Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

LINH CẢM TÌNH YÊU

 LINH CẢM TÌNH YÊU

Duy Sac 


Tuy mình xa cách nhiều năm

Nhưng anh linh cảm tình mình chưa phai

Do anh nhung nhớ đêm ngày

Lâu lâu em nhắc, anh hay hắt xì


Thông tin mình đã truyền đi

Cả hai cảm nhận tức thì rất nhanh

Đôi ta từng đã chân thành

Nên tình kết nối hai linh hồn mình


Nó nghe có vẻ tâm linh

Cảm nhận thế giới vô hình quanh ta

Nhưng Duyên vốn có thật mà

Chính nó đã khiến hai ta lại gần


Tỷ người ở cõi nhân gian

Không ai có thể dễ dàng thương nhau

Mình nào có phải cưỡng cầu

Cố tìm để được có nhau làm gì


Sợi dây duyên nợ phóng đi

Nó sẽ trói buộc người về với nhau

Phải là duyên rất đậm sâu

Cả hai mới gặp được nhau đúng ngày


Nên dù bao đợt chia tay

Ta vẫn không thể quên người từng yêu

Cả hai còn nhớ nhau nhiều

Đó là linh cảm tình yêu quay về


Còn duyên dù cách bao xa

Định mệnh đưa đẩy tìm về nhau thôi

Vô duyên dù cạnh mỗi ngày

Chỉ như hình nộm giải khuây khi buồn.

SỐ NÓ VẬY

 SỐ NÓ VẬY

Duy Sac


Số mình nó chỉ vậy thôi

Đủ ăn ba bữa được rồi đừng tham

Phận nghèo dù có cố làm

Chỉ khiến cho khổ tấm thân em à


Lỡ như bệnh nó đổ ra

Tiền thang tiền thuốc ai mà gánh thay

Hay là lại phải ăn mày

Cầu xin thiên hạ dang tay mở lòng


Chắc gì họ có cho không

Ăn được một miếng, nợ còng cả lưng

Nợ nhiều sẽ khiến bần cùng

Đời mà như thế ra nông nỗi gì


Nghe anh thì nghỉ ngơi đi

Giữ mình trên hết, tiền là gì đâu

Bản thân phải quý hàng đầu

Người ta cũng thế chứ đâu khác gì


Món ngon kia có là chi

Nhục thân tôi mọi cũng vì nó sao

Nghèo thì có sá gì nào

Anh nghèo cũng đã biết bao năm rồi


Nợ như Chúa Chồm đó thôi

Nhưng vì lương thiện nên người ta thương

Không ai ra mặt xem thường

Bởi mình không phải là phường vong ơn


Càng nghèo càng phải sống nhàn

Giữ gìn sức khỏe, giữ tâm an lành

Miễn sao ba bữa đủ ăn

Rau dưa, mắm muối, muối vừng cũng ngon


Tài nào cho để đèo bồng

Siêng năng chăm chỉ cũng không thể giàu

Càng siêng càng mắc bệnh lao

Đến khi gục xuống cách nào cứu đây


Số trời đã định thế này

Mình nên sống đúng cuộc đời của ta

Tưởng khôn là được đó à

Người giàu họ giỏi gấp ta vạn lần


Họ còn có phúc có phần

Sao ta bì được thế nên kệ đời

Trời cho là một trò chơi

Ta chơi cho đúng luật trời sợ chi


Phù du một kiêp là gì

Ai mà không chết có chi sợ nào

Tội chi ta phải kêu gào

Van xin lạy lục để cầu miếng ăn


Ngoài đường đầy kẻ cơ hàn

Họ cũng vui vẻ lang thang kia kìa

Có người chẳng chốn để về

Có người tan nát cửa nhà bao phen


Có người tội lõi đầy mình

Có người điên bởi thất tình, sa cơ

Nên em chớ có lắm lo

Ta còn hơn hẳn người ta rất nhiều


Tết rồi tiết kiệm chi tiêu

Chỉ cần tích phúc cho nhiều là hơn

Cầu gì bằng sự bình an

Cầu gì bằng sự an nhàn thảnh thơi


Cầu gì bằng khỏe hơn người

Cầu gì hơn được nụ cười an yên

MÙA XUÂN NGHÈO

 MÙA XUÂN NGHÈO

Duy Sac


Có gì phải sợ ngày xuân

Sao em lo mất tinh thần thế kia

Tết thôi chứ nó là gì

Năm nào chẳng thế chỉ là Tết thôi


Nhà mình đã đủ ăn rồi

Áo quần đầy tủ mặc vài chục năm

Tết là cái lúc hưởng nhàn

Giữ sao cho để lạc quan tinh thần


Ăn thì ăn suốt cả năm

Tết lại chẳng lẽ cần ăn nữa à

Ăn nhiều cho phát bệnh ra

Tiểu đường, huyết áp, rồi là ung thư


Em thèm ăn đến thế à

Cúng kiếng cần mấy con gà là xong

Bàn thờ ngũ quả một mâm

Bánh mứt vài hộp để làm quà thôi


Rượu chừng ba lít đủ rồi

Tết đừng đi tới đi lui làm gì

Mình nghèo mình ở nhà đi

Ăn no, ngủ kỹ thế là Tết xong

TÀN PHAI 2

 TÀN PHAI 2

Duy Sac


Em ơi! Em có khỏe không

Anh cần biết vậy để lòng bớt lo

Còn tình yêu của đôi ta

Anh xem như nó chỉ là ý thơ


Yêu đương gì nữa bây giờ

Bởi em đi với người ta lâu rồi

Chẳng qua anh hỏi thăm thôi

Biết em đã sống tốt rồi là vui


Nếu anh mà đã muốn rồi

Anh không có chịu buông xuôi bao giờ

Tính anh em cũng hiểu mà

Khi cần anh chẳng rời xa làm gì


Thơ tình anh viết lâm ly

Để cho thi vị ngôn từ vậy thôi

Anh từng lang bạt nửa đời

Đã hiểu thấu rõ lòng người đục trong


Nhưng anh không phải bướm ong

Trêu hoa ghẹo nguyệt để làm gì đâu

Tại em toan tính trong đầu

Anh nhìn đã thấu nên buông tay liền


Đi cho em được bình yên

Bao năm có dám làm phiền em đâu

Dù sao cũng mối tình đầu

Dư âm còn lại nỗi sầu anh mang


Anh mừng duyên nợ dở dang

Chứ không đau khổ anh mang cả đời

Khổ vì em tính lả lơi

Hai tay bắt cá nhưng lời thì ngoan


Thà em chửi tục nói càn

Nhưng lòng chân thật thì anh không buồn

Đằng này em nước mắt tuôn

Nhưng lòng đã muốn tìm người khác thay


Em cho rằng vậy là hay

Nhưng anh thấy vậy là khờ dại ghê

Cũng do cảm xúc tức thì

Mà em đánh mất luôn đi đời mình


Mất luôn một tấm chân tình

Em chỉ có được thứ tình bướm ong

Bây giờ em vẫn chưa chồng

Em đổ hết mọi lỗi lầm tại anh


Anh đâu cần phải đi giành

Một người con gái khiến anh đau lòng

Em nghe thấy có đúng không

Ngoài kia con gái chưa chồng thiếu chi


Thích là anh được tức thì

Chẳng qua anh nhớ những khi buồi đầu

Hai ta vừa mới quen nhau

Tình yêu tươi sáng như màu nắng xuân


Tự em làm khổ bản thân

Cũng do bởi những nỗi buồn vu vơ

Thèm thuồng một buổi đón đưa

Khát khao những phút vai kề bên vai


Yêu là năm rộng tháng dài

Thương là sống chết cả đời bên nhau

Lấy lòng chung thủy làm đầu

Nếu không làm được thì đâu phải tình.

HƯ DANH

 HƯ DANH

Duy Sac


Quân Tử hay kẻ Tiểu Nhân

Chỉ là quan điểm tiền nhân lỗi thời

Cần chi đo đếm lòng người

Để rồi suy đoán rỗi hơi làm gì


Chẳng qua khi đã cho đi

Người ta muốn được người kia đáp đền

Nếu như mà họ lỡ quên

Thế là phán họ là thằng tiểu nhân


Nếu như lợi đến bội phần

Tìm đủ mọi cách kết thân cả đời

Cũng vì lợi ích mà thôi

Tiểu Nhân, Quân Tử cùng loài với nhau


Sử xưa ở xứ bên Tàu

Quân Vương khởi nghĩa buổi đầu khó khăn

Biết bao danh tướng trung thành

Khi thành đại nghiệp vua đem thanh trừng


Quân vương là loại tiểu nhân

Vong ơn bội nghĩa đứng hàng đầu tiên

Sau khi nắm vững chính quyền

Lại giảng đạo đức sống hiền, sống ngay


Đạo Trời vốn chẳng tròn đầy

Chớ đừng đòi hỏi mong này được kia

Thân ta cát bụi là gì

Tiểu Nhân, Quân Tử có chi bận lòng


Chắc mình đã thật tốt không

Tại sao dò đoán tấm lòng người ta

Sao qua mắt được trời già

Nên đừng bốc phét ba hoa dạy đời

NGUYỆT QUẾ DƯỚI TRĂNG

 NGUYỆT QUẾ DƯỚI TRĂNG

Duy Sac 2002


Xuân sắc ấy bây giờ còn đâu nữa

Hoa đã tàn nhụy rữa hết tinh anh

Bởi quá nhiều ong bướm lởn vởn quanh

Cành Nguyệt Quế chỉ còn hương đọng lại


Đời hoa chỉ đẹp khi vừa mới nở

Dưới ánh trăng khiến thi sỹ mơ màng

Như sương mai lấp lánh nét cao sang

Vài trận gió chỉ còn tàn cánh mỏng


Hoa ơi hoa ta thật tiếc làm sao

Nét trinh trắng bị dập vùi tơi tả

Nay ta khoác cho hoa manh áo mới

Một nàng thơ lãng mạn giữa trần đời


Khi đêm về mình làm bạn cho vui

Để cho những hồn thơ ta bay bổng

Tình yêu ấy tuy chỉ là giấc mộng

Nhưng với ta, hoa vẫn đẹp vô cùng


Cũng do bởi mùi hương hoa ngào ngạt

Nên bướm, ong chúng nó cứ vây quanh

Cứ như ta thơ thẩn vậy cho lành

Tuy giản dị nhưng tâm hồn thanh thản.

TÌNH KIẾP

 TÌNH KIẾP

Duy Sac


Tâm ta như đóa sen

Giữa cuộc đời bon chen

Lấm bụi trần vô kể

Từng lầm lỗi bao phen


Không còn gì luyến tiếc

Chỉ vương vấn tình em

Nên chưa buông thế tục

Để về chốn cửa thiền


Em cũng từng đã nói

Nếu như duyên không thành

Em nương nhờ cửa Phật

Buông bỏ hết hồng trần


Bây giờ tình còn đó

Nhưng duyên vẫn chưa thành

Tuổi xế chiều đã đến

Thôi thì biết tính sao


Tình kiếp gieo khổ đau

Oan nghiệt này ai tạo

Yêu nhau đâu có lỗi

Em có hiểu tại sao


Đâu có giấc mơ nào

Cho cuộc đời đẹp nhất

Làm sao đủ nước mắt

Để khóc tình biệt ly


Vô thường thôi chứ gì

Nhưng sao ta lưu luyến

Mối tình kia ray rứt

Không đành lòng để buông


Tình nam nữ bình thường

Hay là tình vay trả

Nghiệp lực này nặng quá

Hủy hoại tình chúng ta


Mênh mông cõi ta bà

Duyên hai ta gặp gỡ

Tại sao nó xảy ra

Để rồi tình dang dở


Vạn nẻo luân hồi đó

Ta có còn tìm nhau

Hay chỉ ở kiếp này

Trả hết xong nghiệp quả


Ôi Tình Kiếp đôi ta

Duyên Nghiệp đúng thật mà

Em khổ đau nhiều quá

Ta bất cần thế gian


Tiêu diêu chốn hồng trần

Ta như kẻ tâm thần

Thả hồn cùng mây gió

Chuyện trò với vầng trăng


Tiêu diêu chốn hồng trần

Chỉ nhớ một chữ tình

Tình hồng nhan tri kỷ

Tình của người ta thương

NẮNG XUÂN

 NẮNG XUÂN

Duy Sac


Trời xuân đẹp, nắng Sài Gòn trong vắt

Những vườn hoa ngan ngát tỏa hương bay

Anh hẹn em ta đi ngắm hoa mai

Vì anh nhớ có chợ mai mới họp


Lần đầu hẹn, nên anh hơi hồi hộp

Thật không ngờ người đã dọn mai đi

Xấu hổ quá anh không biết nói gì

Đành phải dẫn em đi khu du lịch


Em hiểu chuyện nên không hề giận dỗi

Anh thấy mình có lỗi rất là nhiều

Ta tung tăng đi dạo suốt buổi chiều

Tình đầu đã khơi lên nhiều mộng ước


Mùa xuân ấy đúng là mùa xuân đẹp

Tình đôi ta như là một phép màu

Chắc cả đời mình chẳng thể quên nhau

Bởi vì mối Nghiệp Duyên này sâu nặng


Từng đã có đôi lần mình xa cách

Nhưng duyên kia lại dẫn dắt trở về

Nghĩ cũng lạ, mối tình này khó hiểu

Như người ta, họ đã bỏ nhau rồi


Anh vẫn biết, em còn vương vấn lắm

Nhưng dằn lòng giấu kín nó vào tim

Anh thì để vần thơ vào tâm sự

Cho mối tình lưu mãi đến mai sau.


Số phận mình dù gì cũng đã đau

Thôi cứ để cho nó đau thêm nữa

Đau để biết tình yêu kia là thật

Chứ không đau là tình ấy giả vờ.

BÓI NHÂN DUYÊN

 BÓI NHÂN DUYÊN

Duy Sac


Người quay lưng lẳng lặng

Ta ngơ ngẩn nhìn theo

Ân tình ta giữ lại

Người nuốt lệ vào tim


Tình kia như định mệnh

Kết nối hai cuộc đời

Từ trên trời giáng xuống

Bao nhiêu là đắng cay


Ta tính bao nhiêu quẻ

Đều thấy nói duyên lành

Nhưng sao không thể đến

Hai người cứ xa dần


Từ Tử Vi, Bát Tự

Đến Thái Ất Thần Kinh

Bói bài Tây, bói Dịch

Quẻ nào cũng tốt mà


Hay là do số vậy

Chứ hai đứa rất thương

Chưa từng lời cãi vã

Tôn trọng nhau hết mình


Có gì đó tâm linh

Không thể nào giải thích

Mối Duyên này kỳ lạ

Nó đến từ giấc mơ


Cuộc gặp gỡ tình cờ

Tình yêu như trả nợ

Mà ai nợ của ai

Đến giờ chưa hồi kết


Ta ôm buồn da diết

Người lãnh cảm u buồn

Cả hai đều đau khổ

Giấu đi nước mắt tuôn


Dù họa hay là phúc

Thì tình ấy đã từng

Chắc kiếp này hai đứa

Chắc chắn là ở chung

TẤT NIÊN

 TẤT NIÊN

Duy Sac


Hết năm rồi em ơi

Mình già thêm nữa rồi

Chẳng có gì giành giụm

Tết này lại héo rồi


Hết năm rồi em ơi

Chủ nợ vừa mới gọi

Họ bảo không trả gấp

Là họ đến nhà đòi


Năm nào cũng như vậy

Sao lại tệ thế này

Bao nhiêu năm vất vả

Bây giờ vẫn trắng tay


Tết nó cứ đến hoài

Cố hương xa vời vợi

Chưa ngày thăm quê cũ

Lại lang thang nữa rồi


Em đừng đi theo anh

Khổ lây cho em đó

Anh bao năm nghèo khó

Chẳng cái Tết nào vui


Đừng nhìn anh em ơi

Cái nghèo bám vào người

Rồi sau này đổ lỗi

Tại anh em khổ đời

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...