Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025

BÀI THƠ TỰ YÊU MÌNH

 MÌNH TỰ YÊU MÌNH

Tác giả: Duy Sắc,năm sáng tác 2016
*****
Ai yêu ai giữa cuộc đời
Ai cho ai những nụ cười tri ân
Ai trao ai những miếng ăn
Ai trao ai tiếng ân cần hỏi han

Ai trao ai những tiếng than
Ai trao ai những nếp nhăn cuộc đời
Ai hay là chính thân tôi?
Tại tôi nên mới đời tôi thế này

Tại tôi, tôi mới đắng cay
Tại tôi nên mới đoạ đày thân tôi
Tại tôi chắc đúng vậy rồi
Vì tôi khinh bỉ cuộc đời của tôi

Khinh người, người khinh lại thôi
Ai cũng xa lánh tôi rồi trời ơi
Biết làm sao để yêu người
Biết làm sao để mỉm cười thanh cao

Chẳng lẽ mình cứ kêu gào
Chẳng lẽ mình cứ lao ngao vậy hoài
Do mình nào có do ai
Mình làm, mình chịu chứ ai tội tình

Yêu đời thì phải yêu mình
Yêu gia đình để đời mình được yêu
Yêu hoàng hôn phảng phất chiều
Yêu đêm có dáng mỹ miều của em

Yêu dáng mẹ đứng bên thềm
Mẹ chờ con cháu đến bên tâm tình
Yêu gì bằng đất nước mình
Bốn nghìn năm đã văn minh rạng ngời

Thái bình là phúc muôn nơi
Ta vui ca hát cuộc đời ấm no.



BÀI THƠ ĐÊM SAO DÀI QUÁ

 ĐÊM SAO DÀI QUÁ

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2016
*****
Đêm rồi đêm nữa lại đêm
Đêm qua mới hết giờ thêm đêm này
Đêm nào cũng giống đêm nay
Đêm nay chắc giống đêm ngày hôm sau

Đêm sau chắc nó cũng lâu
Đêm nên rồi cũng giống nhau hết mà
Đêm nào là đêm của ta
Đêm hết đi chứ để ta thấy ngày.

Đêm dài dài quá đêm ơi
Đêm sao cứ phủ lên đời của nhau
Đêm ai sáng chói đèn màu
Đêm ai tăm tối nỗi đau ngập tràn

Đêm ai điện ngọc cung vàng
Đêm ai lê lết dưới màn trời đêm
Đêm ai chăn ấm nệm êm
Đêm ai chiếu đất phủ thêm màn trời

Đêm ai chè chén vui chơi
Đêm ai lăn lóc xin đời bát cơm
Đêm ai ngào ngạt hương thơm
Đêm ai bới rác thúi rùm cả đêm

Đêm dài nhiều thế hả đêm
Đêm sao cứ nối tiếp đêm thế này
Đêm về anh lại nhớ ngày
Đêm về anh biết đêm nay rất dài



BÀI THƠ TIẾT KIỆM NỤ CƯỜI

 TIẾT KIỆM NỤ CƯỜI

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2016
*****
Ngày hôm nay ta tiết kiệm nụ cười
Ngày mai này mình ít đi tiếng khóc
Cười với khóc như là vay rồi trả
Thế cho nên mình điềm đạm là hơn
Vui trước mắt chưa hẳn là vui mãi
Buồn nhất thời rồi như gió thoáng qua
Rồi một ngày đối diện với chính ta
Mình sẽ thấy tất cả đều hư ảo
Những buổi đầu tình yêu đều rất đẹp
Ta mộng mơ đủ thứ ở trên đời
Nhưng mai kia trước trăm ngàn khốn khó
Mộng tàn rồi tình kia liệu có còn
Khi yêu nhau không rào trước đón sau
Đến một lúc ta nhìn nhau oán hận
Lúc ấy khóc chắc là mình đã muộn
Bởi khi yêu ta cười đã quá nhiều



BÀI THƠ THIÊN THỜI

 THIÊN THỜI

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2016
*****
Lũ lụt là chuyện thiên tai
Làm sao ai có đủ tài để ngăn
Càng ngăn lũ sẽ càng tràn
Hiểu lũ ta sẽ dễ dàng vượt qua

Thiên thời, địa lợi, nhân hòa
Con người giỏi mấy không qua luật trời
Mọi sự được sắp đặt rồi
Được hay là mất chẳng ai mà lường

Có không hai chữ vô thường
Hay là do bởi lòng vương nỗi sầu
Âm dương tương hỗ lẫn nhau
Cân bằng mà mất bắt đầu giao tranh

Cương nhu đúng lúc thì lành
Cái gì mà quá sẽ thành diệt vong
Vui buồn do bởi nỗi lòng
Chớ nào có phải bất công trên đời

Lòng dạ ích kỷ nhỏ nhoi
Ta sẽ luôn thấy cuộc đời bi quan
Vì ai cũng muốn mình hơn
Họ sẵn sàng đạp lên trên mọi người

Khi chiến thắng thì tươi cười
Khi mà thất bại thù người hơn ta
Quanh quẩn có nhiêu đó à
Cố giành giật để cho ta được nhiều

Mà nào có được bao nhiêu
Cả đời khổ cực sớm chiều lo toan
Đói thì cố kiếm thức ăn
No quá nên bệnh nó làm cho đau

Sống mà biết quý yêu nhau
Chẳng khi nào có nỗi sầu bi ai.



BÀI THƠ MỘNG HÃO HUYỀN

 MƠ MỘNG HÃO HUYỀN

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2016
*****

Bạn không hiểu nghĩ rằng tôi giàu lắm
Nên suốt ngày vào face book làm thơ
Nào ai biết tôi có đầy giấy nợ
Đến tháng là chủ nợ đến trước nhà

Làm thơ vì tôi nhung nhớ người ta
Chứ bản thân tôi chỉ là con nợ
Nợ gia đình và nợ em nhiều lắm
Những đêm dài tôi nằm nghĩ xa xăm

Yêu em rồi, tình cũng đã vài năm
Nàng Tôn Nữ dòng danh gia vọng tộc
Cũng vì yêu nên tôi thành hư hỏng
Huỷ công danh, chấp nhận sống lông bông

Thế mới cay đời ai hiểu cho không
Nhưng chắc chẳng ai giống mình như vậy
Nàng thơ lại là người tôi mới gặp
Tôi yêu nàng nên viết tiếp thơ ca

Nàng biết rồi nên nàng đã chạy xa
Tôi ở lại nhớ về nàng Tôn Nữ
Tình yêu kia bao năm tôi gìn giữ
Một giấc mơ quyền quý đến muôn đời



BÀI THƠ PHẬN CU LY

 PHẬN CU LY

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2016
*****

Tôi đòi là kiếp vong nô
Vong nô được gọi là đồ cu ly
Cu ly thì chẳng biết gì
Có tiền là bảo làm gì cũng theo

Cu ly là phận bọt bèo
Mơ mộng luồn cúi để trèo lên cao
Lên cao để giết đồng bào
Bán đứng Tổ Quốc để mau sang giàu

Mất ăn gan lộn lên đầu
Lu loa xúi dục người theo phe mình
Ca ngợi những bọn văn minh
Ôm giấc mộng lớn văn minh tôi đòi

Việt Nam đã trăm năm rồi
Bây giờ chẳng lẽ tôi đòi nữa sao
Xương máu như núi chất cao
Để cho ta được nêu cao ngọn cờ

Thái bình là cả giấc mơ
Chẳng lẽ giờ lại đi mơ tôi đòi
Nô lệ là phận tôi đòi
Giàu thì vẫn cứ tôi đòi vong nô

Ông cha gây dựng cơ đồ
Chỉ mong thế giới gọi ta là người
Đâu phải là bọn đười ươi
Tôi đòi mà vẫn cứ cười văn minh

Dân ta yêu dân tộc mình
Không chấp nhận cảnh văn minh tôi đòi



BÀI THƠ KÝ ỨC CŨNG KHÔNG CÒN

 KÝ ỨC CŨNG KHÔNG CÒN

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2010
*****
Đã mấy mùa mưa hạ
Chúng mình vẫn cách xa
Phượng ra hoa đều đặn
Nhưng người chẳng tìm ta

Con đường me trút lá
Tiếng ve ngân xót xa
Tà áo xưa trắng toát
Ký ức nào vừa qua

Dòng đời nhiều vất vả
Bước mưu sinh vội vã
Ta chắc từng đối mặt
Nhưng mình chẳng nhận ra

Tình không là chi cả
Mình người dưng nước lã
Em quên là cũng phải
Vì em không yêu ta




BÀI THƠ ẢO ẢNH XA VỜI

 ẢO ẢNH XA VỜI

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2018
*****
Nửa đêm mình thức dậy
Khói thuốc bay đầy nhà
Tâm hồn thơ thẩn mãi
Ảo ảnh chờ nơi xa

Máy tính ù ù quạt
Tin nhắn nhắc liên hồi
Việc thì như nhiều lắm
Tiền chờ hoài người ta

Buổi người khôn của hiếm
Cạnh tranh đủ mọi đường
Thị phần ngày càng hẹp
Sức mình lại càng già

Tết lại đang sắp đến
Giò lan đòi bón phân
Cây mai cần thêm nước
Cái nhà muốn được sơn

Máy chạy hoài cũng hỏng
Thay quạt rồi thay Ram
Ổ cứng bị nhiều bad
Màn hình đã xuống màu

Cuộc sống ngày càng khó
Mà tuổi đời càng già
Vài mảnh ruộng be bé
Hay là bán để ăn

Muốn tấm thân được nhàn
Nhưng ai đâu dễ có
Vừa sinh ra đã khóc
Đời là bể khổ chăng?




BÀI THƠ RẰM THÁNG BẢY

 RẰM THÁNG BẢY

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc, năm sáng tác 2021

*****

Chú Cuội là có thật
Trong Cổ Tích nước ta
Hàng vạn năm về trước
Cuội ngồi gốc cây đa
Một đêm trời mùa hạ
Tháng bảy đêm hôm rằm
Cuội nằm mơ lấy vợ
Cô ấy người cung trăng
Chú Cuội liền lo lắng
Vợ sao ở cung trăng
Mình cách nào đến được
Cuội thành ra ngẫn ngờ
Cuội đi hỏi dò la
Cung trăng ở rất xa
Xóm làng không ai biết
Cuội bùi ngùi vào ra
Một hôm tiên xuất hiện
Hỏi rằng Cuội sao buồn
Cuội nhìn lên trời nói
Rằng Cuội muốn lên trăng
Tiên cười và phán rằng
Tại sao lại lên trăng
Ở đấy có gì chăng
Mà sao con muốn đến
Cuội nhìn tiên rồi nói
Rằng con mới nằm mơ
Vợ con người ở đó
Thế nên phải lên trăng
Tiên liền cười khà khà
Thì ra chuyện thế à
Có gì đâu mà khó
Thôi thì ta giúp cho
Tiên bảo Cuội đừng lo
Ta cho con điều ước
Chỉ cần con nghe lời
Thế nào rồi cũng được
Cuội gật đầu bằng lòng
Tiên đi lại lòng vòng
Tiên hô lên ba tiếng
Úm bà la ,..bà la
Cuội càng nhìn càng lạ
Không hiểu là chuyện gì
Tiên cứ nhẩm thầm thì
Xong rồi tiên đứng lại
Cuội hỏi đi hỏi lại
Rằng tiên nói cái gì
Tiên làm vẻ lầm lỳ
Phán rằng Cuội đi đi
Cuội nghe xong liền đi
Hắn vừa đi vừa nghĩ
Không biết tiên nói gì
Trông ông ta lạ nhỉ
Tiên liền gọi Cuội về
Rằng sao mà đi vội
Ta chưa khấn vái xong
Con lại đi như thế
Cuội rằng ông bảo đi
Thế thì con phải đi
Nào có biết chuyện gì
Sao bây giờ lại trách
Tiên rằng ai có trách
Điều ước con là gì
Nói nhanh lên còn kịp
Ta sắp sửa phải đi
Cuội rằng ông nói gì
Con đã nói nãy giờ
Là lên trăng cưới vợ
Sao lại còn hỏi nữa
Tiên cười à ta quên
Nãy giờ mải luyên thuyên
Đọc mấy câu thần chú
À ta nhớ ra rồi
Thôi thì như thế này
Con ra ôm gốc đa
Để ta đây làm phép
Hai đứa về cung trăng
Cuội vâng vâng dạ dạ
Hắn ra ngồi gốc đa
Tiên bảo ôm chắc nhá
Tí nữa là nó bay
Cuội ôm cây nhìn mây
Nghĩ thầm mình sẽ bay
Trong lòng vui như hội
Mong đời sắp đổi thay
Tiên chỉ vào cái cây
Úm ba la bà là
Um ba la bà la
Này này này cây đa
Mi phải nghe theo ta
Bay lên đến nơi xa
Cung trăng ngoài vũ trụ
Mi phải nghe lời ta
Cuội ôm gốc cây đa
Nó bỗng bật gốc ra
Cây bay lên càng xa
Cuội nhìn mà mắt hoa
Từ không gian bao la
Cuội nhìn về quê nhà
Trong lòng thấy xót xa
Ôi quê hương thiết tha
Cây càng bay càng xa
Cung trăng dần xuất hiện
Cuội càng buồn nhớ nhà
Nước mắt ứa trào ra
Cung trăng có Hằng Nga
Nàng ấy xinh đẹp quá
Cô đơn ở một mình
Bên cạnh con trâu già
Cuội và cái cây đa
Đáp xuống một đồng hoa
Đó là nhà Hằng Nga
Cô ấy liền bước ra
Cuội cúi chào Hằng Nga
Hai người vào uống trà
Chị Hằng hỏi dò la
Biết cuội đến từ xa
Chị Hằng chỉ trâu già
Rằng cô đơn lâu quá
Nay có bạn đến rồi
Lại thêm một gốc đa
Hằng Nga rằng chuyện là
Ta có con trâu già
Cần một người chăn dắt
Mi rất là phù hợp
Nơi này chỉ có ta
Với một con trâu già
Bây giờ mi đến nữa
Thế là vui cửa nhà
Cuội mới tỉnh ngộ ra
Mình mơ thấy Hằng Nga
Chứ nào đâu phải vợ
Đúng đời không giống mơ
Cuội ngồi buồn thẫn thờ
Làm thế nào bây giờ
Về quê hương xứ sở
Ôi mình quá dại khờ
Hằng Nga tặng bài thơ
Rằng đời không như mơ
Nên đi chăn trâu nhé
Cho đỡ mất thời giờ
Thế là từ dạo đó
Cứ mỗi lần hôm rằm
Cuội hay ra gốc đa
Ngồi nhìn về trái đất



BÀI THƠ NGHIỆN RƯỢU

 NGHIỆN RƯỢU

Tác giả: Duy Sắc, năm sáng tác 2018

*****

Anh chỉ là công nhân
Lương tháng bốn triệu đồng
Em yêu thì hãy đến
Đừng làm anh tủi thân
Đời anh lắm nợ nần
Cuộc sống đầy khó khăn
Bạn bè không lui tới
Căn gác trọ tối tăm
Yêu thì yêu lắm vậy
Nhưng mà biết sao đây
Thân mình lo không nổi
Mơ mộng được gì đây
Đành vui cùng gió mây
Chiều tà bên chén rượu
Thơ thẩn với trăng gầy
Cho quên đi ngày tháng
Tâm tư thì nhiều lắm
Nhưng anh nói vậy thôi
Em hãy yêu người khác
Quên anh đi em ơi
Số anh nó vậy rồi
Yêu đương làm sao nổi
Đời gió bạt mây trôi
Anh đành yêu chai rượu



MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...