Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

CÓ QUÊN ĐƯỢC KHÔNG

 CÓ QUÊN ĐƯỢC KHÔNG

Duy Sac


Khó quên lắm nếu đã thương sâu nặng

Bởi càng quên là sẽ thấy càng đau

Dù biết rằng ta chẳng muốn gặp nhau

Nhưng ký ức nó trong đầu ám ảnh


Có người nói tình chỉ là ảo ảnh

Không người này thì sẽ có người kia

Nói như vậy ai nói mà không được

Bởi vì thương là không phải tình yêu


Thương một người là phải đấu tranh nhiều

Vì không dễ mà thương ai mù quáng

Thương là đã như một phần thân thể

Như người thân ruột thịt của chính mình


Cố quên lắm chứ ai mà muốn nhớ

Muốn xóa đi tất cả mọi dư âm

Nhưng đêm đến không hiểu sao cứ nhớ

Nhớ mà không thể hiểu tại vì sao


Biết rằng mình đã cố tránh xa nhau

Ai cũng phải mưu cầu tìm hạnh phúc

Nhưng tìm mãi vẫn chưa ra hạnh phúc

Bởi vết thương âm ỷ cứ nhói đau


Quên được không chắc là chẳng thể nào

Thôi đành nhớ gửi vào thơ cho đẹp

Dù sao mình cũng một thời thắm thiết

Một tình yêu trong sáng thật cao sang.

TIỄN BẠN HIỀN

 TIỄN BẠN HIỀN

Duy Sac


Mới vừa qua cái Tết

Bạn lại vội ra đi

Đời chẳng ai biết trước

Ngày mai sẽ là gì


Mới vừa hôm kia ấy

Mình chén rượu nhâm nhi

Hàn huyên đời dâu bể

Bao hứa hẹn mai này


Tuổi xuân còn nhiều lắm

Con thơ vừa mầm non

Ta còn bao nhiêu rượu

Nay tôi uống một mình


Thôi đành tiễn bạn đi

Cứ xem như giấc mộng

Tôi còn bao món nợ

Biết bao giờ trả xong


Tạm biệt bạn hiền nhé

Hãy thanh thản ra đi

Biết nói gì nữa nhỉ

Chén rượu sầu biệt ly.

NGẮM HOÀNG HÔN

 NGẮM HOÀNG HÔN

Duy Sac


Ai đang ngắm hoàng hôn

Giữa chiều tà đỏ úa

Ánh vàng loang ngọn cỏ

Nắng trải giữa sông dài


Ai đang nhớ về ai

Những năm dài xa cách

Nỗi buồn nào day dứt

Tình xưa nuối tiếc hoài


Sông xô ngàn đợt sóng

Cuốn theo tình mãi xa

Ai còn chờ ai nữa

Lang thang chẳng biết nhà


Chiều nay còn bao chiều

Cho lòng ai thêm nhớ

Buồn chi sao hoài vậy

Tình yêu có là gì


Thời gian cứ mãi đi

Như vòng xoay vô tận

Ai rồi ai nào biết

Từng đã một thời yêu.

VĂN MINH VĂN VẬT

 VĂN MINH VĂN VẬT

Duy Sac


Ngoài kia bom đạn gieo tang tóc

Lửa khói bốc cao ngút hận thù

Văn minh chẳng khác gì cầm thú

Súng đạn lăm lăm chực giết nhau


Bát cơm nào cũng đầy lắm sạn

Cũng dính máu tươi của bao người

Đều do cắn xé nhau mới được

Ai có cho ai cái gì không


Mở mồm đạo đức dân với chủ

Hành động dã man giống ma vương

Những ai đồng lõa theo chúng nó

Chắc cũng cùng loài với nhau thôi


Tự do tôn trọng nhau quyền sống

Mà nó có tôn trọng ai đâu

Đúng là kẻ ác hay giảng đạo

Bọn thực dân đi dạy văn minh

TÌNH EM.NHƯ VẬY

 TÌNH EM NHƯ VẬY

Duy Sac


Tình em ngày ấy anh còn giữ

Chẳng phải vì anh níu kéo gì

Nhưng bởi tấm lòng người thánh thiện

Anh đành ghi nhớ đến cả đời


Nhân gian ai cũng đều toan tính

Chỉ em luôn mong tốt cho anh

Làm sao quên được người như vậy

Đời người được thế mấy ai nào


Thời gian đúng thật là nhanh quá

Mới đó mà nay đã bạc đầu

Nào ai có muốn tình dang dở

Chỉ tiếc một thời ta đã yêu


Bây giờ đầu đã hai thứ tóc

Phú quý công danh chẳng còn ham

Ngày đêm tưởng nhớ dư âm cũ

Hy vọng một ngày ta thấy nhau


Có phải nào đâu ta bất nghĩa

Cũng chẳng do người đã nhạt tình

Nhiều đêm nằm nghĩ tuôn nước mắt

Nhớ người tim ta lại nhói đau


Tử vi lý số anh thấu hiểu

Nhưng lại không xem được số mình

Cứ nghĩ duyên ta là định mệnh

Ai có ngờ đâu biệt ly tình.

TÀN LỤI

 TÀN LỤI

Duy Sac


Giấc mơ nào rồi cũng thành tro bụi

Khi đạn bom rơi vãi khắp mọi nơi

Công trình đẹp chẳng khác gì cây cỏ

Lửa bùng lên thiêu rụi mọi thứ đi.


Rồi nhân loại chỉ còn là dĩ vãng

Gạch đá tàn theo dấu vết thời gian

Bao đền tháp từng nguy nga tráng lệ

Nhưng người xưa chẳng biết đã về đâu


Có gì được gọi là mãi mãi

Chỉ tình yêu và những áng sử thi

Những ký ức lưu truyền qua câu hát

Văn vật kia thành phế tích hoang tàn


Đêm hoang mạc mịt mù đầy gió cát

Rừng nguyên sinh che phủ thuở vàng son

Nơi đáy biển vùi chôn ngàn di chỉ

Đất phù sa bồi đắp mọi công trình


Phù du vậy mà có đời sung sướng

Thăng hoa xong rồi hóa kiếp đi ngay

Đời người dài nhưng lại lắm đắng cay

Lòng sân hận đọa đày muôn muôn kiếp


Những đêm buồn nghe côn trùng rả rích

Ai có mơ về một thuở huy hoàng

Ai luyến tiếc về cái thời dĩ vãng

Ai đang ôm những uất nghẹn khổ đau


Ta còn gì lưu lại đến mai sau

Chắc chỉ có thơ là mãi mãi

Thơ tồn tại trong lời ăn tiếng nói

Thành ca dao tục ngữ của muôn đời


Những mối tình cao đẹp của con người

Hậu thế sẽ muôn đời truyền nhau kể

Còn ngôn ngữ là con người còn sống

Khi đã câm thì nhân loại diệt vong


Người với người ta có quý nhau không

Hay chỉ biết tranh giành quyền để sống

Ngàn năm qua bao giống người tuyệt diệt

Do lòng người hay là bởi ý trời


Nước mắt nào đủ khóc nỗi đau người

Khi nhân loại cứ hận thù nhau mãi

Ta nhìn nhau có còn tình đồng loại

Khi lăm lăm chỉa súng nhắm vào nhau


Ôi cuộc đời quả thật lắm buồn đau

Nhưng chắc tại con người ta thích vậy

Dù trên đời có muôn ngàn đạo lý

Đạo lý nào cũng chỉ để sân si.

NHỘNG RANG ĐẬU

 NHỘNG RANG ĐẬU

Duy Sac 


Thơ là phải có chút đắng cay

Có chút tình yêu để tỏ bày

Ra vẻ như ta người từng trải

Chứ còn sự thật chẳng ai hay


Thơ mà triết lý cũng chẳng hay

Bởi ta nào có đã hơn ai

Nói như con vẹt từ sách vở

Người không hiểu biết nghĩ là hay


Thơ là thơ thẩn nó mới hay

Giả điên giả dại để lỡm đời

Người không biết tưởng là điên thật

Họ khen ta có tật có tài


Thơ văn là ngôn ngữ xưa nay

Mở mồm văn hóa nó phải hay

Đừng tưởng ta là này là nọ

Cuồng ngôn loạn ngữ vẻ ta đây


Yêu thơ yêu cả người thi sỹ

Bởi họ như hoa tỏa hương đời

Chẳng khác con tằm tơ mãi nhả

Đến khi thành nhộng với đậu rang.

ĐI NHẬU

 ĐI NHẬU

Duy Sac


Chiều mưa buồn quá mình đi nhậu

Cho cái men cay nó đọa đày

Đời còn gì nữa mà để mất

Vất vả bao năm vẫn trắng tay


Muốn buông bỏ hết cho đời nhẹ

Cũng chẳng có gì để mà buông

Tình , tiền , danh phận đều không có

Chỉ mấy câu thơ giống ếch kêu


Nam nhi sự nghiệp mà không có

Yêu đương chỉ làm khổ người ta

Bao năm ăn học thành công cốc

Nay mơ trúng số mỗi buổi chiều


Nhà cao cửa rộng chưa từng ở

Cao lương mỹ vị chẳng biết tên

Du lịch đó đây xem trên mạng

Tình là tưởng tượng để có thôi


Kiên trì không có xem như bỏ

Chụp giựt mọi nơi khiến dở người

Muốn ăn quả ngọt mà hấp tấp

Chỉ được quả xanh, đắng, chát thôi


Chắc do bản tính đua đòi quá

Ra vẻ ta đây với mọi người

Tài năng không có còn khoác loác

Thất bại ta đành phải gánh thôi


Than thân trách phận với mọi người

Tự mình làm nhục chính mình thôi

Nhưng còn gì nữa mà để nhục

Đành cứ say thôi để quên đời

BA XÀM

 BA XÀM

Duy Sac


Không ngờ hồi nhỏ bị khùng

Lớn lên suy nghĩ lung tung thế này

Bây giờ sáng xỉn chiều say

Rượu vài ba lít suốt ngày lai rai


Điên rồi nên nói suốt ngày

Tào lao thiên địa đông tây ba xàm

Người ta ai cũng thành công

Ta thì họ gọi là thằng bá dơ


Học vài ba chữ i tờ

Tưởng như mình đã tinh hoa đầy người

Bạn bè thấy tội nên thôi

Chẳng ai thèm nói một lời khuyên can


Gàn thì cũng chẳng phải gàn

Mà là tại dốt nên ăn nói càn

Nhiều khi nghĩ cũng tủi thân

Nhưng tủi gì nữa vì thân sắp tàn

PHÒNG DẠI

 PHÒNG DẠI

Duy Sac 2009


Mùa hè cẩn thận chó, mèo

Cái mầm bệnh dại nó gieo vào người

Bệnh này không phải chuyện chơi

Chó, mèo mắc bệnh cắn người là nguy

Phải tiêm phòng dại đúng kỳ

Đừng thả rong chó cho đi ngoài đường

Chó to phải rọ mõm luôn

Chó mà be bé chớ ôm vào lòng

Ngoài ra mèo, chó rụng lông

Kẻo mà nó dính vào mồm lúc ăn

Dại là loại bệnh kinh hoàng

Nếu mà dính phải là tan cuộc đời

Chó, mèo làm cảnh để chơi

Sao mà sánh với con người chúng ta

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...