Sao lại chỉ có hai ông

Gió mây đâu cả trống không thế này

Trời nói chuyện là thế này

Nhà trăng với gió hôm nay chia lìa

Trăng buồn ủ rũ ngồi kia

Ta thấy tội nghiệp nên chia nỗi buồn

Nếu mà ngươi rảnh vô luôn

Nhậu vài ba xị quên đường khổ đau

Ồ hay , tôi cũng nhức đầu

Gia đình rắc rối cũng sầu mỗi đêm

Rượu còn không để mua thêm

Trời kêu thôi khỏi mua thêm làm gì

Chục lít cứ uống hết đi

Say rồi đánh giấc ngủ khì là xong

Vậy nhé xin phép hai ông

Tôi đây đến muộn uống chồng ba tua

Trăng rằng anh cứ từ từ

Rượu đâu cần vội thư thư cái nào

Nhà anh gia cảnh làm sao

Nãy nghe cũng lắm xì xào gì đây

À thì cái chuyện như vầy

Dạo này bà xã cũng hay than phiền

Bả trách tôi vắng thường xuyên

Suốt ngày quanh quẩn luyên thuyên chuyện trời

Bà ấy theo Mộc tinh rồi

Chê tôi là loại dở hơi bao đồng

Ông nghe thế có tức không

Việc trời công vụ còn không ra gì

Thế mà vợ cứ đa nghi

Ghen tuông tầm bậy lấy gì mà vui

Sao mai nó mới xúi tôi

Bỏ đi để khỏi lôi thôi sau này

Ngẫm thì cũng thấy đắng cay

Con cái giờ cả một bầy leo nheo

Cái Thuỷ thằng Hoả ăn theo

Tụi nó bênh mẹ nên theo phe bà

Diêm Vương con út bênh ba

Bây giờ đang ở coi nhà sớm hôm

Nói chung cũng tại cái mồm

Miếng ăn không đủ nên ôm oán hờn

Ông trời cũng có gì hơn

Con đàn cháu đống như rơm một nùi

Gió trăng coi vậy mà vui

Con cái không có có thôi cũng thường

Mỗi người mỗi một nỗi buồn

Thôi giờ ba chén lên luôn cái nào

Trời cười, Hôm hiểu ý tao

Đã nhậu phải tới đằng nào cũng say

Ba người lơ lửng bay bay

Nghiêng nghiêng ngửa ngửa ngất ngây quay cuồng

Một màn đêm cũng vừa buông

Trăng càng ra vẻ chán chường xót xa

Nó soi sang một bông hoa

Hoa cười chúm chím xoè ra nhuỵ hồng

Trăng nhìn chợt thấy động lòng

Hoa kia sao đẹp trắng trong thế này

Ôi chao rượu chửa có say

Thế mà mắt lại cay cay lạ kỳ

Hoa cười thỏ thẻ thầm thì

Kỳ đâu mà lại là kỳ hả anh

Em đây đương lúc xuân xanh

Con ong cái bướm vây quanh mỗi ngày

Anh chắc cũng đã ngất ngây

Sắc hương em đã làm cay mất rồi

Trăng quay sang nói với Trời

Ông xem hoa ấy đang mời gọi tôi

Trong người máu nó cứ sôi

Theo ông thì chuyện của tôi thế nào

Ghé tai trời nói thì thào

Thế là thế chứ còn sao thế nào

Gió giờ cũng đã bay cao

Ta đây không mách làm sao nó tường

Thằng Hôm dở dở ương ương

Lo gì mà ngại bước đường phong lưu

Mai về chắc xúi chàng Ngưu

Bỏ cô Chức Nữ phiêu lưu thú trần

Bây giờ mi chớ ngại ngần

Cứ theo hoa để mà vần mà mê

Tối rồi , buồn ngủ , ta về

Sao hôm còn đứng mân mê cái gì

Sao không mau biến nhanh đi

Để trăng hoa nó thầm thì bên nhau

Trời liền lướt lẫn cùng sao

Trăng ngồi ở lại xuyến xao tấc lòng

Hoa khoe những cánh mảnh mong

Nhuỵ vàng uốn lượn cong cong diệu kỳ

Rót giọt sương trắng vào ly

Dạ mời chàng ạ đừng nghi ngờ gì

Em gia cảnh cũng phân ly

Hôm qua con bướm bay đi mất rồi

Hắn đi với cúc mâm xôi

Lại còn lai vãng lên đồi phong lan

Thân em Nguyệt Quế héo tàn

Chỉ anh là hiểu và làm bạn thôi

Đêm nào em cũng nhìn trời

Chờ anh toả sáng soi đời em vui

Bây giờ chị Gió đã lui

Chắc trời kia đã khiến xui tụi mình

Đêm nay ta sẽ tâm tình

Tấm thân đào liễu hiến mình cho anh

Trăng ngại ngần vẻ chẳng đành

Nhưng lòng vẫn muốn bên cành hoa xinh

Trăng rằng em đã có tình

Anh sẽ chia sẻ chuyện mình đêm nay

Tuy nhiên mai lại phải bay

Mệt nhừ cho đến cả ngày lẫn đêm

Đành rằng tất cả vì em

Chúng ta giờ sẽ buông rèm đổi trao

Xem xem anh kiểm tra nào

Ngoài kia đom đóm có vào đây không

Hoa thưa anh chớ bận lòng

Bầy đom đóm ấy bên sông kia mà

Chúng còn ở rất là xa

Buồng này em đã dùng hoa kết thành

Xung quanh có phủ rêu xanh

Tơ hồng giăng lưới thêm mành rong nhung

Em thường ngưỡng mộ anh hùng

Mà anh ra dáng anh hùng biết bao

Đêm nào em cũng chiêm bao

Là mình sẽ hái trăng sao trên trời

Đêm nay quả thật tuyệt vời

Ước mơ giờ đã thành rồi đó anh

Em thèm những tiếng dỗ dành

Những lời âu yếm năm canh êm đềm

Anh nhìn em kỹ mà xem

Nõn non mơn mởn chưa hoen tí nào

Màu tươi, sắc trắng phau phau

Hương thơm dịu ngọt vương lâu lắm hà

Búp đây xinh xắn nõn nà

Đài xanh rười rượi chưa nhoà tí ti

Cánh hoa mỏng có nửa ly

Dưới anh em giống lưu ly sáng loà

Nhuỵ em duyên dáng mặn mà

Thon thon uốn éo như là vũ công

Mật ngọt quyến rũ bầy ong

Anh mà nếm thử chắc không muốn về

Nghe hoa rỉ rả đê mê

Trăng rằng anh cũng thấy mê lắm rồi

Nhưng khoan chờ chút em ơi

Nghe như là tiếng của Trời gọi anh

Xa em anh cũng không đành

Bởi do công vụ chưa thành mà thôi

Hoa nũng nịu chớ anh ơi

Bỏ em em sẽ huỷ đời cho coi

Nếu anh nói vậy thì thôi

Đi mà lo việc nhà trời của anh

Trăng yên lặng vẻ buồn tênh

Rằng là duyên đã se mình với nhau

Em xinh em trẻ biết bao

Thân anh già cỗi làm sao sánh cùng

Anh không phải kẻ anh hùng

Tài ba đâu có em đừng có yêu

Đã đành yêu quý em nhiều

Mến em bởi nét yêu kiều nết na

Hai ta không thể chung nhà

Xưa nay những chuyện trăng hoa đều buồn

Thương em cũng thật là thương

Tuy nhiên không thể chung đường ái ân

Em và bướm nghĩa châu trần

Anh không có muốn tranh phần người ta

Em bản tính quá thật thà

Anh chỉ là kẻ la cà qua đêm

Anh không muốn làm khổ em

Bởi em đang phút yếu mềm trái tim

Hoa thèn thẹn, ngước mắt nhìn

Rưng rưng nước mắt làm thinh khóc oà

Trăng rằng tình cảm chúng ta

Chỉ là cảm xúc xảy ra tức thì

Đâu nào có nghĩa tình chi

Đôi ta trò chuyện thôi thì cũng vui

Hoa tỏ vẻ rất ngậm ngùi

Những chiếc cánh trắng sụt sùi rung rung

Rằng anh là kẻ anh hùng

Tấm lòng nghĩa khí thật không ai bì

Cảm ơn anh chẳng khinh khi

Em đây xin kính một ly rượu nồng

Quý nhau cũng bởi tấm lòng

Nãy giờ em đúng thật không hiểu người

Xin anh đừng có chê cười

Em nào đâu có là người lẳng lơ

Trăng cười em chẳng lẳng lơ

Do đang tâm trạng bơ vơ một mình

Cho nên suy nghĩ linh tinh

Phút chốc yếu đuối sinh tình mà thôi

Lúc nãy anh cũng say rồi

Có phần lỗ mãng nên hơi sỗ sàng

Mấy ai gặp cảnh trái ngang

Ngồi bình tĩnh lại dễ dàng được đâu

Chúng ta trò chuyện cũng lâu

Anh tặng em nhé mấy câu thơ này

“ Duyên là phút chốc ở đây

Trăng hoa muôn thuở nhớ ngày hôm nay

Nghĩa tình cũng tại nơi này

Đôi mình tri kỷ từ đây giao hoà

Thời gian dù có nhanh qua

Tình bạn hai đứa chúng ta không nhoà

Anh là trăng em là hoa

Trăng hoa muôn thuở vẫn là trăng hoa

Tri âm đàm đạo thơ ca

Trà dư tửu hậu xướng ca luận bàn

Em cũng chớ có thở than

Mỗi người mỗi cảnh bình an vui rồi

Em đừng trách anh lắm lời

Quý nhau cầu chúc cuộc đời đẹp thêm”

Trăng soi ánh sáng qua rèm

Hoa toả hương ngát trời đêm thanh bình

Hai bên chén nghĩa chén tình

Sao trời lấp lánh lung linh sáng ngời

Bình minh lấp ló chân trời

Trăng chào tạm biệt, hoa cười say mê

Trăng lặng lẽ lướt đi về

Hoa nhìn lưu luyến tràn trề niềm vui

Gió mây tàn mấy cuộc chơi

Gió ngang qua chỗ hoa rồi nhào vô

Gió rằng tôi cảnh cáo cô

Từ nay chớ có mà mơ trăng vàng

Tối qua tôi thấy rõ ràng

Hai người đã có lăng nhăng tư tình

Cô là một loại yêu tinh

Đêm về quyến rũ ái tình nhân gian

Hoa nghe xong thấy bàng hoàng

Thân cây lay động vừa toan mở lời

Gió liền nhào đến một hơi

Rằng cô đừng có nhiều lời với tôi

Sao kia chứng kiến cả rồi

Trời kia cũng thấy hai người bên nhau

Quả nhiên ý hợp tâm đầu

Trai đơn gái chiếc cùng nhau làm gì

Mau mau khai thật ra đi

Bà đây nổi đoá lên thì sẽ toi

Hoa ngước mặt mới than trời

Vì sao lại khổ đời tôi thế này

Chị ơi em phận cỏ cây

Xin chị hãy hiểu lòng này của em

Im đi đừng có lèm bèm

Tao đây sẽ gọi đàn em xử mày

Khôn hồn khai thật ra ngay

Đêm qua hai đứa chúng mày ra sao

Ái ân tình tứ thế nào

Nói nhanh cho rõ để tao tỏ tường

Hoa không nói nép vào tường

Gió liền tức tối nổi cuồng cả lên

Bụi mù cuồn cuộn bờ kênh

Khói đen mù mịt làm đen khoảng trời

Hoa nhìn lòng dạ rụng rời

Nghĩ rằng mình sẽ tàn đời mà thôi

Trưa nắng nóng mây trắng trôi

Hoa tàn cánh héo rụng rơi bên thềm

Rằng là chị hãy tin em

Chúng ta phận gái yếu mềm với nhau

Em nào dám dối lừa đâu

Tội thân em lắm lần đầu xin tha

Nhìn hoa héo úa cả ra

Gió rằng tao sẽ cố tha lần này

Từ giờ chớ có vẽ bày

Trăng hoa gì đó nghe mày hiểu không

Dứt lời gió cuốn mây hồng

Gió mây lẳng lặng bềnh bồng cùng nhau

Hoa tan tác nỗi lòng đau

Bướm bay trở lại càu nhàu lung tung

Trách hoa không giữ thuỷ chung

Mê trăng bỏ nó giờ đừng trách ai

Hoa nghe xong mới thở dài

Tại mình giờ biết trách ai nữa giờ

Bướm ngoảnh mặt vẻ làm ngơ

Nó bay đi vội sang bờ dòng kênh

Bướm vui bên khóm vàng anh

Rảo qua mấy bụi liễu xanh vui vầy

Nguyệt Quế tàn tạ thân cây

Cành cong cành gãy cánh bay đầy trời.

ĐÊM GIÁNG SINH

 ĐÊM GIÁNG SINH

Thơ Duy Sắc Nguyễn

Năm sáng tác 2016


Chiều đông đứng trước nhà thờ

Bình yên thành phố, ý thơ tràn về

Những cây thông đẹp đến mê

Trái châu sặc sỡ không chê chỗ nào


Nóc Giáo Đường thiệt là cao

Thánh Ca xua hết đi bao ưu phiền

Nhạc xuân sôi động công viên

Đông lắm các nhóm thanh niên hát hò


Những quả bóng bay rất to

Ông No el phát quà cho mọi người

Lũ con nít hý hửng cười

Tấp nập dòng người đi hội rất đông


Ngân vang những tiếng chuông đồng

Hoàng hôn trải vệt nắng hồng lung linh

Niềm vui trên mọi gia đình

Ngân lên câu chúc Giáng Sinh an lành


Màn đêm phủ xuống thật nhanh

Ánh điện tô vẽ Sài thành xa hoa

Đường Nguyễn Huệ rực rỡ hoa

Bến sông lấp lánh những toà nhà cao


Dòng sông như dải trời sao

Gió mát thổi vào thành phố êm êm

Dạo chơi qua những phố đêm

Khách khứa chen chúc như nêm mua hàng


Nhiều khách sạn rất là sang

Họ trang trí dọc hành lang đèn màu

Ánh sáng hoà quyện vào nhau

Không gian của khách sang giàu vào chơi


Hàng rong tíu tít chào mời

Trái cây, bánh kẹo tận nơi nì nài

Công viên nhiều tụ lai rai

Nhậu nhẹt tranh cãi nhân tình thế gian


Xe ôm giành khách tràn lan

Ta xi cũng thế cứ giàn hàng ra

Siêu thị nô nức người ta

Nhân viên giao nhận cứ ra lại vào


Đông vui nhộn nhịp biết bao

Sài Gòn tràn ngập ánh sao hoà bình

Từng đôi trai đẹp gái xinh

Họ ngồi ghế đá tâm tình cùng nhau


Sinh viên bàn chuyện làm giàu

Dự định những chuyện về sau cuộc đời

Học sinh chạy nhảy vui chơi

Chúng khoe đồ mới và quà Giáng Sinh


Những câu chào thắm thiết tình

Không thấy toan tính từ trong tiếng cười

Phố vui tràn ngập tình người

Già trẻ trên dưới chan hoà yêu thương


Giáng Sinh đầm ấm quê hương

Người trao người những tình thương giống nòi

Trên cao Thiên Chúa sáng soi

Phúc lành đến mọi gia đình Việt Nam.

YÊU THẦM

 YÊU THẦM

Duy Sac


Chiều thành phố nắng vàng oi bức

Những con đường ngột ngạt khói xe

Gió tuôn lá rụng hàng me

Hoa dầu nhè nhẹ cánh xòe bay bay


Chuông nhà thờ kính kong giờ lễ

Người cúi đầu nín lặng nghe kinh

Anh trông em đứng một mình

Tự nhiên định đến tỏ tình vài câu


Em níu áo mẹ nhìn anh thẹn

Tóc mai bay che nụ cười duyên

Mắt đen trong vắt hồn nhiên

Anh không chớp mắt cứ nhìn trân trân


Từ chiều ấy anh hay đi lễ

Mặc dù anh không Đạo giống em

Có hôm không thấy bóng em

Anh về cứ hỏi là em đâu rồi


Chiều hôm đó anh liều đến gặp

Mẹ em nhìn và hỏi muốn gì

Anh đành cúi mặt lảng đi

Tự nhiên đêm ấy anh suy nghĩ nhiều


Nghĩ thân phận mình còn kém cỏi

Em cao sang vọng tộc danh gia

Mình sao xứng với người ta

Anh đành uống rượu thế là làm thơ


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe

TIẾNG GIÓ LÒNG

 TIẾNG GIÓ LÒNG

Thơ Duy Sắc


Đêm nay nó thật mênh mông

Gió đông thổi đến chất chồng nhớ nhung

Sấm trên cao nổ đùng đùng

Đất trời như sắp bão bùng đến nơi

Đăm đăm ánh mắt xa vời

Cố gắng nghĩ đến người nơi phương nào

Tinh thần xáo động xôn xao

Trong lòng cứ thấy cồn cào ruột gan

Chỉ vài hôm nữa đông tàn

Đời ta đến lúc sắp tan xuân thì

Thế mà người bỏ ta đi

Giờ đây mình có cái gì để vui

Nghĩ nhiều chỉ thấy ngậm ngùi

Hỏi sao trời lại khiến xui làm gì

Tình duyên phút chốc biệt ly

Phải chăng cũng bởi là vì số ta

Yêu chưa một phút đậm đà

Ái ân nào có xảy ra lần nào

Vậy mà ta nhớ nôn nao

Hay là mình lại vướng vào u mê

Để nay tâm trạng não nề

Nghe trong hơi gió tái tê nỗi lòng

Lá rơi tan tác bên song

Hoa bay mấy cánh lượn vòng tả tơi

Xác thân uể oải rã rời

Không còn ham thích vui chơi tiệc tùng

Miên mang cảm giác mông lung

Nhớ ai ở chốn ngàn trùng xa xôi

Loanh quanh hết đứng lại ngồi

Bần thần cơ thể mồ hôi ướt đầm

Đấu tranh dằn vặt nội tâm

Cuồng quay mọi thứ, tối sầm mắt hoa

Tự dưng lại muốn khóc oà

Cố trấn tĩnh để nhặt hoa bên thềm

Mắt nhìn vào giữa màn đêm

Tìm xem có phút êm đềm ở đâu

Lập loè ánh điện trên cầu

Nhà ai mở nhạc mấy câu đoạn trường

Lời ca ai oán thê lương

Nhân duyên tan vỡ hai đường cách xa

Trống trơn cả một gian nhà

Gió lòng cuồn cuộn đời ta bẽ bàng

Không còn ảo mộng cao sang

Không còn những lúc mơ màng viễn vông

Chỉ còn mong nhớ chất chồng

Hỏi ai kia có hiểu không xuân này?

LÀM.BÁNH

 LÀM BÁNH

Duy Sắc


Năm nào cũng tết trung thu

Năm nào mình cũng ngồi chờ Hằng Nga

Mùi bánh nướng thoảng gần xa

Miệng thèm nhưng chẳng tiền mà để mua


Thế nên mình lấy nước dừa

Bột mì nửa ký trộn vô vo tròn

Đường phèn độ một bát con

Mình thắng đường mật cho ngon thật vàng


Bột mì luộc chín vừa xong

Mình đổ đường thắng vào xoong ngoáy đều

Mười phút đường sẽ ngấm vào

Bánh vàng óng ả như màu mặt trăng


Thế là mình rủ chị Hằng

Hai người đối ẩm cùng tâm sự đời

Chị Hằng buột miệng chê rằng

Bánh gì dở quá biết ăn thế nào


Bộ anh nghèo quá hay sao

Một cái bánh nướng giá bao nhiêu tiền

Mọi ngày ăn nhậu triền miên

Trung thu thèm bánh không tiền để mua


Tính anh như vậy là thua

Gì tệ hơn nữa chớ than trách gì

Tôi cười rằng chị nói chi

Tôi mời chị xuống để khi tui à


Không ăn thì mời đi ra

Tui có lấy bánh của nhà chị đâu

Tại sao chị lại càu nhàu

Đúng là phiền phức nhức đầu quá đi


Hằng rằng anh nói cái gì

Anh mời tui đến hồi khi nãy mà

Sao mà dở hơi vậy cha

Mới vài câu nói thế là giãy lên


Nhà này đi nhé, không thèm

Bánh của anh đó cứ ăn hết mình

Từ nay đừng có linh tinh

Thơ thơ thẩn thẩn tỏ tình Hằng Nga


Bái bai không hẹn gặp nha

Cũng vì cái bánh , duyên ta chia lìa


Hoa phuong do

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...