Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

BÀN TÁN

 ( Bài thơ )BÀN TÁN

Duy Sac


Người ta bàn tới bàn lui

Bàn đi bàn lại bàn lùi là xong

Bàn là bàn ủi lòng vòng

Bàn quanh bàn quẩn bàn xong bàn lùi

Bàn lên bàn xuống bàn vui

Bàn qua bàn lại bàn cười bàn khen

Bàn ngoài bàn dưới bàn trên

Bàn nào bày nấy ai bàn ai không

Bàn tôm bàn cá bàn còng

Bàn con bàn đứa bàn ông bàn bà

Bàn vào xong lại bàn ra

Bàn lươn bàn trạch bàn gà bàn ngan

Bàn chồn bàn cáo đầy bàn

Bàn gian bàn lận bàn ăn sao nhiều

Bàn nhiều thành lại nói điêu

Bàn gì cũng thế toàn điều tào lao


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

KHI MÀN ĐÊM BUÔNG XUỒNG

 KHI MÀN ĐÊM BUÔNG XUỐNG

Duy Sac 2009


Đêm cô tịch buông màu đen sâu thẳm

Kiếp nhân sinh trằn trọc những lo toan

Trong tâm tư phân tích nỗi nhọc nhằn

Lợi và hại làm sao cho thỏa đáng


Đêm dằn vặt lắm dư âm xưa cũ

Việc tương lai khao khát sẽ mau thành

Trăn trở mãi mà không sao ngủ được

Ngày qua ngày chỉ thấy mất thời gian


Ai chưa ngủ hay vẫn còn đang thức

Ước mơ gì mà thao thức canh dài

Rồi có chắc ngày mai mình như vậy

Hay chỉ là dự định muốn vậy thôi


Em bên ai có hạnh phúc với người

Hay thút thít từng đêm tuôn nước mắt

Bởi ký ức tình xưa luôn khơi dậy

Khiến tâm tư ray rứt suốt canh thâu


Ai nhớ ai trong những lúc đêm dài

Ai cay đắng cứ ôm hoài dĩ vãng

Ai uất nghẹn do sai lầm tính toán

Ai khổ đau khi thua thiệt người đời


Rồi có ai đang thù hận với ai

Đang ấp ủ những mưu sâu trả đũa

Đêm từng đêm khơi lên lòng hiểm độc

Chỉ mong sao giành chiến thắng về mình


Đêm cô tịch nhưng lòng người xao động

Trong màn đêm ta nghe tiếng thở mình

Nghe tiếng dế, tiếng côn trùng rỉ rả

Nghe trái tim bao cảm xúc lang man


Ôi màn đêm khơi lên những lo toan

Ai có thật đã bình an giấc ngủ

Ai có thật nhẹ nhàng ngân tiếng ngáy

Có ai không đang say giấc đêm dài.

TIÊU DIÊU CA

 TIÊU DIÊU CA

Duy Sac 2019


Tiêu diêu đời lang bạt

Muốn buông bỏ hồng trần

Nhưng tim còn vương vấn

Những chân tình của em


Câu chuyện này khó hiểu

Nó cũng rất bình thường

Tại sao mình cố chấp

Nhớ hoài một người thương


Đắm chìm trong men rượu

Mơ màng lúc cơn say

Nước mắt tuôn giàn dụa

Nghĩ tình sao đắng cay


Tình phải chăng đau khổ

Như họ nói xưa nay

Hay tại mình mới thế

Người ta thấy bình thường


Cũng có là gì nhỉ

Chỉ nhi nữ thường tình

Không giai nhân tuyệt sắc

Chẳng quyền quý cao sang


Tại sao ta vương vấn

Không thể nào dứt ra

Suy nghĩ hoài không hiểu

Hay là nghiệp của ta


Muốn tiêu diêu tự tại

Thanh thản để nhìn trăng

Gieo vần thơ thanh thoát

Để cho tâm nhẹ nhàng


Làm sao để thoát ra

Mối tình đầy kỳ lạ

Như là trời giáng xuống

Khổ cả đời chúng ta

THAM VỌNG

 THAM VỌNG

Duy Sac 2006


Thiên hạ như bàn cờ

Lòng người đen như mực

Ta nhìn nhau dò dẫm

Rình mò nói từng câu


Vàng rải đầy mặt đất

Ai cũng giả vờ mù

Nhưng trong lòng toan tính

Phần nào mới là hơn


Thế là ta gườm nhau

Mưu sâu ở trong đầu

Trước mặt cười đểu cáng

Sau lưng ngầm giấu dao


Cúi chào, bắt tay nhau

Quay lưng là tham vọng

Ta đều ôm giấc mộng

Tất cả đều của ta


Rồi cái gì của ta

Chẳng cái gì có cả

Hơn người ta cái mộ

Gọi là đời vinh quang.

CHƠI VÕ LÂM

 CHƠI VÕ LÂM

Duy Sac 2006


Anh tạo nick oánh game giải trí

Vào giang hồ phiêu bạt đó đây

Luyện cho kinh nghiệm dạn dày

Rồi lên đẳng cấp làm tay anh hùng


Bao môn phái anh đều lĩnh hội

Những võ công tuyệt đỉnh thế gian

Bởi yêu ánh mắt của nàng

Cho nên anh lập một bang của mình


Sau những cuộc thanh trừng tàn khốc

Bang của anh đã top ser - ver

Bạc vàng tuôn đến hàng giờ

Võ lâm hiệp khách luôn mơ được vào


Em mến mộ nên em tìm đến

Những dòng tin đầy những yêu thương

Hai ta hành lý lên đường

Giai nhân kiếp khách muôn phương giang hồ


Tình yêu đẹp trải bao năm tháng

Đỉnh Hoa Sơn ta đã ước thề

Trăm năm sẽ chẳng chia ly

Tình ta muôn kiếp vẫn là sắt son


Tại đại hội võ lâm minh chủ

Anh một mình đấu với quần hùng

Bao nhiêu tuyệt thế võ công

Anh đều thể hiện hết lòng vì em


Bỗng bang phái có người phản bội

Nó cuỗm đi ngân lượng bạc vàng

Khiến cho bang hội ly tan

Anh em đành phải cơ hàn bôn ba


Lời hẹn của tôi ta ngày ấy

Bỗng dưng sao em lại vội quên

Anh ôm mãi một nỗi buồn

Thất tình, anh đến Hoa Sơn một mình


Nuốt nước mắt đau tình dang dở

Thân giang hồ cù bất cù bơ

Thương người vô bến vô bờ

Sao người lại vội bỏ ta một mình


Anh cứ mãi độc hành vạn lý

Bọn giang hồ truy đuổi ngày đêm

Trăng vàng buông ánh trước thềm

Anh lại cứ ngỡ là em trở về


Thật đau xót một đời kiếm khách

Bao chiến công hiển hách lẫy lừng

Hết tiền anh cũng phải ngưng

Bây giờ xóa nick vì buồn nhớ em.

EM ĐI ĐI

 EM ĐI ĐI

Duy Sac


Bây giờ anh cảnh nợ nần

Làm sao lo nổi bản thân của mình

Nói ra anh sợ em khinh

Cho nên anh phải dứt tình với em


Bây giờ anh chẳng còn tiền

Mà lãi mỗi tháng liên miên tới hoài

Người ta gọi điếc cả tai

Tiền ăn còn thiếu, tiền xài đâu ra


Em đừng có ghé đến nhà

Kẻo người ta tưởng hai ta chung nhà

Họ đòi là khổ em ra

Em đi đi nhé, thật là buồn ghê


Tình mình chưa đậm sâu gì

Chẳng qua cũng chỉ mới quen ít ngày

Bây giờ mình có chia tay

Cũng đâu ảnh hưởng những ngày về sau


Về đi, anh quá nhức đầu

Em đừng suy nghĩ lo âu làm gì

Anh xin em hãy đi đi

Cho anh suy nghĩ vài ngày xem sao


Bây giờ chưa có cách nào

Tạm thời như vậy biết sao bây giờ

Mong em hãy bỏ qua cho

Tháng ngày lui tới thiệt là phiền em


Nếu mai đây có nhiều tiền

Anh sẽ quay lại tìm em trả lời

Còn duyên thì đến, không thôi

Cứ như vậy nhé, trọn đời thương em !

CHIẾN TRANH BUỒN

 CHIẾN TRANH BUỒN

Duy Sac


Xưa nay mạnh hiếp yếu thôi

Ở đâu chẳng vậy khỏi lời nhân văn

Tranh nhau giành giựt miếng ăn

Xảo ngôn lươn lẹo bảo rằng vì ai


Vì vàng chứ có vì ai

Vàng là cái thứ khiến ai cũng thèm

Vàng kim với lại vàng đen

Nó gieo tang tóc triền miên bao đời


Nhân quyền là nói xạo thôi

Đứa nào mê muội tin lời là ngu

Kẻ đem ngoại tộc về thờ

Rước voi giày xéo lên quê hương mình


Làm gì mà có văn minh

Chỉ có bom đạn luôn rình rập thôi

Lấy tiền mua lũ tôi đòi

Kêu người phản quốc về nơi phe mình


Không xong phát động chiến tranh

Khiến cho máu của dân lành thành sông

Chơi theo cái kiểu luật rừng

Nhưng luôn mở miệng ra rằng thanh cao


Ác thì tội lỗi ngập đầu

Nhân danh này nọ toàn câu mị người


Tội cho tiểu nhược mà thôi

Phải luôn quằn quại cảnh đời tép riu

Phải nương vào gió theo chiều

Nương rồi hết gió là điêu đứng đời.

NGÀY CUỐI NĂM

 NGÀY CUỐI NĂM

Duy Sac 2012


Bạn giàu ghé đến nhà chơi

Khiến mình luống cuống cả người hết lên

Bây giờ trong túi không tiền

Biết mua gì đãi bạn hiền lâu năm

Thế nên trong bụng nghĩ thầm

Đành phải giả bệnh nằm im đắp mền

Bạn rằng lâu quá rồi hen

Tui chưa có thấy bạn hiền qua chơi

Bữa nay cũng sắp Tết rồi

Cuối năm rảnh rỗi nên tôi ghé nhà

Ta rằng ồ bạn mới qua

Mấy nay bệnh quá chỉ nằm vậy thôi

Dù sao bạn cũng ghé rồi

Chờ tôi làm món mình xơi cơm nào

Ta vờ quờ quạng trước sau

Chân đi lảo đảo, mắt mờ tay run

Rằng là mong bạn đừng buồn

Bệnh chưa có khỏi cho nên lả người

Ông vào trong ghế ngồi chơi

Tôi pha ấm nước hãm nồi chè xanh

Bạn rằng ông bệnh sao đành

Nếu chưa có khỏe chớ nên làm nhiều

Ăn nào có đáng bao nhiêu

Tôi vừa ăn bữa buổi chiều mới sang

Tết mà nhà cửa tuềnh toàng

Không hoa, không bánh thì ăn uống gì

Tôi qua tính rủ ông đi

Qua nhà tôi để cùng làm Tất Niên

Biết ông trong túi không tiền

Nhưng mà sỹ diện nên ông giả vờ

Tôi mà ông vẫn so đo

Bần tiện như vậy sao mà làm nên

Ở đây tôi có ít tiền

Ông cầm mua sắm gì thêm mà dùng

Trong đầu đừng nghĩ lung tung

Nghĩ vơ nghĩ vẩn dễ khùng cho coi

Tôi là tôi nói hết rồi

Nếu ông cố chấp là tôi đi về

Khỏi cần bạn với lại bè

Cái đồ bảo thủ u mê hẹp hòi

Ta nghe xong toát mồ hôi

Nghĩ mình sao lại sống tồi vậy ta

Bạn ta nó quý ta mà

Vậy sao mình lại nghĩ xa nghĩ gần

Thôi thì cũng đã hết năm

Đang cơn túng thiếu bạn cầm tiền cho

Nhận thôi chứ biết sao giờ

Mai mua sổ xố chục tờ xem sao

Lỡ như có Lộc hút vào

Chục tờ độc đắc biết bao nhiêu tiền

Vốn nhiều thì ắt làm nên

Ra oai cùng với bạn hiền một phen

Ta rằng đa tạ bạn hiền

Chỉ ông mới hiểu thằng này mà thôi

Mình thân cả chục năm rồi

Tình bạn chắc sẽ hết đời này luôn

Thế là ta hết nỗi buồn

Bởi vì có bạn luôn luôn bên mình

Trời xuân hoa nở thật xinh

Cả đời xin nhớ ân tình hôm nay.

ĐI SIÊU THỊ

 ĐI SIÊU THỊ

Duy Sac


Hôm qua trời nóng quá

Nhà tôn như cái lò

Ngồi nghĩ quanh nghĩ quẩn

Đi siêu thị mua đồ


Gọi là đi mua sắm

Chứ tiền đâu mà mua

Vào đứng bên máy lạnh

Cho nó mát mấy giờ


Nhìn họ mua đủ thứ

Mình nhìn cứ thèm thuồng

Sao người ta giỏi thế

Kiếm biết bao nhiêu tiền


Có cô em nhân viên

Cứ nhìn mình cười khẩy

Em rằng anh đứng mãi

Bảo vệ đuổi bây giờ


Thế là mình giả lơ

Đi lui rồi đi tới

Em nhân viên khác hỏi

Có mua gì không anh


Ừ thì anh đi ngắm

Chưa dự tính mua gì

Ở đây đồ đẹp lắm

Em cũng rất là duyên


Em rằng đồ luyên thuyên

Duyên cái gì cha nội

Không mua đi chỗ khác

Đừng làm phiền đến tôi


Lang thang trong siêu thị

Mới thấy đời văn minh

Nhìn lại bản thân mình

Quê mùa và dốt nát


Sau nhiều giờ hưởng mát

Mình lại trở về nhà

Lấy rượu cồn ra uống

Say rồi ngủ lăn quay.

EM ƠI EM Ở ĐÂU

 EM ƠI EM Ở ĐÂU

Duy Sac


Em đang ở nơi đâu em yêu hỡi?

Em nghe không còi báo động hú vang

Tiếng máy bay gầm rú khắp bầu trời

Tiếng tên lửa vụt qua đầu như chớp


Em có xem những dòng tin anh nhắn

Em ở đâu sao không thấy phản hồi

Đêm hôm qua hầm trú ẩn trúng bom

Tiếng gào khóc nghe thật là thê thảm


Tại sao vậy, đời thanh bình mới đó

Mà hôm nay thù hận đã dâng tràn

Quê hương em nhà cửa bị tan hoang

Đất nước anh đang chìm trong đổ nát


Ôi đau xót, đủ bao nhiêu nước mắt

Để khóc cho thảm cảnh quá đau thương

Hai chúng ta giờ đối diện chiến trường

Đành phải hận thù nhau không khoan nhượng


Em yêu ơi, tình yêu xưa còn đó

Trái tim anh vẫn lưu giữ không quên

Dù hôm nay ta đối địch hai đầu

Anh hy vọng sẽ có ngày tái hợp


Em ơi em, anh nhớ em biết mấy

Nhưng lúc này không biết phải sao đây

Khi ngoài kia ngùn ngụt lửa căm thù

Đành ly biệt, hãy bình an em nhé!