Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

ĐÊM MỘNG MỊ

 ĐÊM MỘNG MỊ

Tình khúc biệt ly

Duy Sac 2015


Tối hôm ấy, Sài Gòn không trăng

Ta đi về trong cơn say cô độc

Dòng cảm xúc của em đăng rằng

Ta là cơn gió độc

Đã khiến cho rơi chiếc lá mong manh

Giữa không gian yên lặng

Cả căn phòng nó ngột ngạt hẳn lên

Tiếng đồng hồ tíc tắc

Nhịp trái tim đang đập

Ta lại nhìn chằm chằm vào dòng trạng thái

Mới hay mình là một kẻ vô tâm

Nhìn tấm ảnh của em gửi cho ta hôm trước 

Từ thẳm sâu nơi đôi mắt ấy

Ta hình dung ra dòng nước mắt của em

Hẳn bây giờ em đã không còn biết khóc

Bởi trái tim non nớt ấy

Đã bị cứa rách 

Bao vết thương nó chắc hẳn đã chai sần

Ôi thất vọng, ta lại nhìn vào đó

Gió độc ư !

Vậy tình ấy là gì ?

Bao câu nói yêu thương ngày trước

Có phải chăng cũng chỉ là cảm xúc thôi !

Tình yêu ư !

Một tình yêu gì vậy ?

Có phải chăng trước đây em thương hại

Vì biết ta là một kẻ trắng tay

Giờ ta hiểu

Mình không là gì cả

Ta chỉ là ngọn gió độc mà thôi

Tại làm sao ?

Chắc có gì nhầm lẫn

Ta và em từng yêu rất nồng nàn

Hay có người từng đã can ngăn

Chuyện tình phải từ đây chấm dứt

Buồn quá nhỉ, ta ngồi ngẫm nghĩ

Biết làm gì ?

Bởi giờ đây chúng ta thành xa lạ

Cũng chỉ vì có một câu thơ

Cay đắng thật

Thế mà ta từng ước 

Sẽ khoác cho em chiếc áo cưới màu hồng

Trên vai thêu một đóa Mẫu Đơn

Ta cùng đón mùa xuân khi đào nở

Chỉ là giấc mơ

Còn gì hy vọng

Chỉ còn ảo tưởng

Hồn ta bềnh bồng

Ta lại nhìn vào dòng chữ đó

Cầm điếu thuốc trên tay

Hít một hơi dài ngẹn thở

Ừ nhỉ ! Ta là cơn gió độc

Độc quá đi nên mới đến nỗi này

Người ta yêu cần điều gì vậy ?

Tại sao không nói rõ hết ra

Thôi chắc vậy !

Ta đây tự hiểu

Lớn hết rồi còn nhỏ nữa đâu

Sao mà lại như là con nít

Trong không gian tĩnh mịch

Tiếng thút thít thân quen

Người con gái ở trong giấc mộng

Đang hiện về đứng cạnh bên ta

Cô ấy nhìn ta với đôi mắt u sầu

Buồn rười rượi như đôi mắt của em đang nhìn ta trách móc

Không thể khóc

Chẳng thể cười

Ta trở thành kẻ dại

Điên vì tình mang tiếng xấu vô tâm

Buồn thế nhỉ

Đời là gì nhỉ

Tình yêu kia là ác mộng thật rồi

Chắc từ nay không thể gặp được người

Bởi ta đã như một cơn gió độc

Thà cứ nói đừng yêu đương gì nữa

Ta không buồn

Ta chẳng hề đau

Nhưng tại sao, người từng nói ngọt ngào

Nay lại cứa nhát dao chí mạng

Một mũi tên xuyên thủng trái tim ta

Em ! Anh là người bội bạc

Em ! Anh là kẻ phụ tình

Chỉ tại anh cho nên em khổ

Chỉ tại anh mà tình mình có gì đâu

Cũng như bao nhiêu tình nam nữ

Đấy, đấy, họ yêu nhau đầy như vậy

Có gì đâu, hội ngộ chia tay

Ừ thôi vậy !

Nếu như em nghĩ thế

Từ lúc này tình ấy sẽ biệt ly

Xem như là anh giữ món nợ kia

Như kỷ vật để ghi ơn tri ngộ

Buồn em nhỉ, tình ta kỳ lạ nhỉ

Định mệnh nào xui khiến phải thế này

Cứ như là gió với lại mây

Bao câu ước giờ cũng bay đi hết

Ta ngồi bệt trên nền đá lạnh

Ngửa mặt nhìn lên những vì sao qua ô cửa nhỏ

Nghĩ về em cô đơn nơi gác trọ

Lòng lại buồn

Tim đau nhói từng cơn

Cơn gió độc, ta là cơn gió độc

Em chỉ là một chiếc lá mong manh

Mối tình ta chắc sẽ khó mà thành

Đành như vậy, ta nhìn em qua ảnh

Yêu một mình cho mãi đến mai sau

Vết thương này chắc nó sẽ mãi đau

Mỗi khi ta nghĩ về câu em nói

Biệt ly rồi, hết rồi

Chắc chỉ là đến vậy

Thôi chào em

Người anh thương 

Đừng buồn nhé vì anh là cơn gió độc

Anh sợ rơi thêm chiếc lá mong manh.

TẤM GƯƠNG

 TẤM GƯƠNG

Duy Sac


Muốn đời mình tốt đẹp

Tâm của mình phải tốt

Muốn người đãi chân thành

Ta phải đối chân tình


Chẳng có gì cho không

Nếu cho không có lợi

Nên ta đừng đòi hỏi

Người mang lại lợi gì


Giá trị của chính mình

Hữu xạ tự nhiên hương

Đừng cầu mong gì cả

Mọi thứ tự tìm mình


Cuộc đời ngoài chữ tình

Đó mới là vô giá

Còn lại những thứ khác

Do đổi chác mà thành


Không có gì để buồn

Khi mất đi gì đó

Vì ta không có nó

Nó không thuộc về ta


Không có gì để vui

Khi ta được gì đó

Vì ta có cái đó

Nó sẽ thuộc về ta


Tâm của mình lương thiện

Cuộc đời luôn bình yên

Tâm của mình gian trá

Cuộc đời luôn ưu phiền


Không cần phải tụng kinh

Chẳng cần đi cầu Phật

Chỉ cần mình soi gương

Nhìn rõ bản mặt mình

CHÁN KIỀU

 CHÁN KIỀU

Duy Sac 2008


Mới nghe câu chuyện của Kiều

Người ta cảm thấy thương yêu vô cùng

Tội cho thân phận hồng nhan

Cuộc đời tủi nhục, muôn vàn đắng cay


Nhưng ai có hiểu chuyện này

Chỉ là Kỹ Nữ giãi bày tâm tư

Chuyện kia do mụ Tú Bà

Bày ra dạy gái bán hoa lừa tình


Chuyện này được gã Tài Nhân

Thanh Tâm viết lại có phần chi li

Liêu trai chí dị lạ kỳ

Phảng phất huyền bí chút về Phật Môn


Bởi vì để truyện có hồn

Phải cho Kiều gặp oan hồn Đạm Tiên

Gặp xong, nghiệp quật triền miên

Định mệnh xui khiến Kiều vào Lầu Xanh


Tưởng Kiều là gái nhà lành

Thực ra là gái Lầu Xanh kỳ tài

Chuyện kia nàng kể quá hay

Khiến cho bao kẻ đêm ngày chết mê


Kim Trọng là kẻ u mê

Thư sinh áo vải, không nghề ngỗng chi

Bị Kiều dụ đến cuồng si

Bỏ bê đèn sách cũng vì tà dâm


Nhưng Kiều lại rất là khôn

Cho nhìn mà chẳng cho làm ăn chi

Trọng càng thấy vậy càng mê

Nghĩ nàng bán nghệ chẳng hề bán thân


Trọng chưa hiểu rõ ý nàng

Vì Trọng đâu có tí vàng nào đâu

Kiều là phải khách sang giàu

Chứ nghèo như Trọng thì đâu là gì


Trọng buồn nên cố đi thi

Để kiếm chác được chút gì công danh

Ôm trong mình mộng yến oanh

Chờ ngày tìm đến Lầu Xanh chuộc Kiều


Tưởng Kiều có thực lòng yêu

Nên Trọng tơ tưởng nàng Kiều mãi thôi

Ai ngờ Kiều chỉ lả lơi

Lời ong, tiếng bướm gọi mời rủ rê


Về sau, Trọng rất ê chề

Cho nên từ giã chẳng hề quan tâm

Bởi Kiều quá lớn dã tâm

Hận thù chẳng khác gì quân côn đồ


Mã Sinh mê gái hóa ngu

Đem vàng tính chuyện là mua được Kiều

Nhưng mà Kiều rất là điêu

Báo vợ Sinh đến gặp Kiều đánh gen


Ý là Kiều muốn lấy vàng

Nhưng phải làm bộ bị oan quá chừng

Khi Kiều nhận được vàng xong

Vợ Sinh liền bắt tình gian thình lình


Thế là Kiều bị Lầu Xanh

Bắt về tra hỏi tội tình vừa xong

Tú Bà tỏ vẻ hài lòng

Vì Kiều đã lấy được vàng của Sinh


Chuyện Kiều bỏ trốn vì tình

Càng thêm nổi tiếng, lắm anh rất thèm

Tài hoa Kỹ Nữ vang thêm

Lầu Xanh hút khách mọi miền đến chơi


Từ Hải là kẻ dở hơi

Giang hồ đạo tặc giết người tứ phương

Nghe Kiều tâm sự nên thương

Đúng câu mèo mả gặp phường lưu manh


Hải liền ra vẻ tài lanh

Anh hùng giải cứu mỹ nhân hết mình

Ai ngờ Kiều rất thông minh

Mượn tay Từ Hải giúp mình ra oai


Bởi vì chịu lắm đắng cay

Làm nhiều nhưng lại được phần ít hơn

Tú Bà Kiều hận đầu tiên

Cho nên mụ ấy được lên hàng đầu


Rồi bao nhiêu kẻ phía sau

Kiều trả thù hết chẳng câu nhân từ

Hải nào có biết mình ngu

Bị Kiều bán đứng chết như trời chồng


Ai tin Kiều kể chuyện không ?

Chắc nhiều người cũng mủi lòng ngồi nghe

Kiều là đẳng cấp nhà nghề

Cỡ như Từ Hải còn về âm ti


Nam nhân háo sắc là chi

Với Kiều loại đó chỉ là đồ chơi

Nhưng mà nhân quả ở đời

Gieo gió gặt bão thế thôi bình thường.

CON KIỀU

 CON KIỀU

Duy Sac 2008


Kiều ơi! Kiều quá xấu xa

Kiều là một loại đàn bà lưu manh

Giả làm con gái nhà lành

Gia cang bất hạnh phải vào Lầu Xanh


Vẻ ngoài nhút nhát hiền lành

Thanh cao, trong sáng, mong manh tâm hồn

Than thân, tủi phận má hồng

Để mong cuộc sống ấm no an nhàn


Kiều là người rất tà dâm

Khiêu gợi quyến rũ nam nhân rất tài

Lại thêm cái món rỉ tai

Những lời ong bướm khiến trai si tình


Đúng là Kiều rất thông minh

Cho nên bao kẻ vì tình đắm say

Khi vàng đã có trong tay

Kiều đem về nộp cho ngay Tú Bà


Kiều cùng với lại mụ ta

Bày mưu tính kế để mà làm ăn

Khi mà quyền lợi không còn

Kiều nhờ Từ Hải hại luôn Tú Bà


Kiều ơi! Kiều rất tài ba

Lẳng lơ, tàn độc, thật là gớm ghê

Tội thân Từ Hải ngu si

Uất ức chết đứng cũng vì Kiều thôi


Con Kiều gọi thế nhẹ rồi

Loại đàn bà vậy thì thôi khỏi bàn

Làm gì mà có nỗi oan

Giang hồ Kỹ Nữ lăng loàn bất lương.

MƯA ĐẦU MÙA

 MƯA ĐẦU MÙA

Duy Sac 2000


Em nhìn xem, Trời Sài Gòn rất lạ

Nắng chang chang, nhưng bất chợt mưa rào

Gió lùa qua cả một mớ hoa dầu

Chúng xoay tít trên đầu như bướm lượn


Em vào đây, mình tạm trú mưa nè

Tàu hũ nóng mùi gừng thơm nức mũi

Trời mưa lạnh ăn chừng vài ba bát

Tụi mình ngồi cùng ngắm lá me bay


Mưa đầu mùa chắc vừa đến chiều nay

Mùi hơi đất nó xông lên nồng nặc

Mưa to thật có khi đường lại ngập

Có lý do ta về trễ khỏi lo


À quên mất, mấy bữa anh trốn học

Em cho anh mượn vở để chép bài

Sợ đến lúc kiểm tra thì hơi mệt

Mà dạo này anh cứ thấy sao sao


Một lát mình đi lụm mớ hoa dầu

Rồi ta sẽ lên trên cầu Khánh Hội

Ta thả xuống nhìn nó xoay rất đẹp

Như giấc mơ ta cùng gió bay cao


À mà thôi, mưa không biết khi nào

Trời tối quá như là đêm xuống phố

Nhìn xa xa mấy ông đạp xích lô

Họ cắm mặt dầm trong mưa tầm tã


Thiệt là lạ, mấy lần anh tính hẹn

Em chưa từng đồng ý đến gặp anh

Tự nhiên mưa nó ập xuống thình lình

Không biết nói kiểu gì cho đúng nhỉ


Nhớ hôm bữa, em chửi anh "thằng quỷ"

Mới nghe qua, anh nóng hết mặt mày

Tự nhiên mình ngồi đối diện chiều nay

Nghĩ chuyện ấy mà bỗng lòng thổn thức.

XÓM CŨ NAY ĐÂU

 XÓM CŨ NAY ĐÂU

Duy Sac 2018


Sài Gòn xưa năm nào đâu rồi nhỉ

Nơi xóm cũ tuổi thơ ta ở đó

Những con kênh với nhà sàn mái lá

Rạch Thị Nghè nhiều đống rác chất cao


Nhớ một thời ta đầu trần chân đất

Tóc vàng hoe vì dãi nắng trưa hè

Cùng lũ trẻ con cầm vợt bắt ve

Cả đám rúc vào lùm cây bắt dế


Chiều mưa rào ra bờ kênh bắt cá 

Nơi cầu tàu nhặt những quả bàng rơi

Khi về nhà bị bố vụt roi mây

Khóc rồi lại cứ chứng nào tật ấy


Những lúc Tết thi nhau đi nhặt giấy

Cuộn thành từng viên pháo rõ thật to

Đặt nó vào một cái ống sữa bò

Châm ngòi nổ kinh hoàng như tiếng đạn


Xóm nghèo ấy bây giờ người lang bạt

Mỗi cuộc đời trôi dạt mãi tận đâu

Không ai còn nghe lại được tiếng rao

Bà tư bán bánh bèo hay réo gọi


Sài Gòn ấy ngày xưa hơi chật chội

Nhưng tình làng, nghĩa xóm rất mặn mà

Nhà với nhà cứ thoải mái lại qua

Chẳng có khác gì bà con thân thuộc


Sài Gòn ấy bây giờ nhiều thay đổi

Nhà mọc cao nhưng tình cảm lạnh lùng

Mỗi một nhà rào giăng kín bít bùng

Hàng xóm với cái nhìn hoài nghi lắm


Xóm cũ ấy hôm nay còn ở đó

Nhưng người xưa cũng chẳng mấy ai còn

Người muôn phương họ tấp nập đổ về

Nên ai cũng nhìn nhau như xa lạ


Tìm đâu lại tuổi thơ mình ngày đó

Bạn ngày xưa giờ đứa mất đứa còn

Có những chiều ta ngắm ánh hoàng hôn

Nhìn ngọn gió đưa con diều bay mãi.


#sangtaonoidung

#kiemtientunoidung

#nangluongtichcuc

#cuocsongthuongngay

#xuhuongfacebook

#giadinh

#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

LÊ LAI CỨU CHÚA

 LÊ LAI CỨU CHÚA

Duy Sac 2004


Toàn quân chạy đến Chí Linh

Lương thực sắp cạn, tình hình cam go

Quân Minh liên tục thăm dò

Trương Phụ quyết bắt cá to đợt này

Qua hơn nửa tháng bị vây

Lê Lợi thấp thỏm mỗi ngày không yên

Toàn quân ai cũng ưu phiền

Rất nhiều binh sỹ trở nên nản lòng

Nỗi lo đè nặng lên ông

Sự nghiệp có thể suy vong lần này

Các quan ai nấy đều hay

Nhưng không biết cách giãi bày làm sao

Lê Lợi nức nở nghẹn ngào

Rằng ta phải biết làm sao bây giờ

Không còn một lối nào ra

Chẳng lẽ trời muốn diệt ta thật rồi

Quần thần ai cũng lệ rơi

Vương rằng ai dám là người thay ta

Từ đây một trận xông ra

Mở con đường máu gọi là nghi binh

Để mà thu hút giặc Minh

Cho quân chủ lực của mình rút đi

Chỉ còn cách ấy khả thi

Hiện nay không có kế gì tốt hơn

Ta đây ban thưởng bạc, vàng

Ngựa, voi, tước phẩm lên hàng công khanh

Nếu mai khi đại nghiệp thành

Cháu con bổng lộc được ăn nhiều đời

Lê Lai nghe vậy thưa ngay

Rằng thần xin nguyện lần này xung phong

Vương nghe qua rất hài lòng

Rằng khanh nói vậy ta không lo gì

Tây Đô là hướng giặc đi

Khanh đem quân xuống tức thì tấn công

Đánh cho hết sức hết lòng

Để dụ quân giặc phản công trở về

Vòng vây sẽ nới dần ra

Nếu được như vậy thật là đại công

Lai rằng dạ bẩm chúa công

Thần xin hứa sẽ hết lòng tận trung

Chỉ xin thỉnh nguyện sau cùng

Đó là con cháu của thần mai sau

Như lời Ngài nói lúc đầu

Để thần yên ổn đời sau của mình

Vua rằng dâng rượu lên nhanh

Chúng ta đứng dưới trời xanh cùng thề

Lúc này ta tiễn khanh đi

Có lẽ không hẹn ngày về mai sau

Đây là chiếc áo hoàng bào

Thuận Thiên bảo kiếm ta trao, hãy cầm

Ngoài kia có tám ngàn quân

Voi hai mươi thớt, ngựa tròn năm trăm

Ái Khanh vì nghĩa xả thân

Ta hứa không phụ công ơn bao giờ

Đêm mai vào lúc canh ba

Toàn quân xuất phát tiến về Tây Đô

Vua nhìn vào tấm địa đồ

Chỉ tay về hướng Tây Đô nói rằng

Quân Minh ở đấy rất đông

Ta biết khanh sẽ khó lòng thoát thân

Nhưng vì đại cục rất cần

Khanh mau chuẩn bị rồi nhanh lên đường

Vua bèn nén nỗi đau thương

Các quan tiễn biệt đều tuôn lệ sầu

Lê Lai ngoái lại đằng sau

Xong rồi ông khoác hoàng bào ra đi

Trong tay nắm ngọn hoàng kỳ

Đội quân xuất phát đánh về Tây Đô

Toàn quân đánh trống reo hò

Thám mã của giặc đã dò được tin

Chúng về báo cáo quân tình

Trương Phụ nghe được nửa tin nửa ngờ

Rằng là Lê Lợi gan to

Dám kéo quân xuống đánh ta thật à

Hay do chúng hết lối ra

Lương thực sắp cạn nên là liều đây

Các ngươi do thám vài ngày

Dõi xem bọn chúng đến đây làm gì

Bao vây giết sạch chúng đi

Để cho Giao Chỉ thuộc về Đại Minh

Bây giờ mau điểm quan binh

Các tướng nhận lệnh hành quân đêm ngày

Đừng cho chúng kịp đến đây

Phải bắt Lê Lợi trận này mới thôi

Nhiều ngày vượt núi băng đồi

Lê Lai đã tiến đến nơi mình cần

Tây Đô địa phận dừng quân

Tất cả chuẩn bị tinh thần tấn công

Sau khi do thám nhiều vòng

Lê Lai ra lệnh toàn quân công thành

Giặc Minh mở cửa giao tranh

Hai bên hỗn chiến kinh hoàng với nhau

Quân Minh từ những tuyến đầu

Bọn chúng lui lại tuyến sau giữ thành

Trương Phụ quỷ kế gian manh

Lão nghĩ Lê Lợi sắp thành tù binh

Từ xa, hắn thấy tình hình

Đúng là Lê Lợi dẫn binh thật rồi

Toàn quân vây chặt hắn thôi

Trương Phụ cười lớn rằng trời giúp ta

Lê Lai liều chết xông pha

Một mình một ngựa đánh ra đánh vào

Quân Minh nhìn thấy hoàng bào

Nghĩ rằng Lê Lợi, chúng lao lên liền

Sau nhiều giờ đánh liên miên

Quân ta chết hết không còn 

một ai

Lê Lai bị giặc bắt ngay

Bọn chúng nhìn thấy tức thì ngạc nhiên

Trương Phụ biết vậy hiểu liền

Cho nên lão mới phát điên hỏi rằng

Liều mình cứu chúa đây chăng

Lê Lợi có phải đã sang bên Lào

Ngươi nhanh khai thật ra mau

Ta sẽ tha tội, tuyển vào làm quan

Nếu như lớn mật to gan

Ta sẽ xử tử và đem lăng trì

Lai rằng mi giết ta đi

Anh hùng nghĩa sỹ nước ta rất nhiều

Các ngươi đừng có tự kiêu

Bình Định Vương sẽ lập triều nay mai

Phụ rằng đã đến nước này

Ngươi lại dám đứng ở đây nhiều lời

Lam Sơn là lũ mọi thôi

Ta sẽ quét sạch một hơi chẳng còn

Họ Hồ trăm vạn đại quân

Bây giờ ngươi thấy có còn gì không

Rồi thì hậu duệ họ Trần

Trùng Quang gì đó ẩn thân đâu rồi

Theo ta thì sẽ sống thôi

Nghịch ta thì chỉ tàn đời diệt thân

Mau khai ra hết một lần

Hiện giờ Lê Lợi đóng quân chỗ nào

Lai rằng mi giết ta mau

Ta đây nhất quyết không đầu hàng đâu

Phụ rằng ngươi có một đầu

Giết ngươi thì dễ chứ đâu khó gì

Trần Trí rằng giết hắn đi

Để cho hắn sống ích gì tốn cơm

Lê Lợi đã đến Lam Sơn

Hiện giờ bọn chúng liên quân với Lào

Kết thân vua xứ Ai Lao

Mở rộng căn cứ rất sâu trong rừng

Phụ rằng theo đúng lời ông

Tình hình sắp đến khó lòng thắng nhanh

Liên minh bọn chúng mà thành

Tôi e sắp có chiến tranh to rồi

Người đâu giết hắn đi thôi.

Treo lên tùng xẻo xong rồi lột da

Thị uy dân chúng cho ta

Để dân Giao Chỉ nhìn mà làm gương

Lê Lai bị chết thảm thương

Lam Sơn nghĩa sỹ đau buồn tiễn đưa

Lê Lợi biết vậy dặn rằng

Giỗ Lê Lai trước mới làm giỗ ta

Chăm lo con cháu ông ta

Cho hưởng bổng lộc triều ta muôn đời.


#sangtaonoidung

#kiemtientunoidung

#nangluongtichcuc

#cuocsongthuongngay

#xuhuongfacebook

#giadinh

#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

TRẦN KIỆN HÀNG TOA ĐÔ

 TRẦN KIỆN HÀNG TOA ĐÔ

Duy Sac 2003


Quân Trần nhiều trận thua to

Quân Nguyên truy kích hét hò ngày đêm

Chúng đang tạo thế gọng kềm

Toa Đô nhận lệnh đánh lên Thiên Trường

Tình hình là rất khẩn trương

Hai vua tính kế để đương đầu thù

Thoát Hoan gửi tối hậu thư

Rằng là phải đích thân vua ra hàng

Tránh cho trăm họ lầm than

Họ Trần vẫn được ngai vàng quốc vương

Nếu không chấp nhận quy hàng

Đại quân Nguyên sẽ san bằng nước Nam

Hai vua không chấp nhận hàng

Quyết tâm kháng chiến đến cùng mới thôi

Chờ lâu không thấy phản hồi

Thoát Hoan ra lệnh cho người tấn công

Hai vua lại chạy lòng vòng

Rất nhiều danh tướng cản đường hy sinh

Phương nam cấp báo tình hình

Toa Đô đang dẫn đại binh tiến về

Chúng từ Bố Chính vừa đi

Quân hơn tám vạn rất là hung hăng

Giặc đi đốt phá bản làng

Vó ngựa gieo rắc kinh hoàng khắp nơi

Tình hình nguy cấp lắm rồi

Hỏi ai có dám đến nơi đương đầu

Rất nhiều cặp mắt nhìn nhau

Không ai có dám đối đầu Toa Đô

Trần Kiện liền được gọi vô

Rằng nay thế giặc rất là hung hăng

Lệnh cho Hầu dẫn quân ngăn

Để chậm bước tiến quân Nguyên vài ngày

Trong đêm phải gấp đi ngay

Nếu mà chậm trễ, tội này khó tha

Lệnh từ Thiên Tử ban ra

Bề tôi đành phải xông ra sa trường

Quân hơn ba vạn lên đường

Thủy bộ di chuyển xuống liền phương nam

Quân Trần đến giữ Nghệ An

Bố trí doanh trại liên hoàn ven sông

Quân Nguyên liên tiếp tấn công

Nhiều ngày đánh mạnh nhưng không được gì

Quân Trần hao hụt nhiều đi

Nhưng quân tiếp viện chưa hề thấy đâu

Thế nên Kiện rất lo rầu

Ông gọi Lê Tắc cùng nhau hội đàm

Rằng là Thiên Tử lớn gan

Tại sao không chịu quy hàng Thoát Hoan

Bây giờ thế cục sắp tàn

Lấy gì để chống đại quân hung tàn

Rồi đây ngọc nát, vàng tan

Trăm họ, bá tánh lầm than khốn cùng

Ta đây là kẻ tôi trung

Nhưng nay lực kiệt sức cùng tính sao

Theo ông ta phải thế nào

Khi quân tiếp viện chưa vào đến nơi

Giặc vây bốn phía hết rồi

Ta nghĩ mình phải hàng thôi đánh gì

Theo ta thì chuẩn bị đi

Nếu không tướng sỹ chẳng còn một ai

Tắc rằng tùy ý của ngài

Nhưng e tội ấy tiếng nhơ muôn đời

Thân này chỉ kẻ bề tôi

Chủ sao, tớ vậy, không lời dối gian

Nhưng ai cũng muốn đầu hàng

Đại Việt cương thổ nước nam chẳng còn

Ngài mang huyết thống Hoàng  thân

Tước Hầu là bậc đứng đầu bá quan

Rồi đây tiếng xấu tràn lan

Làm sao giải thích cho dân hiểu mình

Kiện rằng chớ nói linh tinh

Toa Đô hắn đã viễn chinh lâu rồi

Hắn ta là một tướng tài

Dũng sỹ Mông Cổ không ai thể bì

Quân ta ba vạn là chi

Nếu không hàng chúng chẳng gì còn đâu

Ta đây tuy có tước Hầu

Nhưng mà quyền bính có đâu là gì

Nếu thua, giặc bắt giết đi

Cái tước Hầu ấy chỉ là hư danh

Quân Nguyên đã chiếm kinh thành

Quan Gia kháng chiến không thành thì sao

Giặc mà bắt sẽ chém đầu

Lúc đó Vương với lại Hầu là chi

Thôi ông chớ nói thêm gì

Ta đây đã quyết sẽ đi ra hàng

Tránh cho thảm cảnh tóc tang

Ba vạn binh sỹ đỡ làm thây ma

Sáng mai ông hãy theo ta

Toàn quân giải giáp đi ra đầu hàng

Kiện sai lính gửi thư sang

Toa Đô đọc được lấy làm rất vui

Ông ta vội viết trả lời

Rằng ông quả đúng là người hùng anh

Nếu đây là tấm lòng thành

Ta đây chấp nhận lui binh một ngày

Các ông cứ việc sang đây

Ta sẽ tiếp đãi no say rượu chè

Trần Kiện vừa đọc xong thư

Ông ta cho lính từ từ tiến sang

Toa Đô ngạo nghễ hiên ngang

Ông ta tỏ vẻ huênh hoang khinh người

Vừa trông thấy Kiện, Đô cười

Rằng ngài quả thật là người tài năng

Mấy ngày dàn trận bên sông

Quân ta đánh mãi mà không thắng ngài

Bây giờ ngài đã sang đây

Quân ta có cánh có vây thêm rồi

Họ Trần chắc sẽ thua thôi

Ta trình Thái Tử cho ngài tước Vương

Cả đời nhung lụa bạc vàng

Vợ con, gia quyến cao sang hơn người

Chúng ta vào tiệc ngay thôi

Rượu thịt bày sẵn, xin mời tướng quân

Tin về cấp báo vua Trần

Rằng là Trần Kiện dẫn quân quy hàng

Hai vua nghe rất băn khoăn

Lệnh Trần Nhật Duật vào trong thay người


#sangtaonoidung

#kiemtientunoidung

#nangluongtichcuc

#cuocsongthuongngay

#xuhuongfacebook

#giadinh

#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

#trích trường ca sát thát

MUA BÔNG TẾT

 MUA BÔNG TẾT

Duy Sac 2009


Hồi hôm ra chợ mua bông

Gặp cô em gái chưa chồng miền Tây

Rằng em quê ở Mỏ Cày

Hỏi anh có biết Mỏ Cày hay không

Ủa mà mình có quen không

Tự dưng em lại mở lòng hỏi han

Anh tìm mấy chậu cúc vàng

Để mà chưng Tết cho sang cái nhà

Chỗ này anh ghé tạt qua

Vì em có bán rất là nhiều bông

Chậu kia giá bán nhiêu đồng

Nếu mà mắc quá anh không đủ tiền

Em rằng đừng có gẹo em

Nhìn anh sang vậy không tiền là sao

Bông này đáng mấy xu nào

Em chưa từng bán giá cao bao giờ

Lấy đi em gói lại cho

Nếu nhiều em sẽ gửi về tận nơi

Sài Gòn xuân đẹp quá trời

Quê em nghèo lắm nhiều người khó khăn

Trồng bông vất vả nhọc nhằn

Hy vọng dịp Tết kiếm thêm chút tiền

Anh mua đi nhé giúp em

Xung quanh họ bán giá tiền như nhau

Hổng ai mà bán mắc đâu

Người quê em cả, cùng nhau một làng

Ghe kia là ở Tiền Giang

Họ chuyên tắc với mai vàng mà thôi

Nhà em bán cúc mâm xôi

Mào gà, bông huệ, với loài hướng dương

Cái cô bán phía bên đường

Bả bán đủ thứ lung tung hết à

Nhưng mà bông của cô ta

Phần nhiều hàng dạt chỉ là loại hai

Ông Năm thường cạnh chỗ này

Là dân sành điệu bon sai rất nhiều

Ủa mà anh hỏi rất nhiều

Tính mua số lượng bao nhiêu chậu nè

Em còn nhiều lắm trên ghe

Tha hồ anh lựa mua về mà chưng

À, ừ bông đẹp quá chừng

Anh xin lỗi nhé tại không mang tiền

Nãy giờ mải nghĩ linh tinh

Chắc là bữa khác mang tiền lại mua

Dạo này đầu óc mù mờ

Không hiểu mình đã bị gì rồi đây

Thiệt là phát mệt Tết này

Khi không chủ nợ bữa nay đòi tiền

Khỏi mua bông nữa nhé em

Anh về tranh thủ trả tiền người ta

Xem như khỏi Tết ấy mà

Chúc em bán hết hàng hoa Tết này

TRÙNG QUANG MẠT VẬN

 TRÙNG QUANG MẠT VẬN

Duy Sac 2003


Quân Trần thất bại thảm thương

Rất nhiều danh tướng sa trường bỏ thây

Thế cục khó cách nào xoay

Vua tôi phải chạy hết vào Nghệ An

Tình hình quả thật nguy nan

Lương thực mỗi lúc lại càng tiêu hao

Giặc Minh tiến đánh ào ào

Khí thế vũ bão không gì thể ngăn

Biết bao khốn khổ, nhọc nhằn

Trùng Quang lo lắng vì quân ít dần

Vua bèn hội họp quần thần

Bàn mưu tính kế phản công trở về

Truyền rằng thế giặc chẻ tre

Chúng ta lại thiếu thuyền bè, ngựa, voi

Trương Phụ sắp đánh tới rồi

Chẳng lẽ chờ chúng đến nơi bắt mình

Bây giờ hội ý các khanh

Tìm xem có cách gì mà chống đây

Đặng Dung rằng cảnh tình này

Quân ta chắc khó có ai ngăn thù

Kính mong cùng với Quan Gia

Cho thần một nửa số quân hiện còn

Thần đem chút sức cỏn con

Toàn tâm toàn ý báo ơn Sơn Hà

Trương Phụ nếu tiến đánh ra

Trận này hắn phải bước qua xác thần

Trong lòng vua rất phân vân

Đi đi lại lại nhiều lần suy tư

Đặng Dung rằng nếu chần chừ

Thần e cơ hội kể như không còn

Bởi ta đã hết lương ăn

Rất nhiều tướng sỹ đầu hàng quân Minh

Kính mong thánh thượng thuận tình

Để thần cống hiến sức mình một phen

Mọi người căng thẳng hội đàm

Nguyễn Súy đứng dậy thưa rằng có tôi

Dù sao đường đã cùng rồi

Toàn tâm toàn ý đánh thôi sợ gì

Quan Gia xuống chiếu ngay đi

Nếu mà chậm trễ chắc là chết thôi

Vua rằng ta đã hiểu rồi

Đặng Dung, Nguyễn Súy bề tôi trung thành

Ta nghe theo ý các khanh

Bây giờ ta lệnh các người cầm quân

Cố sao vực dậy tinh thần

Đánh nhau một trận vẻ vang với đời

Ta tin tưởng ở hai ngươi

Hãy đi huy động hết người về đây

Quyết tâm đánh thắng trận này

Phải cho bọn giặc biết tay một lần

Hai ngươi hãy tập họp quân

Chỉnh đốn đội ngũ xong rồi xuất binh

Ta đây cùng với Triều Đình

Chắc là phải lánh tạm về Hóa Châu

Dung và Súy vái dập đầu

Trùng Quang lấy ấn ra trao hai người

Lời rằng nay phút tàn hơi

Ta hổ thẹn với nhiều đời tổ tông

Oai danh hào khí nghiệp Trần

Không ngờ con cháu phá tan hết rồi

Các khanh mau chóng đi thôi

Nếu mà thất bại là trời diệt ta

Xem như một dải Sơn Hà

Từ đây không thể về ta nữa rồi

Bây giờ ta phải đi đây

Các khanh bảo trọng, hẹn ngày thành công

Sau nhiều chiến thắng liên hoàn

Quân Minh ra vẻ là không sợ gì

Phụ rằng cái bọn man di

Lũ người như chúng khác gì cỏ cây

Cỏn con một cái xứ này

Cũng dám xưng Đế ra oai nữa à

Các ngươi bắt hết cho ta

Già , trẻ, lớn, bé, đàn bà không tha

Bắt về phục vụ Triều Ca

Vơ vét sạch sẽ lụa là, ngọc, châu

Kẻ nào còn dám đối đầu

Giết không thương tiếc, chặt đầu thị uy

Bỗng dưng thám mã báo về

Rằng là phát hiện hướng đi quân Trần

Khoảng chừng có bốn vạn quân

Thủy bộ hai hướng đến gần đại doanh

Phụ rằng một đám tàn quân

Chắc là bọn chúng không còn đường lui

Quân lương chắc cạn sạch rồi

Cho nên liều mạng đến đây nộp mình

Lệnh cho đánh trống điểm binh

Các tướng nhận lệnh điều hành ba quân

Đánh cho lũ mọi họ Trần

Không còn một mống quân nào thì thôi

Trong doanh trống đánh liên hồi

Quân Minh tập họp về nơi soái kỳ

Phụ rằng nay bọn man di

Lại dám tụ tập quay về đánh ta

Toàn quân ra cửa Sái Đà

Cùng ta giết giặc để mà lập công

Phụ liền khoác áo giáp đồng

Tay cầm trường kiếm thúc quân lên đường

Quân Minh đánh trống khoa trương

Ra sông Ái Tử giương buồm tấn công

Từ xa nhìn thấy quân Trần

Thần cơ đồng loạt ầm ầm nổ vang

Quân Trần dàn trận hàng ngang

Hai bên bắn pháo đì đoàng về nhau

Phụ cho thuyền lớn đi đầu

Lính dùng sang pháo bắn sang quân Trần

Đặng Dung ra lệnh cho quân

Dùng hỏa tiễn bắn vào thuyền giặc Minh

Hai bên xen kẽ đội hình

Thủy binh cận chiến lao vào chém nhau

Người lòi ruột, kẻ bay đầu

Giáo, gươm, va chạm tiếng kêu hãi hùng

Mấy giờ chém giết lung tung

Xác người lớp lớp ngẽn dòng con sông

Quân Trần càng đánh càng hăng

Trương Phụ thấy vậy lấy làm rất lo

Lệnh rằng lấy súng thần cơ

Bắn vào thuyền lớn cắm cờ Trùng Quang

Đặng Dung nhìn vậy bàng hoàng

Ra hiệu Nguyễn Súy lui quân trở về

Dung đem quân bộ rút đi

Hẹn với Nguyễn Súy hiệp đồng tấn công

Quân Minh bị bỏ giữa dòng

Bọn chúng đổ bộ tấn công lên bờ

Đặng Dung lùi tít ra xa

Ông cho binh phục ven bờ cỏ lau

Quân Minh sau trận đối đầu

Có phần mệt mỏi và hao hụt nhiều

Nhưng mà Phụ rất tự kiêu

Lệnh cho quân lính phải liều xông lên

Phụ ngồi ở giữa soái thuyền

Ngang nhiên uống rượu và xem hát hò

Đặng Dung quan sát từ xa

Ông dùng thuyền nhỏ bơi ra soái thuyền

Trăm quân cảm tử xông lên

Tay cầm đoản kiếm lao vào rất nhanh

Phụ đang thưởng thức đàn tranh

Bỗng nhiên một toán lính canh chạy vào

Rằng là thích khách cầm đao

Chúng đã giết chết biết bao nhiêu người

Tướng quân mau chạy đi thôi

Quân ta bị phục binh rồi , rất nguy

Phụ liền rút kiếm tức thì

Đặng Dung nhảy đến giết đi mấy người

Dung nhìn thấy Phụ bèn cười

Rằng nay ta phải giết ngươi báo thù

Phụ rằng ngươi bớt ba hoa

Kẻo không lại biến thành ma bây giờ

Đúng là ngươi có gan to

Quỷ kế dẫn dụ quân ta lên bờ

Nhưng nay ngươi đối diện ta

E rằng mi sẽ khó mà thoát thân

Dung liền xông tới bất thần

Song đao vun vút tấn công liên hồi

Phụ nào có phải dễ chơi

Hắn vung trường kiếm, xoay người phản công

Đôi bên giáp chiến nhiều vòng

Hơn ba mươi hiệp chưa phân rõ tài

Đặng Dung đánh rất hăng say

Song đao uyển chuyển múa may không ngừng

Phụ là tướng giỏi võ công

Cho nên đánh trả đến cùng chẳng thua

Đột nhiên Phụ ngó trên bờ

Thấy quân Minh bị đánh thua chạy dài

Tình hình có vẻ không hay

Phụ nhún người phóng xuống ngay một thuyền

Lính chèo một mạch như điên

Đặng Dung thấy vậy xuống thuyền đuổi theo

Giữa dòng, thuyền gãy tay chèo

Đặng Dung tiếc nuối nhìn theo mà buồn

Bất ngờ Trương Phụ phản công

Chiến thuyền của giặc đánh vòng từ sau

Đặng Dung, quân ít đối đầu

Ông ra lệnh rút quân mau lên bờ

Quân Minh đánh trống reo hò

Đuổi theo một đoạn xong là rút ngay

Đặng Dung buồn bã cả ngày

Ông tìm Nguyễn Súy hỏi ngay quân tình

Hỏi dò quân lính xung quanh

Rằng là Nguyễn Súy sao đành bỏ ta

Bây giờ Trương Phụ chạy xa

Cơ hội giết hắn thế là công toi

Sau khi lên lại bờ rồi

Nguyễn Súy mới đến tới nơi than rằng

Quân Minh chúng đánh quá hăng

Quân ta ít quá, tôi đành thoái lui

Dù sao hắn cũng chạy rồi

Phần nhiều do lỗi của tôi chần chừ

Dung rằng đại sự đã hư

Xem như vận của nước ta tận rồi

Ta về củng cố lại thôi

Mọi việc phó mặc ý trời xem sao

Phụ về doanh trại thở phào

Hắn ta tức tối thét gào cả lên

Truyền rằng phải trả thù liền

Hoàng Trung nhận lệnh dẫn quân mở đường

Quân Minh bắn pháo khuếch trương

Hùng hùng hổ hổ như phường sói lang

Đặng Dung nói Nguyễn Súy rằng

Trận này chắc sẽ khó khăn vô cùng

Ngài xem có kế gì không

Liệu quân ta chống kẻ thù ra sao

Súy rằng chưa biết thế nào

Nhưng phải liều chết chứ sao bây giờ

Tôi cho thích khách của ta

Tiếp cận Trương Phụ để mà giết đi

Nhưng nay chưa có tin gì

Có lẽ bọn chúng đã đi luôn rồi

Phụ trong thuyền soái nghỉ ngơi

Thình lình có tiếng chân người rất êm

Cho nên Phụ cảnh giác liền

Hắn gọi quân lính đến bên dặn dò

Rằng theo linh cảm của ta

Hình như thích khách rất là gần đây

Chúng đang trên soái thuyền này

Các ngươi phải bắt về ngay tức thì

Kẻo mà chậm trễ là nguy

Bọn chúng phóng hỏa vậy thì chết ta

Nghe xong bọn lính tỏa ra

Chúng đi lùng sục chẳng chừa một nơi

Quả nhiên thích khách ba người

Họ đã ẩn nấp xong xuôi cả rồi

Chỉ chờ cơ hội mà thôi

Thế nhưng bại lộ hết rồi còn đâu

Phụ rằng bắt chúng khai mau

Kẻ nào ngoan cố, chém đầu treo lên

Hai người vội tự sát liền

Thích khách còn lại van xin thỉnh cầu

Phụ rằng mi hãy khai mau

Bọn người Nguyễn Súy chạy đâu cả rồi

Thích khách bèn kể đầu đuôi

Chỉ điểm vị trí nơi người của ta

Trương Phụ liền thả hắn ra

Ban cho vàng bạc gọi là thưởng công

Phụ truyền mau gọi Hoàng Trung

Về ngay dưới trướng để bàn quân cơ

Trung liền nhận lệnh quay về

Vội vàng vào trướng để nghe tình hình

Phụ rằng thân một tổng binh

Mi lại lơi lỏng canh phòng thế ư

Hay là mi bị mắt mờ

Suýt một chút nữa là ta mất đầu

Chuyện này mi giải thích sao

Thích khách chúng nó đã vào tận nơi

May ta phát hiện kịp thời

Nếu không thì đã đầu rơi không còn

Trung rằng trình với tướng quân

Tôi đang nhận lệnh đi tuần khắp nơi

Truy lùng bọn chúng nhiều ngày

Không ngờ thích khách đến ngay chỗ ngài

Chắc là Nguyễn Súy làm đây

Thật là tắc trách, xin ngài bỏ qua

Phụ rằng nói thế được à

Quân Pháp đâu dễ mà tha tội này

Nếu như ta chết hôm nay

Rồi ai ghánh trách nhiệm này thay ta

Tổng binh làm việc vậy à

Người đâu dẫn hắn đem ra pháp trường

Các người nhìn đó làm gương

Ba quân chuẩn bị lên đường theo ta

Lần này ta quyết không tha

Càn quét tất cả, chó gà diệt luôn

Quân Minh đồng loạt giương buồm

Truy lùng tìm diệt quân Trần khắp nơi

Đặng Dung biết được tin rồi

Liền cho quân đội rút lui vào rừng

Nguyễn Súy tìm gặp Đặng Dung

Hai quân kết hợp lại cùng với nhau

Súy rằng giặc đã bắc cầu

Vượt sông Ái Tử tiến sâu vào rừng

Chúng ta giờ cạn sạch lương

Tướng quân xem có con đường nào không

Ở đây chẳng có ruộng đồng

Làm sao lấy gạo nuôi quân bây giờ

Đặng Dung rằng quả đáng lo

Đành liều chết chứ bây giờ tính sao

Từ xa, quân báo chạy vào

Rằng Nguyễn Cảnh Dị đem theo quân về

Tàn binh lếch thếch lê thê

Ai cũng rách rưới thật là thảm thương

Dị rằng Mộc Thạnh chặn đường

Giặc Minh đông lắm không đương nổi rồi

Chúng ta tìm cách chạy thôi

Quan Gia không rõ hiện thời ở đâu

Ba người ai nấy cũng rầu

Bất ngờ Trương Phụ ở đâu xông vào

Quân Minh súng ống giương cao

Chúng dùng sang pháo bắn vào quân ta

Rơi vào tình thế bất ngờ

Tướng Nguyễn Cảnh Dị xông pha tuyến đầu

Đặng Dung yểm trợ phía sau

Tượng binh mười thớt bắt đầu xung phong

Hai quân giáp trận trên đồng

Giặc Minh bây chặt vòng trong vòng ngoài

Nguyễn Súy vội thoát đi ngay

Ông ta bỏ chạy thật nhanh vào rừng

Đặng Dung quyết tử kiên trung

Tướng Nguyễn Cảnh Dị anh hùng chẳng thua

Đánh nhau hết một canh giờ

Quân Minh đã giết quân ta rất nhiều

Biết mình sức chẳng bao nhiêu

Đặng Dung , Cảnh Dị đánh liều giải vây

Nhưng mà tình thế lúc này

Anh hùng cũng phải bó tay thật rồi

Giặc Minh bố ráp khắp nơi

Thần cơ, sang pháo bắn người tan thây

Cánh đồng xác chết phơi đầy

Đặng Dung, Cảnh Dị phá vây không thành

Tiếc cho hai đấng hùng anh

Sa cơ nên đã trở thành tù binh

Sau khi làm chủ tình hình

Trương Phụ cho giết hàng binh rất nhiều

Phụ nhìn Cảnh Dị mới trêu

Rằng trang dũng tướng Trần Triều đây sao

Hôm nay đáng mặt anh hào

Nếu ngươi muốn sống hãy mau đầu hàng

Rồi đây ta bắt Trùng Quang

Vua tôi cả lũ về làm gia nô

Nghe đồn Giao Chỉ năm xưa

Đánh bại Mông Cổ uy danh lắm mà

Rồi thì Hào Khí Đông A

Sao nay nông nỗi lại ra thế này

Đại Minh Thiên Tử ta đây

Có lòng nhân đức thương người thế cô

Ngô Hoàng từng có dặn dò

Rằng ta phải biết chăm lo dân tình

Tránh cho các cuộc đao binh

Để trăm họ được thái bình làm ăn

Bọn Hồ cùng với bọn Trần

Không biết liệu sức cho nên khổ đời

Ngươi hàng thì sẽ sống thôi

Ta cho ngươi hưởng cuộc đời ấm no

Nếu như ngoan cố hồ đồ

Ta sẽ tùng xẻo xong là lột da

Phụ cười ra tiếng khà khà

Vẻ rất tự mãn tỏ ra khinh người

Dị rằng ta muốn giết ngươi

Nhưng mà đáng tiếc ý trời chưa cho

Hôm nay thất thế sa cơ

Người nam anh dũng há mà sợ chi

Chết thì chết có là gì

Nếu ta còn sống sẽ đi báo thù

Nhục này hận đến ngàn thu

Muôn dân Đại Việt sẽ thù các ngươi

Nước ta không có thiếu người

Anh hùng có ở khắp nơi rất nhiều

Xem ngươi cười được bao lâu

Ta dù có chết chẳng đầu hàng mi

Phụ rằng ngươi quá ngu si

Chết rồi thì biết cái gì nữa đây

Người đâu treo hắn lên cây

Moi gan, mổ bụng, thịt bày ra mâm

Kẻ nào còn dám lắm mồm

Lăng trì xử trảm bỏ trong vạc dầu

Cảnh Dị bị chết khổ đau

Một trang dũng tướng hàng đầu hy sinh

Anh hùng vì nước quên mình

Trùng Quang mạt vận sử xanh u buồn.


#sangtaonoidung

#kiemtientunoidung

#nangluongtichcuc

#cuocsongthuongngay

#xuhuongfacebook

#giadinh

#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku