Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

THÚ NGHÈO

 THÚ NGHÈO

Duy Sac


Cái nghèo chẳng cố phải tìm

Nó sẽ tự đến rất nhanh với mình

Không cần đòi hỏi thông minh

Cũng chẳng có phải tài tình gì đâu


Cái nghèo nó đứng nó chầu

Ai mà biếng nhác nó lao ngay vào

Những người bản tính tự cao

Huênh hoang háo thắng, nghèo là sớm thôi


Cái nghèo là thú ở đời

Ai chưa gặp nó là đời buồn tênh

Nghèo cho cảm giác bồng bềnh

Lúc mà trốn nợ, lênh đênh sông hồ


Cái nghèo là một nguồn thơ

Vần cay, vần đắng nó vồ lấy nhau

Nghèo cho người biết khổ đau

Biết mình phải sống thế nào cho hay


Cái nghèo là một người thầy

Dạy ta phấn đấu mỗi ngày vươn lên

Biết lo tiết kiệm đồng tiền

Biết lo tích đức , ở hiền, sống ngay


Cái nghèo giúp tỉnh cơn say

Cồn cào bụng đói những ngày thiếu ăn

Bớt đi mơ mộng hão huyền

Siêng năng lao động kiếm tiền nuôi thân


Cái nghèo chẳng phải số phần

Đều do kém cỏi tài năng và lười

Không làm mà muốn ăn thôi

Làm gì có sẵn của người cho không


Cái nghèo thử thách vợ chồng

Bạn bè hiểu rõ được lòng của nhau

Tình yêu nam nữ nông sâu

Gia đình thân thuộc nhìn nhau thế nào


Nghèo thì đã có làm sao

Chưa ai chết bởi vì nghèo xưa nay

Tu tâm dưỡng tính mỗi ngày

Biết sống lương thiện là bay hết nghèo.

NGHE KIỀU TÂM SỰ

 Thơ hay tuyển chọn

NGHE KIỀU TÂM SỰ

Duy Sac 2008


Ai từng vào chốn Lầu Xanh

Chắc là nghe lắm chuyện tình éo le

Những lời chua chát ê chề

Của nàng kỹ nữ rủ rê đưa tình

Nghe xong lòng sẽ rung rinh

Trái tim thổn thức vì tình gió trăng

Xót thương thân phận của nàng

Nam nhân tưởng thật chẳng mang nghi ngờ

Kiều là kỹ nữ tài hoa

Thông minh lanh lợi, Tú Bà rất mê

Bà truyền cho những ngón nghề

Để Kiều đi dụ trai về Lầu Xanh

Ngón nào Kiểu cũng rất rành

Khắp nơi lắm khách hùng anh tìm về

Nhất là cái ngón tỉ tê

Rằng em yếu đuối, nết na, thảo hiền

Cũng vì hoàn cảnh của em

Kẻ gian nó đến vu oan cả nhà

Đáp đền ơn của mẹ cha

Phận em con gái phải sa chốn này

Bao nhiêu là những đắng cay

Bao nhiêu là những đọa đày xót đau

Trời xanh có thấu cho đâu

Nhiều đêm em muốn đập đầu quyên sinh

Nghĩ về hoàn cảnh gia đình

Em lại phải cố gồng lên mỗi ngày

Nếu chàng rời bỏ em đây

Chẳng mà mấy chốc thân này héo hon

Hương trời sắc nước đâu còn

Tháng ngày nhung nhớ tấm thân hao gầy

Mong tình đừng giống gió mây

Phận em con gái chốn này mong manh

Không ai bên cạnh dỗ dành

Không ai tâm sự năm canh cô phòng

Chàng ơi có hiểu thiếp không

Đắng cay tủi nhục cứ chồng lên em

Bạc vàng thiếp có nào cần

Chỉ cầu Quân Tử đừng quên phận Kiều

Bây giờ thiếp đã trót yêu

Tình sâu nghĩa nặng với nhiều ái ân

Rồi đây trên bước hồng trần

Biết tìm đâu được tấm chân tình này

Cớ gì ta phải chia tay

Phải chăng chàng chán thân này nhuốc nhơ

Nếu như chàng có nghi ngờ

Thiếp nguyện dâng hiến hết cho anh hùng

Một lòng một dạ thủy chung

Em sẽ bỏ trốn theo cùng với anh

Chỉ mong chàng có lòng thành

Những lời em nói trời xanh chứng giùm

Dù đời có đục hay trong

Thiếp thề sẽ chẳng phụ lòng người đâu

Xin nghe lời thiếp thỉnh cầu

Những lời chân thật chôn sâu đáy lòng

Đêm nay trời tối không trăng

Gia nhân bọn chúng giấc nồng đã yên

Bốn bề vắng vẽ im lìm

Chàng mau dẫn thiếp trốn đi nhanh nào

Em tìm ra lối ngõ sau

Từ đây ta đến chân cầu rất nhanh

Chỉ cần ra khỏi Kinh Thành

Không lo sợ nữa, xin anh mở lòng

Chàng ơi ! Có hiểu em không

Trời ơi ! Sao phận má hồng đắng cay

Đập đầu em chết tại đây

Nếu chàng từ chối lời này của em

Chúng ta phải thật nhanh chân

Canh năm gà gáy không còn kịp đâu

Thế là Kiều vẻ mặt sầu

Õng a õng ẹo rầu rầu nét xuân

Xốc xa xốc xếch áo quần

Tâm tư hoảng loạn cả lên cuống cuồng

Hai hàng nước mắt cứ tuôn

Miệng đòi sống chết một lòng theo trai

Anh hùng mà gặp cảnh này

Thì thôi sự nghiệp cũng bay chẳng còn

Làm gì có tấm lòng son

Ở trong cái chốn Lầu Xanh bao giờ

Chẳng qua cũng chỉ bài thơ

Tả tình, tả cảnh gọi là cho hay

Bao nhiêu kỹ nữ ngày nay

Học theo hết những bài này từ lâu

Gái ngoan trinh tiết làm đầu

Lầu xanh đức hạnh làm sao có người

Kiều là kỹ nữ vậy thôi

Làm gì kỹ nữ là người trung trinh.

TÌNH YÊU CÓ THẬT KHÔNG

 TÌNH YÊU CÓ THẬT KHÔNG ?

Duy Sac


Tình yêu hai loại khác nhau

Thường tình nam nữ nhu cầu kết giao

Loại này rất dễ xa nhau

Một khi quyền lợi của nhau không còn


Loại tình do bởi nhân duyên

Nó là câu chuyện tâm linh lạ kỳ

Tình này rất khó chia ly

Dù cho sống chết, chẳng hề bỏ nhau


Thường tình nam nữ là sao ?

Đây là ham muốn nhu cầu si mê

Chữ tình đó có nghĩa gì ?

Nghĩa là phải có những gì cho nhau


Buổi đầu khi mới gặp nhau

Người ta rào trước đón sau đủ điều

Cân, đo, đong, đếm xem sao

Đối phương có lợi điểm nào cho ta


Đàn ông tạo vẻ hào hoa

Bề ngoài lịch sự tỏ ra đàng hoàng

Phụ nữ e thẹn đoan trang

Yểu điệu thục nữ lấy lòng nam nhân


Đôi bên tìm hiểu dần dần

Cảm thấy có lợi mới nên tiến vào

Khi mà hiểu rõ nông sâu

Cả hai lúc đó bắt đầu tính xa


Tính rằng ta với người ta

Nếu như tiến đến ai là lợi hơn

Anh ta đang rất thành công

Cô ấy xinh đẹp, chưa chồng, hiền ngoan


Nếu như ta cưới được nàng

Hồi Môn chắc chục cây vàng là ngon

Còn như anh ấy là chồng

Đời mình no ấm chắc không lo gì


Tính nhiều dẫn đến hoài nghi

Bắt đầu chiếm hữu người về bên ta

Sợ mình đánh mất người ta

Lo tìm cách giữ, nên là hờn gen


Bên nhau lâu sẽ thành quen

Bắt đầu nhàm chán dần dần cách xa

Không còn cảm xúc mặn mà

Chỉ còn tính toán lợi ra ích vào


Tính nhiều nghi kỵ lẫn nhau

Bởi vì lợi ích bắt đầu ít đi

Không thu lại được chút gì

Mất thời gian, mất xuân thì cả hai


Thế là kiếm cớ chia tay

Rằng là em nhắn tin này cho ai

Rằng là anh với cô này

Hai người sao lại thế này thế kia


Rằng anh giấu giếm chuyện gì

Rằng em sao lại đa nghi thế này

Rằng anh lừa dối em đây

Rằng em quá đáng chuyện này là sao ?


Bề ngoài tỏ vẻ cần nhau

Bên trong thì đã bắt đầu giãn ra

Người chê "lòng dạ đàn bà'

Kẻ khinh người ấy thật là Sở Khanh


Thế là tan nát chuyện tình

Bao nhiêu là những thề nguyền gió bay

Người kia đổ lỗi người này

Ai cũng tốt cả, chẳng ai phụ tình


Người xưa hay bảo "nhân duyên"

Sợi dây kết nối mọi tình thế gian

Tình này đặc biệt hoàn toàn

Người ta sống chết vẫn không xa rời


Duyên kia có ở mọi nơi

Mỗi người chỉ gặp đúng người mà thôi

Nhân duyên nó rất lạ đời

Quỷ ma đưa lối dẫn đường tìm nhau


Tình này không phải cưỡng cầu

Tự nhiên nó đến từ đâu bất ngờ

Hai người khoảng cách tận xa

Không quen không biết vậy mà thương nhau


Chưa ai hiểu nó từ đâu

Nhưng nó tồn tại từ lâu lắm rồi

Muốn xa cũng chẳng thể rời

Muốn gần nhưng hết duyên rồi vẫn xa


Duyên cho tình cảm mặn mà

Duyên cho cảm nhận mình là từng quen

Duyên cho ta chẳng thể quên

Dù ta cố gắng muốn quên đi người


Tâm linh lạ quá đi thôi

Phải chăng định mệnh ở đời có sao ?

Dù ta có trốn chỗ nào

Sợi dây duyên đó kéo nhau trở về


Tình này không phải đam mê

Nó là duyên nợ tìm về trả vay

Đúng người là hút vào ngay

Đúng giờ, đúng tháng, đúng ngày hợp tan.

HÀI KỊCH

 HÀI KỊCH

Duy Sac


Sân khấu đời hài hước

Nhiều vở tuồng ranh ma

Đủ chiêu trò dối trá

Đội lốt vẻ hiền hòa


Ai cũng là bị hại

Trong câu chuyện của mình

Ai cũng là đau khổ

Trong câu chuyện của mình


Vở tuồng luôn kịch tính

Vai diễn xuất hiện nhiều

Vai nào cũng hay cả

Đều diễn xuất tài tình


Có gì đâu phải nghĩ

Chỉ là tuồng thôi mà

Hết vai thì đi xuống

Cho lớp diễn khác lên


Quỷ ma hay thần tiên

Cao đạo hay vô đạo

Cũng chỉ là thế thôi

Miễn đời vui là được.

ĐÊM MỘNG MỊ

 ĐÊM MỘNG MỊ

Tình khúc biệt ly

Duy Sac 2015


Tối hôm ấy, Sài Gòn không trăng

Ta đi về trong cơn say cô độc

Dòng cảm xúc của em đăng rằng

Ta là cơn gió độc

Đã khiến cho rơi chiếc lá mong manh

Giữa không gian yên lặng

Cả căn phòng nó ngột ngạt hẳn lên

Tiếng đồng hồ tíc tắc

Nhịp trái tim đang đập

Ta lại nhìn chằm chằm vào dòng trạng thái

Mới hay mình là một kẻ vô tâm

Nhìn tấm ảnh của em gửi cho ta hôm trước 

Từ thẳm sâu nơi đôi mắt ấy

Ta hình dung ra dòng nước mắt của em

Hẳn bây giờ em đã không còn biết khóc

Bởi trái tim non nớt ấy

Đã bị cứa rách 

Bao vết thương nó chắc hẳn đã chai sần

Ôi thất vọng, ta lại nhìn vào đó

Gió độc ư !

Vậy tình ấy là gì ?

Bao câu nói yêu thương ngày trước

Có phải chăng cũng chỉ là cảm xúc thôi !

Tình yêu ư !

Một tình yêu gì vậy ?

Có phải chăng trước đây em thương hại

Vì biết ta là một kẻ trắng tay

Giờ ta hiểu

Mình không là gì cả

Ta chỉ là ngọn gió độc mà thôi

Tại làm sao ?

Chắc có gì nhầm lẫn

Ta và em từng yêu rất nồng nàn

Hay có người từng đã can ngăn

Chuyện tình phải từ đây chấm dứt

Buồn quá nhỉ, ta ngồi ngẫm nghĩ

Biết làm gì ?

Bởi giờ đây chúng ta thành xa lạ

Cũng chỉ vì có một câu thơ

Cay đắng thật

Thế mà ta từng ước 

Sẽ khoác cho em chiếc áo cưới màu hồng

Trên vai thêu một đóa Mẫu Đơn

Ta cùng đón mùa xuân khi đào nở

Chỉ là giấc mơ

Còn gì hy vọng

Chỉ còn ảo tưởng

Hồn ta bềnh bồng

Ta lại nhìn vào dòng chữ đó

Cầm điếu thuốc trên tay

Hít một hơi dài ngẹn thở

Ừ nhỉ ! Ta là cơn gió độc

Độc quá đi nên mới đến nỗi này

Người ta yêu cần điều gì vậy ?

Tại sao không nói rõ hết ra

Thôi chắc vậy !

Ta đây tự hiểu

Lớn hết rồi còn nhỏ nữa đâu

Sao mà lại như là con nít

Trong không gian tĩnh mịch

Tiếng thút thít thân quen

Người con gái ở trong giấc mộng

Đang hiện về đứng cạnh bên ta

Cô ấy nhìn ta với đôi mắt u sầu

Buồn rười rượi như đôi mắt của em đang nhìn ta trách móc

Không thể khóc

Chẳng thể cười

Ta trở thành kẻ dại

Điên vì tình mang tiếng xấu vô tâm

Buồn thế nhỉ

Đời là gì nhỉ

Tình yêu kia là ác mộng thật rồi

Chắc từ nay không thể gặp được người

Bởi ta đã như một cơn gió độc

Thà cứ nói đừng yêu đương gì nữa

Ta không buồn

Ta chẳng hề đau

Nhưng tại sao, người từng nói ngọt ngào

Nay lại cứa nhát dao chí mạng

Một mũi tên xuyên thủng trái tim ta

Em ! Anh là người bội bạc

Em ! Anh là kẻ phụ tình

Chỉ tại anh cho nên em khổ

Chỉ tại anh mà tình mình có gì đâu

Cũng như bao nhiêu tình nam nữ

Đấy, đấy, họ yêu nhau đầy như vậy

Có gì đâu, hội ngộ chia tay

Ừ thôi vậy !

Nếu như em nghĩ thế

Từ lúc này tình ấy sẽ biệt ly

Xem như là anh giữ món nợ kia

Như kỷ vật để ghi ơn tri ngộ

Buồn em nhỉ, tình ta kỳ lạ nhỉ

Định mệnh nào xui khiến phải thế này

Cứ như là gió với lại mây

Bao câu ước giờ cũng bay đi hết

Ta ngồi bệt trên nền đá lạnh

Ngửa mặt nhìn lên những vì sao qua ô cửa nhỏ

Nghĩ về em cô đơn nơi gác trọ

Lòng lại buồn

Tim đau nhói từng cơn

Cơn gió độc, ta là cơn gió độc

Em chỉ là một chiếc lá mong manh

Mối tình ta chắc sẽ khó mà thành

Đành như vậy, ta nhìn em qua ảnh

Yêu một mình cho mãi đến mai sau

Vết thương này chắc nó sẽ mãi đau

Mỗi khi ta nghĩ về câu em nói

Biệt ly rồi, hết rồi

Chắc chỉ là đến vậy

Thôi chào em

Người anh thương 

Đừng buồn nhé vì anh là cơn gió độc

Anh sợ rơi thêm chiếc lá mong manh.

TẤM GƯƠNG

 TẤM GƯƠNG

Duy Sac


Muốn đời mình tốt đẹp

Tâm của mình phải tốt

Muốn người đãi chân thành

Ta phải đối chân tình


Chẳng có gì cho không

Nếu cho không có lợi

Nên ta đừng đòi hỏi

Người mang lại lợi gì


Giá trị của chính mình

Hữu xạ tự nhiên hương

Đừng cầu mong gì cả

Mọi thứ tự tìm mình


Cuộc đời ngoài chữ tình

Đó mới là vô giá

Còn lại những thứ khác

Do đổi chác mà thành


Không có gì để buồn

Khi mất đi gì đó

Vì ta không có nó

Nó không thuộc về ta


Không có gì để vui

Khi ta được gì đó

Vì ta có cái đó

Nó sẽ thuộc về ta


Tâm của mình lương thiện

Cuộc đời luôn bình yên

Tâm của mình gian trá

Cuộc đời luôn ưu phiền


Không cần phải tụng kinh

Chẳng cần đi cầu Phật

Chỉ cần mình soi gương

Nhìn rõ bản mặt mình

CHÁN KIỀU

 CHÁN KIỀU

Duy Sac 2008


Mới nghe câu chuyện của Kiều

Người ta cảm thấy thương yêu vô cùng

Tội cho thân phận hồng nhan

Cuộc đời tủi nhục, muôn vàn đắng cay


Nhưng ai có hiểu chuyện này

Chỉ là Kỹ Nữ giãi bày tâm tư

Chuyện kia do mụ Tú Bà

Bày ra dạy gái bán hoa lừa tình


Chuyện này được gã Tài Nhân

Thanh Tâm viết lại có phần chi li

Liêu trai chí dị lạ kỳ

Phảng phất huyền bí chút về Phật Môn


Bởi vì để truyện có hồn

Phải cho Kiều gặp oan hồn Đạm Tiên

Gặp xong, nghiệp quật triền miên

Định mệnh xui khiến Kiều vào Lầu Xanh


Tưởng Kiều là gái nhà lành

Thực ra là gái Lầu Xanh kỳ tài

Chuyện kia nàng kể quá hay

Khiến cho bao kẻ đêm ngày chết mê


Kim Trọng là kẻ u mê

Thư sinh áo vải, không nghề ngỗng chi

Bị Kiều dụ đến cuồng si

Bỏ bê đèn sách cũng vì tà dâm


Nhưng Kiều lại rất là khôn

Cho nhìn mà chẳng cho làm ăn chi

Trọng càng thấy vậy càng mê

Nghĩ nàng bán nghệ chẳng hề bán thân


Trọng chưa hiểu rõ ý nàng

Vì Trọng đâu có tí vàng nào đâu

Kiều là phải khách sang giàu

Chứ nghèo như Trọng thì đâu là gì


Trọng buồn nên cố đi thi

Để kiếm chác được chút gì công danh

Ôm trong mình mộng yến oanh

Chờ ngày tìm đến Lầu Xanh chuộc Kiều


Tưởng Kiều có thực lòng yêu

Nên Trọng tơ tưởng nàng Kiều mãi thôi

Ai ngờ Kiều chỉ lả lơi

Lời ong, tiếng bướm gọi mời rủ rê


Về sau, Trọng rất ê chề

Cho nên từ giã chẳng hề quan tâm

Bởi Kiều quá lớn dã tâm

Hận thù chẳng khác gì quân côn đồ


Mã Sinh mê gái hóa ngu

Đem vàng tính chuyện là mua được Kiều

Nhưng mà Kiều rất là điêu

Báo vợ Sinh đến gặp Kiều đánh gen


Ý là Kiều muốn lấy vàng

Nhưng phải làm bộ bị oan quá chừng

Khi Kiều nhận được vàng xong

Vợ Sinh liền bắt tình gian thình lình


Thế là Kiều bị Lầu Xanh

Bắt về tra hỏi tội tình vừa xong

Tú Bà tỏ vẻ hài lòng

Vì Kiều đã lấy được vàng của Sinh


Chuyện Kiều bỏ trốn vì tình

Càng thêm nổi tiếng, lắm anh rất thèm

Tài hoa Kỹ Nữ vang thêm

Lầu Xanh hút khách mọi miền đến chơi


Từ Hải là kẻ dở hơi

Giang hồ đạo tặc giết người tứ phương

Nghe Kiều tâm sự nên thương

Đúng câu mèo mả gặp phường lưu manh


Hải liền ra vẻ tài lanh

Anh hùng giải cứu mỹ nhân hết mình

Ai ngờ Kiều rất thông minh

Mượn tay Từ Hải giúp mình ra oai


Bởi vì chịu lắm đắng cay

Làm nhiều nhưng lại được phần ít hơn

Tú Bà Kiều hận đầu tiên

Cho nên mụ ấy được lên hàng đầu


Rồi bao nhiêu kẻ phía sau

Kiều trả thù hết chẳng câu nhân từ

Hải nào có biết mình ngu

Bị Kiều bán đứng chết như trời chồng


Ai tin Kiều kể chuyện không ?

Chắc nhiều người cũng mủi lòng ngồi nghe

Kiều là đẳng cấp nhà nghề

Cỡ như Từ Hải còn về âm ti


Nam nhân háo sắc là chi

Với Kiều loại đó chỉ là đồ chơi

Nhưng mà nhân quả ở đời

Gieo gió gặt bão thế thôi bình thường.

CON KIỀU

 CON KIỀU

Duy Sac 2008


Kiều ơi! Kiều quá xấu xa

Kiều là một loại đàn bà lưu manh

Giả làm con gái nhà lành

Gia cang bất hạnh phải vào Lầu Xanh


Vẻ ngoài nhút nhát hiền lành

Thanh cao, trong sáng, mong manh tâm hồn

Than thân, tủi phận má hồng

Để mong cuộc sống ấm no an nhàn


Kiều là người rất tà dâm

Khiêu gợi quyến rũ nam nhân rất tài

Lại thêm cái món rỉ tai

Những lời ong bướm khiến trai si tình


Đúng là Kiều rất thông minh

Cho nên bao kẻ vì tình đắm say

Khi vàng đã có trong tay

Kiều đem về nộp cho ngay Tú Bà


Kiều cùng với lại mụ ta

Bày mưu tính kế để mà làm ăn

Khi mà quyền lợi không còn

Kiều nhờ Từ Hải hại luôn Tú Bà


Kiều ơi! Kiều rất tài ba

Lẳng lơ, tàn độc, thật là gớm ghê

Tội thân Từ Hải ngu si

Uất ức chết đứng cũng vì Kiều thôi


Con Kiều gọi thế nhẹ rồi

Loại đàn bà vậy thì thôi khỏi bàn

Làm gì mà có nỗi oan

Giang hồ Kỹ Nữ lăng loàn bất lương.

MƯA ĐẦU MÙA

 MƯA ĐẦU MÙA

Duy Sac 2000


Em nhìn xem, Trời Sài Gòn rất lạ

Nắng chang chang, nhưng bất chợt mưa rào

Gió lùa qua cả một mớ hoa dầu

Chúng xoay tít trên đầu như bướm lượn


Em vào đây, mình tạm trú mưa nè

Tàu hũ nóng mùi gừng thơm nức mũi

Trời mưa lạnh ăn chừng vài ba bát

Tụi mình ngồi cùng ngắm lá me bay


Mưa đầu mùa chắc vừa đến chiều nay

Mùi hơi đất nó xông lên nồng nặc

Mưa to thật có khi đường lại ngập

Có lý do ta về trễ khỏi lo


À quên mất, mấy bữa anh trốn học

Em cho anh mượn vở để chép bài

Sợ đến lúc kiểm tra thì hơi mệt

Mà dạo này anh cứ thấy sao sao


Một lát mình đi lụm mớ hoa dầu

Rồi ta sẽ lên trên cầu Khánh Hội

Ta thả xuống nhìn nó xoay rất đẹp

Như giấc mơ ta cùng gió bay cao


À mà thôi, mưa không biết khi nào

Trời tối quá như là đêm xuống phố

Nhìn xa xa mấy ông đạp xích lô

Họ cắm mặt dầm trong mưa tầm tã


Thiệt là lạ, mấy lần anh tính hẹn

Em chưa từng đồng ý đến gặp anh

Tự nhiên mưa nó ập xuống thình lình

Không biết nói kiểu gì cho đúng nhỉ


Nhớ hôm bữa, em chửi anh "thằng quỷ"

Mới nghe qua, anh nóng hết mặt mày

Tự nhiên mình ngồi đối diện chiều nay

Nghĩ chuyện ấy mà bỗng lòng thổn thức.

XÓM CŨ NAY ĐÂU

 XÓM CŨ NAY ĐÂU

Duy Sac 2018


Sài Gòn xưa năm nào đâu rồi nhỉ

Nơi xóm cũ tuổi thơ ta ở đó

Những con kênh với nhà sàn mái lá

Rạch Thị Nghè nhiều đống rác chất cao


Nhớ một thời ta đầu trần chân đất

Tóc vàng hoe vì dãi nắng trưa hè

Cùng lũ trẻ con cầm vợt bắt ve

Cả đám rúc vào lùm cây bắt dế


Chiều mưa rào ra bờ kênh bắt cá 

Nơi cầu tàu nhặt những quả bàng rơi

Khi về nhà bị bố vụt roi mây

Khóc rồi lại cứ chứng nào tật ấy


Những lúc Tết thi nhau đi nhặt giấy

Cuộn thành từng viên pháo rõ thật to

Đặt nó vào một cái ống sữa bò

Châm ngòi nổ kinh hoàng như tiếng đạn


Xóm nghèo ấy bây giờ người lang bạt

Mỗi cuộc đời trôi dạt mãi tận đâu

Không ai còn nghe lại được tiếng rao

Bà tư bán bánh bèo hay réo gọi


Sài Gòn ấy ngày xưa hơi chật chội

Nhưng tình làng, nghĩa xóm rất mặn mà

Nhà với nhà cứ thoải mái lại qua

Chẳng có khác gì bà con thân thuộc


Sài Gòn ấy bây giờ nhiều thay đổi

Nhà mọc cao nhưng tình cảm lạnh lùng

Mỗi một nhà rào giăng kín bít bùng

Hàng xóm với cái nhìn hoài nghi lắm


Xóm cũ ấy hôm nay còn ở đó

Nhưng người xưa cũng chẳng mấy ai còn

Người muôn phương họ tấp nập đổ về

Nên ai cũng nhìn nhau như xa lạ


Tìm đâu lại tuổi thơ mình ngày đó

Bạn ngày xưa giờ đứa mất đứa còn

Có những chiều ta ngắm ánh hoàng hôn

Nhìn ngọn gió đưa con diều bay mãi.


#sangtaonoidung

#kiemtientunoidung

#nangluongtichcuc

#cuocsongthuongngay

#xuhuongfacebook

#giadinh

#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...