Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

EM ĐI ĐI

 EM ĐI ĐI

Duy Sac


Bây giờ anh cảnh nợ nần

Làm sao lo nổi bản thân của mình

Nói ra anh sợ em khinh

Cho nên anh phải dứt tình với em


Bây giờ anh chẳng còn tiền

Mà lãi mỗi tháng liên miên tới hoài

Người ta gọi điếc cả tai

Tiền ăn còn thiếu, tiền xài đâu ra


Em đừng có ghé đến nhà

Kẻo người ta tưởng hai ta chung nhà

Họ đòi là khổ em ra

Em đi đi nhé, thật là buồn ghê


Tình mình chưa đậm sâu gì

Chẳng qua cũng chỉ mới quen ít ngày

Bây giờ mình có chia tay

Cũng đâu ảnh hưởng những ngày về sau


Về đi, anh quá nhức đầu

Em đừng suy nghĩ lo âu làm gì

Anh xin em hãy đi đi

Cho anh suy nghĩ vài ngày xem sao


Bây giờ chưa có cách nào

Tạm thời như vậy biết sao bây giờ

Mong em hãy bỏ qua cho

Tháng ngày lui tới thiệt là phiền em


Nếu mai đây có nhiều tiền

Anh sẽ quay lại tìm em trả lời

Còn duyên thì đến, không thôi

Cứ như vậy nhé, trọn đời thương em !

CHIẾN TRANH BUỒN

 CHIẾN TRANH BUỒN

Duy Sac


Xưa nay mạnh hiếp yếu thôi

Ở đâu chẳng vậy khỏi lời nhân văn

Tranh nhau giành giựt miếng ăn

Xảo ngôn lươn lẹo bảo rằng vì ai


Vì vàng chứ có vì ai

Vàng là cái thứ khiến ai cũng thèm

Vàng kim với lại vàng đen

Nó gieo tang tóc triền miên bao đời


Nhân quyền là nói xạo thôi

Đứa nào mê muội tin lời là ngu

Kẻ đem ngoại tộc về thờ

Rước voi giày xéo lên quê hương mình


Làm gì mà có văn minh

Chỉ có bom đạn luôn rình rập thôi

Lấy tiền mua lũ tôi đòi

Kêu người phản quốc về nơi phe mình


Không xong phát động chiến tranh

Khiến cho máu của dân lành thành sông

Chơi theo cái kiểu luật rừng

Nhưng luôn mở miệng ra rằng thanh cao


Ác thì tội lỗi ngập đầu

Nhân danh này nọ toàn câu mị người


Tội cho tiểu nhược mà thôi

Phải luôn quằn quại cảnh đời tép riu

Phải nương vào gió theo chiều

Nương rồi hết gió là điêu đứng đời.

NGÀY CUỐI NĂM

 NGÀY CUỐI NĂM

Duy Sac 2012


Bạn giàu ghé đến nhà chơi

Khiến mình luống cuống cả người hết lên

Bây giờ trong túi không tiền

Biết mua gì đãi bạn hiền lâu năm

Thế nên trong bụng nghĩ thầm

Đành phải giả bệnh nằm im đắp mền

Bạn rằng lâu quá rồi hen

Tui chưa có thấy bạn hiền qua chơi

Bữa nay cũng sắp Tết rồi

Cuối năm rảnh rỗi nên tôi ghé nhà

Ta rằng ồ bạn mới qua

Mấy nay bệnh quá chỉ nằm vậy thôi

Dù sao bạn cũng ghé rồi

Chờ tôi làm món mình xơi cơm nào

Ta vờ quờ quạng trước sau

Chân đi lảo đảo, mắt mờ tay run

Rằng là mong bạn đừng buồn

Bệnh chưa có khỏi cho nên lả người

Ông vào trong ghế ngồi chơi

Tôi pha ấm nước hãm nồi chè xanh

Bạn rằng ông bệnh sao đành

Nếu chưa có khỏe chớ nên làm nhiều

Ăn nào có đáng bao nhiêu

Tôi vừa ăn bữa buổi chiều mới sang

Tết mà nhà cửa tuềnh toàng

Không hoa, không bánh thì ăn uống gì

Tôi qua tính rủ ông đi

Qua nhà tôi để cùng làm Tất Niên

Biết ông trong túi không tiền

Nhưng mà sỹ diện nên ông giả vờ

Tôi mà ông vẫn so đo

Bần tiện như vậy sao mà làm nên

Ở đây tôi có ít tiền

Ông cầm mua sắm gì thêm mà dùng

Trong đầu đừng nghĩ lung tung

Nghĩ vơ nghĩ vẩn dễ khùng cho coi

Tôi là tôi nói hết rồi

Nếu ông cố chấp là tôi đi về

Khỏi cần bạn với lại bè

Cái đồ bảo thủ u mê hẹp hòi

Ta nghe xong toát mồ hôi

Nghĩ mình sao lại sống tồi vậy ta

Bạn ta nó quý ta mà

Vậy sao mình lại nghĩ xa nghĩ gần

Thôi thì cũng đã hết năm

Đang cơn túng thiếu bạn cầm tiền cho

Nhận thôi chứ biết sao giờ

Mai mua sổ xố chục tờ xem sao

Lỡ như có Lộc hút vào

Chục tờ độc đắc biết bao nhiêu tiền

Vốn nhiều thì ắt làm nên

Ra oai cùng với bạn hiền một phen

Ta rằng đa tạ bạn hiền

Chỉ ông mới hiểu thằng này mà thôi

Mình thân cả chục năm rồi

Tình bạn chắc sẽ hết đời này luôn

Thế là ta hết nỗi buồn

Bởi vì có bạn luôn luôn bên mình

Trời xuân hoa nở thật xinh

Cả đời xin nhớ ân tình hôm nay.

ĐI SIÊU THỊ

 ĐI SIÊU THỊ

Duy Sac


Hôm qua trời nóng quá

Nhà tôn như cái lò

Ngồi nghĩ quanh nghĩ quẩn

Đi siêu thị mua đồ


Gọi là đi mua sắm

Chứ tiền đâu mà mua

Vào đứng bên máy lạnh

Cho nó mát mấy giờ


Nhìn họ mua đủ thứ

Mình nhìn cứ thèm thuồng

Sao người ta giỏi thế

Kiếm biết bao nhiêu tiền


Có cô em nhân viên

Cứ nhìn mình cười khẩy

Em rằng anh đứng mãi

Bảo vệ đuổi bây giờ


Thế là mình giả lơ

Đi lui rồi đi tới

Em nhân viên khác hỏi

Có mua gì không anh


Ừ thì anh đi ngắm

Chưa dự tính mua gì

Ở đây đồ đẹp lắm

Em cũng rất là duyên


Em rằng đồ luyên thuyên

Duyên cái gì cha nội

Không mua đi chỗ khác

Đừng làm phiền đến tôi


Lang thang trong siêu thị

Mới thấy đời văn minh

Nhìn lại bản thân mình

Quê mùa và dốt nát


Sau nhiều giờ hưởng mát

Mình lại trở về nhà

Lấy rượu cồn ra uống

Say rồi ngủ lăn quay.

EM ƠI EM Ở ĐÂU

 EM ƠI EM Ở ĐÂU

Duy Sac


Em đang ở nơi đâu em yêu hỡi?

Em nghe không còi báo động hú vang

Tiếng máy bay gầm rú khắp bầu trời

Tiếng tên lửa vụt qua đầu như chớp


Em có xem những dòng tin anh nhắn

Em ở đâu sao không thấy phản hồi

Đêm hôm qua hầm trú ẩn trúng bom

Tiếng gào khóc nghe thật là thê thảm


Tại sao vậy, đời thanh bình mới đó

Mà hôm nay thù hận đã dâng tràn

Quê hương em nhà cửa bị tan hoang

Đất nước anh đang chìm trong đổ nát


Ôi đau xót, đủ bao nhiêu nước mắt

Để khóc cho thảm cảnh quá đau thương

Hai chúng ta giờ đối diện chiến trường

Đành phải hận thù nhau không khoan nhượng


Em yêu ơi, tình yêu xưa còn đó

Trái tim anh vẫn lưu giữ không quên

Dù hôm nay ta đối địch hai đầu

Anh hy vọng sẽ có ngày tái hợp


Em ơi em, anh nhớ em biết mấy

Nhưng lúc này không biết phải sao đây

Khi ngoài kia ngùn ngụt lửa căm thù

Đành ly biệt, hãy bình an em nhé!

TÌNH NGƯỜI

 TÌNH NGƯỜI 

Duy Sac


Rồi ngày mai thế giới buồn thê thảm

Đêm từng đêm còi báo động hét vang

Tình con người như vệt dài pháo sáng

Ta nhìn nhau bằng viên đạn hận thù


Rồi ngày mai thế giới sẽ tan hoang

Trời đầy lửa, khói bom bay mù mịt

Rúc trong hầm ta ngẹn ngào thút thít

Mới hiểu rằng ta tàn ác vậy sao


Rồi ngày mai em còn nhớ đến anh

Khi hai ta ở hai đầu trận tuyến

Quê hương em trong hoang tàn đổ nát

Đất nước anh xương trắng đắp thành gò


Tình chúng mình đành đứt đoạn từ đầy

Anh và em không thể nào phản quốc

Đành vậy thôi chúng ta nên đối địch

Mất hay còn xin hãy nhớ về nhau


Bài thơ nào cũng kết thúc mà thôi

Không thể tả được lòng người độc ác

Ôm oán hận khiến ta thành gian trá

Nên nụ cười chỉ ẩn chứa điêu ngoa


Em ở đâu còn nhớ anh không nhỉ

Anh nơi này vẫn còn nhớ về em

Hai chúng ta từng thắm thiết mặn nồng

Hy vọng sẽ có một ngày tái ngộ.

MÊ MUỘI

 MÊ MUỘI

Duy Sac


U mê nhiều quá hóa ngu

Thầy tu chứ có đã là gì đâu

Chỉ cần thờ Phật trên đầu

Tin vào Chánh Pháp chẳng bao giờ lầm


U mê nhiều quá thành hâm

Tưởng mình giác ngộ ở tầm vĩ mô

Đến khi tỉnh giấc hồ đồ

Mới hay mình cũng tự tu được mà


Cần gì tin ở thầy bà

Tin mình trước hết mới là người khôn

Tu sao thanh tịnh tâm hồn

Sân, si buông bỏ, bớt ôm u sầu


Cần gì tìm kiếm ở đâu

Hay là ta thích mưu cầu thú vui

Cho nên ra vẻ hơn người

U mê ảo tưởng để rồi oán than


Oán gì bằng oán bản thân

Ăn no rửng mỡ thích làm ta đây

Hận gì bằng hận thân này

Kiêu căng háo thắng đắng cay phải rồi.


Nghiệp kia ta tạo mà thôi

Tự ta tìm đến chứ người nào mong

Đâm đầu tự đút vào tròng

Mất công, mất của, hận dâng ngập đầu.

THÚ VUI

 THÚ VUI 

Duy Sac


Làm thơ là vui nhất

Nhẹ nhàng ta vui chơi

Hơi đâu lý với luận

Vĩ đại và vĩ mô


Lắm mồm nói hồ đồ

Họa trên trời giáng xuống

Khi ấy lại luống cuống

Mặt xanh như lá dừa


Gì hơn rượu và thơ

Chẳng có gì hơn được

Cao sang và quý phái

Đẳng cấp giới thượng lưu


Tuổi già thế là vui

Sáng mình đi thể giục

Tối mình ngồi nhắm rượu

Mơ về một nàng thơ

TÀN TÍCH

 TÀN TÍCH

Duy Sac 


Thế giới này buồn quá phải không em

Vạn năm qua, loài người luôn đấu đá

Từ những ngày trên người đầy lông lá

Đến hôm nay nhung lụa khoác đầy người


Thế giới buồn, máu chảy suốt vạn năm

Đông sang Tây đâu đâu đều như vậy

Rất nhiều nền văn minh thành tro bụi

Cũng vì tham, vì hận nó sinh ra


Biết bao giờ thế giới hết can qua

Hay mai đây tất cả vào trận chiến

Ai còn lại sẽ là người bước tiếp

Kẻ ra đi lại tiếp tục luân hồi


Thế giới buồn bao tàn tích ngàn năm

Chúng đứng đó như những bia tưởng niệm

Đâu một thời từng huy hoàng tráng lệ

Nay chỉ còn gạch đá đứng phơi sương


Ôi loài người ác độc đến tận cùng

Chắc không có điều gì mà tả nổi

Đời này lại đời sau luôn tiếp nối

Cứ cuồng quay trong thù hận hờn căm.

NHỚ EM VÌ SAO

 NHỚ EM VÌ SAO

Duy Sac


Anh nhớ em bởi vì nỗi nhớ

Nói thật ra anh chẳng hiểu sao

Nhưng cứ nhớ mà không biết chán

Chỉ nhớ thôi không biết làm sao


Nếu bảo nhớ là tình cũng đúng

Hay gọi là thương đã in sâu

Quên không được nên đành phải nhớ

Không có ai có thể thay vào


Anh từng đã thử tìm người khác

Để  xem mình liệu có quên không

Nhưng rốt cuộc chẳng ai như vậy

Chỉ có em độc chiếm tâm hồn


Thôi đành nhớ một người phải nhớ

Nhớ cũng thành một cái thú vui

Nhìn tấm ảnh từng đêm tâm sự

Cũng xem là ta có người thương


Đời kệ nó ai đàm ai tiếu

Đời của ta ta cứ bước đi

Đã từng yêu và đã được yêu

Hạnh phúc đó mấy ai có được


Buồn em nhỉ, mà thôi dĩ vãng

Tương lai còn phía trước rất nhiều

Anh vẫn vậy, vẫn thương lặng lẽ

Một người thương từng đã thương anh.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...