Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

HƯ DANH

 HƯ DANH

Duy Sac


Quân Tử hay kẻ Tiểu Nhân

Chỉ là quan điểm tiền nhân lỗi thời

Cần chi đo đếm lòng người

Để rồi suy đoán rỗi hơi làm gì


Chẳng qua khi đã cho đi

Người ta muốn được người kia đáp đền

Nếu như mà họ lỡ quên

Thế là phán họ là thằng tiểu nhân


Nếu như lợi đến bội phần

Tìm đủ mọi cách kết thân cả đời

Cũng vì lợi ích mà thôi

Tiểu Nhân, Quân Tử cùng loài với nhau


Sử xưa ở xứ bên Tàu

Quân Vương khởi nghĩa buổi đầu khó khăn

Biết bao danh tướng trung thành

Khi thành đại nghiệp vua đem thanh trừng


Quân vương là loại tiểu nhân

Vong ơn bội nghĩa đứng hàng đầu tiên

Sau khi nắm vững chính quyền

Lại giảng đạo đức sống hiền, sống ngay


Đạo Trời vốn chẳng tròn đầy

Chớ đừng đòi hỏi mong này được kia

Thân ta cát bụi là gì

Tiểu Nhân, Quân Tử có chi bận lòng


Chắc mình đã thật tốt không

Tại sao dò đoán tấm lòng người ta

Sao qua mắt được trời già

Nên đừng bốc phét ba hoa dạy đời

NGUYỆT QUẾ DƯỚI TRĂNG

 NGUYỆT QUẾ DƯỚI TRĂNG

Duy Sac 2002


Xuân sắc ấy bây giờ còn đâu nữa

Hoa đã tàn nhụy rữa hết tinh anh

Bởi quá nhiều ong bướm lởn vởn quanh

Cành Nguyệt Quế chỉ còn hương đọng lại


Đời hoa chỉ đẹp khi vừa mới nở

Dưới ánh trăng khiến thi sỹ mơ màng

Như sương mai lấp lánh nét cao sang

Vài trận gió chỉ còn tàn cánh mỏng


Hoa ơi hoa ta thật tiếc làm sao

Nét trinh trắng bị dập vùi tơi tả

Nay ta khoác cho hoa manh áo mới

Một nàng thơ lãng mạn giữa trần đời


Khi đêm về mình làm bạn cho vui

Để cho những hồn thơ ta bay bổng

Tình yêu ấy tuy chỉ là giấc mộng

Nhưng với ta, hoa vẫn đẹp vô cùng


Cũng do bởi mùi hương hoa ngào ngạt

Nên bướm, ong chúng nó cứ vây quanh

Cứ như ta thơ thẩn vậy cho lành

Tuy giản dị nhưng tâm hồn thanh thản.

TÌNH KIẾP

 TÌNH KIẾP

Duy Sac


Tâm ta như đóa sen

Giữa cuộc đời bon chen

Lấm bụi trần vô kể

Từng lầm lỗi bao phen


Không còn gì luyến tiếc

Chỉ vương vấn tình em

Nên chưa buông thế tục

Để về chốn cửa thiền


Em cũng từng đã nói

Nếu như duyên không thành

Em nương nhờ cửa Phật

Buông bỏ hết hồng trần


Bây giờ tình còn đó

Nhưng duyên vẫn chưa thành

Tuổi xế chiều đã đến

Thôi thì biết tính sao


Tình kiếp gieo khổ đau

Oan nghiệt này ai tạo

Yêu nhau đâu có lỗi

Em có hiểu tại sao


Đâu có giấc mơ nào

Cho cuộc đời đẹp nhất

Làm sao đủ nước mắt

Để khóc tình biệt ly


Vô thường thôi chứ gì

Nhưng sao ta lưu luyến

Mối tình kia ray rứt

Không đành lòng để buông


Tình nam nữ bình thường

Hay là tình vay trả

Nghiệp lực này nặng quá

Hủy hoại tình chúng ta


Mênh mông cõi ta bà

Duyên hai ta gặp gỡ

Tại sao nó xảy ra

Để rồi tình dang dở


Vạn nẻo luân hồi đó

Ta có còn tìm nhau

Hay chỉ ở kiếp này

Trả hết xong nghiệp quả


Ôi Tình Kiếp đôi ta

Duyên Nghiệp đúng thật mà

Em khổ đau nhiều quá

Ta bất cần thế gian


Tiêu diêu chốn hồng trần

Ta như kẻ tâm thần

Thả hồn cùng mây gió

Chuyện trò với vầng trăng


Tiêu diêu chốn hồng trần

Chỉ nhớ một chữ tình

Tình hồng nhan tri kỷ

Tình của người ta thương

NẮNG XUÂN

 NẮNG XUÂN

Duy Sac


Trời xuân đẹp, nắng Sài Gòn trong vắt

Những vườn hoa ngan ngát tỏa hương bay

Anh hẹn em ta đi ngắm hoa mai

Vì anh nhớ có chợ mai mới họp


Lần đầu hẹn, nên anh hơi hồi hộp

Thật không ngờ người đã dọn mai đi

Xấu hổ quá anh không biết nói gì

Đành phải dẫn em đi khu du lịch


Em hiểu chuyện nên không hề giận dỗi

Anh thấy mình có lỗi rất là nhiều

Ta tung tăng đi dạo suốt buổi chiều

Tình đầu đã khơi lên nhiều mộng ước


Mùa xuân ấy đúng là mùa xuân đẹp

Tình đôi ta như là một phép màu

Chắc cả đời mình chẳng thể quên nhau

Bởi vì mối Nghiệp Duyên này sâu nặng


Từng đã có đôi lần mình xa cách

Nhưng duyên kia lại dẫn dắt trở về

Nghĩ cũng lạ, mối tình này khó hiểu

Như người ta, họ đã bỏ nhau rồi


Anh vẫn biết, em còn vương vấn lắm

Nhưng dằn lòng giấu kín nó vào tim

Anh thì để vần thơ vào tâm sự

Cho mối tình lưu mãi đến mai sau.


Số phận mình dù gì cũng đã đau

Thôi cứ để cho nó đau thêm nữa

Đau để biết tình yêu kia là thật

Chứ không đau là tình ấy giả vờ.

BÓI NHÂN DUYÊN

 BÓI NHÂN DUYÊN

Duy Sac


Người quay lưng lẳng lặng

Ta ngơ ngẩn nhìn theo

Ân tình ta giữ lại

Người nuốt lệ vào tim


Tình kia như định mệnh

Kết nối hai cuộc đời

Từ trên trời giáng xuống

Bao nhiêu là đắng cay


Ta tính bao nhiêu quẻ

Đều thấy nói duyên lành

Nhưng sao không thể đến

Hai người cứ xa dần


Từ Tử Vi, Bát Tự

Đến Thái Ất Thần Kinh

Bói bài Tây, bói Dịch

Quẻ nào cũng tốt mà


Hay là do số vậy

Chứ hai đứa rất thương

Chưa từng lời cãi vã

Tôn trọng nhau hết mình


Có gì đó tâm linh

Không thể nào giải thích

Mối Duyên này kỳ lạ

Nó đến từ giấc mơ


Cuộc gặp gỡ tình cờ

Tình yêu như trả nợ

Mà ai nợ của ai

Đến giờ chưa hồi kết


Ta ôm buồn da diết

Người lãnh cảm u buồn

Cả hai đều đau khổ

Giấu đi nước mắt tuôn


Dù họa hay là phúc

Thì tình ấy đã từng

Chắc kiếp này hai đứa

Chắc chắn là ở chung

TẤT NIÊN

 TẤT NIÊN

Duy Sac


Hết năm rồi em ơi

Mình già thêm nữa rồi

Chẳng có gì giành giụm

Tết này lại héo rồi


Hết năm rồi em ơi

Chủ nợ vừa mới gọi

Họ bảo không trả gấp

Là họ đến nhà đòi


Năm nào cũng như vậy

Sao lại tệ thế này

Bao nhiêu năm vất vả

Bây giờ vẫn trắng tay


Tết nó cứ đến hoài

Cố hương xa vời vợi

Chưa ngày thăm quê cũ

Lại lang thang nữa rồi


Em đừng đi theo anh

Khổ lây cho em đó

Anh bao năm nghèo khó

Chẳng cái Tết nào vui


Đừng nhìn anh em ơi

Cái nghèo bám vào người

Rồi sau này đổ lỗi

Tại anh em khổ đời

THÚ NGHÈO

 THÚ NGHÈO

Duy Sac


Cái nghèo chẳng cố phải tìm

Nó sẽ tự đến rất nhanh với mình

Không cần đòi hỏi thông minh

Cũng chẳng có phải tài tình gì đâu


Cái nghèo nó đứng nó chầu

Ai mà biếng nhác nó lao ngay vào

Những người bản tính tự cao

Huênh hoang háo thắng, nghèo là sớm thôi


Cái nghèo là thú ở đời

Ai chưa gặp nó là đời buồn tênh

Nghèo cho cảm giác bồng bềnh

Lúc mà trốn nợ, lênh đênh sông hồ


Cái nghèo là một nguồn thơ

Vần cay, vần đắng nó vồ lấy nhau

Nghèo cho người biết khổ đau

Biết mình phải sống thế nào cho hay


Cái nghèo là một người thầy

Dạy ta phấn đấu mỗi ngày vươn lên

Biết lo tiết kiệm đồng tiền

Biết lo tích đức , ở hiền, sống ngay


Cái nghèo giúp tỉnh cơn say

Cồn cào bụng đói những ngày thiếu ăn

Bớt đi mơ mộng hão huyền

Siêng năng lao động kiếm tiền nuôi thân


Cái nghèo chẳng phải số phần

Đều do kém cỏi tài năng và lười

Không làm mà muốn ăn thôi

Làm gì có sẵn của người cho không


Cái nghèo thử thách vợ chồng

Bạn bè hiểu rõ được lòng của nhau

Tình yêu nam nữ nông sâu

Gia đình thân thuộc nhìn nhau thế nào


Nghèo thì đã có làm sao

Chưa ai chết bởi vì nghèo xưa nay

Tu tâm dưỡng tính mỗi ngày

Biết sống lương thiện là bay hết nghèo.

