Trang

Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

THƠ NGẮN VỈA HÈ 4

 THƠ NGẮN VỈA HÈ 4


NHỚ BẠN


Thế là bạn đã không còn nữa

Hai con ngây dại hãy còn thơ

Đôi ta thuở bé tình thân thiết

Cuộc đời nhanh quá biết đâu ngờ


Bạn đi không kịp lời tiễn biệt

Tôi ngồi vẫn nghĩ chỉ là mơ

Mới đó năm năm mình xa cách

Thui thủi mình ta những vần thơ


Nguyễn Duy Sắc 2018


THÁNG BA SÀI GÒN


Sài gòn nóng bỏng tiết tháng ba

Quán nước trời trưa khách nhớ nhà

Khói xe pha bụi bay mù mịt

Nắng nóng đường dài mắt bị hoa


Tiếng chửi tiếng rao lẫn tiếng cười

Kẹt đường nhốn nháo buổi tan ca

Công viên tủi phận đời ngang trái

Sài gòn hào nhoáng vẻ xa hoa


Nguyễn Duy Sắc 2018


EM BÁN HOA CHỢ ĐÒNG XUÂN


Em đứng bán hoa cổng đồng xuân

Gái quê hiền thục nết trong ngần

Lao nhao khách gẹo lời ong bướm

Em cười thèn thẹn nét tươi xuân


Mắt trong chất chứa buồn xa vắng

Tay sần để lộ nỗi gian truân

Tình chưa vẩn đục lòng trinh trắng

Hoa tươi tô điểm phố vào xuân


Nguyễn Duy Sắc 2007


CHIỀU HỒ GƯƠM


Chiều tan giọt nắng mặt hồ gươm

Liễu rũ đong đưa nhịp phố phường

Uyên ương quẫy nước vui ân ái

Sâm cầm nhặt nhạnh bỏng rơi vương


Ngán ngẩm xe thồ chờ ngóng khách

Gốc si học sĩ vẻ khoa trương

Tháp rùa ngơ ngẩn thời xa vắng

Hà nội hoàng hôn vắng người thương


Nguyễn Duy Sắc 2007


MỒ HOANG BIÊN GIỚI


Biên cương pháo giặc nổ rền vang

Làng bản tan hoang phố điêu tàn

Kẻ thù lúc nhúc như kiến cỏ

Mồ mả đền chùa dậy oán than


Anh hùng máu đỏ đền nợ nước

Hào khí trung kiên cõi trời nam

Ta thắp nén hương lòng ngưỡng mộ

Sử sách nghìn năm vẫn còn vang


Nguyễn Duy Sắc 2009


VỆT NẮNG


Một vệt nắng vàng xé toang mây

Sương tan lấp lánh loá hàng cây

Dế con đập cánh tung nhành cỏ

Kiến vàng làm tổ nhộn nhịp xây


Nhấp nhổm con ong tìm hương phấn

Đàn ruồi nhặng xị lũ lượt bay

Xóm nhỏ gà con vừa gáy tập

Ngày mới đến rồi lại loay hoay


Nguyễn Duy Sắc 2018


NỖI NHỚ EM


Em gieo nỗi nhớ để làm chi

Đêm vắng mình ta mãi thầm thì

Vốn dĩ nam nhi đâu uỷ mị

Sao ta ngơ ngẩn mãi còn si


Em đi mất biệt chẳng từ li

