Thứ Tư, 26 tháng 11, 2025

KHÁNG CHIẾN HẬU TRẦN CHỐNG MINH

 KHÁNG CHIẾN HẬU TRẦN CHỐNG MINH

Họ Hồ bị giặc bắt đi
Đại Ngu trở thành Giao Chỉ như xưa
Giặc Minh tàn sát sớm trưa
Cướp bóc vơ vét không chừa thứ chi
Dân tình bi đát lâm ly
Đại Việt một thuở còn gì nữa đâu
Trần Ngỗi nuôi hận trong đầu
Nuốt cay ngậm đắng u sầu đêm đêm
Thù giặc càng khắc sâu thêm
Ông quyết khởi nghĩa làm lên cơ đồ
Trần Ngỗi tự lên ngôi vua
Tức Giản Định Đế làm vua một vùng
Giặc Minh truy đuổi đến cùng
Giản Định phải chạy đến vùng Nghệ An
May sao trong lúc nguy nan
Đặng Tất đã mang quân đi theo phò
Đặng Tất gả con gái cho
Giản Định phong Tất chức là Quốc Công
Hai người chung sức chung lòng
Cố gắng dành lại non sông trở về
Kể từ hôm đó trở đi
Nghĩa quân tức thì lớn mạnh rất nhanh
Đặng Tất đánh chiếm nhiều thành
Nghệ An trở thành thủ phủ quân ta
Trần Ngỗi mưu sự tính xa
Ông lên kế hoạch tiến ra bắc liền
Tây Đô tiến đánh đầu tiên
Nhân sỹ, người hiền quy thuận rất đông
Quân số ngày một thêm đông
Trên dưới một lòng khí thế rất hăng
Quân Minh tình thế rất căng
Tin tức về thẳng Yên Kinh báo trình
Minh Thành Tổ biết tình hình
Mộc Thạnh nhận chỉ lãnh binh dẹp Trần
Thạnh nắm hơn bốn vạn quân
Vân Nam , Thạnh đã dần dần hành quân
Hướng Quảng Đông có Sun Quan
Quân hơn một vạn chuyển lương mỗi ngày
Quân Trần cũng đã được hay
Trần Ngỗi chuẩn bị sắp bày trận ra
Mộc Thạnh, Lữ Nghị đường xa
Quân sỹ mệt mỏi thế là lo ra
Thuỷ triều , gió lớn giúp ta
Vua Giản Định thúc quân ra đánh thù
Quân Minh bị đánh bất ngờ
Thế trận tan vỡ, cắm đầu chạy đi
Lữ Nghị bị chém tức thì
Mộc Thạnh chạy về thành Cổ Lộng ngay
Vua Giản Định muốn thắng ngay
Ý định một ngày đánh chiếm Đông Đô
Đặng Tất không chịu bàn vô
Vua tôi nghi ngờ hiềm khích lẫn nhau
Mộc Thạnh bị cú thua đau
Ông ta bắt đầu chạy đến Đông Đô
Tiếp viện quân Minh cũng vô
Giặc liền củng cố đội hình phản công
Vua Giản Định rất nóng lòng
Muốn ra giải phóng Đông Đô tức thì
Đặng Tất lại kéo quân đi
Ông khiến Giản Định sinh nghi trong lòng
Nguyễn Quỹ là kẻ hai lòng
Tấu rằng Đặng Tất ỷ công khinh người
Nguyễn Cảnh Chân cũng thế thôi
Chuyên quyền hống hách khắp nơi ngang tàng
Vua Giản Định rất hoang mang
Triệu tập vội vàng hai tướng về ngay
Tướng tài một phút sa tay
Anh hùng gục ngã vì tay phản loàn
Đặng Tất và Nguyễn Cảnh Chân
Cả hai chết chém ngang thân đau lòng
Bao nhiêu công sức đi tong
Vì vua tôi chẳng một lòng cùng nhau
Đặng Dung rất là buồn đau
Nguyễn Cảnh Dị cũng u sầu khóc cha
Hai người tìm cách chạy xa
Kiếm hoàng thân khác để mà dựng lên
Trần Quý Khoáng được ưu tiên
Bởi vì là cháu Nghệ Tôn tiền triều
Nghệ An thực lực ta nhiều
Quý Khoáng dựng triều niên hiệu Trùng Quang
Bố trí sắp đặt các quan
Văn võ hai hàng , đội ngũ chỉnh chu
Quân Minh kéo đến báo thù
Giản Định đang ở thế thua rành rành
Thành Ngự Thiên sắp tan tành
Trùng Quang đánh úp để dành quân lương
Giản Định bị thua thảm thương
Vua tôi cùng đường bị bắt giải đi
Mẹ Giản Định ức quá đi
Lập mưu tức thì định hại Trùng Quang
Nào ngờ bị lộ mưu gian
Bà đã bị giết dã man trong thành
Nguyễn Suý sau khi việc thành
Bắt vua Giản Định giải về Nghệ An
Trùng Quang ra đón họ hàng
Khóc lóc tâm sự, thở than nhiều điều
Cũng chỉ bởi có bấy nhiêu
Giản Định ít nhiều đã hiểu tâm tư
Trùng Quang lòng dạ nhân từ
Xem Giản Định Đế giống như cha mình
Thái Thượng Hoàng được tôn vinh
Trùng Quang, Giản Định thuận tình với nhau
Hai vua bàn tính trước sau
Hợp lực quân đội đối đầu giặc Minh
Mộc Thạnh sau trận bại binh
Toàn quân cố thủ trong thành Đông Quan
Quân Trần tiến đánh Đông Quan
Trần Ngỗi cùng với Trùng Quang lên đường
Trần Ngỗi chiếm đóng Hạ Hồng
Trùng Quang lại vòng đến ở Bình Than
Quân Minh phòng vệ Đông Quan
Mộc Thạnh không dám mà ra đối đầu
Tin về Mộc Thạnh thua đau
Trương Phụ nhận lệnh tiến vào nước ta
Năm vạn quân mã tung ra
Quân Minh vậy là thế mạnh như xưa
Trần Ngỗi đã bị đánh thua
Trùng Quang lại tưởng rằng vua hai lòng
Nguyễn Suý truy đuổi một vòng
Tìm bắt Giản Định mà không có thành
Giản Định bị đánh tan tành
Trương Phụ dũng mãnh tấn công nhiều đường
Giản Định tan nát thảm thương
Bí lối cùng đường bị giặc bắt đi
Giặc Minh cho giết luôn đi
Biết bao nghĩa sỹ bỏ thây xa trường
Trùng Quang chia quân hai đường
Hàm Tử do tướng Đặng Dung canh phòng
Bình Than vua vẫn còn đóng
Lương thực thiếu thốn quân Trần rất lo
Đặng Dung thu hoạch lúa mùa
Quân Minh biết được tiến vô đánh liền
Đặng Dung tan tác trận tiền
Quân chết vô số, chiến thuyền bị thu
Sau khi kiểm điểm quân nhu
Đặng Dung lại đánh phục thù quân Minh
Thuỷ quân tiến đánh giặc Minh
Hai bên bố trí đội hình trên sông
Quân hậu Trần rất là đông
Nhưng không chịu nổi thần công giặc Tàu
Lửa cháy khắp sông Thần Đầu
Đặng Dung lại bị thua đau lần này
Quân Trần tháo chạy như bay
Đến châu Ngọc Ma vội bày trận ra
Viện binh người Thái giúp ta
Voi trận thế là xốc tới xung phong
Giặc Minh bắn súng thần công
Voi chiến sợ hãi chạy lồng lung tung
Quân Trần tháo chạy hãi hùng
Giẫm đạp, giày xéo chết chồng lên nhau
Máu tươi vung vấy đỏ ngầu
Quân Trần rút chạy hết vào Nghệ An
Sau khi củng cố thời gian
Trùng Quang lên đường bắc tiến lần hai
Hào Kiệt khắp xứ góp tài
Nghĩa quân vây cánh thêm dài rộng ra
Nguyễn Cảnh Dị hành quân ra
Đô Đốc Quang Hạo xông ra cản đường
Quang Hạo thảm bại chiến trường
Hồng Châu quân giặc phải nhường cho ta
Bình Than, Cảnh Dị lại ra
Nhân dân hưởng ứng quân ta rất nhiều
Thế lực manh mún cũng nhiều
Lực lượng chủ yếu đều là nghĩa binh
Không người lãnh đạo tài tình
Nên không chống nổi giặc Minh nhiều ngày
Quân nhanh tan rã ra ngay
Trùng Quang liền chạy trở về Nghệ An
Để cầu mưu sự chu toàn
Trùng Quang cho sứ đi sang Minh triều
Nghiện Thuật yết kiến Minh Triều
Chu Đệ muốn biết ít nhiều về ta
Hồ Nguyên Trừng được cử ra
Lấy tình xưa cũ để mà hỏi thăm
Nghiện Thuật lòng dạ tham lam
Khuất phục Minh chúa để làm tay sai
Nột Ngôn cũng biết chuyện này
Khôn ngoan né tránh chờ ngày hồi hương
Minh Thành Tổ giả vờ thương
Chấp nhận phong tước cho vua nước mình
Trùng Quang tưởng giặc thật tình
Đã nhận về mình chức vụ được ban
Giao Chỉ Bố Chánh Sứ quan
Chẳng khác gì làm Thái Thú ngày xưa
Nột Ngôn tiết lộ với vua
Rằng là Nghiện Thuật vào hùa với Minh
Tiết lộ quốc sự nội tình
Để cầu cho mình có một chức quan
Trùng Quang nghe mới ngỡ ngàng
Ông giết Nghiện Thuật để làm răn đe
Nghĩa quân chỉnh đốn tàu xe
Củng cố chiến luỹ để mà kháng Minh
Chu Đệ điều động thêm binh
Trương Phụ nhận lệnh sang từ Quảng Tây
Mười vạn quân ở trong tay
Mộc Thạnh, Trương Phụ chia ngay hai đường
Trương Phụ xuôi gió buồn giương
Thuỷ quân hùng hậu khoa trương hét hò
Mộc Thạnh dẫn đoàn quân bộ
Hai tướng kết hợp đánh vô Hậu Trần
Giặc tiến vào đánh Nghệ An
Nguyễn Suý, Cảnh Dị, Đặng Dung đối đầu
Hai bên giàn trận đánh nhau
Lửa khói một màu tang tóc đau thương
Chưa phân thắng bại chiến trường
Quân ta nội bộ bất thường nghi nhau
Nguyễn Suý, Cảnh Dị chạy mau
Hồ Bối cũng chạy theo sau hai người
Đặng Dung trong thế đơn côi
Nhắm đánh không nổi nên liền trốn đi
Quân Minh không hiểu chuyện gì
Quân Trần tan tác chạy đi bỏ thành
Nghệ An thất thủ rất nhanh
Trùng Quang phải đành chạy đến Hoá Châu
Phan Liêu muốn lập công đầu
Hàng tướng cúi đầu chỉ điểm quân ta
Nội tình hắn nói hết ra
Đường đi , nước bước của ta thế nào
Mạnh, yếu , thực lực ra sao
Trương Phụ nắm hết bắt đầu hành quân
Hoá Châu là đất thưa dân
Rừng núi bạt ngàn tiến đánh khó khăn
Giặc Minh lo sợ nhọc nhằn
Nhiều tướng e ngại nên bàn hoãn binh
Trương Phụ là tướng tài tình
Ông muốn tự mình thống soái toàn quân
Thề quyết tiêu diệt Hậu Trần
Rằng là để báo long ân Minh triều
Quân mã giặc rất là nhiều
Trương Phụ ra điều mình giỏi dùng binh
Thuận Châu tràn ngập quân Minh
Trương Phụ một mình ra trận đánh nhau
Nguyễn Suý, Đặng Dung cùng nhau
Hai tướng mai phục đón đầu từ xa
Sông Thái Gia ta đánh ra
Trương Phụ thất thế khó mà trở tay
Đặng Dung đánh giết mê say
Quân Minh bỏ chạy một phen hú hồn
Trương Phụ sợ quá bỏ trốn
Toàn quân ứ dồn, bị giết rất đông
Đặng Dung liên tiếp tấn công
Tìm diệt Trương Phụ mà không biết người
Sau khi Trương Phụ chạy rồi
Quân Trần đốt phá xong rồi rút đi
Trương Phụ không hề hấn gì
Lực lượng tái lập tức thì phản công
Quân Minh lợi thế quá đông
Quân Trần phải rút mà không đương đầu
Trùng Quang vào chốn rừng sâu
Trương Phụ thế mạnh bắt đầu bao vây
Quân ta chống trả nhiều ngày
Nhiều người bỏ chạy ra hàng giặc Minh
Đặng Dung và Nguyễn Cảnh Dị
Cố gắng tìm cách chạy đi cứu mình
Trương Phụ huy động quân binh
Truy sát quân mình bắt hết không tha
Hai tướng cố gắng đánh trả
Lực yếu nên là bị giặc bắt đi
Nguyễn Cảnh Dị chết tức thì
Đặng Dung bị bắt giải về Yên Kinh
Trùng Quang, Nguyễn Suý nghe tin
Nguyễn Suý chạy đến Mai Linh ẩn mình
Trùng Quang dẫn đám tàn binh
Phá vây một mình chạy đến Lão Qua
Giặc Minh bủa vây đầy ra
Khắp chốn rừng già lùng sục mọi nơi
Hậu Trần tan rã tả tơi
Trung Quang sau rồi cũng bị bắt đi
Trên đường bị áp giải đi
Trùng Quang phẫn chí nhảy thuyền tử vong
Đặng Dung uất ức trong lòng
Ông cũng tự sát tỏ lòng kiên trung
Người Nam khí phách anh hùng
Thà chết chứ chẳng sống chung kẻ thù
Giặc Minh bình định các khu
Bắt đầu trả thù nghĩa sỹ người Nam
Tiến hành cai trị dã man
Dã tâm tham tàn như lũ sói lang
Đại Việt một thuở huy hoàng
Tan ngọc, nát vàng kiếp sống vong nô.
Nguyễn Duy Sắc 2002
Tài liệu tham khảo chính: Đại Việt Sử Ký toàn thư

CHIẾN THẮNG RẠCH GẦM – XOÀI MÚT 1785

 CHIẾN THẮNG RẠCH GẦM – XOÀI MÚT 1785

Tác giả Nguyễn Duy Sắc
Sáng tác năm 2002 - 2005
Thơ: lục bát
Tài liệu tham khảo: Hoàng Lê Nhất Chí, Quốc Sử Quán Triều Nguyễn, Việt Nam Sử Lược, Mạc Thị Gia Phả,
Chúa Nguyễn chạy xuống phía nam
Chiêu mộ binh sỹ quyết tâm trả thù
Người nam vì nhớ ơn xưa
Họ đã ủng hộ quân nhu rất nhiều
Tuy nhiên chẳng đáng bao nhiêu
Bởi lòng dân đã có nhiều khác nhau
Trải qua nhiều trận thua đau
Quân Nguyễn cảm thấy bắt đầu yếu đi
Chúa Nguyễn có tính đa nghi
Nên nhiều danh tướng bỏ đi không về
Mặc dù thiếu thốn mọi bề
Thế nhưng chúa Nguyễn không hề chịu thua
Quyết tâm giành lại ngôi vua
Muốn dốc toàn lực trả thù Tây Sơn
Năm Quý Mão, tiết mùa xuân
Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ tiến quân đánh vào
Châu Văn Tiếp được Chúa giao
Tiếp có nhiệm vụ đón đầu tiên phong
Tiếp dùng sách lược hoả công
Thế nhưng bị lộ nên không có thành
Đội quân của Tiếp tan tành
Tiếp cố tìm cách chạy nhanh giữ mình
Chúa Nguyễn hay tin thất kinh
Ông dẫn triều đình tháo chạy xa hơn
Định Tường Chúa tạm dừng chân
Củng cố lực lượng và an dân tình
Châu Văn Tiếp chạy một mình
Tiếp đi tìm kiếm viện binh đủ đường
Nhưng không ai nhủ lòng thương
Vì họ rất sợ tai ương vướng vào
Tiếp chưa biết tính làm sao
Các tướng khuyên Tiếp kéo nhau ra hàng
Tiếp rằng là tướng sa trường
Tấm lòng trung nghĩa lẽ thường xưa nay
Dù Tây Sơn có đến đây
Ta thà chịu chết chứ ai lại hàng
Nói xong Tiếp mới thề rằng
Thân ăn lộc chúa hai lòng ai dung
Ta dù đến bước đường cùng
Thân này vẫn mãi sẽ trung với ngài
Các người sợ chết cút ngay
Đừng để ta phải bẩn tay giết người
Tiếp dẫn theo một số người
Họ men đường núi đi vào Cao Miên
Từ đó Tiếp đến nước Xiêm
Xiêm là một nước bình yên rất giàu
Kinh tế phát triển đang mau
Vua Xiêm có mộng đánh vào Cao Miên
Hay tin Tiếp đến cầu xin
Dã tâm của chúa nước Xiêm càng nhiều
Gia Định là đất phì nhiêu
Nếu như chiếm được là điều càng hay
Chúa Xiêm mời Tiếp đến ngay
Tiếp đã trình bày rành mạch đầu đuôi
Vua Xiêm nghe hết xong xuôi
Vua rằng ngài hãy về nơi chúa ngài
Ngài mời chúa gấp sang đây
Ta sẽ bàn bạc chọn ngày giúp cho
Châu Văn Tiếp đã bớt lo
Ông phái lính chạy báo cho chúa liền
Chúa Nguyễn vừa được hay tin
Toàn bộ triều đình sang hết nước Xiêm
Vua Xiêm chào đón linh đình
Vua mời nhà chúa đi xem kinh thành
Yến tiệc bày biện rất nhanh
Đôi bên thảo luận tình hình mượn quân
Vua Xiêm ra vẻ phân vân
Rằng giờ ta sẽ giúp quân cho ngài
Tuy nhiên tình thế lúc này
Nước ta đang có loạn này chưa xong
Nếu ngài dẹp yên thành công
Ta hứa sẽ giúp và không nuốt lời
Chúa rằng ngài cứ giao người
Tôi sẽ dẹp loạn cho ngài một phen
Vua Xiêm cảm thấy chưa tin
Tuy nhiên ông vẫn làm thinh giả vờ
Ông nghĩ tình thế bây giờ
Quân không một mống còn mơ mộng gì
Nếu thích thì ta cho đi
Để xem tài trí của ông thế nào
Vua Xiêm ngẩng mặt thở phào
Rằng ngài nói vậy thì mau lên đường
Người Mã Lai lấn biên cương
Chúng tôi chịu lắm tổn thương lâu rồi
Phía bắc đất nước của tôi
Nhân dân rất tội và nhiều tổn thương
Ngày mai ngài hãy lên đường
Giúp tôi yên ổn biên cương lại nào
Chúa Nguyễn chấp nhận thương đau
Chúa hứa rằng sẽ dẹp mau loạn này
Hôm sau chúa tiến hành ngay
Vua Xiêm hớn hở mặt mày cười to
Ông cấp một ít quân cho
Còn lại là chúa tự lo mọi bề
Quân Nguyễn lập tức ra đi
Thẳng hướng biên thuỳ giáp Miến Điện ngay.
Sau khi tìm hiểu vài ngày
Chúa lên kế hoạch đánh ngay trận đầu
Quân Nguyễn rất giỏi đánh nhau
Thần công dàn trận bắt đầu tấn công
Miến Điện ỷ thế quân đông
Họ tràn ra đồng áp sát Nguyễn quân
Chúa bị thiệt hại nhiều quân
Chúa đành tính kế cho quân tạm lùi
Quân Nguyễn chết một số voi
Nhiều lính bỏ xác tại nơi chiến trường
Chúa buồn và rất tiếc thương
Nhưng chúa vẫn phải tìm đường thắng ngay
Hôm sau trận địa được bày
Chúa Nguyễn ra lệnh xua bầy voi lên
Xạ thủ tới tấp bắn tên
Miến Điện thấy thế tiến lên đánh liền
Vài giờ đánh giết như điên
Thình lình quân Nguyễn chạy đi một đường
Quân Miến Điện đuổi khẩn trương
Họ không hề biết tai ương đang chờ
Nguyễn quân xốc tới bất ngờ
Quân từ bốn phía hét hò xông ra
Quân Miến Điện sợ quá la
Họ bị phục kích thật là thảm thương
Toàn quân phơi xác đầy đường
Chỉ trong phút chốc chiến trường bình yên
Quân Nguyễn cấp báo lên trên
Vua Xiêm nghe được thế nên rất mừng
Toàn quân đều được thưởng công
Vua rằng ngài thật tài năng hơn người
Loạn kia biết mấy năm trời
Chúng tôi đã mất nhiều người tài năng
Tôi từng hứa với ngài rằng
Giờ tôi sẽ cử quân sang giúp ngài
Chúa rằng vậy thật quá hay
Tôi sẽ xem lịch chọn ngày xuất quân.
Vua Xiêm cấp năm vạn quân
Ba vạn quân bộ tiến dần dần sang
Chiêu Biền Biện với Lục Côn
Thêm Sa Uyên nữa dẫn đoàn bộ binh
Cộng thêm hai vạn thuỷ binh
Do hai cháu ruột vua Xiêm dẫn đầu
Chiêu Tăng, Chiêu Sương cùng nhau
Tiên phong thống lĩnh bắt đầu nhổ neo
Chúa Nguyễn cũng dẫn quân theo
Thực lực không nhiều chỉ khoảng vạn quân
Liên minh đi chẳng nghỉ chân
Châu Văn Tiếp, Mạc Tử Sanh dẫn đường
Liên quân đánh chiếm Kiên Giang
Họ vào Rạch Giá dễ dàng như không
Tây Sơn thực lực không đông
Đô đốc Nguyễn Hoá khó lòng chống ngăn
Nguyễn Hoá phải bỏ Trấn Giang
Hoá phải lùi để bảo toàn đội quân
Bỏ thành Ba Thắc, Trà Ôn
Sa Đéc, Mân Thít mất luôn một ngày
Trương Văn Đa đã được hay
Ông dẫn quân thuỷ đến ngay Long Hồ
Châu Văn Tiếp tiến quân vô
Mục đích tập kích bất ngờ Văn Đa
Sông Măng Thít, Tiếp vừa ra
Tây Sơn cử tướng Bảo ra chặn đầu
Hai bên dàn trận đánh nhau
Tiếp bị Bảo dụ chạy vào vòng vây
Văn Tiếp không kịp trở tay
Ông bị chém chết tại ngay mũi thuyền
Chúa Nguyễn biết được hung tin
Chúa cho tiếp viện tiến lên cứu người
Chưởng cơ Bảo thua tả tơi
Bảo bị trúng đạn bỏ đời sông sâu
Trương Văn Đa rất buồn đau
Nhưng không đủ sức đánh nhau, ông lùi
Long Hồ, Đa củng cố người
Tây Sơn bị mất nhiều nơi của mình
Đa cho đắp đất xây thành
Báo cáo tình hình về đất Quy Nhơn.
Cấp báo cùng với tướng quân
Nguyễn Ánh đang mượn thêm quân đánh về
Hà Tiên cho đến Ba Thê
Thế đang lớn mạnh kéo về Mỹ Tho
Phò mã đang rất là lo
Cần phải tiếp viện gấp cho quân mình
Thế ngươi có biết tình hình
Nguyễn Ánh thế trận hành binh thế nào
Hắn đã mượn quân nước nào
Vũ khí , lực lượng ra sao thế nào
Bẩm ông quân Xiêm đã vào
Binh hơn sáu vạn ào ào tiến công
Thuyền chiến đều bọc giáp đồng
Trên thuyền nhiều súng thần công nòng dài
Bộ binh có lính Mã Lai
Voi chiến đông lắm khoảng hai trăm ngoài
Phò mã đã rút dài dài
Cố gắng cầm cự chờ ngài vào trong
Thành Gia Định đang bỏ không
Quân Nguyễn mà đến khó phòng bị đây
Được rồi ta sẽ vào ngay
Quân Xiêm rồi sẽ biết tay phen này
Ngươi đưa ta bản đồ ngay
Rồi vào trong ấy thăm dò thực hư
Trương Văn Đa giỏi binh thư
Chắc sẽ chống cự khoảng dăm ba ngày
Bây giờ ta báo vua ngay
Phát binh thẳng tiến vào ngay trong ngày
Nguyễn Ánh phải chết phen này
Nếu không mối hoạ sau này không yên
Quân Xiêm cướp bóc như điên
Hãm hiếp, giết chóc gây nhiều oán than
Chúa Nguyễn đành phải cắn răng
Chúa buồn nhưng chẳng nói năng được gì
Châu Văn Tiếp đã mất đi
Quân Nguyễn có vẻ yếu đi phần nào
Chúa Nguyễn củng cố hư hao
Quân Nguyễn tiếp tục đánh vào Ba Lai
Tướng Tây Sơn ở trận này
Nguyễn Văn Kim là một tay rất cừ
Nguyễn Văn Lượng tiến quân vô
Văn Kim phục kích bất ngờ xông ra
Văn Lượng không kịp kêu la
Lượng bị chém chết lăn ra giữa đồng
Nguyễn Văn Kim rút qua sông
Ba Lai bỏ trống cho quân Nguyễn vào
Trà Tân cách đó không lâu
Tây Sơn cũng đã kéo nhau bỏ thành
Liên quân làm chủ tình hình
Dọc tuyến sông Tiền đều có đồn binh
Trà Tân là đại bản doanh
Họ chuẩn bị đánh về Gia Định thành
Sau nhiều ngày tiến quân nhanh
Nguyễn Huệ đến đóng tại thành Mỹ Tho
Ông cho quân đánh thăm dò
Mục đích tìm hiểu thực hư thế nào
Sau khi tìm hiểu cũng lâu
Ông mới bắt đầu kế hoạch tấn công
Bước đầu Huệ lấy vàng ròng
Ông đã mua chuộc lấy lòng quân Xiêm
Ly gián Chúa Nguyễn với Xiêm
Làm cho nội bộ liên minh chia lìa
Chúa Nguyễn không biết làm gì
Bởi chúa lép vế phận mình lưu vong
Chúa buồn tự nhủ trong lòng
Rằng quân Xiêm sẽ chết không đường về
Chiêu Tăng, Chiêu Sương hả hê
Họ nghĩ Nguyễn Huệ là tay đàn bà
Định dùng vàng dụ dỗ à
Tây Sơn chỉ một đám gà loi choi
Chúa sang phân tích rạch ròi
Rằng là Nguyễn Huệ rất tài dùng binh
Các ông chớ có coi khinh
Tôi bị hắn đánh tan tành nhiều phen
Chiêu Tăng lại nghĩ chúa hèn
Ông ta cao hứng nói lên mấy lời
Rằng ngài cầu đến nước tôi
Mọi việc giờ có chúng tôi lo rồi
Ngài chỉ cần về chỗ ngồi
Xong việc ngài sẽ lên ngôi trị vì
Chúa buồn lẳng lặng ra đi
Chúa biết sẽ chẳng còn gì nay mai
Chúa gọi văn võ đến ngay
Chúa rằng tình thế lúc này rất nguy
Quân Xiêm chúng chẳng biết gì
Sớm muộn sẽ bị tan tành mà thôi
Chúng ta phải kiếm đường lui
Nếu không sẽ chết không nơi chôn mình
Bất hoà trong mối liên minh
Làm cho một số tướng binh nản lòng.
Nguyễn Huệ chuẩn bị tấn công
Ông cho tìm hiểu khúc sông Rạch Gầm
Đoạn từ Xoài Mút, Rạch Gầm
Hai bên rừng rậm dễ bày phục binh
Ông cho thuyền chiến ẩn mình
Cù lao là chỗ tinh binh nằm chờ
Thần công lắp đặt trên bờ
Tay súng, cung thủ sẵn sàng tấn công
Sau khi bố trí hết xong
Nguyễn Huệ phát pháo tấn công thình lình
Chiêu Tăng lập tức điều binh
Sạ Uyển giữ đại bản doanh ở nhà
Lục Cổn dẫn bộ binh ra
Cổn sẽ phối hợp để mà cứu nhau
Chiêu Tăng, Chiêu Sương đi đầu
Tiên phong dẫn cả trăm tàu chiến đi
Mỹ Tho thẳng tiến tức thì
Tây Sơn chưa động tĩnh gì hết trơn
Chỉ vài đoàn thuyền cỏn con
Mới nghe súng nổ hết hồn chạy xa
Hình như thắng dễ quá mà
Quân Xiêm bởi thế thành ra khinh người
Chúa Nguyễn sợ toát mồ hôi
Ông hiểu Nguyễn Huệ lâu rồi nên lo
Ông biết Huệ đang giả đò
Chắc ở đâu đó phục binh cả rồi
Nhưng giờ chúa đành chịu thôi
Chúa dặn các tướng không rời xa nhau
Khi thất bại còn tìm nhau
Giữ gìn quân số về sau rất cần
Các tướng giữ vững tinh thần
Họ thề cố gắng bảo toàn quân binh
Một đêm hùng hổ tiến binh
Liên quân đi một hành trình rất êm
Sông dài như dải lụa mềm
Gió thổi mát rượi càng thêm mơ màng
Chiến thuyền lướt rất nhẹ nhàng
Chúa Nguyễn cảm giác trong người lạnh gê
Chúa rằng các tướng chờ nè
Ta biết Nguyễn Huệ đánh ra bây giờ
Chuẩn bị phòng thủ kỹ vô
Để tránh thiệt hại nhiều cho quân mình
Các tướng lập tức điều binh
Họ quan sát kỹ tình hình bờ sông
Bất ngờ pháo nổ trên không
Thuyền Tây Sơn đã tấn công chặn đầu
Thần công tới tấp bắn vào
Quân Xiêm không có cách nào tiến lên
Tình hình có vẻ khó khăn
Liên quân dừng lại rồi dàn hàng ngang
Quân Xiêm bắn dọc bờ sông
Bộ binh của họ hiệp đồng tiến vô
Chỉ sau có nửa canh giờ
Yếu tố bất ngờ đã hết rất nhanh
Quân Xiêm củng cố đội hình
Hàng trăm thuyền chiến liều mình phá vây
Quân Tây Sơn hơi lung lay
Binh sỹ có vẻ chùn tay rất nhiều
Liên quân lợi dụng thuỷ triều
Họ đánh rất rát và liều xông ra
Nguyễn Huệ quan sát từ xa
Ông nghĩ chẳng lẽ quân ta sợ à
Lệnh truyền liền được ban ra
Rằng ai bỏ chạy là ta chém liền
Binh sỹ sợ, đánh như điên
Bè lửa tới tấp đốt thuyền quân Xiêm
Rất nhiều thuyền chiến bị chìm
Quân Xiêm không có cách tìm lối ra
Tây Sơn đánh giáp lá cà
Câu liêm, móc sắt tung ra kéo người
Mặt sông loang đỏ máu tươi
Trận địa đặc ngẹt xác người hai bên
Đến gần sáng, mặt trời lên
Ba trăm thuyền chiến gần như không còn
Ba vạn quân bị đánh tan
Liên quân thảm bại nát tan đội hình
Chiêu Tăng, Chiêu Sương liều mình
Hai người lên bộ chạy nhanh một lèo
Sạ Uyển cũng bỏ chạy theo
Họ đến Sa Đéc cùng nhau tìm đường
Tây Sơn truy đuổi không ngừng
Ba người phải chạy băng rừng sang Miên
Từ đó họ về đất Xiêm
Chúa Nguyễn chạy đến Hà Tiên trong ngày
Liên quân đã bị đánh bay
Nguyễn Huệ là một thiên tài dùng binh
Ngàn năm lịch sử chiến tranh
Tướng quân Nguyễn Huệ lưu danh muôn đời.