NGHE KIỀU TÂM SỰ

 Thơ hay tuyển chọn

NGHE KIỀU TÂM SỰ

Duy Sac 2008


Ai từng vào chốn Lầu Xanh

Chắc là nghe lắm chuyện tình éo le

Những lời chua chát ê chề

Của nàng kỹ nữ rủ rê đưa tình

Nghe xong lòng sẽ rung rinh

Trái tim thổn thức vì tình gió trăng

Xót thương thân phận của nàng

Nam nhân tưởng thật chẳng mang nghi ngờ

Kiều là kỹ nữ tài hoa

Thông minh lanh lợi, Tú Bà rất mê

Bà truyền cho những ngón nghề

Để Kiều đi dụ trai về Lầu Xanh

Ngón nào Kiểu cũng rất rành

Khắp nơi lắm khách hùng anh tìm về

Nhất là cái ngón tỉ tê

Rằng em yếu đuối, nết na, thảo hiền

Cũng vì hoàn cảnh của em

Kẻ gian nó đến vu oan cả nhà

Đáp đền ơn của mẹ cha

Phận em con gái phải sa chốn này

Bao nhiêu là những đắng cay

Bao nhiêu là những đọa đày xót đau

Trời xanh có thấu cho đâu

Nhiều đêm em muốn đập đầu quyên sinh

Nghĩ về hoàn cảnh gia đình

Em lại phải cố gồng lên mỗi ngày

Nếu chàng rời bỏ em đây

Chẳng mà mấy chốc thân này héo hon

Hương trời sắc nước đâu còn

Tháng ngày nhung nhớ tấm thân hao gầy

Mong tình đừng giống gió mây

Phận em con gái chốn này mong manh

Không ai bên cạnh dỗ dành

Không ai tâm sự năm canh cô phòng

Chàng ơi có hiểu thiếp không

Đắng cay tủi nhục cứ chồng lên em

Bạc vàng thiếp có nào cần

Chỉ cầu Quân Tử đừng quên phận Kiều

Bây giờ thiếp đã trót yêu

Tình sâu nghĩa nặng với nhiều ái ân

Rồi đây trên bước hồng trần

Biết tìm đâu được tấm chân tình này

Cớ gì ta phải chia tay

Phải chăng chàng chán thân này nhuốc nhơ

Nếu như chàng có nghi ngờ

Thiếp nguyện dâng hiến hết cho anh hùng

Một lòng một dạ thủy chung

Em sẽ bỏ trốn theo cùng với anh

Chỉ mong chàng có lòng thành

Những lời em nói trời xanh chứng giùm

Dù đời có đục hay trong

Thiếp thề sẽ chẳng phụ lòng người đâu

Xin nghe lời thiếp thỉnh cầu

Những lời chân thật chôn sâu đáy lòng

Đêm nay trời tối không trăng

Gia nhân bọn chúng giấc nồng đã yên

Bốn bề vắng vẽ im lìm

Chàng mau dẫn thiếp trốn đi nhanh nào

Em tìm ra lối ngõ sau

Từ đây ta đến chân cầu rất nhanh

Chỉ cần ra khỏi Kinh Thành

Không lo sợ nữa, xin anh mở lòng

Chàng ơi ! Có hiểu em không

Trời ơi ! Sao phận má hồng đắng cay

Đập đầu em chết tại đây

Nếu chàng từ chối lời này của em

Chúng ta phải thật nhanh chân

Canh năm gà gáy không còn kịp đâu

Thế là Kiều vẻ mặt sầu

Õng a õng ẹo rầu rầu nét xuân

Xốc xa xốc xếch áo quần

Tâm tư hoảng loạn cả lên cuống cuồng

Hai hàng nước mắt cứ tuôn

Miệng đòi sống chết một lòng theo trai

Anh hùng mà gặp cảnh này

Thì thôi sự nghiệp cũng bay chẳng còn

Làm gì có tấm lòng son

Ở trong cái chốn Lầu Xanh bao giờ

Chẳng qua cũng chỉ bài thơ

Tả tình, tả cảnh gọi là cho hay

Bao nhiêu kỹ nữ ngày nay

Học theo hết những bài này từ lâu

Gái ngoan trinh tiết làm đầu

Lầu xanh đức hạnh làm sao có người

Kiều là kỹ nữ vậy thôi

Làm gì kỹ nữ là người trung trinh.

TÌNH YÊU CÓ THẬT KHÔNG

 TÌNH YÊU CÓ THẬT KHÔNG ?

Duy Sac


Tình yêu hai loại khác nhau

Thường tình nam nữ nhu cầu kết giao

Loại này rất dễ xa nhau

Một khi quyền lợi của nhau không còn


Loại tình do bởi nhân duyên

Nó là câu chuyện tâm linh lạ kỳ

Tình này rất khó chia ly

Dù cho sống chết, chẳng hề bỏ nhau


Thường tình nam nữ là sao ?

Đây là ham muốn nhu cầu si mê

Chữ tình đó có nghĩa gì ?

Nghĩa là phải có những gì cho nhau


Buổi đầu khi mới gặp nhau

Người ta rào trước đón sau đủ điều

Cân, đo, đong, đếm xem sao

Đối phương có lợi điểm nào cho ta


Đàn ông tạo vẻ hào hoa

Bề ngoài lịch sự tỏ ra đàng hoàng

Phụ nữ e thẹn đoan trang

Yểu điệu thục nữ lấy lòng nam nhân


Đôi bên tìm hiểu dần dần

Cảm thấy có lợi mới nên tiến vào

Khi mà hiểu rõ nông sâu

Cả hai lúc đó bắt đầu tính xa


Tính rằng ta với người ta

Nếu như tiến đến ai là lợi hơn

Anh ta đang rất thành công

Cô ấy xinh đẹp, chưa chồng, hiền ngoan


Nếu như ta cưới được nàng

Hồi Môn chắc chục cây vàng là ngon

Còn như anh ấy là chồng

Đời mình no ấm chắc không lo gì


Tính nhiều dẫn đến hoài nghi

Bắt đầu chiếm hữu người về bên ta

Sợ mình đánh mất người ta

Lo tìm cách giữ, nên là hờn gen


Bên nhau lâu sẽ thành quen

Bắt đầu nhàm chán dần dần cách xa

Không còn cảm xúc mặn mà

Chỉ còn tính toán lợi ra ích vào


Tính nhiều nghi kỵ lẫn nhau

Bởi vì lợi ích bắt đầu ít đi

Không thu lại được chút gì

Mất thời gian, mất xuân thì cả hai


Thế là kiếm cớ chia tay

Rằng là em nhắn tin này cho ai

Rằng là anh với cô này

Hai người sao lại thế này thế kia


Rằng anh giấu giếm chuyện gì

Rằng em sao lại đa nghi thế này

Rằng anh lừa dối em đây

Rằng em quá đáng chuyện này là sao ?


Bề ngoài tỏ vẻ cần nhau

Bên trong thì đã bắt đầu giãn ra

Người chê "lòng dạ đàn bà'

Kẻ khinh người ấy thật là Sở Khanh


Thế là tan nát chuyện tình

Bao nhiêu là những thề nguyền gió bay

Người kia đổ lỗi người này

Ai cũng tốt cả, chẳng ai phụ tình


Người xưa hay bảo "nhân duyên"

Sợi dây kết nối mọi tình thế gian

Tình này đặc biệt hoàn toàn

Người ta sống chết vẫn không xa rời


Duyên kia có ở mọi nơi

Mỗi người chỉ gặp đúng người mà thôi

Nhân duyên nó rất lạ đời

Quỷ ma đưa lối dẫn đường tìm nhau


Tình này không phải cưỡng cầu

Tự nhiên nó đến từ đâu bất ngờ

Hai người khoảng cách tận xa

Không quen không biết vậy mà thương nhau


Chưa ai hiểu nó từ đâu

Nhưng nó tồn tại từ lâu lắm rồi

Muốn xa cũng chẳng thể rời

Muốn gần nhưng hết duyên rồi vẫn xa


Duyên cho tình cảm mặn mà

Duyên cho cảm nhận mình là từng quen

Duyên cho ta chẳng thể quên

Dù ta cố gắng muốn quên đi người


Tâm linh lạ quá đi thôi

Phải chăng định mệnh ở đời có sao ?

Dù ta có trốn chỗ nào

Sợi dây duyên đó kéo nhau trở về


Tình này không phải đam mê

Nó là duyên nợ tìm về trả vay

Đúng người là hút vào ngay

Đúng giờ, đúng tháng, đúng ngày hợp tan.

HÀI KỊCH

 HÀI KỊCH

Duy Sac


Sân khấu đời hài hước

Nhiều vở tuồng ranh ma

Đủ chiêu trò dối trá

Đội lốt vẻ hiền hòa


Ai cũng là bị hại

Trong câu chuyện của mình

Ai cũng là đau khổ

Trong câu chuyện của mình


Vở tuồng luôn kịch tính

Vai diễn xuất hiện nhiều

Vai nào cũng hay cả

Đều diễn xuất tài tình


Có gì đâu phải nghĩ

Chỉ là tuồng thôi mà

Hết vai thì đi xuống

Cho lớp diễn khác lên


Quỷ ma hay thần tiên

Cao đạo hay vô đạo

Cũng chỉ là thế thôi

Miễn đời vui là được.