Ta ngóng ta trông chẳng thấy gì

Tình sao thoáng nhẹ như không khí

Nỗi nhớ sao mà cứ đến chi


Nguyễn Duy Sắc 2018


BIẾT VỀ ĐÂU


Đêm đã khuya trời lại chẳng sao

Gió mưa nức nở lắm nghẹn ngào

Bao đời sương gió cơn buốt lạnh

Kiếp sống tha hương biết về đâu


Tiếng cú mèo xa réo gọi nhau

Màn đêm u uất tối không màu

Chuột bọ nhao nhao tìm chỗ trốn

Mưa tàn phố xá cũng ngủ sâu


Nguyễn Duy Sắc 2004


TRƯỜNG CŨ KHÁC XƯA


Trường cũ nay về đã khác xưa

Không còn ghế đá lúc giờ trưa

Bảng đen vắng bóng thầy năm ấy

Nhớ sao là nhớ mấy cho vừa


Nguyễn Duy Sắc 2010


TÔI YÊU


Tôi đã sinh ra giữa cuộc đời

Nghe tiếng hùng thiêng thuở nằm nôi

Tổ tiên anh dũng vun hào khí

Một dải giang sơn đẹp rạng ngời


Tôi yêu từng trang sử nước tôi

Nghìn năm hận đó vẫn chưa nguôi

Trăm năm cay đắng đời nô lệ

Dân nam vẫn sáng những nụ cười


Nguyễn Duy Sắc 2002


QUÊN MAU


Em đã không mong phút ban đầu

Anh ôm chi mãi những niềm đau

Dĩ vãng ngày xưa giờ khép lại

Còn chăng buồn tủi luyến lưu nhau


Mây vẫn lang thang về với gió

Trăng kia cứ thế khác gì đâu

Chỉ có lòng người luôn đổi khác

Yêu em anh hãy cố quên mau


Nguyễn Duy Sắc 2010


THỔN THỨC


Phượng đã nở hoa người lại đi

Để ve réo rắt tiếc xuân thì

Mấy dòng lưu bút đang viết vội

Nhắn nhủ được gì buổi chia ly


Tháng năm bàn ghế nuôi mộng ước

Mai này xum họp được mấy khi

Dẫu rằng hè cứ là vẫn vậy

Mà sao thổn thức lắm nghĩ suy


Nguyễn Duy Sắc 2010


LÊN THÔI


Cái tuổi hồn nhiên đã hết rồi

Giờ ta phải nghĩ chuyện xa xôi

Mưu sinh sự nghiệp đường danh lợi

Thủ đoạn trăm đường phải học thôi


Xếp áo thư sinh vào một xó

Rèn đức luyện tài chuẩn bị chơi

Công hầu khanh tướng tuy là số

Phú quý hèn sang dẫu tại trời


Vươn vai đứng dậy xông vào cuộc

Được mất xá gì để lôi thôi


Nguyễn Duy Sắc 2010


XUÂN SAPA


Gió núi vờn mây thổi hoa bay

Nắng hanh ửng đỏ má hây hây

Cheo leo vách đá phong lan nở

Vất vưởng ngọn cây vọc kéo bầy


Khèn đâu xao xuyến tình đầu chớm

Váy hoa say mộng múa cuồng quay

Ngựa thồ tất tả xuôi phiên chợ

Xuân trắng rừng mơ em có hay.


Nguyễn Duy Sắc 2010


CHÚC XUÂN


Đầu xuân xin chúc cảnh bình an

Quê hương giàu mạnh sức dân nhàn

Thái bình hạnh phúc đời no ấm

Giang sơn muôn dặm ánh vinh quang


Nguyễn Duy Sắc 2010


CHIỀU


Chiều mà có đẹp tí nào đâu

Mặt trời bực tức mặt đỏ ngầu

Dơi chuột xôn xao ra khỏi tổ

Hàng rong ế ẩm lắm u sầu


Trẻ nhỏ lang thang không áo ấm

Ăn mày đói rách nghĩ thâm sâu

Mấy cô gái điếm lên son phấn

Đêm xuống dòng đời lắm khổ đau


Nguyễn Duy Sắc 2009


ANH HÙNG TẠO THỜI THẾ


Thiên hạ thái bình ta muốn loạn

Bởi ta mưu sự chiếm giang san

Mặc cho dân chúng cơn binh lửa

Chí lớn tham tàn đã trót mang


Lấy máu xương người xây hào lũy

Mỹ nhân vàng ngọc cướp muôn vàn

Anh hùng há sợ gì miệng thế

Lịch sử tên ta mãi sấm vang


Nguyễn Duy Sắc 2014


ANH HÙNG DỰNG THỜI CUỘC


Chí lớn đeo mang nghiệp kiếm cung

Xông pha tên đạn vẫn ung dung

Xác thân nguyện gửi nơi chiến địa

Vùng vẫy giang sơn nghiệp đế xưng


Đại nghĩa vì dân lo trừ bạo

Ghét kẻ tham tàn lũ khuyển ưng

Bóng giai nhân nép bên khung cửi

Non nước thái bình gối mộng chung


Nguyễn Duy Sắc 2014


NGHĨ GÌ


Ôi máu ôi xương ôi hào lũy

Ôi những con người mất xuân thì

Quê hương nòi giống hai chiến tuyến

Bom đạn trên đầu vẫn cứ đi


Phố xá thênh thang bao điện sáng

Nghĩa trang hoang vắng nghĩ suy gì

Ôi nước mắt khô tim mẹ thắt

Mấy ai còn nhớ cuộc chia ly


Nguyễn Duy Sắc 2014


OAI HÙNG


Mậu Thân xương trắng tựa Trường Sơn

Khe Sanh da thịt lấp núi ngàn 

Thành Cổ tuổi xanh vùi vào đất

Gio Linh Thạch Hãn máu loang hồng


Đường chín oan hồn vương vất vưởng

No- el phố xá ngập đạn bom

Nghìn năm sách sử còn lưu dấu

Anh hùng nước Việt lập chiến công


Nguyễn Duy Sắc 2014


TÌNH YÊU


Mù quáng đam mê mới thực yêu

Vô tư trong sáng ước ao nhiều

Trao nhau tinh túy đời xuân trẻ

Chẳng tính toan chi sự giàu nghèo


Người còn hối tiếc chẳng phải yêu

Vì yêu là chịu khổ đau nhiều

Ai phụ tình ai chưa biết được

Trách móc buồn đau giết tình yêu


Nguyễn Duy Sắc 2014


KỆ TUI


Tôi đẹp tôi khoe có được không

Nào ai đụng chạm đến nhà ông

Nếu thèm vào đây cho xơi tí

Chớ đừng đứng ngó nói lung tung


Nghèo quá chớ mơ bên người đẹp

Yếu cái bản năng cũng đừng mong

Tuổi già thôi hãy quên luyến ái

Kẻo mà đột tử bởi tăng xông


Nguyễn Duy Sắc 2014


CHUNG LÒNG


Cố quận tên xưa đã đổi rồi

Còn chăng dĩ vãng thuở xa xôi

Lưu luyến làm chi cho sầu khổ

Vui nơi quê mới cũng được rồi


Chắc gì người cũ giờ vẫn nhớ

Hay chỉ buông lời nỉ non thôi

Quê hương chỉ một là trái đất

Hòa bình hạnh phúc sẽ nơi nơi


Nguyễn Duy Sắc 2014


THÚ MÀ


Thú mà ai thích cứ vào chơi

Nghèo thì lắm kẻ ước đổi đời

Không chỉ lô đề còn cá độ

Còn hơn những đứa sống dựa hơi


Sướng trên bao máu xương người khác

Mở miệng còn lên tiếng dạy đời

Đời người cay đắng ai cũng nếm

Có chi trách móc kệ người thôi


Nguyễn Duy Sắc 2014


RÁNG MÀ TU


Chân chính lòng ta sẽ sạch trong

Mệnh người ấy bởi tại hóa công

Đế nghiệp bại thành do trời định

Vương vấn làm chi để long đong


Không bon chen sẽ tâm bình định

Tu để thôi mơ ước viển vông

Vẫn thế nhân gian nhiều uẩn khúc

Thành ra lắm kẻ chẳng toại lòng


Nguyễn Duy Sắc 2014


NỤ CƯỜI SANG


Cười mà toét miệng ngó thật sang

Miệng rộng răng to thích ăn hàng

Của nả bao nhiêu là phá hết

Chỉ giỏi ganh đua với điệu đàng


Cười đó rôi mai ngồi lại khóc

Trách thân tủi phận kẻ hồng nhan

Trời cho nhan sắc nên e ấp

Chớ để cô đơn lúc xuân tàn


Nguyễn Duy Sắc 2014


THANH THẢN


Thôi thì kệ nó cái sự đời

Để tâm chi lắm chuyện dở hơi

Ai vinh ai nhục ôi mặc họ

Đàm tiếu lại mang tiếng lắm lời


Khách thơ vui thú nơi trời rộng

Hồn thả theo mây gió mà chơi

Tình trao bốn biển lòng bác ái

Gì quý cho bằng phút thảnh thơi


Nguyễn Duy Sắc 2014


TÌNH TAN


Vui để rồi đau một mối tình

Hết yêu lại ghét hóa thành khinh

Đời người lắm kẻ còn ích kỷ

Nếu biết hôm nay phải giữ mình


Tình đời hết cứ yêu rồi hận

Ân ái chi cho lắm linh tinh

Yêu là mù quáng nên chấp nhận

Kẻ đã phụ tình chẳng mà vinh


Nguyễn Duy Sắc 2014


CHỜ TÝ XÍU


Em à đừng chớ vội đi đâu

Tình ta dẫu hết chớ nên sầu

Bèo mây trăng gió là nó vậy

Nghĩ nhiều cho oán nặng thù sâu


Em đi liệu có nguôi tình cũ

Hay là chỉ mãi nhớ niềm đau

Thôi thì hãy nán chờ chút đã

Để anh suy nghĩ lại xem sao


Nguyễn Duy Sắc 2014


TRĂNG HOA


Trăng vẫn là trăng chẳng là hoa

Tình nào đâu có để mặn mà

Thi văn rối rắm nghìn tâm sự

Mượn chuyện trăng hoa để ngâm nga


Trăng rồi lại rượu bàn thế sự

Hoa với lại trà luận xướng ca

Vạn năm xưa ấy trăng vẫn thế

Hoa chẳng là trăng hoa vẫn hoa


Nguyễn Duy Sắc 2014


MƠ HÃO


Nắng lên chi vội lại tắt ngay

Ánh hồng vui phút chốc ban ngày

Rực rỡ cho oai rồi lặn mất

Đời người ngao ngán tháng năm dài


Cứ tưởng bình minh là đẹp lắm

Chỉ là phút chuyển của vòng xoay

Lãng tử mộng mơ trong giây phút

Ếch ngồi đáy giếng cứ mộng say


Nguyễn Duy Sắc 2014


SEN TÀN (VÌ CHỤP ẢNH BÊN SEN)


