TIẾNG GIÓ LÒNG
Thơ Duy Sắc
Đêm nay nó thật mênh mông
Gió đông thổi đến chất chồng nhớ nhung
Sấm trên cao nổ đùng đùng
Đất trời như sắp bão bùng đến nơi
Đăm đăm ánh mắt xa vời
Cố gắng nghĩ đến người nơi phương nào
Tinh thần xáo động xôn xao
Trong lòng cứ thấy cồn cào ruột gan
Chỉ vài hôm nữa đông tàn
Đời ta đến lúc sắp tan xuân thì
Thế mà người bỏ ta đi
Giờ đây mình có cái gì để vui
Nghĩ nhiều chỉ thấy ngậm ngùi
Hỏi sao trời lại khiến xui làm gì
Tình duyên phút chốc biệt ly
Phải chăng cũng bởi là vì số ta
Yêu chưa một phút đậm đà
Ái ân nào có xảy ra lần nào
Vậy mà ta nhớ nôn nao
Hay là mình lại vướng vào u mê
Để nay tâm trạng não nề
Nghe trong hơi gió tái tê nỗi lòng
Lá rơi tan tác bên song
Hoa bay mấy cánh lượn vòng tả tơi
Xác thân uể oải rã rời
Không còn ham thích vui chơi tiệc tùng
Miên mang cảm giác mông lung
Nhớ ai ở chốn ngàn trùng xa xôi
Loanh quanh hết đứng lại ngồi
Bần thần cơ thể mồ hôi ướt đầm
Đấu tranh dằn vặt nội tâm
Cuồng quay mọi thứ, tối sầm mắt hoa
Tự dưng lại muốn khóc oà
Cố trấn tĩnh để nhặt hoa bên thềm
Mắt nhìn vào giữa màn đêm
Tìm xem có phút êm đềm ở đâu
Lập loè ánh điện trên cầu
Nhà ai mở nhạc mấy câu đoạn trường
Lời ca ai oán thê lương
Nhân duyên tan vỡ hai đường cách xa
Trống trơn cả một gian nhà
Gió lòng cuồn cuộn đời ta bẽ bàng
Không còn ảo mộng cao sang
Không còn những lúc mơ màng viễn vông
Chỉ còn mong nhớ chất chồng
Hỏi ai kia có hiểu không xuân này?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét