TÀN LỤI
Duy Sac
Giấc mơ nào rồi cũng thành tro bụi
Khi đạn bom rơi vãi khắp mọi nơi
Công trình đẹp chẳng khác gì cây cỏ
Lửa bùng lên thiêu rụi mọi thứ đi.
Rồi nhân loại chỉ còn là dĩ vãng
Gạch đá tàn theo dấu vết thời gian
Bao đền tháp từng nguy nga tráng lệ
Nhưng người xưa chẳng biết đã về đâu
Có gì được gọi là mãi mãi
Chỉ tình yêu và những áng sử thi
Những ký ức lưu truyền qua câu hát
Văn vật kia thành phế tích hoang tàn
Đêm hoang mạc mịt mù đầy gió cát
Rừng nguyên sinh che phủ thuở vàng son
Nơi đáy biển vùi chôn ngàn di chỉ
Đất phù sa bồi đắp mọi công trình
Phù du vậy mà có đời sung sướng
Thăng hoa xong rồi hóa kiếp đi ngay
Đời người dài nhưng lại lắm đắng cay
Lòng sân hận đọa đày muôn muôn kiếp
Những đêm buồn nghe côn trùng rả rích
Ai có mơ về một thuở huy hoàng
Ai luyến tiếc về cái thời dĩ vãng
Ai đang ôm những uất nghẹn khổ đau
Ta còn gì lưu lại đến mai sau
Chắc chỉ có thơ là mãi mãi
Thơ tồn tại trong lời ăn tiếng nói
Thành ca dao tục ngữ của muôn đời
Những mối tình cao đẹp của con người
Hậu thế sẽ muôn đời truyền nhau kể
Còn ngôn ngữ là con người còn sống
Khi đã câm thì nhân loại diệt vong
Người với người ta có quý nhau không
Hay chỉ biết tranh giành quyền để sống
Ngàn năm qua bao giống người tuyệt diệt
Do lòng người hay là bởi ý trời
Nước mắt nào đủ khóc nỗi đau người
Khi nhân loại cứ hận thù nhau mãi
Ta nhìn nhau có còn tình đồng loại
Khi lăm lăm chỉa súng nhắm vào nhau
Ôi cuộc đời quả thật lắm buồn đau
Nhưng chắc tại con người ta thích vậy
Dù trên đời có muôn ngàn đạo lý
Đạo lý nào cũng chỉ để sân si.