Khốn khổ thân thay khóm sen già

Đời bao sương gió mới nở hoa

Xác thân bùn đất chưa hoen ố

Tàn tạ vì ai vướng tâm tà


Người đời hay ví mình như ngọc

Khoe chút xác thân để sánh hoa

Hương thì không có tâm gian trá

Hủy hoại thiên nhiên để thú mà


Nguyễn Duy Sắc 2013


LÊN NÚI


Đáo đèo đèo đáo lại đáo đèo

Dốc đứng chênh vênh vách cheo leo

Đèo leo mỏi mệt chân rã rượi

Núi tít mờ xa đáo để đeo


Đáo đeo đèo đáo thôi không đáo

Đáo để rồi đeo để đáo đeo

Đèo đi đi mãi đi để đáo

Núi chẳng tới nơi vẫn đáo đèo


Nguyễn Duy Sắc 2014


MẢI MƠ


Đuổi bắt làm chi mối duyên đầu

Tình tan bọt nước có còn đâu

Xác thân rệu rã tim mệt nhọc

Cỏ hoa vắng bướm úa phai màu


Mây lang thang mãi tìm chốn trú

Gió buồn theo mấy trận mưa ngâu

Trà tan vị đắng chưa kịp ngọt

Một chén rượu cay vạn nỗi sầu


Nguyễn Duy Sắc 2014


TÀU QUA TRƯỜNG SƠN


Tàu hỏa lao nhanh mãi về đâu

Núi sông cờ đỏ nhuốm một màu

Trường Sơn xương trắng dầm mưa nắng

Liệt sỹ hồn vương vất vưởng sầu


Ai cho con én vui ngày tết

Ai hưởng bình yên chén rượu đào

Bao la cồn cát tung gió bụi

Giai điệu trời Nam lắm niềm đau


Nguyễn Duy Sắc 2007


CHIỀU LŨNG CÚ


Lưng trời đỏ thắm bóng quốc kỳ

Ngân Sơn hùng vĩ dáng rồng phi

Sông Gâm tường thép che làng bản

Đông Triều ra biển tựa voi đi


Tây Bắc Điện Biên ngời trang sử

Lạng Sơn hào lửa chốn biên thùy

Sương tan nắng tỏa chiều Lũng Cú

Tổ Quốc sao vàng đẹp uy nghi


Nguyễn Duy Sắc 2008


MƯA SÀI GÒN


Sài Gòn nắng đó lại mưa ngay

Áo trắng trinh nguyên ý nguyện đầy

Mai vàng tươi tắn mời xuân đến

Phố phường ánh điện nhảy mê say


Nhớ những năm xưa mùa xuân ấy

Máu đỏ loang sông xác chất dầy

Anh hùng mấy thuở tuôn nước mắt

Những kẻ ăn mày mất gì đây


Nguyễn Duy Sắc 2002


ĐÁNH THÔI


Quân thù trực chiếm lấy biển đông

Dân ta đoàn kết phải chung lòng

Cô đơn khiếp nhược là rước họa

Thơ phú có làm địch chạy không


Uốn ba tấc lưỡi bàn quốc sự

Ngòi bút giờ là chiếc lông công

Chinh nhân đem máu dâng tiên tổ

Tổ quốc vinh quang giống Lạc Hồng


Nguyễn Duy Sắc 2014


EM À


Đừng nhìn anh thế hỡi người dưng

Mắt biếc trong veo sáng lạ lùng

Đôi môi chưa chút rung tình ái

Làn tóc trinh nguyên gió thẹn thùng


Em phơi dưới nắng làn da mật

Ong bườm tưởng hoa mãi ngập ngừng

Thôi em ngoảnh mặt dùm anh nhé

Khốn khổ gã khùng nghĩ lung tung


Nguyễn Duy Sắc 2014


MỐI MỌT


Cái loài mối mọt chuyên ăn gỗ

Chui rúc trong hang giỏi thập thò

Đôi càng chắc khỏe lười lao động

Chờ người sơ hở nhảy ra vồ


Thế gian thù hận quân bẩn thỉu

Sống đời cơ hội lắm nhuốc nhơ

Trăm nghìn thứ thuốc tìm tiêu diệt

Chúng nó vẫn nhiều sống ấm no


Nguyễn Duy Sắc 2014


CHUYỆN NAY


Nhìn về ngọn sóng giữa biển đông

Mà sao sôi máu ở trong lòng

Ta lùi giặc tiến lùi thêm mãi

Bởi giặc thèm ta cả non sông


Hỏi ai dám ghánh gồng đất nước

Đương lúc chực chờ hoạ xâm lăng

Muôn dân quyết chí chung một khối

Quâ giặc khiếp kinh chắc bại vong


Nguyễn Duy Sắc 2014


TUYỆT TÌNH


Bướm đã bay xa khuất dặm trường

Hoa tàn nhụy rữa nhạt phai hương

Trăng già lẩn thẩn buồn thế thái

Gió về xứ núi cảnh dầm sương


Tình bao nhiêu thuở vương sầu lụy

Bạc tóc mơ gì chuyện uyên ương

Như sương phút chốc tan trong nắng

Vôi trầu dù quyện chắc gì thương


Nguyễn Duy Sắc 2014


KỆ THÔI


Thôi thôi cõi tục kệ nó trôi

Chút hư danh hão hãy để tôi

Ai nhường đây nhận xin lấy cả

Tiền của chức chuyền chẳng bỏ rơi


Phận người tranh đấu để nuôi thân

Tạo hóa ban cho thế được rồi

Mơ chi chốn hão trong cổ tích

Vươn tay nắm hết chớ buông xuôi


Nguyễn Duy Sắc 2014


TỎ TÌNH


Anh nghèo bản tính lại ngẩn ngơ

Thất nghiệp lang thang sống vật vờ

May trời ban phúc cho biết chữ

Bì bõm lang lang tập làm thơ


Bốn em xinh quá anh đều thích

Biết chọn lấy ai được bây giờ

Thôi thì duyên nợ do trời định

Nếu em nào thích cứ tìm vô


Nguyễn Duy Sắc 2012


KHÔN


Ngu ngẩn ngơ ngu chính là ngu

Dại lại rồi ngu ấy dại bù

Ngu dại dại ngu thành khôn dại

Khôn dại lại khôn hóa khôn ngu


Khôn khôn dại dại không ngu dại

Dại dại khôn khôn chính dại ngu

Dại ngu ngu dại khôn chẳng dại

Ngu dại dại ngu khôn chẳng ngu


Nguyễn Duy Sắc 2014


NGUYỆT QUẾ


Tên em sao Nguyệt lại thẹn thùng

Quế dịu dàng hương ấm trời đông

Trắng phau màu áo rung rinh nắng

Giữa chốn phồn hoa vẫn trắng trong


Bóng nước trăng rơi đùa tiếng gió

Ngẩn ngơ thi sĩ phút bâng khuâng

Cành hoa lúng liếng bao thổn thức

Ý thơ ngào ngạt cứ lâng lâng


Nguyễn Duy Sắc 2014


VÀO CUỘC


Nất mắt vừa ra đã oa oa

Đời chưa có biết đến phong ba

Thế mà nước mắt tuôn rười rượi

Hơi thở đầu đời đã xót xa


Tập lẫy, tập bò lại tập đi

Xuân thì theo đuổi những mơ hoa

Vươn vai nhún nhảy trong phút chốc

Bạc phơ râu tóc đã sang già


Nguyễn Duy Sắc 2014


MỘNG TÌNH


Hoa kia ươm mãi chửa đơm bông

Để trăng và gió cứ ngóng trông

Ong bướm nhao nhao chờ đón nhụy

Con én chờ xuân háo hức lòng


Mấy khi hoa nở cho đúng dịp

Để kẻ chơi hoa dạ thầm mong

Ai xui hoa đẹp nhiều hương sắc

Thế gian tình mộng lắm bão giông


Nguyễn Duy Sắc 2014


CHIỀU MIỀN TRUNG


Xe đổ miền trung lúc xế chiều

Tháp Chàm gạch vỡ dáng liêu xiêu

Hội An lơ láo thuyền đánh cá

Đại Nội Cố Đô đổ nát nhiều


Thuận An sóng dữ chôn làng xóm

Nước lũ mênh mông lấp sấp lều

Loi ngoi bè mảng dân tỵ nạn

Sấm nổ rền vang cảnh tiêu điều.


Nguyễn Duy Sắc 2002


BẠO TÀN


Đất đai vốn dĩ chẳng của ai

Nghìn năm xưa đó bỏ hoang dài

Tộc nào sức mạnh đi khái phá

Lấy sách lược ra để thi tài


Kẻ thua dâng đất dâng thành lũy

Kẻ thắng phô trương lắm đền đài

Hôm nay quân địch đang ngoài ngõ

Một trận sống còn sẽ xong ngay


Nguyễn Duy Sắc 2014


TÀN HƠI


Lá kia thì đã cũng già rồi

Tàn đi cho chồi biếc lên thôi

Vương vấn làm chi thời xưa cũ

Sức đâu còn nữa để mà chơi


Nhìn đám nụ hoa vừa mới nở

Ngày mai lại bị gió cuốn trôi

Tạo hóa gieo nhân rồi lấy quả

Kiếp người mấy chốc lại tàn hơi


Nguyễn Duy Sắc 2014


HOÀNG HÔN TRẮNG


Hôm nay trời đỏ bỗng sang màu

Bàng bạc sương giăng mây trắng phau

Ảo ảnh xa xôi xuyên đáy nước

Cầu vồng bảy sắc vướng nhịp cầu


Ai đã từng trông nhiều đêm trắng

Đau đáu niềm riêng chuyện hiểm sâu

Trút cơn mê loạn trong chiều muộn

Vui thú trà thơ xóa niềm đau


Nguyễn Duy Sắc 2014


BUỒN


Tình kia đã mất có gì mong 

Nhớ nhung thêm nữa chỉ đau lòng 

Người bạc thôi thì thì đã bạc 

Ta bạc như người thôi được không 


Tiếng tơ chén rượu nuôi sầu muộn 

Ích kỷ nhỏ nhen dạ chẳng trong 

Duyên kia cũng chỉ ba tấc đất 

Khi người nằm xuống có còn chăng


Nguyễn Duy Sắc 2014


CHIỀU KHÁNH HỘI


Nhà rồng năm ấy tiễn anh đi

Mây đen u uất nặng như chì

Nhếch nhác cầu tàu đời đói rách

Dân việt đê hèn kiếp cu li


Còi vang dục bước xa nghìn dặm

Ai tiếp bước cùng phút biệt ly

Anh hùng chí lớn vai mang nặng

Cách mạng mủa thu đẹp uy nghi


Nguyễn Duy Sắc 2014


GIÓ MÙA ĐÔNG BẮC


Đông về hanh nắng áo em manh

Cây xoan ngoài ngõ khốc khô cành

Gà giò cúm lạnh lăn quay chết

Lợn nái lồng chuồng chạy loanh quanh


Đồng khô trâu đói thơ thẩn bước

Mục đồng cơm thiếu áo chẳng lành

Thang thang diều hát trong rét mướt

Mưa phùn nhè nhẹ tưới mạ xanh.


Nguyễn Duy Sắc 2002


CON SÁO


Thân là con sáo thật khổ thay

Bắt chước người ta hót cả ngày

Lồng tre nước lọ luồn áo chủ

Chẳng dám nhìn trời mộng đông tây


Nghe chim se sẻ ngoài sân hót

Không biết chạnh lòng nghĩ mình hay

Ôm sâu trong hũ nằm no giấc

Mơ về rừng rậm giấc mộng say.


Nguyễn Duy Sắc 2011


BÃO BIỂN


Biển Đông gió Bắc nổi phong ba

Giá buốt đảo xa lính nhớ nhà

Hải âu ủ rũ tìm chốn trú

Thuyền cá buồn trông sóng nhạt nhòa


Dàn khoan lửa khí cao ngùn ngụt

Có đủ ấm lòng kẻ phương xa

Mưa tuôn át tiếng gà trưa gáy

Biết đến bao giờ bão mới qua.


Nguyễn Duy Sắc 2011


CHIỀU RỪNG U MINH


Ong thợ tìm hoa mải mê bay

Hương tràm thoang thoảng khắp rừng cây

Tiếng vỏ ai xa luồn lạch nước

Cá động nhao nhao lưới nặng đầy


Đàn kìm réo rắt nghe ray rứt

Ngỡ tiếng người xưa ở đâu đây

Lao xao lán lá lan khói toả

Chim hồng về tổ xúm xít bầy


Nguyễn Duy Sắc 2009


ANH HÙNG LÀNG SEN


Anh hùng áo vải chốn làng sen

Hận quân cướp nước chẳng sống hèn

Bôn ba khắp nẻo đường chinh chiến

Quân thù khiếp phục đã nhiều phen


Thương dân yêu nước đời dung dị

Tình nghĩa đồng bào chẳng hề quên

Ngày nay con cháu noi gương sáng

Non sông ngày một sáng ngời lên


Nguyễn Duy Sắc 2002


TÌNH BẠN


Bạn và tôi vốn chẳng biết nhau

Cơ duyên ý hợp lại tâm đầu

Mình chung một lớp chung thầy nữa

Tình cảm trao nhau thật nặng sâu


Mai bạn đi về nơi sông nước

Tôi lại bôn ba cách làm giàu

Bạn vui đồng ruộng tình hoa trái

Tôi sống bon chen dạ hiểm sâu


Dù đời có lắm nhiều dông bão

Tình bạn và tôi mãi mai sau


Nguyễn Duy Sắc 2014


YÊN BÃO


Biển Đông nay sóng đã yên rồi

Ta về tìm việc kiếm cơm thôi

Hơi đâu nghe mấy thằng vớ vẩn

Nó làm mình mệt đến quá trời


Sóng kia đâu dữ như ta tưởng

Chỉ là chút gió giữa trùng khơi

Anh hùng đối mặt không nao núng

Quân thù khiếp vía sẽ vãn hồi


Nguyễn Duy Sắc 2014


TRẺ CON BÁN VÉ SỐ


Nhà nghèo bỏ học tuổi còn thơ

Cha mẹ đánh nhau trẻ chắng nhờ

Đầu đường xó chợ chờ ăn chực

Thân xác còm nhom mặt xác xơ


Vé số cầm tay em đi bán

Em bán cho đời những giấc mơ

Ai mua mua những gì họ ước

Thân em bé nhỏ vẫn bơ vơ


Nguyễn Duy Sắc 2004


CUỘC CỜ


Sáng sớm tụm nhau dưới gốc bàng

Một bàn cờ tướng định giang san

Ngựa pháo tranh nhau miền biên ải

Tốt vượt chiến hào chết nhăn răng


Lạc nước xe lao vào bẫy chết

Liều mình cứu chủ tượng nguy nan

Tướng sĩ bàn nhau cơn quyết tử

Pháo giăng thành lũy vỡ tan hoang


Nguyễn Duy Sắc 2002


XÓM ĐÊM


Mưa rào ướt sũng xóm ngọai ô

Đèn dầu le lói mặt trẻ khờ

Phu hồ chén đắng buông câu chửi

Gái điếm hoen son dáng vật vờ


Phố xa ánh điện vàng ray rứt

Mấy gã không nhà ngóng vu vơ

Gà khuya thấp thỏm tàn canh gáy

Xóm đêm úng nước khói mập mờ.


Nguyễn Duy Sắc 11/7/2011


MƯA TÍ TÁCH


Trời khuya tí tách nóc nhà tôn

Mưa buồn rỉ rách những dỗi hờn

Ngọai ô cúp điện đường đi khó

Có kẻ ngóng chồng khóc cô đơn


Rượu cay chén đắng tình ai lỡ

Khản giọng cầm ca lỗi nhịp đàn

Trường gà thắp sáng đèn máy nổ

Túm tụm khách chờ đến lượt chơi


Nguyễn Duy Sắc 2011


GÁI ĐIẾM


Thân em làm gái tội chi anh

Hay bởi nhà em chẳng phải lành

Xác thịt em trao trăm kẻ thích

Mẹ cha tủi phận khóc năm canh


Sinh ra trong kiếp nghèo gian khổ

Bươn trải mưu sinh chẳng học hành

Chút hương chút sắc trời cho mượn

Nay trả thân này chốn lầu xanh


Nguyễn Duy Sắc 2003


MỪNG GIÁNG SINH


Ơn Chúa trên cao, ánh sáng loà

Nhân gian nếm trải lắm phong ba

Giáng sinh Người đến bên nhân loại

No ấm bình an xuống mọi nhà


Nguyễn Duy Sắc 2013


SỐ ĐỀ


Chiều nào ta cũng đợi số về

Có tiền trả nợ để về quê

Chờ mãi vận may đâu chẳng đến

Chỉ thấy của đi chẳng trở về


Thất nghiệp biết làm chi cho đặng

Mong vào may rủi để gạo cơm

Nghĩ cũng chẳng chi là phạm tội

Ai ngờ tay trắng vẫn ê chề


Nguyễn Duy Sắc 2012


12A6 Marie Curie (1995-1998).


Thời gian qua nhanh quá,

mới đây mà ta đã già

Nhìn lại xem những thứ đã xa

Ôi kỷ niệm chỉ còn là nỗi nhớ


Ta ôm gì đây một ký ức mập mờ

trường với lớp chỉ còn tờ giấy cũ

Tình bạn giờ như những giọt mưa thu

Ta tìm mãi tìm về ngày ấy

Để rồi ta nuối tiếc những ước mơ


Nguyễn Duy Sắc 10 /2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét