SỐ NÓ VẬY
Duy Sac
Số mình nó chỉ vậy thôi
Đủ ăn ba bữa được rồi đừng tham
Phận nghèo dù có cố làm
Chỉ khiến cho khổ tấm thân em à
Lỡ như bệnh nó đổ ra
Tiền thang tiền thuốc ai mà gánh thay
Hay là lại phải ăn mày
Cầu xin thiên hạ dang tay mở lòng
Chắc gì họ có cho không
Ăn được một miếng, nợ còng cả lưng
Nợ nhiều sẽ khiến bần cùng
Đời mà như thế ra nông nỗi gì
Nghe anh thì nghỉ ngơi đi
Giữ mình trên hết, tiền là gì đâu
Bản thân phải quý hàng đầu
Người ta cũng thế chứ đâu khác gì
Món ngon kia có là chi
Nhục thân tôi mọi cũng vì nó sao
Nghèo thì có sá gì nào
Anh nghèo cũng đã biết bao năm rồi
Nợ như Chúa Chồm đó thôi
Nhưng vì lương thiện nên người ta thương
Không ai ra mặt xem thường
Bởi mình không phải là phường vong ơn
Càng nghèo càng phải sống nhàn
Giữ gìn sức khỏe, giữ tâm an lành
Miễn sao ba bữa đủ ăn
Rau dưa, mắm muối, muối vừng cũng ngon
Tài nào cho để đèo bồng
Siêng năng chăm chỉ cũng không thể giàu
Càng siêng càng mắc bệnh lao
Đến khi gục xuống cách nào cứu đây
Số trời đã định thế này
Mình nên sống đúng cuộc đời của ta
Tưởng khôn là được đó à
Người giàu họ giỏi gấp ta vạn lần
Họ còn có phúc có phần
Sao ta bì được thế nên kệ đời
Trời cho là một trò chơi
Ta chơi cho đúng luật trời sợ chi
Phù du một kiêp là gì
Ai mà không chết có chi sợ nào
Tội chi ta phải kêu gào
Van xin lạy lục để cầu miếng ăn
Ngoài đường đầy kẻ cơ hàn
Họ cũng vui vẻ lang thang kia kìa
Có người chẳng chốn để về
Có người tan nát cửa nhà bao phen
Có người tội lõi đầy mình
Có người điên bởi thất tình, sa cơ
Nên em chớ có lắm lo
Ta còn hơn hẳn người ta rất nhiều
Tết rồi tiết kiệm chi tiêu
Chỉ cần tích phúc cho nhiều là hơn
Cầu gì bằng sự bình an
Cầu gì bằng sự an nhàn thảnh thơi
Cầu gì bằng khỏe hơn người
Cầu gì hơn được nụ cười an yên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét